Nhân gian bất tu tiên - Chương 1018: Lời Giải Từ Trái Tim: Sức Mạnh Của Niềm Tin Giữa Bão Tin Đồn
Ánh sáng không cần phải tranh đấu với bóng tối; ánh sáng chỉ cần hiện hữu, bóng tối sẽ tự khắc tan biến. ‘Nhân Đạo’ cũng vậy. Nó cần thời gian để chứng minh giá trị của mình, để những hạt giống triết lý ấy ăn sâu vào lòng người, để con người tự mình nhận ra đâu là thật, đâu là giả. Cái chúng ta cần làm, là vun trồng, bảo vệ hạt giống ấy, và kiên nhẫn chờ đợi nó trưởng thành. Lời Tạ Trần vẫn còn vọng trong không gian quán sách tĩnh lặng, như một lời tiên tri, như một định hướng, nhưng cũng là một gánh nặng đặt lên đôi vai những kẻ đang miệt mài gánh vác sứ mệnh kiến tạo kỷ nguyên mới.
Thị Trấn An Bình chìm sâu vào màn đêm, những vì sao xa xăm lấp lánh như vô vàn đôi mắt đang dõi theo dòng chảy vô thường của nhân gian. Nhưng tại Thành Vô Song, nơi Hội nghị Định hình Nhân Đạo đang ráo riết chuẩn bị, màn đêm lại mang một sắc thái khác – sắc thái của sự căng thẳng, của những toan tính và những lo toan chẳng thể nào xua tan.
***
Trong một căn phòng họp tối tăm tại Phủ Thành Chủ, chỉ có ánh nến lung lay soi rọi, hắt những vệt sáng vàng vọt lên gương mặt mệt mỏi của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Không gian nặng nề, dường như bị bóp nghẹt bởi vô vàn những báo cáo, những tin tức từ khắp nơi đổ về, chất chồng trên chiếc bàn gỗ cổ kính. Hương liệu nhẹ nhàng mà tẩm ướp trong căn phòng này dường như cũng không đủ sức xua đi cái mùi giấy cũ, mùi mực và mùi của sự lo lắng phảng phất trong không khí. Bên cạnh họ, Bách Lý Hùng đứng thẳng tắp, thân hình vạm vỡ như một bức tượng đồng, ánh mắt kiên nghị nhưng ẩn chứa một sự bất lực khó tả. Tiếng rao hàng, tiếng bước chân hối hả từ bên ngoài tường thành dày đặc dường như không thể lọt vào được, nhưng sự xao động của nhân tâm thì lại như sóng ngầm, vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách, từng hơi thở.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu đôi mày thanh tú, vẻ đẹp lạnh lùng thường ngày giờ đây lại nhuốm một tầng sương mệt mỏi. Nàng đặt nhẹ một tập báo cáo xuống bàn, tiếng giấy sột soạt trong đêm tĩnh mịch càng làm không khí thêm phần căng thẳng. Bạch y thuần khiết của nàng dưới ánh nến lại càng thêm nhợt nhạt, tựa như một đóa sen băng đang run rẩy giữa dòng đời. "Làn sóng nghi kỵ này lan nhanh hơn chúng ta tưởng." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự khắc khoải, "Những kẻ lợi dụng đang khoét sâu vào nỗi sợ hãi cố hữu của bách tính, vào những chấp niệm về một Thiên Đạo đã từng hiện hữu, nhưng nay đã suy kiệt." Nàng dừng lại, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua Dương Quân, như tìm kiếm một sự đồng cảm, một lời giải đáp. "Họ không chỉ gieo rắc tin đồn vô căn cứ, mà còn bóp méo những giá trị cốt lõi của 'Nhân Đạo', biến nó thành một công cụ kiểm soát, một sự phủ nhận truyền thống."
