Nhân gian bất tu tiên - Chương 1015: Tuyên Cáo Kỷ Nguyên Mới: Hồi Chuông Định Hình Nhân Đạo
Ánh sáng cuối ngày dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong quán sách nhỏ, một ngọn đèn dầu đã được thắp lên, chiếu sáng khuôn mặt điềm tĩnh của Tạ Trần, và soi rõ những trang sách cũ kỹ. Anh biết, câu chuyện về Nhân Đạo, về kỷ nguyên mới, chỉ vừa mới bắt đầu. Và anh, dù chỉ là một người phàm, sẽ vẫn tiếp tục là người kể chuyện, người gieo mầm, lặng lẽ góp phần vào bản trường ca vĩ đại của sự sống.
***
Trong không gian rộng lớn của Thập Phương Nhân Gian, nơi ranh giới giữa tiên và phàm giờ đây chỉ còn là một ký ức xa xăm, thì Thành Vô Song, biểu tượng của sự trỗi dậy và hội tụ, hôm nay lại càng lộng lẫy khác thường. Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ như dát vàng lên từng mái ngói lưu ly, từng bức tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, phản chiếu một thứ hào quang chói lọi, không kém gì cảnh tượng của một tiên phủ. Các công trình kiến trúc đồ sộ, cung điện hoàng gia lộng lẫy cùng những khu ph��� thương mại sầm uất, với những ngôi nhà cao tầng san sát, tất cả đều toát lên một vẻ hùng vĩ, phồn hoa.
Quảng trường trung tâm Thành Vô Song, vốn đã tấp nập người qua lại mỗi ngày, giờ đây lại càng chật kín hơn. Hàng vạn con người, từ những tu sĩ còn sót lại mang trong mình niềm tin vào một trật tự mới, cho đến những phàm nhân áo vải bình dị, những thương nhân rộn rã hay các quan lại triều đình, tất cả đều đổ về đây, tạo nên một biển người mênh mông, đầu người chen vai, ánh mắt hướng về một lễ đài trang trọng được dựng lên giữa quảng trường. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lăn bánh, tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu và cả tiếng người nói chuyện ồn ào, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, đầy náo nhiệt và tràn trề sức sống. Xen lẫn trong đó, mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu quý hiếm, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và cả mùi hương hoa từ các khu vườn xung quanh, tất cả tạo nên một hương vị đặc trưng, một không khí vừa sầm uất, vừa đầy sức sống của một đô thị đang trên đà phát triển mạnh mẽ. Tuy nhiên, đằng sau vẻ phồn hoa ấy, vẫn có thể cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm, một sự hồi hộp chờ đợi điều gì đó trọng đại sắp diễn ra, như một dòng điện chạy ngầm trong lòng Thành Vô Song.
Trên lễ đài cao ngất, giữa những tràng pháo tay và tiếng kèn trống trang trọng vang vọng khắp không gian, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng ở vị trí trung tâm, trước một tấm bia đá lớn khắc đầy những phù văn cổ kính. Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ trang nghiêm, quyết đoán hơn bao giờ hết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng ẩn chứa một ý chí kiên cường, một niềm hy vọng lớn lao cùng gánh nặng trách nhiệm nặng nề. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo, uy nghiêm. Bên cạnh nàng, Dương Quân đứng thẳng tắp, thân hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng rực tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, sẵn sàng ủng hộ Lăng Nguyệt trong mọi quyết định. Họ không chỉ là những lãnh đạo, mà còn là biểu tượng cho một sự chuyển mình, một thế hệ mới đang đứng lên gánh vác vận mệnh của nhân gian.
Một khoảnh khắc im lặng trang trọng bao trùm quảng trường khi Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới, tay nàng đặt nhẹ lên tấm bia đá. Giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực của nàng, được gia trì bởi pháp lực, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của Thành Vô Song, xuyên thẳng vào lòng mỗi người nghe, như một hồi chuông điểm báo cho một kỷ nguyên mới.
