Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1024: Tiếng Vọng Đại Biểu: Mở Ra Tranh Luận Nhân Đạo

Kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và những bí ẩn chưa được khám phá vẫn đang chờ đợi, không phải trên đỉnh núi tiên, mà ngay trong chính cuộc sống bình thường này. Ánh đèn dầu trong quán sách nhỏ của Tạ Trần lay lắt, hắt lên những bóng hình nhảy múa trên tường, tựa như vô số nhân ảnh đang vật lộn với số phận, tìm kiếm con đường của riêng mình trong dòng chảy vô thường của thế gian. Hắn vẫn ngồi đó, chén trà đã nguội, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những con chữ cổ xưa trên trang sách sờn cũ, nhưng tâm trí lại đang chu du đến một nơi xa xôi, nơi Thành Vô Song đang bắt đầu kiến tạo nên một tương lai mới. Hắn không cần phải ở đó để cảm nhận, bởi lẽ, mọi mối liên hệ nhân quả, mọi dao động của nhân tâm, đều không thể thoát khỏi sự thấu hiểu của hắn.

Buổi chiều tà hôm sau, khi những tia nắng vàng óng cuối cùng còn vương vấn trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm còn sót lại của một ngày dài, Thư Đồng Tiểu An hớt hải chạy vào quán sách. Cậu bé, với mái tóc đen bù xù và đôi mắt sáng rực vẻ hưng phấn, thở hổn hển, gò má ửng đỏ như thể vừa chạy xuyên qua cả một dải ngân hà. Trên người cậu vẫn là chiếc áo vải thô cũ, nhưng giờ đây nó dường như được khoác thêm một lớp hào quang rạng rỡ của những câu chuyện mới mẻ, đầy sống động từ Thành Vô Song. Tiếng thở dốc của Tiểu An phá vỡ sự tĩnh mịch thường nhật của quán sách, nhưng Tạ Trần không hề tỏ vẻ khó chịu. Hắn chỉ khẽ nhấc mắt khỏi trang sách, một nụ cười nhạt hiện lên trên đôi môi tái nhợt. Mùi giấy cũ, mực và một chút mùi trà thoang thoảng trong không gian yên bình ấy bỗng chốc được điểm thêm hương vị của sự náo nhiệt, của những luồng sinh khí mới mẻ.

“Tiên sinh! Tiên sinh!” Tiểu An hăm hở, giọng nói non nớt nhưng đầy vang vọng. Cậu bé đặt vội xấp giấy báo cáo được gói ghém cẩn thận xuống bàn, rồi không chờ Tạ Trần hỏi, đã tuôn một tràng như thác lũ. “Thật là náo nhiệt! Con chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy! Cả Đại sảnh hội nghị đông nghịt người, ai nấy đều ăn vận chỉnh tề, nhưng mà… nhưng mà họ tranh luận sôi nổi lắm!”

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, tay nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà đã nguội, đôi mắt thâm thúy nhìn Thư Đồng Tiểu An. “Ồ? Tranh luận sôi nổi đến mức nào mà khiến ngươi lại hưng phấn đến vậy?” Hắn hỏi, giọng điệu trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự thích thú.

Tiểu An khoa tay múa chân, cố gắng tái hiện lại khung cảnh hội nghị mà cậu bé đã may mắn được chứng kiến. “Có một vị đại biểu, con nghe nói là đến từ vùng đất phía Tây, nơi khô cằn sỏi đá, ông ấy nói rằng ‘Nếu không có nước, dân chúng sẽ chết đói! Nhân Đạo trước hết phải là sự sống còn cơ bản!’. Ông ấy nói r��t hùng hồn, khuôn mặt đỏ gay, như thể đang nhìn thấy những cánh đồng khô cằn trước mắt vậy!” Cậu bé dừng lại, hít một hơi thật sâu. “Rồi thì, một vị đại biểu khác, trông rất giàu có, từ một thành phố thương mại lớn ở phía Đông, lại đứng lên phản bác. Ông ấy nói rằng ‘Sự sống còn không có nghĩa là cướp đoạt tự do. Chúng ta cần một hệ thống khuyến khích lao động, không phải phân phát bình quân một cách mù quáng.’ Ông ta còn nói, nếu cứ chia đều mọi thứ, thì ai còn muốn lao động sáng tạo nữa?”

