Nhân gian bất tu tiên - Chương 1019: Hạt Mầm Bất An: Tiếng Vọng Của Niềm Tin Giữa Phàm Trần
Bầu trời phía Đông Thị Trấn An Bình vừa ửng hồng, nhuộm một vệt màu hỏa diễm lên những rặng núi xa xăm, báo hiệu một ngày mới đang bừng tỉnh. Ánh nắng ban mai, còn vương chút se lạnh của sương đêm, luồn qua kẽ lá, xuyên qua những mái nhà ngói cũ kỹ, đậu xuống con đường lát đá xanh rêu trước Quán Sách An Bình. Không khí trong trấn, vốn đã mang vẻ tĩnh lặng cố hữu, giờ đây lại càng thêm thanh bình, chỉ có tiếng chim hót lảnh lót từ những cành cây cổ thụ ven đường và tiếng bước chân lạo xạo của vài người dân dậy sớm ra đồng, hay tiểu thương mở cửa hàng.
Bên trong Quán Sách An Bình, nơi mùi giấy cũ, mực và hương trầm dịu nhẹ quyện vào nhau tạo nên một không gian đặc trưng, Tạ Trần vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc bên khung cửa sổ. Ánh nắng yếu ớt của buổi sớm chưa đủ sức xua đi cái âm u của thư phòng, nhưng lại đủ để soi rõ từng sợi bụi li ti lơ lửng trong không khí, nhảy múa quanh những trang sách cổ đang mở trên tay hắn. Khuôn mặt Tạ Trần gầy gò, làn da trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể thấu thị vạn vật. Hắn khoác trên mình bộ áo vải bố màu xám nhạt đã sờn cũ, đơn giản đến mức khó tin đây là y phục của một người được vạn dân tôn kính, dù chỉ là thầm lặng. Hắn không đọc sách, mà dường như đang lắng nghe, lắng nghe những thanh âm vô hình của nhân gian, những chuyển động tinh vi trong dòng chảy nhân quả.
Tiếng chuông gió treo trước cửa khẽ leng keng, báo hiệu có người bước vào. Đó là Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, gương mặt còn vương chút bối rối non nớt. Cậu bé vừa đi chợ về, tay xách một giỏ rau tươi, nhưng bước chân lại vội vã hơn mọi ngày.
“Tiên sinh, tiên sinh!” Tiểu An gọi khẽ, đôi mắt lấp lánh sự hiếu kỳ xen lẫn chút lo lắng. Cậu bé đặt giỏ rau xuống góc nhà, rồi chạy đến bên bàn của Tạ Trần, không giấu nổi vẻ sốt sắng. “Người dân trong trấn bàn tán xôn xao lắm! Con nghe được bao nhiêu chuyện lạ.”
Tạ Trần chỉ khẽ nhấc mí mắt, một nụ cười nhạt thoáng qua đôi môi mỏng. Hắn không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, ra hiệu cho Tiểu An kể tiếp. Hắn biết, những gì Tiểu An mang về không chỉ là chuyện phiếm chợ búa, mà là những mảnh ghép phản ánh lòng người, phản ánh những “hạt giống” đã được gieo từ bài diễn thuyết ở Thành Vô Song. Hắn vẫn giữ thói quen lắng nghe, như một pho tượng cổ xưa trầm mặc giữa dòng đời vội vã.
Tiểu An, được tiên sinh khuyến khích, liền hăng hái kể: “Có người nói tiên tử Lăng Nguyệt và Dương Quân nói rất đúng, rằng con người phải tự mình đứng dậy, không thể mãi trông cậy vào Thiên Đạo hay tiên nhân nữa. Họ bảo đã đến lúc phàm nhân chúng ta phải tự chủ, tự kiến tạo tương lai của chính mình.” Cậu bé dừng lại, ánh mắt thoáng qua một tia sáng của niềm tin non nớt. “Họ nói ‘Nhân Đạo’ là con đường ��ể mỗi cá nhân tìm thấy giá trị đích thực, để cùng nhau xây dựng thế giới tốt đẹp hơn. Con nghe cũng thấy hợp lý lắm, tiên sinh ạ.”
