Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1027: Nguyên Tắc Nền Tảng: Con Người Là Gốc

Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận sự tĩnh lặng của đêm khuya. Anh biết rằng, dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường của con người cũng là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Những cuộc tranh luận gay gắt ở Thành Vô Song, những trăn trở của Lăng Nguyệt và Dương Quân, tất cả đều là minh chứng cho việc Nhân Đạo không phải là một khái niệm tĩnh, mà là một cuộc tìm kiếm không ngừng. Và anh, Tạ Trần, dù chỉ là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, vẫn là "điểm neo nhân quả", gián tiếp chứng kiến và suy ngẫm về sự định hình của một kỷ nguyên mới, nơi con người buộc phải tự kiến tạo vận mệnh của mình, không cần thành tiên, mà chỉ cần giữ trọn nhân tính.

***

Ánh nắng chiều tà đổ vàng trên mái ngói cũ kỹ của Thị Trấn An Bình, hắt lên những con đường lát đá một vẻ yên bình đến lạ. Gió nhẹ lay động những tán cây cổ thụ, mang theo mùi hương của đất ẩm và lá khô, hòa quyện với mùi thức ăn thoang thoảng từ các quán ăn ven đường. Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng rao hàng đều đặn của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần, nhộn nhịp vừa phải nhưng vẫn giữ được vẻ an yên vốn có.

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí lại mang một vẻ trầm mặc khác. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, nơi ánh sáng hoàng hôn hắt vào vừa đủ để chiếu rọi trang sách cũ trong tay anh. Thân hình gầy gò của thư sinh, làn da trắng nhợt ít tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật vẻ thanh tú trên khuôn mặt. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ đã luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, giờ đây lại mang một nét xa xăm, như thể nhìn thấu vạn vật ngoài khung cửa sổ, vượt qua cả những ranh giới hữu hình. Anh không ��ọc, chỉ để cuốn sách mở hờ trên lòng bàn tay, tâm trí phiêu diêu theo những suy ngẫm vô hình. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phất phơ theo làn gió nhẹ.

Tiểu An, sau khi rời Thành Vô Song, đã vội vã trở về quán sách. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng giờ lại chất chứa đầy vẻ mệt mỏi và bối rối. Bộ áo vải thô cũ kỹ lấm lem bụi đường. Cậu đặt những bản tóm tắt từ Hội nghị xuống bàn gỗ cũ kỹ, tiếng giấy sột soạt phá tan sự tĩnh lặng. Hơi thở hổn hển, cậu bé ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự căng thẳng từ những cuộc tranh luận nảy lửa.

"Tiên sinh, hội nghị vẫn chưa ngã ngũ." Giọng Tiểu An mệt mỏi, pha chút thất vọng. "Mọi người cứ tranh cãi về việc ai xứng đáng hơn, ai nên được nhiều hơn. Con thấy mệt mỏi quá." Cậu bé thở dài, tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhìn Tạ Trần đầy mong đợi, như thể muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho tất cả những rắc rối đang diễn ra.

Tạ Trần khẽ mỉm cười trước sự ngây thơ và c��� nỗi ưu tư hiển hiện trên gương mặt cậu học trò nhỏ. Nụ cười ấy không phải của sự chế giễu, mà là của sự thấu hiểu, một nụ cười ẩn chứa nỗi buồn của kẻ đã nhìn thấy quá nhiều điều trong nhân gian. Anh nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong miệng, làm dịu đi sự mệt mỏi trong tâm trí. Mùi hương trà thanh khiết xua đi phần nào mùi bụi đường mà Tiểu An mang về. Giọng anh trầm, điềm đạm, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự sâu sắc của một người đã nhìn thấu nhân gian, không hề cao giọng nhưng lại có sức nặng ngàn cân. "Chuyện thường tình thôi, Tiểu An. Con người, khi đứng trước sự lựa chọn, thường dễ quên đi điều cốt lõi nhất."

Anh đặt tách trà xuống, ánh mắt lướt qua những ghi chép của Tiểu An, rồi dừng lại ở một cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' nằm yên lặng trên bàn. Ánh mắt anh không hề dán vào những dòng chữ trên sách, mà dường như đang nhìn xuyên qua chúng, thấu thị bản chất của mọi vấn đề. "Mỗi người đều ôm giữ một 'chấp niệm' riêng. Kẻ thì chấp niệm vào lợi ích, kẻ thì chấp niệm vào quyền lực, kẻ thì chấp niệm vào sự công bằng theo cách của mình. Nhưng 'Nhân Đạo' không thể được xây dựng trên những mảnh vụn chấp niệm riêng lẻ đó."

