Nhân gian bất tu tiên - Chương 1020: Hội Nghị Vô Hình: Tiếng Vọng Của Hy Vọng Giữa Giao Thời
Thị Trấn An Bình thức giấc trong ánh nắng ban mai dịu nhẹ, rót tràn qua những mái ngói rêu phong, đậu trên những con đường lát đá còn vương hơi sương. Tiếng gà gáy vẳng xa, tiếng rao hàng của người bán bánh, tiếng bước chân lộc cộc của những chuyến xe bò chở nông sản, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng quen thuộc của một ngày mới. Nhưng hôm nay, trong cái nhịp điệu bình thường ấy, lại ẩn chứa một làn sóng xôn xao, một sự mong chờ len lỏi vào từng ngõ ngách, từng khuôn mặt của người dân.
Quán sách của Tạ Trần, vốn dĩ luôn tĩnh lặng như một ốc đảo giữa dòng đời, cũng không tránh khỏi luồng sinh khí mới mẻ ấy. Cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở, để lộ không gian ấm cúng ngập tràn hương giấy cũ và trà thơm. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, đang nhẹ nhàng pha trà. Từng cử chỉ của hắn đều toát lên vẻ điềm tĩnh, an nhiên, như thể mọi biến động của nhân gian đều không thể chạm tới được nội tâm hắn. Hắn đặt ấm trà lên bếp than nhỏ, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương thanh thoát của trà Bích Loa Xuân, thứ trà mà hắn luôn dùng để đãi khách, cũng như tự thưởng cho mình.
Ngay khi hương trà bắt đầu lan tỏa, một bóng người nhỏ bé vội vã chạy vào, mang theo sự hăm hở của tuổi trẻ. Đó là Thư Đồng Tiểu An, đôi mắt toát lên vẻ thông minh lấp lánh, mái tóc được buộc gọn gàng bằng sợi dây vải thô. Cô bé vừa đặt chân vào ngưỡng cửa đã không nén nổi sự phấn khích: “Tiên sinh, tiên sinh! Người có biết không? Khắp nơi đang bàn tán về cái Hội nghị Định hình Nhân Đạo sắp tới đó! Từ chợ cá đến quán rượu, ai cũng nói nó sẽ định đoạt tương lai của chúng ta, mang lại sự rõ ràng cho kỷ nguyên mới!”
Tiểu An nói một tràng, hơi thở dồn dập, đôi mắt sáng rực như muốn thấu hiểu ngay lập tức mọi điều ẩn chứa trong những lời đồn thổi. Cô bé vốn là một đứa trẻ hiếu kỳ, thích nghe ngóng chuyện đời, và những ngày gần đây, đề tài về "Nhân Đạo" và "hội nghị" đã chiếm trọn tâm trí của cô.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ để xua đi sự vội vã trong lời nói của Tiểu An. Hắn nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn, âm thanh sứ va chạm vào gỗ vang lên thanh thúy. “Định đoạt tương lai ư? Hay là định hướng cho những gì vốn đã tồn tại trong lòng người, Tiểu An?” Giọng hắn trầm ấm, điềm đạm, như một dòng suối mát chảy qua những vách đá nóng bỏng. Hắn rót một chén trà nóng hổi, hơi khói lượn lờ như những ý niệm mơ hồ, rồi đặt nó trước mặt Tiểu An, ra hiệu cho cô bé ngồi xuống.
Tiểu An ngoan ngoãn ngồi xuống, hai tay ôm chén trà nóng hổi, cảm nhận hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay. Cô bé vẫn còn chút bối rối trước câu hỏi của Tạ Trần, nhưng sự hiếu kỳ đã chiến thắng. “Dạ… con cũng không rõ nữa. Nhưng mọi người đều nói, lần này sẽ khác. Các vị tiên tử, tiên nhân đều sẽ tề tựu, bàn bạc cách để chúng ta không còn phải lo sợ Thiên Đạo suy yếu, không còn phải lo lắng về yêu ma quỷ quái nữa.”
