Nhân gian bất tu tiên - Chương 1013: Tầm Nhìn Kiến Tạo: Vượt Lên Tranh Chấp Cũ
Hoàng hôn dần buông xuống trên Thị Trấn An Bình, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm cho những mái nhà ngói rêu phong một sắc màu ấm áp nhưng cũng đầy suy tư. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán hàng cuối ngày, tiếng xe ngựa lộc cộc trở về chuồng, và tiếng bước chân hối hả của những người dân vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống đời thường. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường bắt đầu lan tỏa, thơm lừng, xen lẫn mùi gỗ mục, mùi đất ẩm ướt và chút hương hoa dại trong gió. Dương Quân đứng dậy, trong lòng đã không còn sự nặng trĩu như khi hắn mới đến. Khuôn mặt tuấn tú của hắn, dù vẫn còn chút dấu vết của sự mệt mỏi sau chuyến hành trình dài và những ngày tháng căng thẳng, nhưng ánh mắt hắn đã sáng trở lại, không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự kiên định. Những lời của Tạ Trần, như dòng suối mát lành, đã gột rửa đi phần nào bụi trần trong tâm hồn hắn, giúp hắn nhìn nhận lại mọi việc một cách sâu sắc hơn. "Đệ đã hiểu, Tạ huynh," Dương Quân nói, giọng hắn đã trở lại sự rõ ràng, dứt khoát thường thấy, nhưng pha thêm một chút trầm tư. Hắn cúi đầu thật sâu, một cách cung kính. "Đa tạ Tạ huynh đã chỉ điểm. Đệ sẽ ghi nhớ những lời này, và sẽ cố gắng áp dụng chúng vào thực tiễn." Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như nhẹ đi đôi chút, nhưng đồng thời cũng ý thức được sự vĩ đại và dài lâu của nhiệm vụ mà mình và những người khác đang gánh vác. Con đường kiến tạo Nhân Đạo, quả thực, là một hành trình cần sự kiên nhẫn vô bờ bến.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Anh không nói thêm lời nào, bởi anh biết, những gì cần nói đã được truyền tải trọn vẹn. Ngôn từ, đôi khi, trở nên dư thừa trước sự thấu hiểu. Anh chỉ nhìn Dương Quân, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ tĩnh tại, như một phần của dòng chảy thời gian bất biến, như thể anh đã nhìn thấy trước tất cả những gì sẽ xảy ra, và những gì cần phải đến. Dương Quân xoay người, bước ra khỏi quán sách nhỏ. Hắn đi giữa dòng người hối hả trên phố, nhưng tâm trí hắn không còn quay cuồng trong những tranh cãi và bất đồng. Thay vào đó, hắn mang theo một tầm nhìn mới, một sự kiên nhẫn mới mẻ, như hạt giống vừa được gieo xuống lòng đất, cần thời gian để nảy mầm và phát triển. Hắn hiểu rằng, "Nhân Đạo" không phải là một mục tiêu có thể đạt được trong chốc lát, mà là một hành trình dài, vô định, đòi hỏi sự học hỏi không ngừng nghỉ và sự thích nghi liên tục. Những bất đồng, những khó khăn hôm nay chỉ là những thử thách đầu tiên trên con đường ấy.
Tạ Trần nhìn theo bóng Dương Quân khuất dần vào dòng người hối hả, rồi anh trở lại với cuốn sách cũ của mình. Ánh mắt anh vẫn giữ vẻ tĩnh tại, nhưng sâu thẳm bên trong, những suy tư vẫn bừng cháy. Anh biết, lời khuyên của anh về "sự sinh trưởng của một khu rừng" ngụ ý rằng "Nhân Đạo" sẽ phải trải qua nhiều giai đoạn thử thách, cần thời gian dài để định hình và không thể vội vàng. Dương Quân đã tìm lại được sự kiên định, và điều đó cho thấy hắn sẽ tiếp tục là một nhân tố quan trọng trong việc xây dựng "Nhân Đạo", áp dụng triết lý của anh vào thực tiễn, nhưng vẫn sẽ đối mặt với nhiều thử thách đòi hỏi sự kiên nhẫn tột cùng. Việc một thành viên cấp cao của ủy ban phải tìm đến anh cho thấy vai trò "người thầy vô danh" của Tạ Trần ngày càng trở nên thiết yếu, dù anh không trực tiếp tham gia chính sự. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi. Cuộc sống bình thường, như anh vẫn hằng mong muốn, không phải là một con đường bằng phẳng. Nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Và Tạ Trần, với cuốn sách trên tay, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của thế giới, tiếp tục lặng lẽ quan sát, gieo mầm những hạt giống triết lý, tin tưởng vào sự trưởng thành của Nhân Đạo, từng chút một, qua mỗi ngày.