Dương Quân siết chặt bàn tay, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay thư sinh. Ánh mắt anh sáng rực nhưng cũng chứa đựng sự giằng xé. Anh đứng dậy, bước đi vài vòng trong căn phòng chật hẹp, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại như gõ vào vách đá của sự bế tắc. "Chúng ta không thể dùng vũ lực để dập tắt lời đồn, Lăng Nguyệt." Anh nói, giọng đầy quyết đoán nhưng cũng ẩn chứa sự đau đáu. "Điều đó chỉ càng chứng minh những gì họ nói là đúng, rằng 'Nhân Đạo' cũng chỉ là một hình thức chuyên chế mới. Nhưng nếu cứ im lặng, nếu cứ để những hạt giống nghi ngờ ấy bén rễ và lan rộng, niềm tin của dân chúng vào con đường chúng ta đang xây dựng sẽ sụp đổ. Những cố gắng của chúng ta sẽ tan thành mây khói." Anh dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc, nơi những mái nhà của Thành Vô Song chìm trong tĩnh lặng. "Thách thức này không phải là một đạo binh hùng mạnh, mà là một bóng ma vô hình, gặm nhấm từ bên trong, khiến lòng người ly tán."
Bách Lý Hùng, với khuôn mặt vuông vức và bộ râu quai nón rậm rạp, khẽ thở dài, tiếng thở mang theo sự trầm hùng của một chiến tướng đã trải qua vô vàn trận mạc. "Ta có thể tăng cường tuần tra, đảm bảo trật tự, giữ cho Thành Vô Song không biến thành một ổ hỗn loạn." Giọng ông trầm đục, như tiếng trống trận xa xăm. "Nhưng việc trấn an lòng người, việc xua đi những bóng ma nghi kỵ đang gặm nhấm tâm trí bách tính... đó không phải là sở trường của ta, cũng không phải là việc mà vũ lực có thể giải quyết được." Ông nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự trung thành tuyệt đối, nhưng cũng là sự bất lực trước một loại chiến trường mới, nơi kiếm và giáo không còn là vũ khí hữu hiệu nhất.
Lăng Nguy���t Tiên Tử khép hờ đôi mắt, một làn sóng mệt mỏi quét qua gương mặt nàng. Trách nhiệm của một người lãnh đạo trong thời khắc chuyển giao kỷ nguyên đè nặng lên vai nàng, nặng hơn cả vạn ngọn núi. Nàng hình dung ra hình ảnh Tạ Trần, người phàm nhân đã từ bỏ tiên đạo, người đã chọn con đường bình dị nhưng lại mang trong mình trí tuệ nhìn thấu nhân tâm. Lời nói của Tạ Trần, về "cái gốc của mọi sự nhiễu loạn nằm trong lòng người", giờ đây càng trở nên rõ ràng và khắc nghiệt. Những kẻ lợi dụng, những kẻ gieo rắc nghi kỵ, họ cũng chỉ là một phần của "nhân gian trăm ngàn vạn vẻ" ấy. Thử thách không đến từ thế lực siêu nhiên, mà đến từ chính bản chất con người – tham lam, ích kỷ, sợ hãi, và sự chấp niệm vào những điều đã cũ.
Dương Quân quay lại, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt Lăng Nguyệt. Có một sự thấu hiểu vô ngôn chảy giữa hai người. "Chúng ta không thể chờ đợi 'ánh sáng tự khắc hiện hữu' một cách thụ động." Dương Quân nói, lặp lại một phần triết lý của Tạ Trần mà anh đã từng được nghe. "Chúng ta phải là những ngọn nến đầu tiên, thắp sáng trong bóng tối, cho dù ngọn lửa ấy có mong manh đến đâu." Anh gõ nhẹ ngón tay lên tập báo cáo, nơi ghi chép những lời đồn thổi về việc "cấm thờ cúng tổ tiên", "phá hoại phong tục", "biến dân chúng thành nô lệ của trật tự mới". "Đây là những nỗi sợ hãi rất thật, rất bản năng. Chúng ta phải trực tiếp đối diện với chúng, phải nói lên sự thật, không hoa mỹ, không che đậy."
