Nhân gian bất tu tiên - Chương 1016: Những Cánh Chim Khắp Nhân Gian: Khởi Hành Đến Thành Vô Song
Ánh sáng vàng cam cuối cùng đã nhạt dần, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh. Tạ Trần nhấp một ngụm trà cuối cùng, đôi mắt anh vẫn xa xăm nhìn ra khoảng không vô định, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Anh tin vào tiềm năng của Nhân Đạo, tin vào khả năng con người có thể vượt qua bản tính yếu kém của mình để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng anh cũng không ảo tưởng. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều 'khu vườn' cần được vun trồng, rất nhiều 'hạt giống' cần được bảo vệ khỏi những 'cơn mưa gió' của cuộc đời. Và Tạ Trần, với cuốn sách trên tay, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của thế giới, tiếp tục lặng lẽ quan sát, gieo mầm những hạt giống triết lý, tin tưởng vào sự trưởng thành của Nhân Đạo, từng chút một, qua mỗi ngày.
***
Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm u tịch của Thành Vô Song, vẽ lên những mái ngói cong vút sắc vàng rực rỡ. Tại Phố Thương Mại Kim Long, nơi những tòa nhà ba, bốn tầng với kiến trúc tinh xảo, chạm khắc rồng phượng lượn bay, lấp lánh dưới nắng sớm, không khí đã bắt đầu trở nên sầm uất. Tiếng rao hàng lanh lảnh của những tiểu thương đầu ngày, tiếng leng keng va chạm của gánh hàng rong, tiếng ngựa hí, tiếng bánh xe lộc cộc trên đường đá đã xua đi sự tĩnh mịch, thay vào đó là một bản hòa ca tấp nập của đời sống thị thành. Mùi hương liệu quý phái từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán điểm tâm nghi ngút khói, mùi vải vóc mới tinh, và cả mùi kim loại từ những xưởng rèn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, đầy sức sống của một đô thị phồn hoa.
Trên ban công cao nhất của tòa nhà điều hành trung tâm, nơi có thể bao quát toàn bộ con phố đang bừng tỉnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, tấm bạch y tinh khiết khẽ bay trong gió sớm. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt phượng sắc bén kia là sự căng thẳng và một chút mệt mỏi khó tả. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng không giấu được sự nghiêm nghị. Nàng khẽ thở dài, hơi sương mỏng manh tan vào không khí, phản ánh gánh nặng trách nhiệm đang đè nặng lên đôi vai thanh mảnh. Bên trong căn phòng rộng lớn phía sau, các bản đồ khổ lớn trải rộng trên chiếc bàn gỗ lim, chi chít những ký hiệu, những đường nét phức tạp. Bên cạnh là những danh sách phái đoàn dài dằng dặc, những kế hoạch hậu cần chi tiết đến từng chiếc đũa, từng chén trà, cho một sự kiện chưa từng có tiền lệ.
Dương Quân đứng cách đó không xa, dáng vẻ tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa lẫn với vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt chàng sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng cũng thấp thoáng vẻ lo lắng khi nhìn vào bản đồ chi chít kia. Chiếc đạo bào lam nhạt của chàng phấp phới, mang lại một chút sắc màu tươi sáng cho bầu không khí căng thẳng. Chàng chứng kiến cái thở dài của Lăng Nguyệt, hiểu được áp lực mà nàng đang phải gánh chịu.
“Số lượng phái đoàn vượt xa dự kiến, lại thêm những vấn đề phát sinh từ các vùng xa xôi, Tiên Tử,” Lăng Nguyệt trầm giọng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, như thể nàng đang tự chất vấn chính mình hơn là nói với Dương Quân. “Từ những bộ lạc sống sâu trong rừng thẳm, những làng chài ven biển, cho đến các thành trì thương mại giàu có… mỗi nơi đều có những tập tục, những mong muốn khác biệt. Việc dung hòa các ý kiến sẽ không hề dễ dàng. Ta e rằng, những mâu thuẫn nội tại sẽ bùng phát ngay từ những bước đầu tiên.” Nàng chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi đánh dấu một khu vực biên giới xa xôi, những khó khăn về địa lý và văn hóa đã bắt đầu lộ rõ.