Tạ Trần khẽ vuốt ve bìa sách cũ, tựa như đang tìm kiếm câu trả lời không phải từ những dòng chữ, mà từ sự tĩnh lặng của triết lý cổ xưa. "Mọi sự phát triển, nếu không vì con người, thì để làm gì? Và nhân tính, chính là ranh giới cuối cùng. Một xã hội mất đi nhân tính, dù có hùng mạnh đến đâu, dù có đạt đến đỉnh cao của 'tiến bộ' như thế nào, cũng chỉ là một tòa tháp cát, sẽ đổ sụp khi phong ba bão táp ập đến. Con người, vốn dĩ là gốc rễ của mọi sự tồn tại, mọi giá trị. Nếu chúng ta vì lợi ích mà chà đạp lên phẩm giá đồng loại, vì tốc độ mà bỏ qua nỗi đau của những kẻ yếu thế, thì đó đâu còn là 'Nhân Đạo' nữa? Đó chẳng phải là lặp lại sai lầm của những kẻ tu tiên ngày trước, những kẻ vì theo đuổi quyền năng mà dần 'mất người' sao?"

Tiểu An ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt mở to, cố gắng lĩnh hội từng lời của tiên sinh. Cậu bé vốn thông minh, nhưng những triết lý này lại quá đỗi sâu sắc đối với tâm hồn non trẻ. "Vậy thì, tiên sinh, làm sao để họ không 'mất người' ạ? Làm sao để họ nhớ đến 'con người là gốc' khi họ đang tranh giành nhau từng tấc đất, từng quyền lợi?"

Tạ Trần thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng gió heo may lướt qua. "Đó là câu hỏi mà mỗi con người phải tự trả lời, Tiểu An. 'Nhân Đạo' không phải là một bộ luật khô khan, mà là một ý thức, một sự tự nguyện từ sâu thẳm tâm hồn. Nó là sự lựa chọn không ngừng nghỉ giữa cái ta và cái chung, giữa lợi ích cá nhân và sự tồn vong của nhân loại. Nó đòi hỏi sự 'vô thường' trong suy nghĩ, để có thể buông bỏ những chấp niệm cố hữu, và tìm kiếm sự cân bằng."

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng người hối hả dưới phố. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. "Thiên Đạo sụp đổ, cũng là lúc con người phải tự đối diện với chính mình. Không còn có một đấng tối cao nào để đổ lỗi, không còn có một con đường 'thành tiên' nào để trốn tránh trách nhiệm. Mỗi quyết định, mỗi hành động của họ, giờ đây đều trực tiếp định đoạt vận mệnh của 'Nhân Gian'. Đó là gánh nặng, nhưng cũng là cơ hội để họ thực sự 'sống một đời bình thường', sống trọn vẹn với nhân tính của mình."

Anh quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt ôn hòa nhưng đầy kiên định. "Nhiệm vụ của Hội nghị không phải là tìm ra một công thức vạn năng, mà là tìm ra một 'điểm neo nhân quả', một nguyên tắc bất di bất dịch mà mọi người có thể bám víu vào, để dù có trải qua bao nhiêu tranh đấu, bao nhiêu thử thách, họ vẫn không lạc mất phương hướng, không đánh mất chính mình. Một nguyên tắc mà tất cả đều phải cúi đầu thừa nhận, vì nó chạm đến bản chất sâu thẳm nhất của con người."

Tiểu An lặng lẽ gật đầu, dù vẫn chưa hiểu hết mọi điều, nhưng cậu bé cảm nhận được sự chân thành và sâu sắc trong lời nói của Tạ Trần. Cậu biết, đây không phải là một bài học thông thường, mà là một lời răn, một kim chỉ nam cho một kỷ nguyên đang được định hình. Quán sách chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu, chiếu rọi lên khuôn mặt trầm tư của Tạ Trần và ánh mắt bối rối nhưng đầy khao khát hiểu biết của Tiểu An. Mùi mực cũ, mùi giấy cũ và mùi hương trà vẫn lảng bảng trong không khí, như giữ lại những suy tư triết lý của Tạ Trần, chờ đợi một ngày được lan tỏa khắp nhân gian.