“Hỡi bách tính nhân gian! Thiên Đạo đã tan rã, tiên môn không còn. Trật tự cũ đã sụp đổ, và chúng ta đang đứng trước một trang sử mới!” Lời của nàng mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến trái tim bao người run rẩy. “Đây không phải là tận cùng, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên mới! Kỷ nguyên của Nhân Đạo!”
Những lời nàng nói không chỉ là một tuyên bố, mà là một sự khẳng định, một lời kêu gọi. Nàng tiếp tục, giọng điệu hùng hồn, mạnh mẽ, nhưng cũng chất chứa sự suy tư sâu sắc. “Chúng ta không còn tìm kiếm sự bất tử từ bên ngoài, từ những thứ phù phiếm hư ảo của tiên giới, mà sẽ kiến tạo sự trọn vẹn từ bên trong. Kiến tạo tri thức, kiến tạo văn hóa, kiến tạo lòng người! Chúng ta sẽ dùng trí tuệ để khai phá những bí ẩn của vũ trụ, dùng nghệ thuật để nuôi dưỡng tâm hồn, dùng giáo dục để vun đắp thế hệ mai sau, và dùng tình yêu thương để gắn kết vạn vật!”
Tuyên cáo của Lăng Nguyệt không chỉ là một thông báo về hội nghị, mà còn là một bản tuyên ngôn về triết lý, về những giá trị cốt lõi của 'Nhân Đạo' mà họ muốn kiến tạo. Nàng nhấn mạnh vào sự tự chủ của con người, vào khả năng tự định đoạt vận mệnh của mình mà không cần sự can thiệp của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào. Nàng phác thảo một bức tranh về một xã hội nơi con người sống trọn vẹn, không bị giới hạn bởi tư tưởng "thành tiên" đã ăn sâu vào tiềm thức, nơi mỗi cá nhân đều có thể phát triển toàn diện, không chỉ về thể xác mà cả về tâm hồn.
Ban đầu, cả quảng trường im phăng phắc, hàng vạn người nín thở lắng nghe, như thể sợ một tiếng động nhỏ cũng có thể làm tan biến những lời lẽ thiêng liêng ấy. Có những ánh mắt ngạc nhiên, có những ánh mắt hoài nghi, nhưng hơn hết là những ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng. Rồi dần dần, những tiếng thì thầm bắt đầu nổi lên, như những đợt sóng nhỏ vỗ vào bờ. “Kỷ nguyên Nhân Đạo… điều này có thực sao?” “Chúng ta có thể thực sự tự mình làm chủ mọi thứ?”
Dương Quân đứng bên cạnh, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi Lăng Nguyệt, một sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối. Anh biết gánh nặng mà nàng đang mang, và anh sẵn lòng chia sẻ. Khi Lăng Nguyệt kết thúc bài diễn văn, một tràng pháo tay như sấm dậy bùng nổ khắp quảng trường. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội, cùng với tiếng kèn trống trang trọng, hòa quyện vào nhau tạo thành một âm thanh hùng tráng, biểu tượng cho sự đồng lòng, cho niềm hy vọng bùng cháy trong lòng người dân. Nhiều người không kìm được nước mắt, họ đã sống quá lâu dưới cái bóng của Thiên Đạo và các tiên môn, đã chứng kiến quá nhiều sự "mất người" và những bi kịch. Giờ đây, một con đường mới đã mở ra, một tương lai mới đang hiện hữu. Một số người nhanh chóng ghi chép lại từng câu chữ của Tuyên cáo, như thể đó là những lời vàng ngọc, là kim chỉ nam cho cuộc đời họ. Những bản sao chép đầu tiên của 'Tuyên cáo Hội nghị Định hình Nhân Đạo' nhanh chóng được chuyền tay, in ấn, và lan truyền khắp Thành Vô Song, mang theo một làn sóng mới, một tư tưởng mới, một niềm hy vọng mới cho toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