Dương Quân tiến lại gần, ánh mắt chàng kiên định hơn bao giờ hết. Chàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc họp đơn thuần, mà là một phép thử cho toàn bộ triết lý 'Nhân Đạo' mà họ đang cố gắng kiến tạo. "Nhưng đây cũng là dấu hiệu cho thấy 'Tuyên cáo' đã chạm đến lòng người, Tiên Tử. Nếu không có tiếng vang, sẽ không có những phái đoàn này đổ về." Giọng chàng rõ ràng, dứt khoát, mang theo một niềm tin mãnh liệt. "Mỗi một tiếng nói, dù khác biệt đến đâu, đều là một phần của Nhân Đạo. Chúng ta sẽ tìm cách, Tiên Tử. Những gì Tạ huynh đã nói về sự kiên nhẫn và tầm nhìn d��i hạn, rằng để một hạt giống nảy mầm thành cây đại thụ, cần vượt qua biết bao giông bão và đợi chờ." Chàng lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ghi chép lại những điểm mà Lăng Nguyệt vừa chỉ ra, đồng thời đưa ra vài chỉ thị nhanh chóng cho một thuộc hạ đang đứng chờ sẵn, về việc tăng cường các đội ngũ tiếp đón và hậu cần.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, đôi môi mỏng khẽ mím lại. Nàng nhìn xuống con phố đang ngày càng đông đúc, những đoàn xe ngựa, những gánh hàng đang nối đuôi nhau vào thành, mang theo không chỉ hàng hóa mà cả những câu chuyện, những hy vọng từ khắp nơi. Nàng biết, những gì Dương Quân nói là đúng. Sự hiện diện của các phái đoàn, dù gây ra vô vàn rắc rối, lại là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của một Nhân Đạo đang trỗi dậy. Nhưng áp lực vẫn hiện hữu. Làm sao để một cô gái từng sống trong thế giới tiên môn, quen với sự đơn giản của quyền năng và mệnh lệnh, có thể dung hòa hàng vạn ý kiến phức tạp của phàm nhân? Làm sao để xây dựng một "Nhân Đạo" không phải là một sự áp đặt, mà là một sự đồng thuận tự nhiên, từ chính bản chất con người? Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, về việc không cưỡng cầu, về sự thuận theo tự nhiên của vạn vật. Nhưng ở thời điểm hiện tại, khi phải đối mặt với thực tế hỗn độn này, sự "vô vi" của Tạ Trần dường như là một điều xa xỉ. Nàng phải "hữu vi", phải chủ động điều phối, phải gánh vác. Đây là con đường mới, một con đường mà ngay cả những vị tiên nhân trước đây cũng chưa từng dám đặt chân đến, bởi lẽ họ luôn tin rằng chỉ có sức mạnh siêu nhiên mới có thể định đoạt vận mệnh. Nhưng giờ đây, không còn Thiên Đạo, con người phải tự định đoạt. Đó là một gánh nặng vừa vinh quang, vừa đầy thử thách, một thử thách mà Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm đầy trăn trở, đang quyết tâm đối mặt.
***
Trong khi Thành Vô Song đang cuồn cuộn những dòng người và sự náo nhiệt của buổi sớm, cách đó hàng ngàn dặm về phía Tây Nam, tại Thôn Vân Sơn, một bức tranh hoàn toàn khác đang diễn ra. Ngọn núi Vân Sơn hùng vĩ, mây mù bao phủ quanh năm, giờ đây đã tan bớt, để lộ ra những sườn núi xanh mướt, những thửa ruộng bậc thang vàng óng ả dưới ánh nắng trưa ấm áp. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của đất đai màu mỡ, của cỏ cây dại và khói bếp nghi ngút từ những mái nhà tranh vách đá nhỏ bé. Tiếng chim hót lảnh lót từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá len lỏi qua làng, hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt và tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng, tạo nên một bản giao hưởng yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên.
Tại quảng trường nhỏ của thôn, nằm giữa vài cây đa cổ thụ rợp bóng, Trưởng Lão Làng đang tất bật cùng vài người dân gói ghém hành lý. Ông là một người đàn ông râu tóc bạc phơ, mái tóc trắng như cước buông dài đến vai, bộ râu bạc phơ che gần hết khuôn mặt phúc hậu. Lưng ông hơi còng vì tuổi tác và những năm tháng lao động vất vả trên đồng, nhưng đôi mắt tinh anh vẫn ánh lên vẻ sáng suốt và sự từng trải. Tay ông chống cây gậy tre đã nhẵn bóng, từng chuyển động đều chậm rãi nhưng dứt khoát. Bộ đồ vải thô dân dã, đã bạc màu theo năm tháng, càng làm nổi bật vẻ mộc mạc, chất phác của ông. Những hành lý họ mang theo cũng thật đơn giản: vài chiếc túi vải đựng lương khô, vài bộ quần áo dự phòng, và một cuộn giấy da cẩn thận được bọc trong lớp vải chống thấm. Đó không chỉ là những kiến nghị của làng về việc quản lý nguồn nước, về những con đập cần sửa chữa, về phương pháp canh tác mới để chống lại sâu bệnh, mà còn là cả hy vọng của hàng trăm con người.