***

Đêm khuya buông xuống Thành Vô Song. Ánh trăng sáng vành vạnh, trải một tấm thảm bạc lên những kiến trúc đồ sộ, những tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, khiến chúng trở nên uy nghi và huyền ảo. Tiếng rao hàng của thương nhân đã vãn, tiếng bước chân hối hả cũng dần thưa thớt. Chỉ còn tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu vọng lại xa xăm, và tiếng người nói chuyện ồn ào từ những khu phố sầm uất đã dịu đi, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của màn đêm. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố đã bay đi, thay vào đó là mùi hương liệu thoang thoảng, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ những khu vườn ẩn mình. Thành Vô Song, ban ngày rực rỡ và náo nhiệt, giờ đây lung linh ánh đèn và pháp thuật, nhưng cũng mang một vẻ trầm mặc, như đang ngủ yên sau một ngày dài.

Thế nhưng, trong đại sảnh của Hội nghị Định hình Nhân Đạo, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Căng thẳng, mệt mỏi, nặng nề – đó là những gì bao trùm lên từng góc nhỏ. Ánh nến lung lay trong gió lùa qua khe cửa, hắt bóng những gương mặt ưu tư, nhợt nhạt vì thiếu ngủ. Hội nghị đã kéo dài đến đêm khuya, các đại biểu vẫn cố gắng tìm kiếm một điểm chung, một tiếng nói đồng điệu cho những gì họ gọi là 'Nhân Đạo'.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trên bục chủ trì, bóng nàng in dài trên bức tường phía sau. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thường thấy, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi khó che giấu. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, vốn chứa đựng sự uy nghiêm, giờ lại ánh lên một sự kiên định pha lẫn ưu tư, quét qua từng gương mặt đại biểu bên dưới. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, có vài sợi lòa xòa xuống thái dương, càng tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng đầy kiên cường của nàng. Bộ tiên bào trắng thuần, không chút họa tiết, dù đã bị nhàu đi ít nhiều sau một ngày dài, vẫn không làm mất đi khí chất cao quý của Lăng Nguyệt.

Dương Quân ngồi bên dưới, gương mặt tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết giờ đây lại chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. Anh khẽ gõ ngón tay lên bàn, theo dõi cuộc tranh luận đang diễn ra. Bên cạnh anh, Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, vẫn im lặng quan sát. Râu quai nón rậm rạp của ông đã bạc đi nhiều, mái tóc đen xen lẫn bạc búi cao, thể hiện sự từng trải và trầm tư. Ông khoanh tay trước ngực, đôi lúc khẽ cau mày, không nói một lời nhưng khí chất oai phong vẫn hiển hiện rõ ràng.

"Nếu không có sự cạnh tranh, làm sao có tiến bộ?" Một Đại biểu từ phái đoàn Thương nghiệp đứng dậy, giọng nói tràn đầy sự quả quyết. "Chúng ta không thể 'cào bằng' mọi thứ được! Sự ưu tiên cho kẻ mạnh, cho những người có tài năng, có khả năng tạo ra giá trị mới, đó mới là động lực để xã hội vươn lên. Nếu không, chúng ta sẽ mãi dậm chân tại chỗ, không thể thoát khỏi kiếp phàm nhân nhỏ bé!"

Lập tức, một Đại biểu khác, đại diện cho phái đoàn Nông nghiệp, phản bác gay gắt. "Nhưng nếu vì tiến bộ mà đánh đổi đi đạo đức, mất đi lòng trắc ẩn, thì đó có còn là 'con người' nữa không? Chúng ta khác gì những tu sĩ đã 'mất người' khi xưa, những kẻ vì theo đuổi sức mạnh mà dần đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính của mình? Cái giá của sự 'tiến bộ' đó, liệu có quá đắt không?"

Tiếng xì xào, tranh cãi lại bùng lên. Mỗi người đều có lý lẽ riêng, đều vì lợi ích của phái đoàn mình, vì quan điểm của mình mà tranh đấu. Không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt. Mùi hương trầm thanh khiết được đốt từ đầu buổi, giờ đây cũng không thể xua đi được sự căng thẳng đang bao trùm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi nhưng không kém phần quyết đoán. Giọng nàng trầm, mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự uy nghiêm vốn có, vang vọng khắp đại sảnh, át đi mọi tiếng ồn ào. "Chư vị, chúng ta đang xây dựng một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà con người sẽ là chủ thể, tự mình định đoạt vận mệnh. Nếu không có nền tảng vững chắc về giá trị cốt lõi, mọi công sức của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển. Chúng ta đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự 'mất người' của những tu sĩ chỉ vì khao khát quyền năng và sự bất tử. Chúng ta không thể lặp lại sai lầm đó. Cái giá phải trả là quá lớn, không chỉ cho một cá nhân, mà cho toàn bộ 'Nhân Gian'."

Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang lắng nghe. "Chúng ta cần một nguyên tắc, một lời thề, một 'phá cục' cho vòng lặp của sự tham lam và ích kỷ. Một nguyên tắc mà tất cả chúng ta, dù là nông dân, thương nhân, trí giả hay chiến binh, đều phải tâm phục khẩu phục, vì nó chạm đến bản chất cốt lõi nhất của chúng ta. Một nguyên tắc để dù 'vô thường' có đến đâu, chúng ta vẫn có thể giữ vững 'nhân tính' của mình."

Dương Quân ghi chép không ngừng, gương mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng. Anh hiểu rằng, việc dung hòa những 'ch��p niệm' khác nhau này không hề dễ dàng. Bách Lý Hùng vẫn im lặng, nhưng đôi mắt kiên nghị của ông lại dán chặt vào Lăng Nguyệt, như đang chờ đợi một lời giải đáp, một ngọn hải đăng giữa biển tranh cãi mịt mờ. Sự mệt mỏi đè nặng lên tất cả, nhưng không ai muốn từ bỏ. Họ biết, tương lai của 'Nhân Gian' phụ thuộc vào chính những quyết định được đưa ra trong căn phòng này. Và họ, những người từng là tu sĩ, phàm nhân, giờ đây đang gánh vác trách nhiệm nặng nề của những kiến trúc sư đầu tiên cho một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần thành tiên, nhưng vẫn có thể sống một đời bình thường, trọn vẹn và ý nghĩa.

***

Bình minh le lói, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ cao vút của đại sảnh, xua đi màn đêm u ám và sự nặng nề của một đêm dài tranh cãi. Sương sớm còn đọng trên những mái ngói, mang theo mùi ẩm của đất và cỏ cây. Tiếng chim hót líu lo ngoài kia, đánh thức Thành Vô Song sau một đêm dài. Hội nghị tiếp tục, dù mọi người đều mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt của họ vẫn ánh lên một tia hy vọng mong manh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đã trải qua một đêm dài không ngủ, vẫn đứng vững trên bục, vẻ mệt mỏi đã được thay thế bằng sự kiên định. Nàng khẽ đưa tay lên trán, chạm vào Nguyệt Quang Trâm đang cài trên búi tóc, như thể tìm kiếm thêm sức mạnh từ vật phẩm quen thuộc. Tiếng xì xào vẫn còn đó, nhưng đã dịu đi nhiều, nhường chỗ cho sự chờ đợi.

Đột nhiên, một vị Đại biểu cấp cao đứng lên. Ông là một Trưởng lão từ một thế gia có uy tín lâu đời, đã im lặng trong suốt các phiên tranh luận, chỉ lắng nghe và suy ngẫm. Ông không sở hữu quyền uy chính trị hay sức mạnh tu vi vượt trội, nhưng lời nói của ông luôn mang trọng lượng của tri thức và sự từng trải. Khuôn mặt hiền triết, mái tóc bạc trắng như sương, đôi mắt ông sáng quắc, thấu hiểu. Ông không lớn tiếng, nhưng giọng nói lại trầm ấm, vang vọng khắp đại sảnh, mang theo sự điềm tĩnh và thấu đáo, như một dòng suối mát lành xoa dịu đi sự căng thẳng.

"Chư vị, ta đã lắng nghe tất cả." Trưởng lão chậm rãi cất lời, ánh mắt hiền từ lướt qua từng gương mặt mệt mỏi nhưng đầy khao khát. "Có lẽ, trong cuộc tìm kiếm một con đường vĩ đại, một xã hội hoàn mỹ, chúng ta đã quá tập trung vào những khái niệm phức tạp như 'công bằng' hay 'tiến bộ' mà quên đi điểm khởi đầu khiêm tốn nhất, nhưng cũng là quan trọng nhất: chính là con người. Chúng ta đã quên đi lý do tại sao chúng ta ngồi ở đây, tại sao chúng ta lại muốn xây dựng 'Nhân Đạo' này."

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông. Tiếng xì xào tắt hẳn, chỉ còn sự im lặng bao trùm, chờ đợi.