***
Hai ngày sau, một buổi chiều muộn, khi ánh dương đã nghiêng về phía tây, hắt những vạt nắng vàng dịu xuyên qua những kẽ lá, nhuộm màu mật ong lên các mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện. Nàng vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, tinh khiết như sương sớm, nhưng vẻ lạnh lùng thường thấy tr��n dung nhan tuyệt mỹ dường như đã bị bào mòn đi ít nhiều, nhường chỗ cho một sự mệt mỏi khó che giấu. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, vốn luôn ánh lên vẻ uy nghiêm và bất khuất, giờ đây lại chứa đựng một nỗi ưu tư sâu thẳm, một sự thất vọng âm ỉ mà chỉ những người từng gánh vác trọng trách lớn lao mới có thể thấu hiểu. Nàng bước đi giữa dòng người tấp nập trên con phố chính, những bước chân nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng lại không hề hòa nhập với không khí náo nhiệt xung quanh.
Thị Trấn An Bình, như thường lệ, vẫn giữ được vẻ dung dị, yên bình đến lạ. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, quán trọ và cửa hàng chen chúc hai bên đường, tạo nên một bức tranh sinh hoạt đời thường đầy sức sống. Tiếng nói cười giòn tan của những đứa trẻ đang chơi đùa, tiếng rao hàng đều đều của người bán dạo, tiếng lạch cạch của thợ mộc, tiếng xe ngựa lộc cộc xa gần, và cả mùi hương nồng nàn của thức ăn từ các quán ăn ven đường hòa quyện với mùi gỗ mục, mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Sự ồn ào vừa phải, nhộn nhịp nhưng không vội vã, thân thiện và ấm áp. Lăng Nguyệt cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa bầu không khí nơi đây và sự căng thẳng ngầm, nặng nề ở Thành Vô Song, nơi những cuộc tranh luận về tương lai của Nhân Đạo vẫn đang diễn ra không ngừng. Nơi đó, mỗi lời nói đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mỗi ánh mắt đều chứa đựng toan tính, mỗi cuộc gặp gỡ đều mang theo áp lực của một kỷ nguyên mới đang được định hình. Nơi đây, mọi thứ lại đơn giản và chân thật đến mức khiến nàng cảm thấy lạc lõng, nhưng đồng thời cũng dịu lòng.
Thư Đồng Tiểu An, đang tưới những chậu hoa nhỏ trước quán sách của tiên sinh Tạ Trần, ngẩng đầu lên và thoáng chút ngạc nhiên khi thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trước cửa. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh của cậu bé chợt ánh lên sự kính trọng và tò mò. Tiểu An, với thân hình gầy gò trong chiếc áo vải thô đã sờn, vội vàng đặt bình tưới xuống, lễ phép cúi chào.
"Tiên tử... người đến tìm tiên sinh sao?" Tiểu An hỏi, giọng nói non nớt nhưng rõ ràng, đầy vẻ kính cẩn. Cậu bé biết rõ, vị tiên tử này là một trong những người đứng đầu Hội Nghị Nhân Gian, nhưng mỗi lần nàng đến, nàng đều không mang theo sự uy nghiêm của một người lãnh đạo, mà chỉ là một người đang tìm kiếm câu trả lời.