Một thanh niên trẻ hơn, người có vẻ là cháu nội của Trưởng Lão, đang loay hoay buộc chặt một bó cây thuốc quý vào chiếc gùi lớn. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo âu nhìn về phía con đường mòn gập ghềnh dẫn ra khỏi thôn.
“Trưởng Lão à, chuyến đi này mang theo hy vọng của cả thôn. Chúng ta phải trình bày thật rõ ràng, để ‘Nhân Đạo’ mới không quên đi những người dân chân lấm tay bùn như chúng ta.” Giọng Trưởng Lão trầm ấm, vang vọng trong không gian yên tĩnh của làng. Ông vuốt nhẹ chòm râu bạc, ánh mắt xa xăm nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện. Ông biết, chặng đường đến Thành Vô Song không chỉ xa xôi mà còn đầy hiểm trở. Nhưng nỗi lo về quãng đường không bằng nỗi lo về việc liệu tiếng nói của họ có được lắng nghe hay không.
Người thanh niên ngập ngừng, anh ta dường như không giấu nổi sự hoài nghi. “Liệu các vị đại nhân trên Thành Vô Song có nghe không, Trưởng Lão? Họ có hiểu được nỗi vất vả của chúng ta không? Cháu nghe nói Thành Vô Song là nơi của những kẻ tài giỏi, của những người có địa vị cao, liệu họ có quan tâm đến những vấn đề nhỏ bé của một thôn làng hẻo lánh như chúng ta không?” Giọng anh ta mang theo sự bất an, một nỗi sợ hãi cố hữu của người dân thường khi phải đối mặt với quyền lực.
Trưởng Lão Làng khẽ thở dài, nhưng ánh mắt ông không hề nao núng. Ông hiểu nỗi băn khoăn của người cháu, bởi đó cũng là nỗi băn khoăn chung của biết bao thế hệ phàm nhân, những người luôn bị lãng quên trong những cuộc tranh giành quyền lực hay những cuộc đua tu tiên của các bậc thượng nhân. "Ta cũng không dám chắc, cháu à. Nhưng nếu chúng ta không đi, không nói lên, thì ai sẽ biết đến những khó khăn của Thôn Vân Sơn? 'Tuyên cáo' nói về 'kiến tạo Nhân Đạo', về việc mọi người đều bình đẳng. Dù chỉ là một lời hứa, chúng ta cũng phải nắm lấy nó." Ông đặt tay lên vai người cháu, một cái vỗ nhẹ nhưng đầy sức mạnh và sự động viên. "Sống một đời bình thường, không có nghĩa là chấp nhận số phận một cách thụ động. Sống một đời bình thường là phải tự mình đấu tranh cho những gì mình tin tưởng, cho cuộc sống của chính mình và cộng đồng."
Ông ngước nhìn lên bầu trời xanh trong, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. Trong ánh mắt ông, vừa có niềm hy vọng mãnh liệt vào một kỷ nguyên mới, nơi tiếng nói của phàm nhân sẽ được lắng nghe, vừa có nỗi lo âu sâu sắc về những thử thách sắp tới. Ông hiểu rằng, những vấn đề về nguồn nước, về nông nghiệp, tuy nhỏ bé đối với Thành Vô Song, nhưng lại là cả sinh mệnh đối với Thôn Vân Sơn. Đó là những nền tảng cơ bản nhất của 'Nhân Đạo', những yếu tố cốt lõi để con người có thể 'sống một đời bình thường'. Nếu những nền tảng ấy không vững chắc, thì mọi triết lý cao siêu khác đều trở nên vô nghĩa. Trưởng Lão biết, hành trình này không chỉ là một chuyến đi, mà là một cuộc hành hương của niềm tin, một sự đặt cược vào một tương lai mà ông và những người dân của Thôn Vân Sơn chưa bao giờ dám mơ tới. Ông cầm chặt cây gậy tre, như thể nó là cây cầu nối giữa quá khứ đầy khổ đau và một tương lai đầy hứa hẹn, một tương lai mà ông muốn tự tay mình kiến tạo nên.