Lăng Nguyệt mở mắt, một tia sáng kiên định lóe lên. "Vậy thì, chúng ta sẽ làm như vậy." Nàng nói, giọng nói đã lấy lại được sự uy nghiêm vốn có. "Sự thật, một khi đã được gieo trồng đúng cách và được vun đắp bằng niềm tin, sẽ luôn mạnh hơn mọi lời dối trá. Nhưng quá trình ấy, sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn vô biên." Nàng đứng dậy, bạch y khẽ lay động, như một bóng hình thanh thoát giữa đêm tối. "Sáng mai, chúng ta sẽ công khai đối mặt với bách tính. Chúng ta sẽ là những ngọn nến đầu tiên ấy." Bách Lý Hùng gật đầu, khuôn mặt cứng rắn như đá tảng. Ông biết rằng, dù đây không phải là trận chiến mà ông quen thuộc, nhưng ông sẽ dùng tất cả sức lực của mình để bảo vệ những ngọn nến yếu ớt ấy khỏi bất kỳ cơn gió độc nào. Áp lực vẫn còn đó, sự mệt mỏi vẫn len lỏi, nhưng trong căn phòng tối tăm ấy, một tia hy vọng đã được thắp lên, mong manh nhưng đầy kiên cường. Họ trao đổi ánh mắt một lần nữa, tìm thấy trong nhau sự quyết tâm không lay chuyển.
***
Cùng lúc đó, tại Quán Trà Vọng Giang, cách Phủ Thành Chủ không xa lắm, nhưng lại là một thế giới hoàn toàn khác. Buổi chiều tà buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên dòng sông đang chảy êm đềm bên ngoài. Tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ, tiếng thì thầm của khách khứa và tiếng pha trà nhẹ nhàng tạo nên một bầu không khí yên bình bề ngoài, nhưng ngầm ẩn một sự xáo động khó lường. Hương trà thơm ngát quyện với thoang thoảng mùi hoa cỏ từ khu vườn bên cạnh, như cố gắng che lấp đi những toan tính đang diễn ra.
Trần Khải, thương nhân có thế lực, ngồi ung dung trên một chiếc ghế gỗ chạm trổ tinh xảo, nhấp ngụm trà Thiết Quan Âm thượng hạng. Y ăn mặc sang trọng, gấm vóc lụa là, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán và ranh mãnh. Xung quanh y, vài thương nhân khác và L��o Gia Phủ, với vẻ ngoài béo tốt và bộ râu dài, đang chăm chú lắng nghe, gương mặt lộ rõ sự hoang mang và nghi hoặc. Lão Gia Phủ, một người vốn coi trọng truyền thống và những giá trị cũ, đặc biệt dễ bị lung lay bởi những lời đồn thổi về sự "phế bỏ truyền thống".
Trần Khải khẽ đặt chén trà xuống, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Mấy vị nghĩ xem," y bắt đầu, giọng nói khéo léo và đầy sức mê hoặc, như một con rắn đang uốn lượn, "một 'Nhân Đạo' mới mà không có Thiên Đạo dẫn lối, không có tiên nhân chỉ đường, liệu có phải là thứ mà chúng ta thực sự cần? Hay chỉ là một cái cớ để kẻ mạnh thiết lập trật tự riêng, để những người như chúng ta, những kẻ phàm trần, phải tuân theo những luật lệ mới mà không hiểu rõ nguồn gốc?" Y dừng lại, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, như dò xét phản ứng của họ. Y biết rõ, sự lo sợ về một tương lai bất định, về việc mất đi những gì quen thuộc, là thứ vũ khí sắc bén nhất để thao túng lòng người.