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi khi gật đầu nhẹ. Hắn hình dung ra khung cảnh ấy rõ ràng như thể đang ở đó. Mọi tiếng nói, mọi cảm xúc, mọi mối liên hệ nhân quả đều hiện hữu trong tâm trí hắn. “Hừm… đó là bản chất của nhân gian. Ngươi thấy đó, mỗi người một nỗi lo, một góc nhìn. Mỗi người đều có cái lý của riêng mình, và cái lý ấy thường gắn liền với lợi ích của vùng đất họ đại diện, của tầng lớp họ sinh sống. Vậy, ai sẽ là người quyết định cái ‘lý’ nào là ‘cái lý chung’ cho toàn nhân gian?”

Tiểu An gãi đầu, vẻ mặt hiếu kỳ pha lẫn bối rối. “Con cũng không biết nữa, tiên sinh. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đại nhân phải rất vất vả mới giữ được trật tự. Có người thì nói phải xây đường, phải phát triển giao thương. Lại có người nói phải lo cái ăn cái mặc trước, phải chia ruộng đất cho người nghèo. Thậm chí, còn có người lo lắng về những kẻ vẫn còn muốn tu tiên lén lút, sợ họ lại gây họa cho nhân gian!”

Tạ Trần khẽ nhíu mày, trầm ngâm. “Đúng vậy. ‘Phá cục’ không chỉ là phá bỏ một hệ thống bên ngoài, mà còn là phá bỏ những ‘chấp niệm’ cố hữu bên trong mỗi con người. Nỗi sợ hãi về sự ‘vô thường’, khao khát sức mạnh vô biên, liệu có dễ dàng bị rũ bỏ chỉ bằng vài lời kêu gọi? Ngay cả khi Thiên Đạo suy kiệt, cái bóng của nó vẫn còn in hằn sâu trong tâm trí những kẻ đã từng một thời sùng bái sức mạnh, khao khát trường sinh. Liệu họ có thể thực sự chấp nhận một kỷ nguyên chỉ thuộc về phàm nhân, nơi sức mạnh không còn là thước đo duy nhất của giá trị?” Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút u hoài nhưng cũng đầy sự chấp nhận. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng cầm lấy một cuốn sách cũ trên bàn, lật giở từng trang, ánh đèn dầu leo lét chiếu sáng từng dòng chữ cổ. “Những gì Tiểu An chứng kiến, chỉ là khởi đầu của một cuộc đấu tranh kéo dài. Tranh đấu không phải bằng binh đao, mà bằng tư tưởng, bằng ý chí. Con người, khi được trao quyền tự định đoạt vận mệnh, sẽ phải đối mặt với chính bản ngã của mình, với những dục vọng và nỗi sợ hãi cố hữu. Đó mới là thử thách thực sự của ‘Nhân Đạo’.”