***
Đêm buông xuống, mang theo hơi mát lành và ánh trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời Thành Vô Song. Khác với sự nhộn nhịp của ban ngày, khi đêm về, Thành Vô Song lại mang một vẻ đẹp lung linh, huyền ảo hơn. Những con phố vẫn còn thưa thớt người qua lại, nhưng những chiếc đèn lồng rực rỡ đã được thắp sáng, hắt ánh vàng ấm áp lên những con đường lát đá cổ kính. Trong một phòng trà sang trọng của Khách Điếm Lạc Thần, nơi nổi tiếng với kiến trúc tinh xảo, những bức tranh thủy mặc treo tường và hương trà sen thơm ngát, một nhóm học giả trẻ đang say sưa thảo luận. Căn phòng được trang trí bằng những vật phẩm mỹ nghệ tinh xảo, những bộ bàn ghế gỗ lim bóng loáng, và những tấm rèm lụa mềm mại rủ xuống, tạo nên một không gian vừa thanh lịch vừa ấm cúng.
Dẫn đầu nhóm là một thanh niên thư sinh, dáng vẻ nho nhã, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa màu lam. Đôi mắt chàng sáng ngời ý chí, tay cầm một cuốn sách dày cộp, thỉnh thoảng lại gõ nhẹ bút lên mặt bàn để nhấn mạnh luận điểm của mình. Bộ áo thư sinh màu xanh ngọc bích của chàng tuy không quá phô trương nhưng lại toát lên vẻ thanh cao, trí tuệ. Xung quanh chàng là những học giả trẻ khác, cũng đều là những người mang trong mình lý tưởng và khát khao cống hiến cho một kỷ nguyên mới. Họ là đại diện của giới trí thức, những người tin rằng sức mạnh của tư tưởng và tri thức mới là nền tảng vững chắc nhất cho sự phát triển của 'Nhân Đạo'.
“Nếu ‘Nhân Đạo’ là nền tảng, thì tri thức và giáo dục chính là mạch máu nuôi dưỡng nó. Chúng ta phải đảm bảo mọi người đều có cơ hội học hỏi, khám phá, từ những đứa trẻ ở nơi thôn dã xa xôi nhất, cho đến những người già muốn tìm hiểu lẽ đời.” Học giả trẻ, tên là Lạc An, giọng nói của chàng vang lên đầy nhiệt huyết, nhưng cũng không kém phần sắc sảo. Chàng đặt cuốn sách xuống, ánh mắt quét qua những người bạn đồng hành, tìm kiếm sự đồng tình. “Một xã hội chỉ có thể tiến bộ khi mỗi cá nhân đều được khai mở trí tuệ, được truyền cảm hứng để tìm tòi, sáng tạo. Nếu chúng ta không xây dựng một hệ thống giáo dục công bằng và toàn diện, thì ‘Nhân Đạo’ sẽ chỉ là một lý thuyết suông, không có gốc rễ.”
Một học giả khác, tên là Mặc Nhiên, người có vẻ trầm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt lại sâu sắc không kém, khẽ gật đầu. "Và không thể thiếu nghệ thuật. Nó là linh hồn, là nơi con người thể hiện cảm xúc, sáng tạo, và tìm thấy vẻ đẹp trong cuộc sống bình thường. Một 'Nhân Đạo' không có nghệ thuật, không có văn hóa, sẽ là một Nhân Đạo khô khan, vô vị, không có sự thăng hoa của tinh thần." Giọng Mặc Nhiên nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc. "Nghệ thuật không chỉ là thơ ca, âm nhạc hay hội họa, mà còn là cách chúng ta sống, cách chúng ta tương tác với nhau, cách chúng ta tìm thấy ý nghĩa trong những điều nhỏ bé nhất. Đó là thứ gắn kết con người lại với nhau, là cầu nối giữa quá khứ và tương lai."