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng sự mệt mỏi. Nàng không nói nhiều, chỉ ánh mắt nàng đã đủ để Tiểu An hiểu. "Có thể dẫn ta vào không?" Giọng nàng trong trẻo nhưng không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là một sự trầm lắng, thậm chí là yếu ớt.
Tiểu An vội vàng mở rộng cánh cửa gỗ đã cũ kỹ của quán sách, đưa tay mời Lăng Nguyệt. "Mời tiên tử. Tiên sinh đang ở bên trong."
Lăng Nguyệt bước vào quán sách, một thế giới hoàn toàn khác biệt hiện ra trước mắt nàng. Ánh hoàng hôn vàng dịu rọi qua khung cửa sổ gỗ, làm nổi bật những chồng sách cũ kỹ chất cao đến tận trần nhà, mùi giấy cũ, mực và thảo dược thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, suy tư và ấm cúng đến lạ. Tiếng gió thổi xào xạc qua tán lá bên ngoài, tiếng chim hót líu lo từ một cành cây gần đó, và c��� tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, gần như xoa dịu đi nỗi ưu phiền trong lòng nàng.
Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, gầy gò và thanh tú, đang ngồi bên bàn trà, đôi mắt sâu thẳm tập trung vào một cuốn sách cổ đã ố vàng. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật vẻ thư sinh, không hề có chút dấu vết của người tu hành hay võ giả. Anh không ngẩng đầu lên ngay khi Lăng Nguyệt bước vào, dường như đã biết trước sự xuất hiện của nàng, hoặc có lẽ, anh chỉ đơn thuần đắm chìm vào thế giới của tri thức. Chỉ đến khi Tiểu An khẽ ho một tiếng, Tạ Trần mới từ từ gấp cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn. Đôi mắt anh hướng về phía Lăng Nguyệt, một ánh nhìn tĩnh tại, không phán xét, không tò mò, chỉ đơn thuần là sự thấu hiểu.
"Tiên tử đã đến," Tạ Trần nói, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước chảy qua đá cuội, không chút gợn sóng. Anh không mời nàng ngồi, vì ghế đã được sắp sẵn, như thể mọi thứ đã được an bài.
Lăng Nguyệt ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, cảm nhận hơi ấm còn vương lại từ chén trà vừa được Tiểu An mang ra. Nàng đưa tay khẽ chạm vào chén sứ, cảm nhận sự tinh tế và đơn giản của nó. Vẻ mặt nàng vẫn lộ rõ sự mệt mỏi và ưu tư. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn tìm kiếm một điểm tựa, một lời giải đáp cho những bế tắc đang vây lấy tâm trí nàng.
Tạ Trần không vội vã. Anh tự tay pha một ấm trà thanh đạm, những động tác chậm rãi, khoan thai, mỗi cử chỉ đều mang theo một sự tĩnh tại lạ thường. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm đồng, rồi tiếng nước trà ấm áp chảy vào chén sứ trắng, hương trà dịu nhẹ của loại trà thảo mộc đặc trưng của Thị Trấn An Bình lan tỏa trong không gian. Mùi trà thơm dịu hòa quyện với mùi giấy cũ, mùi gỗ và mực, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa ấm cúng. Anh đặt một chén trà trước mặt Lăng Nguyệt, khẽ ra hiệu mời nàng uống.
Lăng Nguyệt nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa trong vòm miệng, xua đi phần nào sự mệt mỏi. Nàng hít thở sâu, như muốn hít trọn lấy sự bình yên của không gian này. Sau một lúc im lặng, nàng cuối cùng cũng mở lời, giọng nói mang theo sự chán chường và bất lực.
