Nhân gian bất tu tiên - Chương 1014: Mở Rộng Tầm Nhìn: Triết Lý Kiến Tạo Nhân Gian
Bóng dáng thanh thoát của Lăng Nguyệt Tiên Tử khuất dần vào màn đêm của Thị Trấn An Bình, mang theo một ngọn lửa hy vọng và một tầm nhìn mới mẻ. Tạ Trần, vẫn ngồi lặng lẽ trong quán sách, thong thả lật từng trang sách cũ kỹ. Anh biết, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, hạt giống ấy sẽ phải tự mình đương đầu với gió sương, với những mảnh đất khô cằn của tư duy cũ kỹ, để nảy mầm và sinh trưởng. Cuộc đời anh, một phàm nhân giữa dòng chảy vô thường của vũ trụ, vẫn tiếp diễn trong sự bình lặng, nhưng mỗi lời nói, mỗi triết lý anh gieo rắc, đều đang âm thầm định hình một kỷ nguyên mới.
***
Sáng sớm hôm sau, Thành Vô Song bừng tỉnh trong ánh nắng vàng dịu. Ánh bình minh lướt qua những mái ngói cong vút của các công trình kiến trúc đồ sộ, hắt lên những bức tường thành cao vút được khắc đầy trận pháp bảo vệ, khiến chúng lấp lánh như dát vàng. Từ xa, tiếng rao hàng của các thương nhân đã bắt đầu vang vọng, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng xe ngựa lộc cộc trên những con đường lát đá, và tiếng nhạc du dương từ những tửu lầu đã mở cửa đón khách sớm. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố quyện với mùi hương liệu thoang thoảng từ những tiệm buôn xa hoa, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống nơi phàm thế. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống, dù đâu đó vẫn ẩn chứa một sự căng thẳng ngầm, một nỗi lo lắng vô hình về tương lai của Thiên Đạo đang dần suy kiệt.
Trong một đại sảnh trang nghiêm nhất của Thành Vô Song, nơi vẫn còn vương vấn những nét kiến trúc cổ xưa của thời đại tiên nhân, Hội Nghị Nhân Gian đang nhóm họp. Các ủy viên, những người đại diện cho muôn mặt của nhân gian – từ các học giả uyên bác, các tướng quân trải qua trăm trận, cho đến những vị trưởng lão có tiếng nói trong cộng đồng – đều đã tề tựu đông đủ. Họ ngồi trên những chiếc ghế chạm khắc tinh xảo, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn đầy vẻ dò xét. Cuộc họp đã kéo dài nhiều ngày, và những tranh cãi vụn vặt về lợi ích, về cách thức vá víu những tàn dư của Thiên Đạo cũ, vẫn chưa đi đến hồi kết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước vào đại sảnh. Nàng vẫn giữ vẻ ngoài thanh tao, dung nhan tuyệt mỹ như băng tuyết, một nét đẹp lạnh lùng khiến người ta khó lòng tiếp cận. Bạch y nàng mặc không một vết bẩn, tôn lên dáng người cao ráo, thanh thoát. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt quanh hội trường, chứa đựng sự uy nghiêm vốn có của một tu sĩ từng đứng trên đỉnh cao, nhưng sâu thẳm bên trong, cũng ẩn hiện nét mệt mỏi của một người đang gánh vác trọng trách lớn lao. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, không cầu kỳ, nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý. Mỗi cử chỉ của nàng đều toát lên một vẻ thanh tao nhưng cũng đầy kiên định.
Nàng đứng lên giữa những ánh mắt dò xét và hoài nghi, hít một hơi thật sâu để nén lại những cảm xúc phức tạp đang dâng trào trong lòng. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần, về việc “kiến tạo” chứ không phải “vá víu”. Một luồng sức mạnh mới như chảy qua huyết quản, tiếp thêm cho nàng sự tự tin. Nàng không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử của những ngày cũ, chỉ biết đến tu vi và tiên thuật. Giờ đây, nàng là người mang sứ mệnh của một triết lý, một tư duy hoàn toàn mới mẻ, mà nàng tin rằng sẽ định hình tương lai của Nhân Gian.
Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp đại sảnh, đẩy lùi những tiếng thì thầm to nhỏ đang len lỏi trong không gian. “Kính thưa các vị ủy viên, chúng ta đã quá lâu chỉ nhìn về quá khứ, cố gắng vá víu những gì đã mất. Chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian và công sức vào việc hàn gắn những vết nứt, vào việc khôi phục một trật tự mà bản thân nó đã mục ruỗng từ bên trong.” Nàng dừng lại một chút, ánh mắt kiên định không hề dao động trước những cái nhìn khó chịu, những ánh mắt bất mãn. “Nhưng Nhân Đạo không thể được xây dựng bằng những mảnh vỡ. Nó không phải là một bộ chắp vá tạm bợ. Nó cần được kiến tạo từ một tầm nhìn toàn diện cho tương lai, một tầm nhìn đủ rộng lớn để bao trùm tất cả, đủ sâu sắc để chạm đến tận cùng bản chất con người.”
Một ủy viên già nua, râu tóc bạc phơ, chậm rãi nâng chén trà lên nhấp một ngụm, rồi đặt xuống với tiếng lách cách khe khẽ. Ông ta, đại diện cho một thế lực bảo thủ, khẽ nhíu mày, giọng nói mang theo vẻ hoài nghi sâu sắc. “Kiến tạo? Trong khi chúng ta còn đang thiếu thốn tài nguyên, trật tự chưa được vãn hồi? Chẳng phải quá xa vời sao, Lăng Nguyệt Tiên Tử? Ngài nói về tầm nhìn, nhưng liệu tầm nhìn đó có thể lấp đầy cái bụng đói của bách tính, hay che chắn cho họ khỏi những hiểm nguy rình rập?”
Lăng Nguyệt không nao núng. Nàng biết, đây là phản ứng tự nhiên. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó. “Không. Chính vì thế mà chúng ta phải kiến tạo. Không phải kiến tạo những bức tường thành hay những pháp trận vô tri, mà là kiến tạo một nền móng vững chắc cho giáo dục, để trí tuệ con người được khai mở. Kiến tạo cho khoa học, để chúng ta hiểu rõ hơn về thế giới này, không còn phụ thuộc vào những điều thần bí. Kiến tạo cho nghệ thuật, để nuôi dưỡng tâm hồn, để con người không 'mất người' giữa bộn bề cuộc sống. Và hơn hết, kiến tạo cho những giá trị nhân sinh cốt lõi: tình yêu thương, lòng bao dung, sự công bằng. Đó mới là Nhân Đạo thực sự, một Nhân Đạo được xây dựng từ nội tại con người, chứ không phải từ sự ban phát của Thiên Đạo hay sự áp đặt của quyền lực.”
Nàng đứng thẳng, ánh mắt quét qua từng ủy viên, gieo vào không gian những lời lẽ đầy sức thuyết phục. Một vài ủy viên vẫn tỏ vẻ nghi ngờ, thì thầm to nhỏ, trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý. Họ đã quen với việc giải quyết vấn đề bằng quyền lực, bằng các phép tắc cũ, chứ chưa từng nghĩ đến việc thay đổi tư duy từ gốc rễ. Nhưng một số khác, đặc biệt là những người trẻ tuổi hơn, ánh mắt họ bắt đầu lóe lên tia suy tư, như thể những lời của Lăng Nguyệt đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm bên trong họ mà bấy lâu nay họ không dám đối diện. Tiếng thì thầm trong đại sảnh dần nhỏ lại, nhường chỗ cho một sự im lặng căng thẳng, đầy chờ đợi. Lăng Nguyệt biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một trận chiến tư tưởng, nhưng nàng đã sẵn sàng đối mặt.
***
Cuộc tranh luận tiếp tục kéo dài. Nắng đã lên cao, xuyên qua những ô cửa sổ lớn của đại sảnh, chiếu thẳng xuống giữa phòng, tạo nên một không khí oi ả, hầm hập, tựa như đang phản chiếu sự gay gắt của những lời qua tiếng lại. Mùi trầm hương thoang thoảng trong không gian giờ đây dường như cũng bị át đi bởi sự căng thẳng. Các ủy viên bắt đầu mệt mỏi, nhiều người chau mày, liên tục nhấp trà để giữ cho mình tỉnh táo.
