Nhân gian bất tu tiên - Chương 1012: Hạt Giống Kiên Nhẫn: Lời Khuyên Từ Người Gieo Mầm
Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng vàng nhạt như dòng mật óng ả chảy tràn khắp Thị Trấn An Bình, xuyên qua những tán cây cổ thụ và đậu lại trên mái ngói rêu phong của những ngôi nhà gỗ giản dị. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn và mùi đất ẩm ướt, pha lẫn mùi khói bếp ấm nồng từ các căn nhà mới thức giấc. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, cùng với tiếng rao hàng đều đều của gánh hàng rong đầu tiên, tiếng bước chân lộc cộc của những người nông dân vội vã ra đồng, và tiếng xe ngựa lọc cọc trên con đường đá cuội, tạo nên m���t bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống thường nhật.
Trong cái không khí quen thuộc ấy, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đang từ từ mở cửa quán sách nhỏ của mình. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ cũ kỹ như một lời chào mời thầm lặng. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, nhẹ nhàng vén tấm rèm cửa, để ánh sáng ban mai ùa vào, đánh thức những cuốn sách đang say ngủ trên kệ. Làn da trắng nhợt của anh, vốn ít khi tiếp xúc với nắng gió, càng trở nên nổi bật dưới vầng sáng dịu nhẹ. Đôi mắt sâu thẳm của anh, tựa như hai hồ nước tĩnh lặng có thể phản chiếu vạn vật, lướt qua từng góc quán, rồi dừng lại ở dáng vẻ nhỏ bé của Tiểu An đang loay hoay quét dọn.
Tiểu An, vẫn còn ngái ngủ, gầy gò nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ thông minh, cẩn thận dùng chiếc chổi tre nhỏ quét đi những hạt bụi li ti trên sàn gỗ. Cậu bé mặc một bộ áo vải thô cũ, đã bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ tươm tất. Cậu bé vừa quét, vừa lẩm nhẩm những câu thơ mới học, giọng non nớt nhưng đầy cố gắng.
Đúng lúc ấy, một bóng người từ phía cuối con đường, dưới ánh nắng ban mai chói chang, dần hiện rõ. Dáng người cao ráo, khí chất nho nhã nhưng lại phảng phất vẻ anh tuấn của người từng trải qua phong ba. Đó chính là Dương Quân. Anh mặc một bộ đạo bào màu lam nhạt, không chút hoa văn cầu kỳ, nhưng lại toát lên vẻ thanh cao. Tuy nhiên, hôm nay, sự thanh cao ấy bị che mờ bởi một nét mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt tuấn tú. Đôi mắt sáng thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ suy tư, pha chút nản lòng. Mái tóc đen dài thường được buộc cao gọn gàng, nay có phần hơi rối, như thể chủ nhân của nó đã trải qua một đêm dài trằn trọc. Từng bước chân của Dương Quân nặng nề hơn mọi khi, không còn vẻ dứt khoát, nhiệt huyết thường thấy. Dáng vẻ anh như một cây tùng đã trải qua cơn bão dữ, vẫn đứng vững nhưng những cành lá đã chịu không ít tổn thương.
Dương Quân dừng lại trước quán sách, ánh mắt anh nhìn Tạ Trần và Tiểu An với một sự phức tạp khó tả, vừa là sự nhẹ nhõm khi tìm thấy nơi nương tựa, lại vừa là sự hổ thẹn khi mang theo quá nhiều gánh n��ng tâm tư.
"Dương Quân, đã lâu không gặp," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối mát chảy qua những vách đá. Anh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. "Chắc hẳn chuyến đi này không hề dễ dàng."