Tạ Trần vẫn im lặng, ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ lên trang giấy ố vàng. Hắn biết, đó là một phần của những “hạt giống” lương thiện, những mầm mống của lý trí đã bắt đầu nảy nở trong lòng người. Nhưng hắn cũng hiểu, một hạt mầm không thể lớn lên chỉ bằng ánh sáng, nó còn cần phải vượt qua bóng tối của đất, của đá, của những cơn bão tố vô hình.
Tiểu An tiếp lời, giọng điệu có phần chùng xuống, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối: “Nhưng… nhưng cũng có rất nhiều người lại sợ hãi, tiên sinh ạ. Họ nói, nếu không có tiên môn, không có Thiên Đạo che chở, thì chúng ta sẽ ra sao? Ai sẽ bảo vệ chúng ta khỏi yêu ma quỷ quái? Ai sẽ ban phước lành khi mùa màng thất bát, hay khi bệnh dịch hoành hành? Họ lo lắng rằng không có tiên nhân, phàm nhân chúng ta sẽ yếu ớt, sẽ bị đẩy vào cảnh khốn cùng, sẽ mất đi chỗ dựa tinh thần mà hàng vạn năm qua đã bám víu.” Cậu bé nhìn Tạ Trần với ánh mắt cầu cứu, như thể mong muốn tiên sinh sẽ đưa ra một lời giải đáp đơn giản, dễ hiểu cho những nỗi sợ hãi phức tạp ấy. “Tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu… Liệu phàm nhân chúng ta có thực sự an toàn khi không còn tiên nhân không?”
Tạ Trần chậm rãi nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ lùa vào quán sách, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ cây thoang thoảng. Hắn hình dung ra khung cảnh Thành Vô Song hôm qua, hình dung ra những ánh mắt nghi ngờ, những khuôn mặt hoang mang giữa đám đông. Hắn thấu hiểu nỗi sợ hãi sâu thẳm của họ. Hàng ngàn năm qua, thậm chí là khoảng 5.000 năm trước khi Thiên Đạo bắt đầu suy kiệt, con người đã sống dưới bóng che chở của tiên môn, của những pháp tắc siêu nhiên. Mặc dù Thiên Đạo đã “mất người,” đã dần trở nên xa cách và vô tình, nhưng ít nhất, nó vẫn là một sự tồn tại, một niềm tin về một trật tự cao hơn. Giờ đây, khi trật tự ấy đang bị lung lay, và những người lãnh đạo mới lại kêu gọi sự tự chủ hoàn toàn, nỗi sợ hãi là điều khó tránh khỏi. Nó không phải là sự phản đối cố chấp, mà l�� bản năng tự vệ của một sinh linh đứng trước sự vô định.
“Tiểu An,” Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm ấm, dịu dàng như gió thoảng. “Con có thấy hạt mầm kia không?” Hắn chỉ tay về phía chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ, nơi một mầm cây non xanh biếc đang vươn mình đón nắng. “Nó lớn lên mà không cần ai kéo nó lên, đúng không?”
Tiểu An ngước nhìn theo ngón tay Tạ Trần, gật đầu: “Dạ, nó tự mọc ạ.”
“Đúng vậy,” Tạ Trần nói tiếp, ánh mắt xa xăm. “Nó tự mọc, tự tìm kiếm ánh sáng, tự hút chất dinh dưỡng từ đất. Cơn mưa có thể giúp nó tươi tốt, nhưng cũng có thể xô ngã nó. Ánh nắng có thể sưởi ấm nó, nhưng cũng có thể thiêu cháy nó. Quan trọng là nó có đủ sức mạnh nội tại để chống chọi và thích nghi.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt Tiểu An. “Phàm nhân cũng vậy. Chúng ta không cần ai kéo lên, không cần ai ban phát sức mạnh. Chúng ta tự có sức mạnh của mình, sức mạnh của sự kiên cường, của trí tuệ, của tình thương. Những gì tiên tử Lăng Nguyệt và Dương Quân nói, không phải là phủ nhận sự che chở, mà là đánh thức sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi người.”