Đúng lúc đó, một giọng nói khàn khàn, nhưng đầy sức sống vang lên từ ngoài cửa. “Thằng nhóc Tạ Trần này, lại thức khuya đọc sách nữa hả? Coi chừng hỏng mắt đó!” Tiểu Lão Bà, với mái lưng còng, tóc bạc phơ như sương tuyết, và gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, chống gậy bước vào. Bà là một trong những người dân đầu tiên mà Tạ Trần quen biết ở Thị Trấn An Bình, và cũng là một trong số ít người dám nói chuyện với hắn một cách thân mật như vậy.
Tiểu Lão Bà bước đến gần, đôi mắt tinh tường đảo quanh quán sách rồi dừng lại ở Tạ Trần và Tiểu An. “Chỉ mong mấy người lớn đó bàn bạc ra được cái gì đó rạch ròi, chứ cứ sống lay lắt thế này, lòng dân bất an quá! Thiên Đạo suy yếu, người ta cứ sợ hãi lung tung, cứ như thể ngày mai trời sẽ sập đến nơi vậy.” Giọng bà chứa đựng sự mong chờ xen lẫn chút hoài nghi, phản ánh đúng tâm lý chung của người dân Thị Trấn An Bình lúc này. Họ hy vọng, nhưng cũng không dám tin tưởng hoàn toàn vào bất kỳ lời hứa hẹn nào.
Tạ Trần chỉ cười nhẹ, không đáp lời ngay. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn thấu hiểu sâu sắc nỗi niềm của Tiểu Lão Bà, cũng như của bao người dân khác. Họ đã quá quen với việc được che chở, được dẫn dắt bởi một Thiên Đạo vô hình, hoặc bởi những tu sĩ có sức mạnh siêu nhiên. Giờ đây, khi bức màn che chở ấy dần phai nhạt, nỗi sợ hãi về một tương lai vô định là điều khó tránh khỏi. Hạt mầm niềm tin mà Lăng Nguyệt và Dương Quân đã gieo, dù đã nảy mầm, vẫn còn quá non yếu để chống chọi lại những cơn gió của sự bất an và những lời đồn thổi.
“Tiểu Lão Bà nói đúng đó tiên sinh,” Tiểu An phụ họa, “Ở chợ, con nghe người ta nói, có người còn lo sợ rằng nếu không có Thiên Đạo, yêu ma sẽ tràn lan, cuộc sống của phàm nhân sẽ trở thành địa ngục. Họ nói, 'Nhân Đạo' chỉ là lời nói suông của mấy kẻ muốn cướp quyền. Thậm chí có người còn nói, Tạ tiên sinh đây, người không tu tiên, cũng là một kẻ muốn lợi dụng thời cơ để làm loạn.”
Tạ Trần khẽ lắc đầu, đôi mắt hắn không hề gợn sóng. Hắn đã quá quen với những lời đồn thổi, những sự hiểu lầm. Hắn biết, trong một thế giới đầy biến động, sự hoài nghi và sợ hãi là bản năng tự nhiên của con người. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những người dân vẫn đang hối hả với cuộc sống thường nhật. Ánh nắng ban mai vẫn vàng óng, nhưng cái bóng của sự bất an vẫn lẩn khuất đâu đó trong ánh mắt, trong từng cử chỉ của họ.
“Niềm tin, Tiểu An, giống như một cái cây. Nó cần thời gian để bén rễ, để đâm chồi, để trưởng thành,” Tạ Trần nói, giọng vẫn đều đều, không chút vội vã. “Và trong quá trình đó, nó sẽ phải đối mặt với gió mưa, với sâu bệnh. Những lời đồn thổi, những sự sợ hãi đó chính là gió mưa, là sâu bệnh. Chúng ta không thể ngăn cản chúng, nhưng chúng ta có thể củng cố gốc rễ của niềm tin.”
Tiểu Lão Bà thở dài, chống gậy gõ nhẹ xuống đất. “Củng cố gốc rễ… nhưng củng cố bằng cách nào đây, tiên sinh? Mấy cái lời nói đạo lý nghe thì hay đó, nhưng cái bụng đói thì đạo lý nào cũng không lọt tai. Người ta muốn thấy được cái lợi ích thiết thực, cái sự an toàn trước mắt kìa.”