Tiểu An vẫn đứng đó, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn Tạ Trần, như thể mỗi lời hắn nói đều là một câu đố cần được giải mã. Cậu bé hiểu rằng tiên sinh của mình không chỉ lắng nghe câu chuyện, mà còn nhìn thấu được những lớp nghĩa sâu xa ẩn sau mỗi lời tranh luận, mỗi hành động của con người. Cậu bé cảm thấy một sự tò mò vô hạn về cái thế giới phức tạp mà người lớn đang cố gắng định hình. Tạ Trần nhìn Tiểu An, khẽ mỉm cười. “Ngươi đã làm tốt lắm, Tiểu An. Hãy tiếp tục quan sát, ghi nhớ. Bởi lẽ, cái ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang tìm kiếm, không phải là một khái niệm được định hình trong một đại hội, mà là một quá trình liên tục diễn ra trong tâm thức mỗi con người, qua từng lựa chọn nhỏ nhặt nhất. Hội nghị chỉ là một điểm neo, một cột mốc đánh dấu sự khởi đầu của một hành trình dài. Và ngươi, là người chứng kiến những bước đi đầu tiên ấy.” Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sách cũ. “Những vấn đề mà các đại biểu nêu ra, từ nước, lương thực, đến tự do kinh doanh, hay sự tồn tại của tàn dư tu sĩ, đều là những ‘nút thắt’ lớn mà kỷ nguyên Nhân Gian phải giải quyết. Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một quá trình xây dựng, đòi hỏi sự kiên nhẫn, trí tuệ, và trên hết là sự thấu hiểu lẫn nhau.” Hắn khẽ nhắm mắt, hình ảnh những dòng sông cạn kiệt, những cánh đồng khô cằn, và cả những ánh mắt tham lam, hoài nghi hiện lên trong tâm trí. “Sự gay gắt của các cuộc tranh luận và sự đa dạng trong các vấn đề được nêu ra báo hiệu rằng Hội nghị Định hình Nhân Đạo sẽ kéo dài và đầy thử thách, đòi hỏi sự kiên nhẫn và trí tuệ lớn để đạt được sự đồng thuận. Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng xuất hiện, không chỉ từ bên ngoài, mà còn từ chính sâu thẳm bản tính con người.”

***

Cùng lúc đó, tại Đại sảnh hội nghị của Thành Vô Song, không khí vẫn đặc quánh bởi sự căng thẳng và sôi nổi của những cuộc tranh luận không ngừng nghỉ. Ánh nắng trưa gay gắt bên ngoài cửa sổ không thể xuyên thấu vào bên trong, nơi những bức tường đá cao vút và mái vòm tráng lệ tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng cũng đầy áp lực. Mùi hương liệu nhẹ nhàng hòa quyện với mùi gỗ mới của những chiếc bàn ghế được chạm khắc tinh xảo, và đôi khi, cả mùi mồ hôi thoang thoảng của sự lo lắng, của những trí óc đang hoạt động hết công suất. Tiếng nói chuyện vang vọng, tiếng gõ bàn để giữ trật tự, và tiếng xì xào bàn tán của các đại biểu đan xen vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng phức tạp của những ý chí và tư tưởng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với v�� đẹp lạnh lùng như băng tuyết và bộ bạch y thuần khiết, vẫn ngồi ở vị trí chủ tọa, đôi mắt phượng sắc bén quét qua từng người trong hội trường. Nàng giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ấy là sự mệt mỏi ẩn giấu, cùng với quyết tâm sắt đá. Bên cạnh nàng, Dương Quân vẫn miệt mài ghi chép, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, toát lên vẻ anh tuấn của một thư sinh mang khí chất của một chiến sĩ. Thi thoảng, hắn lại nhíu mày, thể hiện sự bối rối trước những luồng ý kiến đối lập, nhưng bàn tay vẫn không ngừng ghi lại từng chi tiết, từng quan điểm được đưa ra.

Phiên họp đang diễn ra sôi nổi. Một đại biểu từ vùng Thủy Nguyên, một vùng đất giàu tài nguyên nước nhưng lại thiếu đất canh tác, vừa kết thúc bài phát biểu của mình. Ông ta, với vóc dáng thấp bé nhưng giọng nói vang dội, đã đề xuất một hệ thống phân phối nước công bằng hơn, thậm chí là việc xây dựng các kênh dẫn nước khổng lồ để chia sẻ nguồn nước dồi dào của mình với các vùng đất khô hạn.