Tiểu An vẫn còn suy nghĩ, nhưng vẻ bối rối trong mắt đã giảm đi phần nào, thay vào đó là sự tập trung. Tạ Trần biết, những lời lẽ triết lý của hắn không thể giải quyết mọi lo lắng ngay lập tức, nhưng ít nhất, nó có thể gieo thêm một hạt giống của sự tự tin, của niềm tin vào nội lực con người. Hắn quay lại với cuốn sách, nhưng tâm trí vẫn bao quát toàn bộ thị trấn, bao quát những con sóng ngầm của lòng người đang cuộn chảy sau bài diễn thuyết đầy ý nghĩa kia. Hắn hiểu rằng, sự thật không đơn giản như những gì người ta muốn nghe, và niềm tin cũng không thể xây dựng trong một sớm một chiều. Đó là một hành trình dài, một cuộc chiến âm thầm với những bóng ma nghi kỵ, với những chấp niệm đã ăn sâu vào tiềm thức của nhân loại trong khoảng 5.000 năm qua. Hắn tin vào sự kiên nhẫn, vào sức mạnh của thời gian và của những lời nói chân thành, dù nó có vẻ yếu ớt đến đâu đi chăng nữa. Bởi lẽ, một hạt mầm bé nhỏ, qua thời gian, cũng có thể trở thành ��ại thụ.
Buổi trưa, ánh nắng vàng ươm đổ xuống Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm dễ chịu và làm nổi bật màu xanh của cây cối, màu đỏ của mái ngói. Tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng của những tiểu thương vọng lại từ chợ, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bức tranh sống động và yên bình, khác hẳn với những lo toan đang âm ỉ trong lòng một số người. Trong Quán Sách An Bình, không khí trở nên ấm cúng hơn, mùi hương từ ấm trà vừa pha thoang thoảng, quyện với mùi trầm và sách cũ. Tạ Trần vẫn ngồi ở bàn, nhưng giờ đây hắn đang nhâm nhi một chén trà xanh, đôi mắt lướt qua những hàng chữ trên trang giấy.
Tiếng chuông gió lại leng keng, và một bóng người to lớn che khuất ánh sáng cửa ra vào. Đó là Lão Gia Phủ, vị phú hộ giàu có nhất Thị Trấn An Bình. Ông ta có dáng người béo tốt, ăn mặc sang trọng với bộ trường bào gấm vóc màu xanh thẫm, râu dài được chải chuốt cẩn thận. Tuy nhiên, hôm nay trên gương mặt vốn dĩ luôn hống hách của ông lại vương vấn một vẻ ưu tư khó tả. Ông bước vào quán, đảo mắt nhìn quanh một lượt, rồi dừng lại ở một kệ sách chứa những kinh thư cổ, khẽ khàng rút ra một cuốn. Mặc dù tay cầm sách, nhưng ánh mắt Lão Gia Phủ lại không yên, thường xuyên liếc nhìn về phía Tạ Trần, như thể có điều gì đó muốn nói mà lại ngần ngại.
Tạ Trần, dù không nhìn thẳng, nhưng vẫn cảm nhận được sự bất an tỏa ra từ vị khách quý. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu. “Lão Gia Phủ ghé thăm, quán sách nhỏ của ta thật vinh hạnh.”
Lão Gia Phủ giật mình, dường như không ngờ Tạ Trần lại biết mình đang đứng đó. Ông ta khẽ húng hắng, đặt cuốn sách trở lại kệ, rồi bước đến trước bàn Tạ Trần, vẻ mặt càng thêm sầu não. “Tiên sinh Tạ Trần, ta… ta vốn chỉ định xem sách, nhưng quả thực trong lòng có quá nhiều khúc mắc, không thể không thỉnh giáo tiên sinh một hai điều.”
Tạ Trần ra hiệu mời ông ngồi xuống ghế đối diện. “Lão Gia Phủ cứ nói thẳng. Quán sách này vốn là nơi để giải đáp những nghi hoặc của nhân gian.”