Ủy viên B, một vị tướng quân với vẻ mặt dữ tợn, nổi tiếng là người thực tế và không mấy tin vào những lý luận xa vời, đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động vang dội khiến không ít người giật mình. “Tầm nhìn thì hay đấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử! Ngài vẽ ra một bức tranh tuyệt đẹp về giáo dục, khoa học, nghệ thuật... Nhưng thực tế là chúng ta cần giải quyết những cái ăn cái mặc trước! Nền tảng chưa vững, nói gì đến kiến trúc thượng tầng? Bách tính còn đang lo cái đói, cái rét, cái chết chóc của những vùng đất bị linh khí suy kiệt tàn phá. Ngài muốn họ học hành, vẽ tranh, trong khi họ không có đủ gạo để sống qua ngày sao? Đó là sự xa xỉ, là sự mơ mộng viển vông!”
Những lời của Ủy viên B nhận được không ít s��� tán đồng. Tiếng xì xào đồng tình lại nổi lên, mạnh mẽ hơn ban nãy. Nhiều người gật gù, ánh mắt nhìn Lăng Nguyệt đầy vẻ bất lực, như thể nàng đang nói những điều không tưởng, tách rời khỏi thực tế phàm trần. Lăng Nguyệt siết chặt tay, trong lòng dâng lên một sự khó chịu. Nàng hiểu những lo lắng đó là có thật, nhưng nàng cũng biết, nếu chỉ mãi mãi nhìn vào cái trước mắt mà quên đi cái lâu dài, Nhân Gian sẽ không bao giờ thực sự đứng vững.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ổn, đầy sức nặng bất ngờ vang lên, cắt ngang những tiếng thì thầm và phản đối. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại pha lẫn sự anh tuấn của người luyện võ, chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt anh sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, quét qua từng gương mặt trong hội trường. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, bộ đạo bào màu lam nhạt của anh toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Anh bước tới giữa hội trường, ánh mắt kiên định, làm dịu đi sự căng thẳng bằng một sự hiện diện đầy thuyết phục.
“Tôi hiểu những lo lắng của các vị,” Dương Quân nói, giọng anh rõ ràng, dứt khoát, không hề pha lẫn sự bốc đồng. “Tôi cũng từng hoài nghi, từng nản lòng. Khi đối mặt với những khó khăn trong việc thiết lập trật tự mới, tôi đã từng cảm thấy bế tắc, thấy mọi nỗ lực đều vô vọng. Tôi đã nghĩ rằng, việc xây dựng Nhân Đạo là một con đường không lối thoát, một gánh nặng quá lớn đối với chúng ta, những người chỉ là phàm nhân.”
Anh dừng lại, ánh mắt chạm đến Lăng Nguyệt, rồi lại hướng về các ủy viên. “Nhưng Tiên sinh Tạ Trần đã dạy tôi rằng, một khu rừng không thể lớn lên chỉ bằng cách lấp đầy những khoảng trống hay vá víu những cành cây khô héo. Nó cần những hạt giống được gieo, cần sự kiên nhẫn vun trồng. Một hạt giống nhỏ bé, với thời gian và sự chăm sóc đúng đắn, có thể trở thành một cây cổ thụ vững chãi, và rồi từ đó, cả một khu rừng sẽ sinh sôi nảy nở. Nhân Đạo cũng vậy. Chúng ta không chỉ cần ‘vá’ những vết nứt, mà cần ‘gieo’ những hạt giống mới, những triết lý mới để chúng sinh trưởng, để chúng tự mình bén rễ và đâm chồi.”