Lão Gia Phủ, với vẻ mặt hoang mang, vội vàng hỏi chen vào, giọng nói run rẩy. "Thế thì chúng ta phải làm sao, Trần Khải huynh? Những lời đồn về việc cấm thờ cúng tổ tiên, cấm những phong tục cũ đã tồn tại hàng ngàn năm, cấm cả việc cầu nguyện cho mưa thuận gió hòa... có thật không? Nếu không có Thiên Đạo, vậy chúng ta còn biết trông cậy vào ai? Con cháu chúng ta sẽ ra sao khi không còn được thần linh phù hộ?" Những câu hỏi của ông chạm đúng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của những người phàm trần, những người đã quen thuộc với một thế giới có trật tự do Thiên Đạo định sẵn.
Trần Khải nhún vai, vẻ mặt bất đắc dĩ, như thể y cũng là một nạn nhân của hoàn cảnh, chứ không phải là kẻ gieo rắc sự hoang mang. "Chuyện đời khó nói lắm, Lão Gia Phủ ạ." Y thở dài một cách đầy kịch tính. "Gió chiều nào xoay chiều ấy thôi. Nhưng ta nghe nói, cái gọi là 'Hội nghị Định hình Nhân Đạo' ấy, thực chất là một cuộc họp để phân chia lại quyền lực, để những kẻ cầm quyền mới có thể dễ dàng kiểm soát tài nguyên, kiểm soát cả suy nghĩ của chúng ta. Họ muốn chúng ta quên đi Thiên Đạo, quên đi tiên nhân, để rồi chỉ biết nghe theo mệnh lệnh của họ." Y hạ giọng, tựa như đang chia sẻ một bí mật động trời. "Quan trọng là mỗi người tự bảo vệ lấy bản thân và gia đình mình thôi. Giữ vững những gì mình có, đừng quá tin vào những lời đường mật về một 'kỷ nguyên mới' không tưởng."
Một thương nhân khác, vẻ mặt lo lắng, tiếp lời. "Ta cũng nghe nói, họ muốn đánh thuế nặng hơn, muốn kiểm soát buôn bán, để tất cả lợi lộc đều chảy vào túi của Thành Vô Song. Nếu là vậy, cuộc sống của chúng ta sẽ càng thêm khó khăn, chứ đâu có tốt đẹp hơn như họ vẫn hứa hẹn." Lời của y như đổ thêm dầu vào lửa, khiến những người xung quanh càng thêm xôn xao, bàn tán.
Trần Khải quan sát phản ứng của những người nghe, ánh mắt lóe lên sự đắc ý khi thấy sự hoang mang gia tăng, những hạt giống nghi ngờ mà y gieo rắc đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí họ. Y biết rằng, trong bối cảnh Thiên Đạo suy kiệt, lòng người vốn đã bất an, chỉ cần một chút gió lay, một chút lời nói dối được bọc trong lớp vỏ sự thật, là đủ để tạo nên một cơn bão. Y không cần phải trực tiếp tấn công 'Nhân Đạo', y chỉ cần làm lung lay niềm tin của bách tính, khiến họ tự quay lưng lại với con đường mà Lăng Nguyệt và Dương Quân đang cố gắng kiến tạo. Y là một kẻ lợi dụng thực sự, một phàm nhân bị dẫn lối bởi tham lam và sợ hãi, sợ hãi mất đi địa vị, mất đi quyền lợi mà y đã có được trong trật tự cũ. Y không tin vào một 'Nhân Đạo' không có lợi lộc cho bản thân, không có sự đảm bảo cho quyền thế của mình. Quán trà vẫn tiếp tục ồn ào, nhưng những tiếng thì thầm, những lời bàn tán giờ đây đã mang theo một sắc thái khác – sắc thái của sự bất mãn, của sự lo sợ và cả sự thù địch tiềm ẩn.
***
Hoàng hôn buông mình xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng cả một góc trời. Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần đang ngồi đọc một cuốn sách cổ, ánh tà dương hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên trang giấy đã ố màu thời gian. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách khe khẽ và tiếng bước chân nhộn nhịp từ phố phường vọng vào, như một dòng chảy không ngừng của cuộc sống nhân gian. Mùi giấy cũ, mùi mực và thoang thoảng mùi thức ăn từ các quán ăn xung quanh len lỏi vào, tạo nên một không khí bình dị, quen thuộc.