"Tạ huynh," nàng bắt đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần, "Thiên Đạo đã sụp đổ, tiên môn không còn, nhưng lòng người vẫn như xưa, tham lam, cố chấp. Chúng ta muốn 'vá trời' theo cách của riêng mình, lại càng tạo thêm những vết rách mới." Nàng dừng lại, thở dài. "Hội Nghị Nhân Gian... đó là một mớ hỗn độn. Mỗi người một ý, mỗi tông phái một lợi ích. Có người muốn khôi phục lại trật tự cũ, có người muốn xây dựng một đế chế mới, có người thì chỉ muốn đảm bảo quyền lợi cho bản thân và môn phái của mình. Những tranh cãi không hồi kết về việc phân chia tài nguyên, về quyền lực, về cách thức điều hành xã hội mới... Nó giống như chúng ta đang cố gắng ghép lại những mảnh vỡ của một chiếc gương đã vỡ nát, nhưng mỗi mảnh lại có một hình dạng khác nhau, và không ai chịu nhường ai."
Lăng Nguyệt cảm thấy sự thất vọng dâng trào trong lòng. Nàng đã từng là Lăng Nguyệt Tiên Tử uy nghi, lạnh lùng, nhưng giờ đây, nàng chỉ là một Lăng Nguyệt mệt mỏi, một người đang cố gắng gánh vác một trách nhiệm quá lớn, và cảm thấy bất lực trước bản tính con người. "Chúng ta nói về 'Nhân Đạo', về việc kiến tạo một kỷ nguyên mới, nhưng dường như mọi người vẫn mắc kẹt trong tư duy cũ. Họ chỉ nhìn vào những gì đã mất, cố gắng 'sửa chữa' những sai lầm của quá khứ, mà không hề nhìn về phía trước." Nàng lắc đầu, biểu lộ sự mệt mỏi tột độ. "Ta e rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy, cái gọi là 'Nhân Đạo' sẽ không bao giờ thực sự nảy mầm được, mà chỉ là một phiên bản méo mó của 'Tiên Đạo' đã sụp đổ."
Tạ Trần lắng nghe nàng một cách điềm tĩnh, không ngắt lời, không biểu lộ cảm xúc. Anh chỉ nhẹ nhàng đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt sâu thẳm như hồ thu phản chiếu ánh hoàng hôn. Khi Lăng Nguyệt ngừng lời, một khoảng lặng bao trùm quán sách, chỉ có tiếng gió khẽ thổi qua cửa sổ và tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tiểu An từ một góc khác.
"Tiên tử đã nói rất đúng," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng từng lời lại mang theo một sức nặng triết lý sâu sắc. "Hội nghị không nên chỉ tập trung vào việc 'sửa chữa' những vết rách cũ, mà còn phải 'xây dựng' một tầm nhìn chung cho tương lai, vượt lên những tranh chấp nhỏ."
Lăng Nguyệt khẽ nhíu mày. "Xây dựng... một tầm nhìn? Nhưng làm sao để tất cả cùng nhìn về một hướng khi mỗi người đều mang trong mình một vết thương, một tư tưởng riêng? Mỗi người đều có chấp niệm của riêng mình, Tạ huynh. Có người chấp niệm quyền lực, có người chấp niệm sự bất tử, có người chấp niệm những gì đã mất. Làm sao có thể buông bỏ tất cả những điều đó để cùng nhìn về một hướng?"
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, dường như muốn nhìn thấu tâm can nàng. "Sửa chữa là vá víu quá khứ, là chấp nhận những giới hạn của cái đã có. Nó giống như việc chúng ta cố gắng đắp vá một con đê đã mục ruỗng, nhưng lại không nghĩ đến việc xây một con đê mới kiên cố hơn. Kiến tạo, ngược lại, là vẽ nên một tương lai mới trên một tấm vải trắng. Nó cần sự buông bỏ những gì đã cũ, những gì đã mục ruỗng, để nhường chỗ cho cái mới. Không phải là quên đi quá khứ, mà là học từ nó, để không lặp lại những sai lầm."
Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Tầm nhìn chung không phải là một quy tắc cứng nhắc, một bộ luật khô khan mà mọi người phải tuân theo. Nó là một ý niệm, một niềm tin vào tiềm năng của con người, một hướng đi mà mọi người có thể cùng nhau nỗ lực, dựa trên sự bao dung và học hỏi. Đó là việc nhận ra rằng, chúng ta không cần phải 'thành tiên' để tìm thấy sự trọn vẹn. Chúng ta có thể 'sống một đời bình thường', nhưng vẫn kiến tạo nên những điều vĩ đại."