***
Cách Thành Vô Song hàng ngàn dặm, tại một nơi yên bình hơn, Quán Trà Vọng Giang nép mình bên dòng sông lững lờ trôi, vẫn giữ nguyên vẻ mộc mạc, yên bình của mình. Kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công nhìn ra sông, các bàn ghế mộc mạc được sắp xếp gọn gàng, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, náo nhiệt của đô thị. Chiều muộn, ánh nắng dịu mát trải dài trên mặt sông, gió nhẹ thổi qua mang theo hơi nước mát lành và mùi hương hoa cỏ dại ven bờ. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mát, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng, tiếng pha trà lách cách tạo nên một bản nhạc nền êm ái, thanh bình. Mùi trà thơm dịu nhẹ hòa quyện với mùi nước sông và mùi hoa cỏ, tạo nên một hương vị đặc trưng, dễ chịu, khiến tâm hồn con người trở nên nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, sự yên bình đó hôm nay lại bị khuấy động bởi một làn sóng thông tin mới. Những bản sao chép của 'Tuyên cáo Hội nghị Định hình Nhân Đạo' đã được truyền đến Quán Trà Vọng Giang một cách nhanh chóng lạ thường, dù không có bất kỳ phương tiện liên lạc tiên tiến nào. Có lẽ, những lời lẽ ấy mang theo một sức mạnh vô hình, một dòng chảy nhân quả khiến chúng tự tìm đến những nơi cần được nghe. Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ, vẫn như mọi ngày, đang chậm rãi pha trà. Bộ râu tóc đã điểm bạc của ông khẽ lay động theo từng cử chỉ, đôi mắt tinh tường nhìn rõ sự đời nhưng không phán xét, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. Nhưng hôm nay, ông cũng không khỏi bị thu hút bởi sự bàn tán sôi nổi xung quanh.
Trên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, Người Đánh Cờ, với vẻ ngoài gầy gò, râu dài, đôi mắt tinh anh thường ngày chỉ tập trung vào quân cờ, giờ đây lại đang cầm trên tay một bản Tuyên cáo, đôi mày nhíu lại đầy vẻ nghiêm túc. Bên cạnh ông, Bà Lão Bán Trầu, lưng còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, răng đen, mái tóc bạc búi cao, đang nghiêng đầu lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt khóe miệng. Những khách hàng khác cũng xúm xít lại, người thì cố gắng đọc từng chữ, người thì lắng nghe những lời bàn tán, tất cả đều đang cố gắng nắm bắt ý nghĩa của bản tuyên ngôn lịch sử này.
Người Đánh Cờ, sau khi đọc xong một đoạn, không kìm được sự phấn khích, đập nhẹ quân cờ xuống bàn, giọng nói có chút tính trẻ con nhưng đầy hào hứng: “Hay! Hay thật! Không ngờ có ngày phàm nhân chúng ta lại được làm chủ vận mệnh của mình! Không còn tiên nhân, không còn thần thánh, chỉ có con người!” Ông ta nhìn quanh, ánh mắt lấp lánh niềm tin. “Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ! Một ván cờ lớn của nhân gian!”
Bà Lão Bán Trầu nhai trầu cái chóp chép, gương mặt nhăn nheo lộ rõ vẻ hoài nghi. Bà hừ một tiếng nhỏ, rồi phun bã trầu vào chiếc khay đồng cũ kỹ. “Hừm, nói thì dễ, làm mới khó. Bao nhiêu đời rồi, có cái gì mà không phải do kẻ mạnh hơn quyết định? Tiên nhân không còn thì sẽ có kẻ mạnh khác trỗi dậy, rồi đâu lại vào đấy thôi. Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái, nhưng mà tôi thấy cái chuyện này còn xa lắm.” Lời của bà như một gáo nước lạnh dội vào sự hưng phấn của Người Đánh Cờ, nhưng cũng phản ánh một thực tế đã ăn sâu vào tâm trí của nhiều người dân thường: sự hoài nghi về khả năng thay đổi thực sự.
Một người khách khác, một thư sinh trẻ tuổi, lên tiếng phản bác: “Không phải vậy, bà lão. Tuyên cáo này nói về việc kiến tạo tri thức, giáo dục, văn hóa. Đây là một con đường khác, không phải chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân hay phép thuật nữa.”