Tiểu An, sau một buổi chiều đi chơi ở chợ, chạy ào vào quán, vẻ mặt cậu bé đầy vẻ lo lắng và hoang mang. "Tiên sinh, tiên sinh!" Cậu bé thở hổn hển, "Con vừa nghe người ta nói... nói rằng Hội nghị ở Thành Vô Song là một trò lừa bịp! Họ nói rằng những người lãnh đạo muốn biến chúng ta thành nô lệ, cấm đoán chúng ta thờ cúng tổ tiên, cấm cả việc chúng ta giữ những phong tục cũ. Có thật không ạ?" Đôi mắt cậu bé mở to, chứa đựng sự sợ hãi ngây thơ.
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Anh nhìn vào dòng người qua lại trên phố, vào những gương mặt vô ưu, và cả những gương mặt mang nặng ưu tư. Anh dường như đang nhìn thấu vào tâm can của dòng người, vào những nỗi sợ hãi, những chấp niệm đang làm lung lay niềm tin của họ. "Tin đồn, cũng như cỏ dại, Tiểu An." Giọng anh điềm tĩnh, trầm ấm như tiếng suối reo, "dễ mọc nhưng khó nhổ. Điều quan trọng không phải là nó có thật hay không, mà là tại sao người ta lại tin vào nó." Anh quay lại, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Tiểu An. "Sự thật thường không đơn giản như những gì người ta muốn nghe."
Tiểu An cúi đầu, bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo. "Nhưng... nhưng những lời đó nghe có vẻ rất hợp lý, tiên sinh. Họ nói rằng không có Thiên Đạo, không có tiên nhân, thì con người sẽ trở nên yếu đuối, dễ bị lừa gạt. Họ nói rằng những người lãnh đạo mới muốn chúng ta quên đi quá khứ, để rồi dễ dàng thao túng chúng ta."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Con người, Tiểu An, luôn tìm kiếm sự ổn định, sự dẫn dắt. Khi một trụ cột cũ sụp đổ – như Thiên Đạo – họ sẽ tự nhiên cảm thấy hoang mang, sợ hãi. Những kẻ gieo rắc tin đồn chỉ đơn giản là lợi dụng nỗi sợ hãi đó. Họ vẽ ra một tương lai tăm tối nếu con người không bám víu vào cái cũ, hoặc không tin vào những lời nói dối mà họ tạo ra. Họ không cần phải tạo ra một lời nói dối hoàn hảo; họ chỉ cần gieo vào một hạt mầm nghi ngờ, và nỗi sợ hãi sẽ tự mình nuôi dưỡng nó thành một cây cổ thụ."
Anh vuốt ve trang sách cổ, ánh mắt xa xăm. "Nhân Đạo mà chúng ta đang cố gắng vun trồng, không phải là một sự phủ nhận quá khứ, càng không phải là sự kiểm soát. Nó là con đường để con người tự mình tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, tự mình kiến tạo vận mệnh, không cần đến thần linh hay tiên nhân ban phát. Nhưng con đường ấy, như ta đã nói, không phải là một con đường bằng phẳng. Cuộc sống bình thường, một đời trọn vẹn, không phải là một sự tĩnh tại, mà là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi."
Tạ Trần tin vào tiềm năng của Nhân Đạo, tin vào khả năng con người có thể vượt qua bản tính yếu kém của mình để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng anh cũng không ảo tưởng. Những lời đồn, những nghi kỵ, chúng là một phần tất yếu của quá trình này. "Những kẻ lợi dụng, những kẻ gieo rắc nghi kỵ, họ cũng chỉ là một phần của 'nhân gian trăm ngàn vạn vẻ' ấy. Cái chúng ta cần làm, là hiểu họ, không phải để chấp nhận họ, mà để biết cách mà sự thật cần được trình bày, cần được cảm nhận."
Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm. "Hội nghị Định hình Nhân Đạo không phải là một phép màu sẽ thay đổi tất cả trong một sớm một chiều, Tiểu An. Nó chỉ là điểm khởi đầu, là nơi con người bắt đầu tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại. Những hạt giống triết lý phải được gieo trồng từng chút một, vun đắp bằng sự kiên nhẫn, bằng niềm tin. Ánh sáng không cần phải tranh đấu với bóng tối; ánh sáng chỉ cần hiện hữu, bóng tối sẽ tự khắc tan biến. Nhưng để ánh sáng ấy đủ mạnh mẽ, đủ lan tỏa, nó cần được thắp lên từ chính những con người tin tưởng vào nó, và được bảo vệ khỏi những cơn gió độc." Anh tin rằng, sự thật, một khi đã được gieo trồng đúng cách và được vun đắp bằng niềm tin, sẽ luôn mạnh hơn mọi lời dối trá. Nhưng quá trình ấy, sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn vô biên.
***
Giữa trưa hôm sau, quảng trường trung tâm Thành Vô Song chật kín người. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái ngói, trên những con đường lát đá, và trên hàng ngàn gương mặt đang đổ dồn về một bục đá cao ở giữa quảng trường. Tiếng ồn ào của đám đông, tiếng bàn tán xì xào, tiếng rao của những người bán hàng rong, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn. Mùi đồ ăn đường phố, mùi mồ hôi và mùi bụi bay lên trong không khí, càng làm không gian thêm phần náo nhiệt. Ban đầu, không khí tràn ngập sự hoang mang, sự nghi ngờ, và cả sự tò mò.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, vẻ mặt kiên định, đứng trên bục đá. Bạch y của Lăng Nguyệt nổi bật giữa đám đông đủ sắc màu, mái tóc đen nhánh được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh thoát nhưng cũng đầy uy nghiêm. Bên cạnh nàng, Dương Quân trong bộ đạo bào lam nhạt, ánh mắt đầy nhiệt huyết. Bách Lý Hùng cùng đội quân của mình đứng xung quanh, giữ trật tự, ánh mắt kiên nghị quét qua từng gương mặt trong đám đông, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào.
Đám đông xì xào, bàn tán, những lời đồn thổi vẫn còn vương vấn trong không khí. "Họ muốn nói gì đây?" "Có phải sẽ phủ nhận tất cả những gì chúng ta tin tưởng?" "Liệu có phải họ sẽ ép buộc chúng ta?" Những câu hỏi như vậy vang vọng, thể hiện sự bất an sâu sắc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn thẳng vào từng ánh mắt, không né tránh bất kỳ ánh nhìn nghi ngờ hay thù địch nào. Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp quảng trường, dường như xuyên thấu cả những bức tường vô hình của sự hoài nghi. "Ta biết, có nhiều lời đồn thổi, nhiều nghi kỵ đang lan truyền khắp nơi." Giọng nàng không mang vẻ uy hiếp, mà là sự chân thành, một sự thấu hiểu nỗi lòng bách tính. "Họ nói rằng 'Nhân Đạo' là một sự phủ nhận quá khứ, là một công cụ kiểm soát, là một sự thay thế cho Thiên Đạo đã từng dẫn lối. Nhưng hôm nay, ta đứng đây, không phải để phủ nhận hay tranh cãi một cách vô ích, mà để nói lên sự thật: 'Nhân Đạo' không phải là một quyền lực mới, mà là con đường để mỗi cá nhân tìm thấy giá trị đích thực của mình, để chúng ta cùng nhau xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn, không cần đến thần linh hay tiên nhân ban phát."
Nàng dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào lòng người. "Hàng ngàn năm qua, chúng ta đã trông cậy vào Thiên Đạo, vào tiên nhân. Nhưng nay, Thiên Đạo suy kiệt, tiên nhân không còn. Liệu chúng ta có nên tiếp tục bám víu vào một niềm tin đã không còn trụ cột? Hay chúng ta nên tự mình đứng dậy, tự mình kiến tạo một tương lai, nơi con người là trung tâm, nơi mỗi cá nhân đều có quyền được sống một đời trọn vẹn, được tôn trọng, được phát triển?"