Dương Quân nhớ lại buổi chiều hôm đó ở Thị Trấn An Bình, khi Tạ Trần điềm tĩnh pha trà, rồi dùng lời lẽ giản dị để lý giải một chân lý sâu sắc đến nhường nào. Anh đã từng bị cuốn vào vòng xoáy của sự lo âu, của những vấn đề trước mắt, mà quên đi bức tranh lớn hơn. Giờ đây, anh cảm thấy mình cần phải truyền đạt lại cái cảm giác vỡ lẽ ấy cho những người đang ngồi đây, những người cũng đang mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của tư duy cũ. Anh tin rằng, chỉ khi thay đổi được cách nhìn nhận, mới có thể tìm thấy con đường thoát ra khỏi bế tắc.
Ánh mắt Lăng Nguyệt nhìn Dương Quân đầy tán thưởng. Nàng cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc. Nàng biết, lời lẽ của Tạ Trần, qua miệng Dương Quân, có sức nặng và sự thuyết phục khác hẳn so với khi nàng nói. Dù sao, Dương Quân cũng là một thành viên của hội đồng, một người đã từng trải qua sự nản lòng giống như nhiều người khác ở đây. Anh không nói về những điều cao siêu, mà nói về kinh nghiệm cá nhân, về sự chuyển hóa trong tư duy.
Lăng Nguyệt tiếp lời, giọng nàng trở nên mạnh mẽ hơn, như thể được tiếp thêm sức mạnh từ sự ủng hộ của Dương Quân. “Đúng vậy. Nhân Đạo không phải là một bộ luật cứng nhắc, được khắc ghi trên đá và không bao giờ thay đổi. Nó cũng không phải là một chiếc áo cũ kỹ cần được vá víu mãi mãi. Nhân Đạo là dòng chảy của sự sống, của sự sáng tạo không ngừng. Nó là khả năng thích nghi, khả năng học hỏi, khả năng tự định nghĩa lại chính mình. Nếu chúng ta chỉ tập trung vào việc khắc phục những gì đã mất, chúng ta sẽ mãi mãi bị ràng buộc bởi quá khứ, bởi bóng ma của một Thiên Đạo đã suy tàn. Chúng ta cần định hình tương lai bằng chính bàn tay và trí tuệ của mình, bằng những hạt giống chúng ta gieo hôm nay, để thế hệ mai sau có thể thu hoạch một khu vườn trù phú, chứ không phải một mảnh đất hoang tàn đã được vá víu tạm bợ.”
Những lời lẽ của họ, đặc biệt là sự kết hợp giữa triết lý sâu sắc và kinh nghiệm cá nhân, bắt đầu tạo ra một làn sóng mới trong đại sảnh. Những ánh mắt hoài nghi dần chuyển sang suy tư. Tiếng tranh cãi lắng xuống, thay vào đó là những tiếng hít thở sâu, những cái gật đầu chậm rãi. Nắng gay gắt giữa trưa vẫn còn đó, nhưng không khí trong phòng dường như đã bớt đi phần nào sự ngột ngạt, nhường chỗ cho một sự chờ đợi, một sự tò mò về hướng đi mới.
***
Thời gian trôi qua, nắng đã dịu dần, nhuộm vàng những ô cửa sổ lớn của đại sảnh. Gió nhẹ thổi vào, mang theo mùi hương của hoa cỏ từ những khu vườn bên ngoài, làm dịu đi cái nóng bức ban trưa. Những lời lẽ của Lăng Nguyệt và Dương Quân đã tác động sâu sắc đến các ủy viên. Ban đầu là sự hoài nghi, sau đó là những tranh cãi gay gắt, nhưng giờ đây, một sự thay đổi đã diễn ra trong tâm trí của nhiều người. Họ bắt đầu suy ngẫm, không chỉ về những vấn đề trước mắt mà còn về một tương lai xa xôi hơn, một tương lai mà Tạ Trần đã khơi gợi và Lăng Nguyệt cùng Dương Quân đã truyền đạt lại. Họ nhận ra giá trị của một tầm nhìn toàn diện, một triết lý kiến tạo thay vì chỉ mãi loay hoay với những tàn dư.