Cuộc tranh luận nhỏ bắt đầu nổ ra. Một số người bày tỏ sự phấn khích, hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn, nơi họ không còn bị tiên giới chi phối, không còn phải lo sợ bị "mất người" khi tu luyện. Họ mơ về một xã hội nơi tri thức được tôn vinh, nghệ thuật được phát triển, và cuộc sống bình dị của họ được đảm bảo. Nhưng số khác lại hoài nghi, lo lắng liệu những lời lẽ 'hoa mỹ' đó có thực sự khả thi, hay chỉ là một hình thức cai trị mới, một vỏ bọc cho những âm mưu quyền lực khác. Họ đã trải qua quá nhiều biến cố, quá nhiều lời hứa hão huyền, nên niềm tin của họ đã trở nên chai sạn. Những cuộc tranh luận nhỏ nổ ra khắp quán trà, phản ánh sự đa dạng trong suy nghĩ và cảm xúc của người dân. Sự kiện này, dù được tuyên bố với một tầm nhìn vĩ đại, vẫn phải đối mặt với những định kiến, những nỗi sợ hãi và những kinh nghiệm đau thương của quá khứ.
Lão Quán Chủ, với chén trà nóng nghi ngút khói trong tay, lắng nghe tất cả những lời bàn tán đó. Ông không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng gật gù hoặc lắc đầu nhẹ, như thể đang cân nhắc, chiêm nghiệm. Giọng nói ấm áp, chậm rãi của ông cuối cùng cũng vang lên, mang theo kinh nghiệm sống và sự điềm đạm. “Thôi nào, cứ cho người ta một cơ hội. Dù sao thì, cũng là một hướng đi mới. Con người ta, ai cũng cần có hy vọng để mà sống. Còn việc nó có thành công hay không, thì phải chờ thời gian trả lời. Dòng sông này đã chảy qua biết bao thế hệ, chứng kiến biết bao đổi thay, nhưng rồi nó vẫn cứ chảy. Vận mệnh của nhân gian cũng vậy, nó sẽ tìm thấy con đường của riêng mình thôi.” Ông nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh tường nhìn ra dòng sông đang lững lờ trôi, như thể muốn nhìn thấu cả tương lai của Nhân Đạo. Lời nói của ông, tuy không mang tính quyết định, nhưng lại có sức nặng xoa dịu những tranh cãi, gợi mở một cái nhìn rộng lượng và kiên nhẫn hơn. Ông hiểu rằng, sự thay đổi không thể đến ngay lập tức, mà cần thời gian, cần sự vun đắp và cần cả những thử thách.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình một màu vàng cam rực rỡ, gió nhẹ nhàng thổi qua mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm. Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, không gian vẫn giữ được vẻ tĩnh lặng, bình yên thường thấy. Ánh nắng chiều cuối cùng hắt qua khung cửa sổ, chiếu sáng những kệ sách cũ kỹ và khuôn mặt điềm tĩnh của Tạ Trần. Anh ngồi sau quầy sách, tay cầm một chén trà sứ đơn giản, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát dịu và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang hăng say sao chép lại một bản 'Tuyên cáo Hội nghị Định hình Nhân Đạo' mà cậu vừa nhận được từ chợ. Bàn tay nhỏ bé của cậu bé cầm bút lông, từng nét chữ được viết cẩn thận trên giấy. Mỗi khi viết xong một đoạn, đôi mắt cậu bé lại sáng bừng lên, dường như đã tìm thấy một chân lý mới. Chiếc áo vải thô đã sờn màu của cậu bé không làm mất đi vẻ nhanh nhẹn, lanh lợi.