Dương Quân bước lên một bước, ánh mắt anh đầy nhiệt huyết. "Chúng ta không ép buộc ai tin vào 'Nhân Đạo'." Anh nói, giọng vang vọng và đầy sức thuyết phục. "Nhưng chúng ta kêu gọi mỗi người hãy tự hỏi, liệu sự sợ hãi có phải là con đường dẫn đến hạnh phúc? Liệu việc bám víu vào những lời đồn thổi, những thông tin sai lệch có giúp chúng ta kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn? Hãy dùng lý trí của mình, dùng trái tim của mình để phán xét. Hãy tự mình tìm hiểu, tự mình trải nghiệm, thay vì chỉ nghe theo những lời từ một kẻ giấu mặt, những kẻ chỉ muốn lợi dụng sự hoang mang của các vị." Anh không trực tiếp chỉ trích Trần Khải, nhưng lời nói của anh lại như những mũi tên xuyên thẳng vào tâm can của những kẻ đang gieo rắc nghi kỵ.
Lăng Nguyệt tiếp lời, giọng nàng trở nên trầm ấm hơn, như một lời động viên, một lời kêu gọi từ sâu thẳm tâm can. "Chúng ta không hứa hẹn một thế giới không có khổ đau, không có thử thách. Bởi vì cuộc sống bình thường, như Tạ Trần tiên sinh đã từng nói, là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Nhưng chúng ta hứa sẽ cùng nhau gánh vác, cùng nhau đối mặt. 'Nhân Đạo' là về sự đoàn kết, về sự thấu hiểu, về việc mỗi người chúng ta trở thành một điểm tựa cho nhau. Hãy tự mình kiểm chứng, tự mình nhìn nhận. Hãy đặt niềm tin vào chính bản thân mình, vào khả năng của con người, chứ không phải vào những bóng ma nghi kỵ."
Dần dần, sự ồn ào giảm bớt. Những ánh mắt nghi ngờ bắt đầu thay bằng sự lắng nghe, sự suy ngẫm. Không phải tất cả đều đã tin tưởng hoàn toàn, nhưng hạt giống của lý trí và sự chân thành đã được gieo vào lòng họ. Một vài người bắt đầu gật đầu, một vài người khác khẽ thì thầm những lời tán đồng. Việc Lăng Nguyệt và Dương Quân phải đối mặt trực tiếp với công chúng cho thấy 'Nhân Đạo' sẽ không chỉ được xây dựng bằng lý thuyết mà còn bằng sự gắn kết và niềm tin từ chính người dân.
Lăng Nguyệt nhìn khắp quảng trường, đôi mắt nàng thoáng qua một tia hy vọng. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều 'khu vườn' cần được vun trồng, rất nhiều 'hạt giống' cần được bảo vệ khỏi những 'cơn mưa gió' của cuộc đời. Những nghi ngờ vẫn còn đó, những bóng ma nghi kỵ sẽ không tan biến trong một sớm một chiều. Nhưng ít nhất, ngay tại thời khắc này, sự thật đã được thắp lên, như một ngọn nến mong manh giữa đêm tối, và lòng người đã bắt đầu lắng nghe. Đây mới chỉ l�� khởi đầu của một hành trình vĩ đại, một hành trình mà con người sẽ phải tự mình đối mặt với chính bản chất của mình, để rồi tự kiến tạo nên vận mệnh của chính mình. Những hạt giống của niềm tin, dù còn e ấp, đã được gieo xuống, chờ đợi ngày đâm chồi nảy lộc, giữa bão tố của những lời dối trá và sự bất an. Sự lắng nghe của đám đông, dù còn nghi ngờ, cho thấy hạt giống của niềm tin vẫn có thể được gieo trồng, nhưng quá trình đó sẽ rất chậm rãi và đầy thử thách.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.