Ngay sau đó, một đại biểu khác, người phụ nữ với trang phục lụa là sang trọng, đến từ thành phố thương mại Xích Long danh tiếng, đứng dậy. Nàng, với vẻ mặt tự tin và kiêu hãnh, nhấn mạnh tầm quan trọng của tự do kinh doanh và sự cần thiết của việc thiết lập luật lệ rõ ràng để tránh hỗn loạn. "Thưa các vị," nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, "sự sống còn cơ bản là cần thiết, nhưng sự thịnh vượng lại đến từ sự trao đổi, từ sự sáng tạo không ngừng của con người. Nếu chúng ta cứ mãi loay hoay với việc phân phối tài nguyên một cách cứng nhắc, liệu có ai còn muốn tạo ra những giá trị mới? Một hệ thống luật pháp rõ ràng, bảo vệ quyền sở hữu và khuyến khích cạnh tranh lành mạnh mới là nền tảng vững chắc cho một Nhân Đạo phồn vinh."

Những ý kiến đối lập này ngay lập tức tạo ra một làn sóng tranh luận nhỏ trong hội trường. Một đại biểu khác, một lão nông dân với khuôn mặt khắc khổ và bàn tay chai sạn, đứng dậy, giọng nói run run nhưng đầy kiên định: "Nhưng thưa tiên tử, thưa các vị đại nhân, nếu cứ để tự do buôn b��n mà không có sự quản lý, thì kẻ giàu sẽ càng giàu, kẻ nghèo sẽ càng nghèo. Đất đai, nước non đều sẽ rơi vào tay thiểu số. Vậy thì cái gọi là 'Nhân Đạo' có còn ý nghĩa gì với những người dân lam lũ như chúng tôi không?"

Một vị tu sĩ già đã từ bỏ con đường tu luyện, nay trở thành một học giả uyên bác, khẽ vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói: "Cái lý của ông nông dân là chân thực, cái lý của nữ thương gia cũng không sai. Vấn đề là làm sao để dung hòa. Một hệ thống công bằng nhưng không triệt tiêu động lực, một sự tự do nhưng không dẫn đến hỗn loạn. Đó là bài toán lớn mà chúng ta phải giải."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhận thấy không khí bắt đầu trở nên căng thẳng, khẽ gõ nhẹ chiếc chùy gỗ xuống bàn. Tiếng gõ vang dội, dứt khoát, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Nàng nhìn thẳng vào đám đông, giọng nói trầm tĩnh nhưng uy lực, vang vọng khắp Đại sảnh. "Mời các vị giữ trật tự. Chúng ta ở đây để tìm kiếm sự đồng thuận, không phải để chia rẽ. Mỗi ý kiến đều có giá trị, bởi lẽ chúng phản ánh những v��n đề thực tế mà nhân gian đang đối mặt. Mục tiêu của chúng ta là xây dựng một nền tảng chung, một 'Nhân Đạo' có thể bao dung mọi sự khác biệt, chứ không phải áp đặt một khuôn mẫu duy nhất." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt, từ những người đầy nhiệt huyết đến những người còn hoài nghi. "Con đường xây dựng một kỷ nguyên mới sẽ không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ những định kiến cũ, những lợi ích cục bộ, để cùng nhìn về một mục tiêu chung: sự an bình và thịnh vượng cho toàn thể nhân loại. Hãy nhớ rằng, những gì chúng ta đang làm ở đây không chỉ là định hình luật lệ, mà còn là định hình phẩm giá con người trong một thế giới không còn Thiên Đạo."

Dương Quân gật đầu đồng tình, ánh mắt hắn lướt qua các ghi chép dày đặc. Hắn hiểu rằng, lý tưởng về "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã gieo mầm, giờ đây đang đối mặt với những thử thách thực tế đầu tiên. Làm sao để cân bằng giữa nhu cầu cá nhân và lợi ích tập thể? Làm sao để tạo ra một xã hội công bằng mà không đánh mất đi sự năng động, sáng tạo? Những câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn. Hắn biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu, và những cuộc tranh luận gay gắt hơn nữa sẽ còn diễn ra. Sự đa dạng và đôi khi hoài nghi trong phản ứng của các đại biểu sau bài phát biểu của Lăng Nguyệt Tiên Tử báo hiệu rằng các cuộc thảo luận sắp tới sẽ không hề dễ dàng và có thể dẫn đến những tranh cãi gay gắt. Những vấn đề cụ thể như tài nguyên, quyền lực, và luật pháp được các đại biểu đề cập sẽ là những 'nút thắt' lớn mà kỷ nguyên Nhân Gian phải giải quyết trong các chương tiếp theo.