“Tiên sinh! Người xem này!” Tiểu An không giấu nổi sự hào hứng, cậu bé giơ cao bản Tuyên cáo vừa sao chép xong, giọng nói trong trẻo vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của quán sách. “Hội nghị đã chính thức ban hành Tuyên cáo rồi! Họ nói về ‘kiến tạo tri thức’, ‘kiến tạo văn hóa’, ‘kiến tạo lòng người’... Đúng như lời tiên sinh nói ạ!” Cậu bé nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, như thể Tạ Trần là một vị tiên tri đã nhìn thấy trước tương lai.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, một sự an yên nội tâm khó tả. Anh nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, dường như xuyên thấu cả không gian và thời gian, nhìn thấy những gì đang diễn ra ở Thành Vô Song xa xôi, và cả những cuộc tranh luận trong Quán Trà Vọng Giang. Anh cảm nhận được làn sóng hy vọng đang cuộn trào trong xã hội, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được những thách thức ngầm, những hoài nghi và những bản tính cố hữu của con người đang chờ đợi phía trước. Anh biết rằng 'hồi chuông' đã điểm, nhưng 'con đường' mới chỉ bắt đầu, và sẽ còn rất nhiều 'khu vườn' cần được vun trồng, rất nhiều 'hạt giống' cần được chăm sóc.
“Đúng vậy.” Giọng Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, không chút ngạc nhiên hay vội vã. “Hạt giống đã gieo. Giờ là lúc chờ nó nảy mầm, và cũng là lúc chuẩn bị cho những cơn mưa gió.” Anh chậm rãi nói, bàn tay thon dài đặt nhẹ lên cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đang mở trên bàn. Cuốn sách đã sờn cũ, từng trang giấy bạc màu theo thời gian, nhưng lại chứa đựng những triết lý sâu xa, những chân lý vĩnh cửu.
Anh không giải thích thêm. Anh biết, Tiểu An chưa thể hiểu hết được ý nghĩa sâu xa của câu nói đó, nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là hạt giống triết lý, dù là cho một cá nhân hay cho cả một thế giới, đều cần được gieo một cách tự nhiên, không cưỡng cầu. Tạ Trần hiểu rằng, sự lan truyền nhanh chóng của Tuyên cáo báo hiệu rằng triết lý 'Nhân Đạo' sẽ có ảnh hưởng sâu rộng, nhưng cũng dễ bị bóp méo hoặc lợi dụng. Những cuộc bàn tán trái chiều trong quán trà cho thấy con đường 'kiến tạo' Nhân Đạo sẽ không hề dễ dàng, sẽ có nhiều thử thách từ chính nội bộ con người – lòng tham, sự ích kỷ, hiểu lầm, những yếu tố có thể đe dọa đến triết lý 'Nhân Đạo' khi nó bắt đầu được triển khai rộng rãi.
Anh là một phàm nhân, không tu tiên, không tranh giành quyền lực, nhưng anh lại là điểm neo nhân quả, là người gieo mầm cho những tư tưởng mới. Cuộc sống bình thường, như anh vẫn hằng mong muốn, không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Anh hiểu rằng, mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi. Lời nói của anh về 'hạt giống' và 'mưa gió' ngụ ý rằng giai đoạn tiếp theo sẽ là những khó khăn, trở ngại trong quá trình hiện thực hóa tầm nhìn của Tuyên cáo.
Ánh sáng vàng cam cuối cùng đã nhạt dần, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh. Tạ Trần nhấp một ngụm trà cuối cùng, đôi mắt anh vẫn xa xăm nhìn ra khoảng không vô định, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Sự kiện này mở ra một giai đoạn mới, nơi các tiểu ban được thành lập trong chương trước sẽ bắt đầu công việc của mình, dẫn đến những phát triển cụ thể trong khoa học, giáo dục, nghệ thuật, nhưng cũng có thể phát sinh những xung đột mới. Anh tin vào tiềm năng của Nhân Đạo, tin vào khả năng con người có thể vượt qua bản tính yếu kém của mình để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng anh cũng không ảo tưởng. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều 'khu vườn' cần được vun trồng, rất nhiều 'hạt giống' cần được bảo vệ khỏi những 'cơn mưa gió' của cuộc đời. Và Tạ Trần, với cuốn sách trên tay, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của thế giới, tiếp tục lặng lẽ quan sát, gieo mầm những hạt giống triết lý, tin tưởng vào sự trưởng thành của Nhân Đạo, từng chút một, qua mỗi ngày.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.