Lạc An gõ nhẹ bút lên mặt bàn một lần nữa, ánh mắt đầy nhiệt huyết nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng. "Chính vì thế, chúng ta phải đấu tranh để đưa những luận điểm này vào chương trình nghị sự chính của Hội nghị. Ta e rằng, những người có tư duy thực dụng sẽ chỉ tập trung vào những vấn đề vật chất, những lợi ích trước mắt, mà quên đi tầm quan trọng của việc nuôi dưỡng tinh thần. Họ có thể coi giáo dục và nghệ thuật là những thứ xa xỉ, không cần thiết khi 'Nhân Đạo' còn đang non trẻ và phải đối mặt với vô vàn khó khăn." Chàng thở dài, dường như đã nhìn thấy trước những cuộc tranh luận gay gắt sắp tới.
Những học giả trẻ khác cũng đồng tình. Họ biết, con đường để tri thức và nghệ thuật được tôn vinh không hề dễ dàng. Trong một thế giới vừa thoát khỏi sự thống trị của Thiên Đạo, vừa phải đối mặt với những tàn dư của tư tưởng tu tiên, nơi sức mạnh và quyền năng vật chất từng là thước đo duy nhất, việc thuyết phục mọi người rằng những giá trị tinh thần mới là cốt lõi của 'Nhân Đạo' quả là một thách thức lớn. Họ mang theo lý tưởng, sự nhiệt huyết, nhưng cũng có chút ngây thơ. Họ tin vào sức mạnh của lời nói, của lý lẽ, nhưng có lẽ chưa hoàn toàn hiểu được sự phức tạp của lòng người, của những lợi ích đan xen, của những hoài nghi đã ăn sâu bám rễ. Dù vậy, trong đêm trăng sáng ấy, tại Khách Điếm Lạc Thần, những ngọn lửa tri thức vẫn bập bùng cháy, thắp lên niềm hy vọng về một 'Nhân Đạo' không chỉ vững về vật chất mà còn giàu về tinh thần, một 'Nhân Đạo' mà họ tin rằng Tạ Trần, người thầy vô danh của họ, cũng hằng mong mỏi.
***
Hoàng hôn buông dần trên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà ngói cũ và con đường lát đá quen thuộc. Ánh nắng chiều vàng ươm hắt qua khung cửa sổ quán sách, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn gỗ và những kệ sách cao chất đầy những cuốn sách đã sờn cũ. Không khí trong quán sách yên bình đến lạ, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, và thỉnh thoảng là tiếng lật trang sách khe khẽ. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu và mùi trà thảo mộc thoang thoảng hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, an yên.
Tạ Trần ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong bóng chiều, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng rõ và sâu thẳm, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Anh đang cầm trên tay cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đã sờn cũ, từng trang giấy bạc màu theo thời gian, nhưng lại chứa đựng những triết lý thâm sâu về sự thuận theo tự nhiên, về việc không cưỡng cầu. Anh không đọc, chỉ khẽ vuốt ve bìa sách, ánh mắt dõi ra cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Anh cảm nhận được những luồng khí vận đang chuyển động khắp nhân gian, những sợi dây nhân quả vô hình đang đan xen, thắt chặt.
Đúng lúc đó, Thư Đồng Tiểu An hối hả chạy vào quán, phá vỡ sự tĩnh lặng. Chiếc áo vải thô đã sờn màu không làm mất đi vẻ nhanh nhẹn, lanh lợi của cậu bé, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ. Cậu bé vừa đi vừa thở dốc, hai tay ôm khư khư một xấp giấy, trên đó in những tin tức mới nhất từ Thành Vô Song.
“Tiên sinh, tiên sinh!” Tiểu An reo lên, giọng nói trong trẻo, đầy phấn khích. “Người ta nói có phái đoàn từ tận biên giới đang đến! Họ mang theo những bức thư cầu cứu về hạn hán và sâu bệnh! Cả một đoàn nghệ nhân cũng đang trên đường, họ muốn đưa nhạc kịch của họ vào chương trình giáo dục mới của ‘Nhân Đạo’!” Cậu bé đặt xấp giấy lên quầy, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. “Còn nữa, còn có phái đoàn của các thương nhân giàu có, họ muốn xây dựng những con đường mới, những cầu cống lớn để tiện lợi cho việc buôn bán. Và cả những triết gia từ các học viện cổ xưa, họ muốn tranh luận về bản chất của ‘ý chí tự do’ trong kỷ nguyên không có Thiên Đạo!”