***

Khi buổi họp đầu tiên của Hội nghị Định hình Nhân Đạo tạm dừng, ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây Thành Vô Song. Những luồng ánh sáng cam đỏ rực rỡ len lỏi qua những ô cửa sổ cao vút của Đại sảnh, hắt lên những vệt màu ấm áp trên hành lang đá lạnh lẽo. Âm thanh huyên náo từ bên trong Đại sảnh dần lắng xuống, nhường chỗ cho tiếng bước chân nhẹ nhàng của các đại biểu khi họ rời khỏi h���i trường, cùng với tiếng gió thổi nhè nhẹ từ cửa sổ đang khép hờ, mang theo hơi lạnh đầu đêm. Mùi sáp nến thoảng nhẹ trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ cũ của những bức tường, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, u hoài.

Trong một góc khuất của hành lang, nơi ánh hoàng hôn không thể chạm tới, Mộc Lan và Lão Quỷ đứng tựa vào tường, lặng lẽ quan sát những nhóm đại biểu vẫn còn đang rôm rả tranh luận, hoặc thở phào nhẹ nhõm sau một phiên họp căng thẳng. Mộc Lan, với ngoại hình mạnh mẽ nhưng ẩn chứa sự uyển chuyển, khoanh tay trước ngực, ánh mắt kiên định và thấu suốt dõi theo từng người. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Thật không dễ dàng. Mỗi người đều có cái lý của riêng mình. Cái khó nhất là làm sao để họ thấy được cái lý chung, để từ bỏ những lợi ích cục bộ mà hướng tới một mục tiêu lớn hơn." Giọng nàng trầm ấm, mang theo chút mệt mỏi nhưng không hề nao núng.

Lão Quỷ, với dáng người gầy gò và đôi mắt tinh anh ẩn sau làn da nhăn nheo, vuốt vuốt chòm râu bạc. Ông khoác trên mình chiếc áo choàng cũ kỹ, toát lên vẻ bí ẩn nhưng cũng đầy uyên bác. Ông khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại những vệt màu xám xịt của màn đêm sắp buông. "Nhân tâm vốn phức tạp, Mộc Lan ạ. Từ bỏ Thiên Đạo là từ bỏ một cái khung đã tồn tại hàng vạn năm, một trật tự đã ăn sâu vào tiềm thức. Giờ đây, chúng ta phải tự xây cái khung mới, mà mỗi viên gạch đều là một ý chí riêng biệt, một khát vọng riêng tư." Ông dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc từng lời. "Và không phải ai cũng sẵn lòng chấp nhận việc đặt viên gạch của mình vào một vị trí mà mình không mong muốn, hay thậm chí là từ bỏ viên gạch quý giá nhất của mình vì một bức tường chung."

Mộc Lan nhìn ông lão, ánh mắt nàng thấu hiểu. "Họ sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi mất đi những gì họ đang có, hoặc không dám từ bỏ những gì họ từng khao khát. Cái bóng của 'thành tiên' vẫn còn đó, dù không còn Thiên Đạo để họ dựa vào. Chính cái 'chấp niệm' đó mới là xiềng xích thực sự." Nàng nói, giọng điệu có chút chua chát. "Tôi thấy họ, những người từng là tu sĩ, giờ đây cố gắng hòa nhập vào nhân gian, nhưng ánh mắt họ vẫn vương vấn một nỗi hoài niệm, một sự tiếc nuối về sức mạnh đã mất. Họ sợ hãi sự 'vô thường' của cuộc đời phàm nhân."