Tạ Trần nhìn Tiểu Lão Bà, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. “Sự an toàn thiết thực nhất, Tiểu Lão Bà, không phải là một sức mạnh siêu nhiên nào đó, mà là sự đoàn kết của con người, là trí tuệ của họ để giải quyết vấn đề, là tình thương của họ để bảo vệ lẫn nhau. Lần trước, tôi có nói với Lão Gia Phủ rằng, một tòa nhà vững chắc không phải vì nó có tường cao hay mái ngói kiên cố, mà vì từng viên gạch, từng phiến đá đều được đặt đúng chỗ, được kết nối chặt chẽ với nhau. ‘Nhân Đạo’ cũng vậy. Nó không phải là một sắc lệnh từ trên trời giáng xuống, mà là một nền móng được xây dựng từ những hành động nhỏ bé nhất, từ sự thấu hiểu và sẻ chia giữa người với người.”
Hắn khẽ nhắm mắt, hình dung ra hình ảnh một tòa thành được dựng nên từ vô số viên gạch, mỗi viên gạch là một con người, mỗi sự kết nối là một mối quan hệ, một hành động lương thiện. “Cái hội nghị mà Tiểu An vừa nói, nó có thể là một cột mốc, một lời tuyên bố. Nhưng cái cốt lõi của ‘Nhân Đạo’ không nằm ở đó. Nó nằm ở cách mỗi người chúng ta tự lựa chọn sống một cuộc đời có ý nghĩa, tự nguyện gánh vác một phần trách nhiệm cho cộng đồng, tự nguyện tin tưởng vào sức mạnh của chính mình, thay vì chỉ trông chờ vào một phép màu.”
Tiểu An và Tiểu Lão Bà im lặng lắng nghe. Những lời của Tạ Trần không hoa mỹ, không hùng tráng, nhưng lại có sức nặng phi thường, chạm đến tận sâu thẳm tâm can. Nó không hứa hẹn một tương lai không có khổ đau, mà chỉ ra một con đường để con người tự mình vượt qua khổ đau. Hắn biết, quá trình này sẽ rất chậm rãi, rất gian nan. Những hạt mầm niềm tin dù đã được gieo, nhưng để chúng đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu rừng vững chắc, cần phải có thời gian và sự kiên nhẫn vô bờ bến. Hắn kh�� thở dài, trong lòng thấu hiểu rằng, nhiệm vụ của mình không phải là cứu thế, mà là gieo những hạt giống của lý trí và tình người vào những mảnh đất cằn cỗi của sự sợ hãi và chấp niệm, để chúng tự mình nảy mầm và phát triển.
***
Trong khi Thị Trấn An Bình xôn xao với những lời đồn thổi và mong chờ, thì tại Thành Vô Song, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Trong một tòa lầu cao vút, được bảo vệ nghiêm ngặt bởi những trận pháp cổ xưa và những tu sĩ cảnh giới cao, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang cùng một vài nhân vật trụ cột khác họp bàn. Ánh nắng buổi trưa gắt gao xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống những chồng hồ sơ và thư từ chất cao trên bàn, phản chiếu sự căng thẳng và áp lực vô hình đang bao trùm căn phòng. Mùi hương liệu thanh khiết lan tỏa, cố gắng xua đi sự mệt mỏi và lo âu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén, khẽ day thái dương. Nàng vẫn mặc bạch y thanh thoát, nhưng vẻ uy nghiêm thường thấy giờ đây pha lẫn một nét ưu tư khó che giấu. Giọng nàng trầm ấm nhưng dứt khoát: “Kỳ vọng của dân chúng quá lớn, nhưng sự chia rẽ trong giới tu sĩ và phàm nhân vẫn còn sâu sắc. Hội nghị này không thể thất bại, nhưng việc thống nhất tư tưởng giữa các phe phái là một thử thách lớn.” Nàng vừa nói, vừa lật giở một tập hồ sơ, những ngón tay thon dài lướt qua từng trang giấy như chạm vào những gánh nặng vô hình.
Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng. Hắn đặt một xấp bản vẽ và báo cáo lên bàn, giọng nói mạnh mẽ nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi: “Chúng ta đã cố gắng hết sức để truyền bá triết lý Nhân Đạo, nhưng nỗi sợ hãi và lòng tham vẫn là những chướng ngại lớn nhất. Vẫn còn những kẻ lợi dụng sự bất an để gieo rắc tin đồn, làm lung lay niềm tin. Các tông môn cổ xưa, dù đã suy yếu, vẫn còn giữ được ảnh hưởng nhất định trong lòng một bộ phận tu sĩ và phàm nhân, họ không cam tâm từ bỏ quyền lực đã nắm giữ hàng ngàn năm.”
Một thành viên khác trong hội nghị, một vị trưởng lão với mái râu bạc phơ và gương mặt khắc khổ, khẽ ho khan, giọng đầy lo lắng: “Vấn đề là, có những tông môn cũ vẫn còn sức ảnh hưởng, họ không muốn từ bỏ quyền lực. Tiên tổ của họ từng là những người đứng đầu thế giới này, họ tin rằng Thiên Đạo suy yếu là do con người đã mất đi sự kính sợ và tuân phục. Làm sao để thuyết phục họ chấp nhận ‘Nhân Đạo’ khi Thiên Đạo vẫn còn đó, dù suy yếu? Họ vẫn còn chấp niệm vào việc ‘vá trời’, tin rằng chỉ cần tìm được một v��� tiên nhân đủ sức mạnh, mọi thứ sẽ trở lại như xưa.”
Lăng Nguyệt khẽ nhắm mắt, hình ảnh những dòng người đông đúc, những khuôn mặt đầy hy vọng và cả những ánh mắt hoài nghi lướt qua tâm trí nàng. Nàng hiểu rằng, ‘Nhân Đạo’ không chỉ là một lý thuyết cao siêu, mà nó phải trở thành nền tảng vững chắc cho cuộc sống của toàn bộ nhân gian. Nhưng con đường đó lại gập ghềnh đến không ngờ, không chỉ bởi những kẻ chống đối, mà còn bởi chính những chấp niệm cố hữu trong lòng người. “Chúng ta cần phải làm rõ. ‘Vá trời’ không phải là việc của một người, mà là trách nhiệm của cả một thế hệ. Và ‘vá trời’ không có nghĩa là khôi phục Thiên Đạo như cũ, mà là tạo ra một bầu trời mới, một kỷ nguyên mới do chính con người định đoạt.”
Dương Quân gật đầu đồng tình. “Chúng ta đã phát hiện ra một vài thế lực ngầm đang cố gắng khuấy động lòng người, gieo rắc sự chia rẽ. Họ lợi dụng những lời tiên tri cũ về sự sụp đổ của Thiên Đạo để đẩy mọi người vào tuyệt vọng, từ đó dễ dàng thao túng. Một số khác lại rao giảng về việc Thiên Đạo chỉ đang thử thách, và những ai kiên trì tu luyện, khao khát thành tiên sẽ được ban thưởng. Điều này khiến cho nhiều tu sĩ vẫn còn ôm mộng, không muốn từ bỏ con đường cũ.”
“Chính vì vậy, hội nghị này càng trở nên quan trọng,” Lăng Nguyệt nói, ánh mắt nàng lại trở nên kiên định, không còn chút mệt mỏi. Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống Thành Vô Song rộng lớn, nơi những con người đang hối hả với cuộc sống của mình. “Chúng ta cần một tuyên bố rõ ràng, một định hướng cụ thể. Không chỉ là lời nói suông, mà phải là những kế hoạch hành động, những nguyên tắc sống mà mọi người có thể nhìn thấy, cảm nhận và thực hiện.”
Nàng quay lại, nhìn từng người trong phòng. “Chúng ta sẽ không ép buộc, nhưng chúng ta sẽ chỉ ra con đường. Chúng ta sẽ không hứa hẹn những điều viển vông, nhưng chúng ta sẽ cam kết một tương lai do chính bàn tay con người xây dựng. Hội nghị này, không phải là một cuộc chiến giành quyền lực, mà là một cuộc hội đàm để tìm kiếm s�� đồng thuận, để gieo những hạt giống của trách nhiệm và niềm tin vào chính bản thân mỗi người.”