Chủ tịch Hội Nghị, một vị lão giả uyên bác với mái tóc bạc trắng và đôi mắt hiền từ nhưng đầy tinh anh, gõ nhẹ chiếc búa gỗ xuống bàn, tạo ra một âm thanh vang vọng, dứt khoát. “Sau khi nghe Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân trình bày, tôi thiết nghĩ, quả thực chúng ta cần một tầm nhìn rộng lớn hơn. Việc chỉ chú trọng khắc phục những gì đã mất sẽ khiến chúng ta bỏ lỡ cơ hội định hình một kỷ nguyên thực sự mới, một kỷ nguyên mà con người làm chủ vận mệnh của chính mình. Những lời lẽ của hai vị đã chạm đến cốt lõi của vấn đề, đã khơi mở một con đường mà bấy lâu nay chúng ta bị che mờ bởi những lo toan vụn vặt và những tàn dư của quá khứ.”
Ông nhìn quanh hội trường, đôi mắt dừng lại ở từng ủy viên, như muốn dò xét suy nghĩ của họ. Không còn những ánh mắt bất mãn hay hoài nghi. Thay vào đó là sự lắng nghe chăm chú, một sự chấp thuận ngầm đang lan tỏa.
Ủy viên C, một học giả nổi tiếng với sự cởi mở và tư duy tiến bộ, đứng dậy. Ông ta không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự uyên bác. “Nếu vậy, tôi đề xuất, chúng ta sẽ mở rộng chủ đề thảo luận của Hội Nghị Nhân Gian. Không chỉ giới hạn trong việc tái thiết trật tự, phân chia tài nguyên, hay khắc phục hậu quả của sự suy kiệt linh khí. Chúng ta phải bao gồm cả sự phát triển văn hóa, khoa học, giáo dục, và các giá trị nhân sinh cốt lõi. Đây là những nền tảng để ‘kiến tạo’ một Nhân Đạo thực sự vững bền. Và để thực hiện điều này một cách hiệu quả, tôi đề xuất thành lập các tiểu ban chuyên trách cho từng lĩnh vực này, tập hợp những người tài đức nhất của nhân gian để cùng nhau hoạch định và triển khai.”
Đề xuất của Ủy viên C nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ. Nhiều ủy viên đồng loạt đứng dậy, ánh mắt sáng ngời. “Đồng ý!” Tiếng đồng thanh vang dội khắp đại sảnh, không còn là tiếng tranh cãi mà là một sự đồng thuận mạnh mẽ, một sự quyết tâm chung. Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn nhau, trong mắt họ ánh lên niềm vui và sự nhẹ nhõm. Họ biết, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó là một bước khởi đầu vô cùng quan trọng, một bước ngoặt về tư duy. Việc thành lập các tiểu ban chuyên trách báo hiệu sự phát triển mạnh mẽ và đa dạng của 'Nhân Đạo' trong các lĩnh vực cụ thể (khoa học, nghệ thuật, giáo dục), nhưng cũng có thể dẫn đến những xung đột mới khi các tiểu ban này bắt đầu hoạt động.
Chủ tịch Hội Nghị gõ búa thêm một lần nữa, dứt khoát và mạnh mẽ, khẳng định quyết định lịch sử này. “Vậy thì, Hội Nghị sẽ được tạm hoãn để các vị ủy viên thảo luận về cơ cấu và nhân sự cho các tiểu ban mới. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một tương lai mới, một Nhân Đạo thực sự.”
Các ủy viên bắt đầu thảo luận sôi nổi hơn, nhưng lần này là về việc triển khai các ý tưởng mới, về những khả năng vô tận của một kỷ nguyên được kiến tạo bởi chính con người. Không khí trong đại sảnh đã hoàn toàn thay đổi. Sự mệt mỏi và căng thẳng đã nhường chỗ cho niềm hy vọng và sự hứng khởi. Sự hợp tác hiệu quả giữa Lăng Nguyệt và Dương Quân trong việc thuyết phục hội đồng đã chứng minh họ sẽ là những trụ cột quan trọng trong việc lãnh đạo và định hình kỷ nguyên Nhân Gian. Họ đã cùng nhau thắp lên một ngọn đuốc, chiếu sáng con đường phía trước, dù biết rằng, con đường đó vẫn còn rất dài và đầy chông gai.