Lăng Nguyệt lắng nghe, tâm trí nàng dần được khai thông. Nàng đã quá tập trung vào những vấn đề trước mắt, vào những tranh chấp nhỏ nhặt, vào việc làm sao để "giải quyết" mọi thứ. Nàng đã quên đi rằng, mục tiêu cuối cùng không phải là giải quyết vấn đề, mà là xây dựng một tương lai.
"Chúng ta không thể cứ mãi đào xới lại những tàn tích của Thiên Đạo để tìm kiếm một con đường đã tắt. Chúng ta phải nhìn vào 'nhân quả' của những hành động trong hiện tại, để gieo những hạt giống tốt cho tương lai," Tạ Trần tiếp tục, giọng anh vẫn trầm tĩnh, nhưng lời nói lại như những tia sáng, chiếu rọi vào những góc khuất trong tâm hồn Lăng Nguyệt. "Chỉ khi mọi người có thể cùng nhau nhìn về một 'khu vườn' mà họ muốn vun trồng, chứ không phải tranh cãi về việc 'cắt tỉa' những 'cây cổ thụ' đã chết, thì hạt giống 'Nhân Đạo' mới có thể nảy mầm."
"Khu vườn... hạt giống Nhân Đạo..." Lăng Nguyệt lẩm bẩm, như thể đang nếm từng lời. Nàng bắt đầu hình dung ra điều Tạ Trần muốn nói. Nó không phải là một sự thay đổi chóng vánh, mà là một quá trình dài, cần sự kiên nhẫn, cần sự vun trồng tỉ mỉ. Nó không phải là việc áp đặt một ý chí lên người khác, mà là khơi gợi một niềm tin chung. Nàng đã quá mải mê trong việc tìm kiếm một phương thuốc chữa trị cho những vết thương của kỷ nguyên cũ, mà quên mất rằng, có lẽ, đã đến lúc phải bắt đầu gieo trồng một khu vườn mới hoàn toàn. Những lời của Tạ Trần, như một làn gió mát lành thổi tan đi những đám mây u ám trong lòng nàng, mang đến một tia hy vọng mới mẻ.
Nàng nhớ lại những lời Dương Quân đã nói về chuyến thăm Tạ Trần, về "sự sinh trưởng của một khu rừng", về việc không thể vội vã. Giờ đây, nàng đã hiểu rõ hơn ý nghĩa sâu xa của những lời đó. Nó không chỉ là về sự kiên nhẫn trong quá trình thực hiện, mà còn là về một tầm nhìn, một triết lý về cách tiếp cận tương lai.
Ánh hoàng hôn bên ngoài đã dần tắt, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo. Trong quán sách nhỏ, ánh nến lung linh hắt bóng Tạ Trần và Lăng Nguyệt lên tường, như hai bức tượng trầm mặc giữa dòng chảy thời gian vô thường. Lăng Nguyệt cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường bao trùm lấy nàng, không phải là sự giải thoát khỏi gánh nặng, mà là một sự thay đổi trong cách nhìn nhận gánh nặng đó. Nàng vẫn mệt mỏi, nhưng trong sự mệt mỏi ấy đã có thêm một tia sáng của hy vọng, một sự kiên định mới mẻ. Nàng hiểu rằng, con đường phía trước vẫn còn dài, vẫn còn vô vàn thách thức, nhưng ít nhất, nàng đã tìm thấy một hướng đi, một ngọn hải đăng giữa biển khơi mông lung của kỷ nguyên mới.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, môi anh vẫn giữ nụ cười nhẹ. Anh biết, hạt giống đã được gieo. Anh không cần phải tham gia vào những cuộc tranh cãi quyền lực, không cần phải trực tiếp lãnh đạo. Vai trò của anh, đơn thuần chỉ là một người gieo mầm, một điểm neo nhân quả, lặng lẽ quan sát và chỉ đường cho những ai tìm đến.