Dương Quân trình bày chi tiết các đề xuất cho hội nghị, từ việc thống nhất các nguyên tắc cơ bản của ‘Nhân Đạo’ – như sự đoàn kết, trí tuệ, tình thương – cho đến việc thiết lập các cơ chế để bảo vệ phàm nhân, phát triển nông nghiệp, y học, giáo dục, những lĩnh vực mà trước đây thường bị xem nhẹ so với tu luyện. Hắn cũng đề xuất các biện pháp để đối phó với những kẻ chống đối, những kẻ cố tình bóp méo thông tin.
“Chúng ta cần một kế hoạch toàn diện, một tầm nhìn đủ lớn để bao trùm mọi khía cạnh của cuộc sống,” Dương Quân nói, giọng đầy nhiệt huyết. “Và chúng ta cần sự minh bạch. Mọi quyết định của hội nghị sẽ được công bố rộng rãi, để người dân có thể hiểu, có thể tin tưởng. Chúng ta phải chứng minh rằng ‘Nhân Đạo’ không phải là một chế độ độc tài mới, mà là một kỷ nguyên của sự tự chủ, của trách nhiệm chung.”
Lăng Nguyệt lắng nghe, khẽ gật đầu. Nàng biết, con đường này không hề dễ dàng. Những cuộc tranh luận sẽ gay gắt, những bất đồng sẽ nảy sinh. Nhưng nàng cũng tin rằng, trong sâu thẳm mỗi con người, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều ẩn chứa hạt giống của lương tri và khát vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhiệm vụ của họ, những người lãnh đạo ‘Nhân Đạo’, là khơi gợi những hạt giống ấy, là tạo ra một môi trường để chúng có thể nảy mầm và phát triển. Nàng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang đang dần ngả sang màu vàng cam của buổi chiều tà. Một kỷ nguyên mới đang đến, và họ, những người đứng ở tuyến đầu, phải gánh vác trách nhiệm định hình nó, dù cho cái giá phải trả có là sự mệt mỏi và cô độc đến thế nào đi chăng nữa.
***
Khi ánh chiều tà phủ xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà và con đường, quán sách nhỏ của Tạ Trần lại chìm vào một không khí tĩnh lặng và suy tư. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ bìa đã sờn rách, ánh mắt dõi theo những đám mây ngũ sắc đang trôi lững lờ trên nền trời hoàng hôn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi khói bếp và hương hoa dại. Thư Đồng Tiểu An ngồi đối diện, chén trà nguội lạnh trên bàn, nhưng đôi mắt cô bé vẫn chăm chú nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm câu trả lời cho những băn khoăn còn sót lại trong lòng.
Tiểu An vẫn còn chút hăm hở kể về những câu chuyện nghe được từ buổi chiều, về những cuộc tranh luận nảy lửa ở chợ, về những lời bàn tán xôn xao về ‘Hội nghị Định hình Nhân Đạo’. Cô bé ngây thơ hỏi: “Tiên sinh, vậy thì, hội nghị đó có thực sự mang lại sự rõ ràng không? Liệu mọi người có thôi không sợ hãi nữa không?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười phảng phất chút u hoài nhưng cũng đầy thấu hiểu. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Hội nghị có thể mang lại định hướng, Tiểu An, nhưng sự rõ ràng thật sự không nằm ở những lời tuyên bố hay pháp tắc mới. Nó nằm ở trong lòng mỗi người, ở cách họ chọn sống, chọn tin tưởng vào giá trị của chính mình, vào những điều bình dị mà chân thật nhất.” Giọng hắn trầm ấm, đều đều, như m��t dòng suối ngầm len lỏi qua những tảng đá triết lý.
Hắn khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. “Con người chúng ta, trong suốt hàng vạn năm, đã quá quen với việc tìm kiếm sự an toàn từ bên ngoài. Từ những vị thần linh, đến những tiên nhân, rồi đến Thiên Đạo. Chúng ta đã đặt niềm tin vào những thứ vĩ đại, những thứ có sức mạnh siêu nhiên, mà quên đi sức mạnh thật sự nằm ngay trong chính bản thân mình.”