***
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình một màu vàng cam rực rỡ, tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, một khung cảnh bình yên đến lạ thường đang diễn ra. Không có sự sôi động, ồn ào như Thành Vô Song, nơi đây chỉ có tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ quanh nhà, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, và mùi hương dịu nhẹ của giấy cũ, mực, cùng chút hương thảo dược thoang thoảng. Không khí trong lành, mát mẻ, hoàn toàn đối lập với sự náo nhiệt của đô thị.
Tạ Trần vẫn bình thản ngồi sau quầy sách, tay cầm một cuốn sách cổ đã sờn cũ, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ. Anh không có vẻ gì là đang lo lắng hay chờ đợi. Với anh, mọi sự đều có nhân quả của nó, và mọi chuyện rồi sẽ đến theo lẽ tự nhiên. Anh hiểu rằng, những hạt giống anh gieo, dù nhỏ bé đến đâu, cũng sẽ tìm được con đường để nảy mầm.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cần mẫn quét dọn sàn nhà. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô đã sờn màu, nhưng động tác lại rất cẩn thận, tỉ mỉ. Khi thấy ánh nắng hoàng hôn đang rọi vào qua khung cửa sổ, cậu bé quay lại nhìn Tạ Trần, giọng nói trong trẻo vang lên.
“Tiên sinh, hôm nay trời đẹp quá, gió cũng nhẹ nhàng hơn mọi ngày.” Tiểu An nói, rồi lại tiếp tục công việc của mình, hồn nhiên như một đứa trẻ chưa từng biết đến sự phức tạp của thế giới bên ngoài.
Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, như thể anh đã nhìn thấy được những gì đang diễn ra ở nơi xa xôi kia, ở Thành Vô Song. Anh nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách cũ, cảm nhận từng thớ giấy đã bạc màu theo thời gian. “Đúng vậy, Tiểu An. Gió nào cũng mang theo hạt giống mới. Và đôi khi, một cơn gió nhẹ c��ng đủ để thay đổi cả một khu rừng.”
Anh không giải thích thêm. Anh biết, Tiểu An chưa thể hiểu hết được ý nghĩa sâu xa của câu nói đó, nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là hạt giống triết lý, dù là cho một cá nhân hay cho cả một thế giới, đều cần được gieo một cách tự nhiên, không cưỡng cầu. Tạ Trần khép cuốn sách lại, đặt nó cẩn thận lên bàn. Đôi mắt anh xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Anh nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát dịu và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng.
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần cảm nhận được sự kết nối giữa mình và dòng chảy của thế giới. Anh là một phàm nhân, không tu tiên, không tranh giành quyền lực, nhưng anh lại là điểm neo nhân quả, là người gieo mầm cho những tư tưởng mới. Lời nói của anh về 'hạt giống mới' và 'thay đổi cả một khu rừng' ngụ ý rằng quyết định này của Hội Nghị chỉ là bước khởi đầu, và con đường phía trước còn rất dài, cần nhiều nỗ lực và sự kiên nhẫn để 'Nhân Đạo' thực sự đơm hoa kết trái. Cuộc sống bình thường, như anh vẫn hằng mong muốn, không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi. Và Tạ Trần, với cuốn sách trên tay, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của thế giới, tiếp tục lặng lẽ quan sát, gieo mầm những hạt giống triết lý, tin tưởng vào sự trưởng thành của Nhân Đạo, từng chút một, qua mỗi ngày.
Ánh sáng cuối ngày dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong quán sách nhỏ, một ngọn đèn dầu đã được thắp lên, chiếu sáng khuôn mặt điềm tĩnh của Tạ Trần, và soi rõ những trang sách cũ kỹ. Anh biết, câu chuyện về Nhân Đạo, về kỷ nguyên mới, chỉ vừa mới bắt đầu. Và anh, dù chỉ là một người phàm, sẽ vẫn tiếp tục là người kể chuyện, người gieo mầm, lặng lẽ góp phần vào bản trường ca vĩ đại của sự sống.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.