Tạ Trần lắng nghe, khóe môi khẽ nhếch, nụ cười ấy ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, một sự an yên nội tâm khó tả. Anh đã nhìn thấy trước tất cả những điều này, đã cảm nhận được những luồng sóng nhân quả đang cuộn trào. Anh chậm rãi đặt cuốn sách xuống, bàn tay thon dài khẽ chạm vào trang giấy bạc màu. Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà thảo mộc lan tỏa trong miệng, như chính vị của cuộc đời.
“Nhân gian trăm ngàn vạn vẻ, Tiểu An à. Mỗi người một nỗi niềm, một ước vọng. Từ những người dân chân lấm tay bùn lo lắng về hạt lúa, cho đến những học giả muốn khai mở trí tuệ, những nghệ nhân muốn thăng hoa cảm xúc, hay những thương nhân muốn mở rộng giao thương… Đó mới chính là Nhân Đạo chân chính.” Giọng Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, không chút ngạc nhiên hay vội vã. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang tắt dần, nhường chỗ cho màn đêm bao phủ.
“Nhưng cũng chính sự đa dạng ấy, lại là thử thách lớn nhất.” Anh nói tiếp, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu, như thể anh đang nhìn thấy toàn bộ bức tranh phức tạp của thế giới. “Mỗi một nguyện vọng là một hạt giống. Nhưng khi hàng vạn hạt giống cùng nảy mầm, cùng đòi hỏi ánh sáng và dưỡng chất, liệu chúng có thể cùng tồn tại, hay sẽ cạnh tranh, chèn ép lẫn nhau? Con đường ‘kiến tạo Nhân Đạo’ không chỉ là việc xây dựng những điều tốt đẹp, mà còn là việc dung hòa những khác biệt, giải quyết những mâu thuẫn tiềm ẩn từ sâu thẳm bản tính con người.”
Tiểu An gãi đầu, vẻ mặt bối rối. Cậu bé chưa thể hiểu hết được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng cậu cảm nhận được một sự thật trọng đại đang ẩn chứa trong đó. Cậu bé ngưỡng mộ Tạ Trần không chỉ vì kiến thức uyên thâm, mà còn vì khả năng nhìn thấu vạn vật, nhìn thấu nhân tâm của anh. Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, không tranh giành quyền lực, lại là điểm neo nhân quả, là người gieo mầm cho những tư tưởng mới, những triết lý sẽ định hình cả một kỷ nguyên.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, vỗ đầu Tiểu An. Anh biết, những gì anh nói hôm nay, Tiểu An có lẽ chưa thể lĩnh hội hoàn toàn. Nhưng hạt giống triết lý, dù là cho một cá nhân hay cho cả một thế giới, đều cần được gieo một cách tự nhiên, không cưỡng cầu, và cần thời gian để nảy mầm. Anh hiểu rằng, sự đa dạng và đôi khi đối lập của các nguyện vọng từ các phái đoàn báo hiệu Hội nghị Định hình Nhân Đạo sẽ là nơi diễn ra những tranh luận gay gắt và phức tạp, không dễ dàng đạt được sự đồng thuận. Những vấn đề cụ thể mà các phái đoàn mang đến (hạn hán, sâu bệnh, giáo dục, nghệ thuật) là dấu hiệu cho thấy 'Nhân Đạo' sẽ phải giải quyết nhiều khía cạnh đời sống, không chỉ là triết lý suông. Lời nói của anh về 'thử thách lớn nhất' cho thấy anh nhận thức được những khó khăn tiềm ẩn khi con người cố gắng định hình vận mệnh của chính mình, không có sự can thiệp của Thiên Đạo.
Cuộc sống bình thường, như anh vẫn hằng mong muốn, không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi. Tạ Trần tin vào tiềm năng của Nhân Đạo, tin vào khả năng con người có thể vượt qua bản tính yếu kém của mình để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng anh cũng không ảo tưởng. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều 'khu vườn' cần được vun trồng, rất nhiều 'hạt giống' cần được bảo vệ khỏi những 'cơn mưa gió' của cuộc đời. Và Tạ Trần, với cuốn sách trên tay, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của thế giới, tiếp tục lặng lẽ quan sát, gieo mầm những hạt giống triết lý, tin tưởng vào sự trưởng thành của Nhân Đạo, từng chút một, qua mỗi ngày. Những cánh chim từ khắp nhân gian đang hội tụ về Thành Vô Song, mang theo biết bao hy vọng và thử thách, và Tạ Trần biết, đó mới chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.