Lão Gia Phủ thở dài một hơi, râu dài khẽ rung động. “Tiên sinh hẳn đã nghe tin về bài diễn thuyết của tiên tử Lăng Nguyệt và Dương Quân ở Thành Vô Song rồi chứ? Chuyện đó đang là đề tài bàn tán khắp nơi, từ chợ búa đến công đường. Họ nói về ‘Nhân Đạo’, về việc con người phải tự lực cánh sinh, phải không còn trông cậy vào Thiên Đạo hay tiên nhân nữa.” Ông ta ngừng lại, ánh mắt tràn đầy sự hoài nghi và lo lắng. “Nhưng tiên sinh à, không có tiên môn, không có Thiên Đạo, liệu phàm nhân chúng ta có thực sự an toàn? Hàng ngàn năm qua, thậm chí là từ khoảng 5.000 năm trước, tổ tiên chúng ta đã sống dưới sự bảo hộ của tiên nhân, của những pháp tắc siêu nhiên. Mặc dù Thiên Đạo đã suy kiệt, nhưng ít ra nó vẫn là một cái bóng, một trụ cột tinh thần. Giờ đây, họ muốn chúng ta phá bỏ cái trụ cột ấy, tự mình gánh vác tất cả. Liệu phàm nhân bé nhỏ như chúng ta có thể làm được không? Liệu có thể tin vào cái gọi là ‘kỷ nguyên mới’ này không?”
Những lời của Lão Gia Phủ chất chứa nỗi sợ hãi chung của rất nhiều người. Họ đã quen với một trật tự c��, dù nó có mục nát đến đâu. Sự thay đổi, đặc biệt là một sự thay đổi cơ bản như thế này, luôn đi kèm với sự bất an và hoài nghi. Tạ Trần thấu hiểu điều đó. Hắn biết, để một triết lý mới ăn sâu vào lòng người, nó không chỉ cần những lời hùng biện mạnh mẽ, mà còn cần sự kiên nhẫn, sự giải thích thấu đáo, và quan trọng nhất, là niềm tin được vun đắp từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hàng ngày.
“Lão Gia Phủ nghĩ, một nền móng vững chắc được xây dựng từ đâu?” Tạ Trần không trực tiếp trả lời, mà đặt ra một câu hỏi ngược, giọng nói vẫn trầm tĩnh, không hề có chút giục giã hay phán xét.
Lão Gia Phủ hơi sững lại. Ông ta không ngờ Tạ Trần lại hỏi một câu đơn giản như vậy. Sau một thoáng suy nghĩ, ông đáp: “Từ đá, từ đất, từ công sức của người thợ, và từ một bản vẽ kiên cố, tiên sinh ạ. Không có những thứ ấy, thì làm sao có thể dựng nên một tòa nhà vững chãi?”
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu hiện lên trên môi. “Vậy ‘Nhân Đạo’ c��ng vậy, Lão Gia Phủ. Nó không phải là một phép thuật hay một sự ban ơn từ trên trời xuống. Nó được xây dựng từ những viên đá niềm tin của mỗi con người, từ sự tự nguyện gánh vác trách nhiệm, từ những hành động nhỏ bé nhưng chân thành của mỗi cá nhân, và từ bản vẽ của lương tri. Lương tri ấy, nó nằm sâu trong mỗi người chúng ta, chỉ chờ được đánh thức.”
Hắn ngừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào lòng Lão Gia Phủ, như hạt mưa thấm vào đất khô hạn. “Nếu mỗi người đều tự tin vào sức mạnh của bản thân, tự biết mình muốn sống ra sao, tự nguyện gánh vác phần trách nhiệm của mình cho cộng đồng, thì đó chính là nền móng vững chắc nhất. Nó không cần ai bảo vệ từ bên ngoài, bởi vì nó đã được bảo vệ từ bên trong, bởi chính những con người cùng nhau chung sống. Một tòa nhà vững chắc không phải vì nó có tường cao hay mái ngói kiên cố, mà vì từng viên gạch, từng phiến đá đều được đặt đúng chỗ, được kết nối chặt chẽ với nhau.”
Lão Gia Phủ lắng nghe, ánh mắt từ hoài nghi dần chuyển sang suy tư. Ông ta là một thương nhân, quen với việc tính toán lợi hại, quen với những thứ hữu hình. Nhưng những lời của Tạ Trần lại chạm đến một khía cạnh khác, một điều gì đó sâu xa hơn trong bản chất con người mà ông chưa từng thực sự để tâm. Ông ta vẫn nhớ lời nói của mình khi mua sách: “Chỉ cần là sách hay, giá bao nhiêu ta cũng mua!” Nhưng giờ đây, ông nhận ra, có những thứ không thể mua được bằng tiền bạc, đó là niềm tin, là sự thấu hiểu, là lương tri.