"Kỷ nguyên Thiên Đạo đã sụp đổ, không phải vì sức mạnh yếu kém, mà vì nó đã 'mất người'." Trưởng lão tiếp tục, lời nói của ông như một hồi chuông cảnh tỉnh. "Những kẻ khao khát 'thành tiên' đã vì quyền năng mà đánh đổi đi nhân tính, quên đi bản chất phàm trần của mình. Họ quên rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là phép thuật hay trường sinh, mà là lòng trắc ẩn, là tình yêu thương, là sự kết nối giữa những con người."

Dương Quân khẽ gật đầu, ánh mắt anh sáng lên đầy đồng tình, như thể những lời này đã chạm đến tận cùng lý tưởng mà anh hằng theo đuổi. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Trưởng lão, ánh mắt nàng phức tạp, vừa là sự nhẹ nhõm khi tìm thấy lối thoát, vừa là nỗi ưu tư về gánh nặng của nguyên tắc này.

"Ta đề xuất một nguyên tắc, một 'phá cục' cho tất cả những tranh cãi này, một 'chấp niệm' mà chúng ta phải khắc sâu vào tâm khảm mỗi người, mỗi thế hệ." Trưởng lão nâng cao giọng, lời nói của ông đanh thép nhưng vẫn tràn đầy sự nhân văn. "Đó là: 'Mọi sự phát triển phải lấy con người làm gốc và không được đánh đổi nhân tính'. Đây phải là lời thề của chúng ta với tương lai, là 'điểm neo nhân quả' của kỷ nguyên Nhân Gian. Chúng ta có thể tranh luận về cách thức 'công bằng' hay 'tiến bộ', nhưng chúng ta không bao giờ được phép quên rằng, mục đích cuối cùng của mọi sự phát triển là để con người được 'sống một đời bình thường', trọn vẹn với những giá trị nhân sinh, không bao giờ được phép 'mất người'."

Một tiếng thở dài nhẹ nhõm vang lên từ một số đại biểu. Những lời của Trưởng lão như một cơn gió mát lành xua tan đi sự bí bách, đưa họ trở về với giá trị cốt lõi nhất.

Dương Quân không kìm được sự xúc động, khẽ gật đầu mạnh mẽ. "Đó chính là điều chúng ta đang tìm kiếm! Một nguyên tắc rõ ràng, không thể sai lệch!" Anh nhìn về phía Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy sự kỳ vọng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Trưởng lão, rồi quay sang nhìn Dương Quân. Ánh mắt nàng vẫn còn đó nỗi ưu tư, vì nàng biết, việc đặt ra nguyên tắc này dễ, nhưng thực thi nó trong suốt hành trình 'vô thường' của nhân gian mới là điều khó khăn nhất. Con người luôn có lòng tham, có sự ích kỷ, và ranh giới giữa việc "phát triển vì con người" và "đánh đổi nhân tính" là vô cùng mỏng manh. Nàng khẽ gật đầu nhẹ nhàng, như trút bỏ được gánh nặng lớn lao nhưng cũng gánh thêm một trách nhiệm nặng nề không kém. "Một nguyên tắc không thể bàn cãi. Xin hỏi chư vị có đồng thuận?"

Nàng đưa tay lên, Nguyệt Quang Trâm trên tóc khẽ lấp lánh trong ánh bình minh, như một tín hiệu.

Hầu hết các đại biểu đều giơ tay tán thành. Tiếng vỗ bàn 'bốp' một tiếng vang dội của Bách Lý Hùng thể hiện sự tán thành mạnh mẽ nhất. Vẻ mặt ông trầm tư cả đêm, giờ đây đã giãn ra phần nào, ánh mắt kiên nghị lộ rõ sự hài lòng. Tuy nhiên, vẫn còn một vài ánh mắt hoài nghi và sự e dè từ một số đại biểu, họ không phản đối trực tiếp, nhưng sự lưỡng lự trong ánh mắt đã tố cáo rằng, việc thực thi nguyên tắc này sẽ gặp nhiều thách thức và sự chống đối ngầm trong tương lai.

Dẫu vậy, sự đồng thuận đã được thiết lập. Một nguyên tắc cốt lõi đã được thống nhất, như một 'điểm neo nhân quả' vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian đang hình thành. Tiếng xì xào bàn tán lại vang lên, nhưng lần này là những tiếng bàn tán đầy hy vọng, xen lẫn sự tranh luận về cách thức để biến nguyên tắc này thành hiện thực. Bình minh đã lên rực rỡ, chiếu sáng khắp đại sảnh, báo hiệu một ngày mới, một kỷ nguyên mới, với những thử thách mới đang chờ đợi.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free