Lão Quỷ gật gù. "Đúng vậy. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những nỗi sợ hãi cố hữu. Cái khao khát được kiểm soát, được siêu việt hóa, vẫn còn âm ỉ trong nhiều người. Đó là lý do tại sao 'Nhân Đạo' phải được xây dựng không chỉ từ những luật lệ bên ngoài, mà còn từ sự thay đổi sâu sắc trong nội tâm mỗi người." Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa cả ngàn năm kinh nghiệm và sự thấu hiểu về bản chất con người. "Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc cách mạng tư tưởng. Và nó sẽ còn gay go hơn bất kỳ cuộc chiến tranh nào mà chúng ta từng biết."

Mộc Lan nhìn nhóm đại biểu cuối cùng rời đi, sự căng thẳng trong dáng vẻ của họ vẫn còn hiện rõ. Nàng biết Lão Quỷ nói đúng. Những gì đang diễn ra trong Đại sảnh hội nghị chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm khổng lồ. Bên dưới đó là vô số những lợi ích đan xen, những nỗi sợ hãi tiềm ẩn, và những "chấp niệm" khó lòng buông bỏ. "Vậy thì, chúng ta phải làm gì, Lão Quỷ? Liệu có cách nào để họ thực sự hiểu được cái giá trị mà Tạ Trần đã chỉ ra – cái giá trị của một cuộc sống bình thường, của việc giữ trọn nhân tính?"

Lão Quỷ quay lại nhìn Mộc Lan, đôi mắt tinh anh của ông ánh lên một tia sáng kỳ lạ trong ánh sáng mờ ảo của hành lang. "Không có con đường tắt, Mộc Lan. Chỉ có sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, và hơn hết là sự tự nguyện của mỗi cá nhân. Tạ Trần không bao giờ ép buộc ai, bởi lẽ hắn biết rằng, sự thay đổi thật sự phải đến từ bên trong. Vai trò của chúng ta, của Lăng Nguyệt, của Dương Quân, là kiến tạo một môi trường, một diễn đàn để những tư tưởng ấy có thể va chạm, có thể trưởng thành, và cuối cùng là tự dung hòa. Những vấn đ��� cụ thể như tài nguyên, quyền lực, và luật pháp được các đại biểu đề cập sẽ là những 'nút thắt' lớn mà kỷ nguyên Nhân Gian phải giải quyết trong các chương tiếp theo, và mỗi nút thắt đó đều là một cơ hội để họ học cách thấu hiểu nhau."

Ông khẽ mỉm cười. "Sự gay gắt của các cuộc tranh luận và sự đa dạng trong các vấn đề được nêu ra báo hiệu rằng Hội nghị Định hình Nhân Đạo sẽ kéo dài và đầy thử thách, đòi hỏi sự kiên nhẫn và trí tuệ lớn để đạt được sự đồng thuận. Nhưng chính trong những tranh luận đó, cái 'Nhân Đạo' mới thực sự được tôi luyện. Tạ Trần's calm observation and deep understanding of human nature suggest that he foresees these challenges and perhaps already has a subtle influence on how they might be resolved, even from afar. Hắn, vẫn là điểm neo nhân quả, vẫn là người quan sát thầm lặng, đang dõi theo từng bước đi của nhân loại. Chúng ta, những người đang ở đây, chỉ là những người thực hiện, những người cố gắng biến những suy ngẫm của hắn thành hiện thực."

Mộc Lan gật đầu, ánh mắt nàng lại một lần nữa dõi về phía Đại sảnh trống trải. Nàng biết rằng, hành trình này còn rất dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng xuất hiện, không chỉ từ bên ngoài, mà còn từ chính sâu thẳm bản tính con người. Nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé vẫn bùng cháy, được thắp lên bởi niềm tin vào "Nhân Đạo" và sự thấu hiểu sâu sắc của một phàm nhân mang tên Tạ Trần. Kỷ nguyên Nhân Gian mới chỉ là những bước đi chập chững, và những câu hỏi lớn vẫn đang chờ đợi câu trả lời từ chính những người đang dũng cảm đối mặt với nó.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free