Tiểu An chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tò mò sâu sắc. “Vậy thì, nếu có người không tin thì sao, tiên sinh? Nếu họ vẫn sợ hãi Thiên Đạo, vẫn khao khát tu tiên, vẫn muốn tìm kiếm một phép màu để giải quyết mọi vấn đề?”
Tạ Trần nhìn ra bên ngoài, nơi những người dân vẫn đang hối hả với cuộc sống thường ngày, những ánh đèn dầu bắt đầu leo lét thắp sáng các con phố. “Niềm tin không thể ép buộc, Tiểu An. Nó phải được gieo trồng bằng sự kiên nhẫn, được nuôi dưỡng bằng hành động và sự thấu hiểu. ‘Nhân Đạo’ không phải là một pháp tắc cứng nhắc, hay một tôn giáo mới mà mọi người phải tuân theo. Nó là một hành trình tự thân, một sự thức tỉnh từ bên trong mỗi con người.”
Hắn khẽ thở dài, trong lòng thấu hiểu những gánh nặng mà Lăng Nguyệt và Dương Quân đang phải đối mặt. Họ đang cố gắng xây dựng một cấu trúc mới cho nhân gian, một cấu trúc mà nền móng của nó phải được đặt từ chính niềm tin và hành động của mỗi cá nhân. “Chỉ khi con người tự nguyện từ bỏ chấp niệm vào sức mạnh siêu nhiên, vào cái gọi là ‘tiên’, thì kỷ nguyên mới mới thực sự bắt đầu. Khi họ nhận ra rằng, cái đẹp của cuộc sống không nằm ở sự trường sinh bất lão, mà nằm ở từng khoảnh khắc được sống trọn vẹn, được yêu thương, được sẻ chia. Khi họ nhận ra rằng, sức mạnh thật sự không phải là khả năng hô mưa gọi gió, mà là khả năng vượt qua chính nỗi sợ hãi của mình, khả năng đoàn kết để dựng xây một tương lai tốt đẹp hơn.”
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí mát lành của buổi chiều tà. “Thiên Đạo suy kiệt không có nghĩa là trời đất sụp đổ, Tiểu An. Nó chỉ là một chu kỳ, một sự chuyển hóa. Con người chúng ta, trong khoảng 5.000 năm qua, đã quá quen với việc được ‘dẫn dắt’, được ‘ban ơn’. Giờ là lúc chúng ta phải tự mình cầm lái, tự mình tìm ra con đường. Đó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải sợ hãi. Nó có nghĩa là chúng ta có cơ hội để tự mình khám phá, tự mình định nghĩa ý nghĩa của sự tồn tại.”
Hắn quay lại nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ triết lý. “Cái ‘Hội nghị Định hình Nhân Đạo’ sắp tới, có lẽ sẽ là một bước ngoặt. Nhưng nó sẽ không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu. Nó là nơi mà những hạt giống của lý trí và tình người được gieo xuống một cách có chủ đích hơn, được tưới tắm bằng những thảo luận và quyết tâm. Nhưng để những hạt giống ấy thực sự bén rễ và đâm chồi, để chúng trưởng thành thành một khu rừng vững chắc có thể che chở cho toàn bộ nhân gian, thì cần có sự chung tay của mỗi người. Mỗi hành động nhỏ, mỗi suy nghĩ thiện lành, mỗi sự sẻ chia, đều là một viên gạch xây dựng nên ‘Nhân Đạo’ vững bền.”
Tạ Trần biết, cuộc sống bình thường này, đối với hắn, chính là con đường để gieo những hạt giống ấy. Hắn không cần phải hành động vĩ đại, không cần phải hô hào. Chỉ cần hắn vẫn ngồi đây, bên quán sách nhỏ này, lặng lẽ gieo những hạt giống của lý trí và tình người vào tâm trí những người tìm đến hắn, để chúng đâm chồi nảy lộc, tạo nên nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn nhìn ra bên ngoài, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Dù còn nhiều hỗn tạp, nhưng ánh sáng của hy vọng đã bắt đầu le lói, dẫn lối cho một hành trình dài, một hành trình mà mỗi con người đều là một điểm neo quan trọng của nhân quả.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.