“Nhưng… nhưng sự kiên cường, trí tuệ, tình thương… liệu có đủ sức mạnh để chống lại thiên tai, yêu ma quỷ quái không, tiên sinh?” Lão Gia Phủ vẫn còn chút chấp niệm, vẫn còn muốn tìm kiếm một sức mạnh siêu nhiên nào đó.
Tạ Trần lại khẽ lật một trang sách, âm thanh xào xạc nhẹ nhàng như một lời thì thầm của thời gian. “Lão Gia Phủ, hãy nhìn xem, những con đê được dựng nên từ đâu? Từ đất, từ đá, và từ công sức của bao nhiêu người. Khi lũ lụt về, những con đê đó không phải do tiên nhân ban phép mà đứng vững. Nó đứng vững là nhờ sự đoàn kết của con người, nhờ trí tuệ của họ để tính toán dòng chảy, nhờ sức mạnh của họ để đắp đất, xây đá. Yêu ma quỷ quái có đáng sợ, nhưng liệu chúng có đáng sợ bằng sự chia rẽ, sự ích kỷ, sự thiếu hiểu biết của chính con người không?”
Hắn nhìn Lão Gia Phủ, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. “Thiên Đạo suy kiệt không có nghĩa là trời đất sụp đổ. Nó chỉ là một chu kỳ, một sự chuyển hóa. Con người chúng ta, trong khoảng 5.000 năm qua, đã quá quen với việc được ‘dẫn dắt’, được ‘ban ơn’. Giờ là lúc chúng ta phải tự mình cầm lái, tự mình tìm ra con đường. Đó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải sợ hãi. Nó có nghĩa là chúng ta có cơ hội để tự mình khám phá, tự mình định nghĩa ý nghĩa của sự tồn tại.”
Lão Gia Phủ im lặng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chén trà nghi ngút khói trên bàn. Những lời Tạ Trần nói không phải là những câu thần chú hô mưa gọi gió, không phải là những lời hứa hẹn về một tương lai không có khổ đau. Nó là những lời lẽ triết lý, ẩn dụ, nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm tâm can ông. Ông bắt đầu nhận ra, vấn đề không phải là có tiên nhân hay không, mà là con người có dám tự tin vào chính mình hay không. Hạt mầm của niềm tin, được gieo từ bài diễn thuyết của Lăng Nguyệt và Dương Quân, giờ đây đã được Tạ Trần tưới thêm những giọt nước của lý trí và sự thấu hiểu, bắt đầu bén rễ sâu hơn trong lòng Lão Gia Phủ.
Khi Lão Gia Phủ rời đi, ánh mắt ông đã bớt đi vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự trầm tư. Ông không còn vội vã, mà bước đi chậm rãi, như đang nghiền ngẫm từng lời Tạ Trần đã nói. Tạ Trần nhìn theo bóng lưng ông khuất dần ngoài cửa, khẽ thở dài. Hắn biết, công cuộc kiến tạo 'Nhân Đạo' sẽ là một quá trình vô cùng gian nan, đòi hỏi sự kiên nhẫn tột độ. Những hạt mầm niềm tin, dù đã được gieo xuống, vẫn còn rất non yếu, dễ dàng bị cuốn trôi bởi những cơn bão tin đồn và sự bất an. Nhưng hắn cũng tin rằng, bản chất của sự thay đổi không đến từ bên ngoài hay một quyền năng tối cao, mà từ sự chuyển hóa trong nhận thức và hành động của mỗi cá nhân. Việc hắn, một phàm nhân không tu hành, gián tiếp định hướng tư tưởng cho thấy vai trò của hắn sẽ ngày càng trở nên quan trọng hơn trong việc định hình triết lý sống của thế hệ mới. Hắn không cần phải hành động vĩ đại, chỉ cần lặng lẽ gieo những hạt giống của lý trí và tình người, để chúng đâm chồi nảy lộc, tạo nên nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.