"Tiên tử có thể nghỉ lại đây một đêm, nếu muốn," Tạ Trần nói, phá tan sự im lặng. "Bình An Trấn luôn chào đón những lữ khách mệt mỏi." Anh không hỏi nàng có muốn ở lại hay không, chỉ đơn thuần đưa ra một lựa chọn, một sự an ủi chân thành.
Lăng Nguyệt nhìn Tạ Trần, ánh mắt phức tạp. Nàng đã từng là người ngạo nghễ, đứng trên vạn vật, nhưng giờ đây, nàng lại thấy mình đang tìm kiếm sự chỉ dẫn từ một phàm nhân. Sự tương phản này thật trớ trêu, nhưng cũng là minh chứng cho sự sụp đổ của những giá trị cũ và sự trỗi dậy của một triết lý mới. Nàng khẽ lắc đầu. "Không cần đâu, Tạ huynh. Ta cần trở về. Ta cần mang những lời này đến Hội Nghị." Giọng nàng đã trở nên mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn, không còn vẻ chán chường ban đầu. Trong đôi mắt nàng, tia sáng của sự vỡ lẽ đã bừng lên, thay thế cho sự hoài nghi và thất vọng. Nàng đã tìm thấy một phương hướng mới, một mục tiêu mới, không phải là "vá víu" quá khứ, mà là "kiến tạo" tương lai.
Nàng đứng dậy, cúi chào Tạ Trần một cách cung kính, không còn là sự kính trọng của một người tu sĩ đối với một người phàm, mà là sự tôn kính của một người học trò đối với một người thầy. "Đa tạ Tạ huynh đã chỉ điểm. Ta đã hiểu."
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu đáp lại. Anh biết, sự thay đổi trong suy nghĩ của Lăng Nguyệt chỉ là bước khởi đầu. Nàng sẽ trở thành một nhân vật quan trọng trong việc truyền bá và thực hiện triết lý 'kiến tạo' này trong các phiên họp tiếp theo của Hội Nghị Nhân Gian, và chắc chắn sẽ phải đối mặt với vô vàn khó khăn, những tư tưởng cố chấp, những lợi ích cá nhân đã bám rễ sâu xa. Nhưng ít nhất, hạt giống đã được gieo, và nàng đã sẵn lòng vun trồng nó. Việc Tạ Trần nhắc đến 'khu vườn' và 'hạt giống Nhân Đạo' ám chỉ rằng quá trình này sẽ cần rất nhiều thời gian, sự kiên nhẫn và công sức để thực sự đơm hoa kết trái. Cuộc sống bình thường, như anh vẫn hằng mong mu��n, không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi. Và Tạ Trần, với cuốn sách trên tay, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của thế giới, tiếp tục lặng lẽ quan sát, gieo mầm những hạt giống triết lý, tin tưởng vào sự trưởng thành của Nhân Đạo, từng chút một, qua mỗi ngày.
Lăng Nguyệt xoay người, bước ra khỏi quán sách, bóng dáng thanh thoát của nàng dần khuất vào màn đêm đang bao trùm Thị Trấn An Bình. Nhưng lần này, bước chân nàng không còn nặng nĩu, mà đã trở nên kiên định và tràn đầy hy vọng. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng đã có một tầm nhìn, một niềm tin mới mẻ, như một ngọn đuốc soi sáng con đường tối tăm. Những tranh chấp nhỏ nhặt, những bất đồng cá nhân, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước bức tranh lớn lao về một kỷ nguyên mới, nơi Nhân Đạo sẽ thực sự nảy mầm và phát triển, không phải bằng sự cưỡng ép, mà bằng sự thấu hiểu và kiến tạo.
Tạ Trần lại mở cuốn sách cũ của mình, đôi mắt anh vẫn giữ vẻ tĩnh tại, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa triết lý vẫn âm ỉ cháy. Anh biết, thế giới đang thay đổi, và anh, dù chỉ là một phàm nhân, vẫn đang góp phần định hình tương lai của nó, từng chút một, qua mỗi lời nói, mỗi suy tư, mỗi hạt giống được gieo.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.