Dương Quân bước vào quán sách, tiếng bước chân anh khẽ khàng trên sàn gỗ. Anh gật đầu chào lại Tạ Trần và Tiểu An, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. Ánh mắt anh lướt qua những giá sách đầy ắp, rồi dừng lại trên khuôn mặt Tạ Trần, lộ rõ vẻ u sầu mà anh đã cố gắng che giấu suốt chuyến hành trình. Hắn không nói gì ngay, chỉ đơn giản là hít một hơi thật sâu, như muốn hít lấy sự bình yên mà quán sách nhỏ này tỏa ra. Sự mệt mỏi, nản lòng, và một chút hoang mang dường như bao trùm lấy toàn bộ khí chất của vị lãnh đạo trẻ tuổi này. Tiểu An, với đôi mắt to tròn hiếu kỳ, lặng lẽ nhìn Dương Quân, cảm nhận được một luồng khí khác hẳn với vẻ hào sảng thường ngày của vị "đại ca" này.
***
Trong quán sách nhỏ, không khí thâm trầm, suy tư nhưng lại ấm cúng đến lạ. Tiếng gió nhẹ qua khung cửa sổ khẽ khàng vuốt ve những trang sách cũ. Tiểu An, vẫn chăm chú vào việc đọc sách của mình ở một góc, tiếng lật sách khẽ khàng và đều đều, tạo nên một nhịp điệu tĩnh lặng. Tạ Trần điềm tĩnh pha trà, từng động tác đều chậm rãi, uyển chuyển, như một nghi lễ thanh tịnh. Nước nóng từ ấm sứ chảy xuống chén trà, tiếng róc rách nhỏ nhẹ vang vọng, cùng với mùi hương trà thoang thoảng lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một sự thư thái khó tả.
Dương Quân ngồi đối diện Tạ Trần, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn gỗ đã sờn. Hắn nhìn làn khói trà lượn lờ bay lên, trong đôi mắt là một nỗi thất vọng sâu sắc. Hắn đã cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng những gì trải qua tại Thành Vô Song đã vượt quá sức chịu đựng của hắn.
"Tạ huynh, đệ thực sự đã đánh giá thấp sự phức tạp của nhân tâm," Dương Quân cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm khàn, pha chút mệt mỏi. Hắn thở dài, đưa tay vuốt mặt, những ngón tay như muốn gạt bỏ đi gánh nặng vô hình đang đè nặng lên mình. "Mỗi người một ý, mỗi phe một lợi ích, việc thống nhất một phương hướng cho 'Nhân Đạo' dường như là điều không thể."
Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng có lẽ còn dễ chịu hơn vị đắng của thực tại. "Huynh còn nhớ, đệ đã từng nói về lý tưởng 'Nhân Đạo' cao đẹp, về một kỷ nguyên mà con người sẽ tự làm chủ vận mệnh mình, không còn dựa dẫm vào Thiên Đạo hay bất kỳ thế lực siêu nhiên nào khác. Nhưng thực tế... thực tế phũ phàng hơn nhiều. Chúng ta đã triệu tập các đại biểu từ khắp nơi về Thành Vô Song, hy vọng sẽ cùng nhau phác thảo nên một tương lai mới. Nhưng chỉ mới những phiên họp đầu tiên, mọi thứ đã trở nên hỗn loạn."
Dương Quân kể lại những khó khăn mà ủy ban 'Hội Nghị Nhân Gian' đang đối mặt, giọng hắn đầy vẻ bất lực. "Những bất đồng không chỉ nằm ở những vấn đề lớn lao như việc định hình cơ cấu quyền lực mới hay phát triển văn hóa, giáo dục. Nó còn nảy sinh từ những điều nhỏ nhặt nhất, Tạ huynh. Phe này muốn tập trung vào việc khôi phục trật tự xã hội sau sự suy yếu của Thiên Đạo, nhưng phe khác lại cho rằng phải ưu tiên xóa bỏ những tư tưởng cũ kỹ, những chấp niệm về tu tiên đã ăn sâu vào lòng người."
Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không, như đang tái hiện lại những cảnh tượng hỗn loạn trong tâm trí mình. "Chúng ta thiếu hụt tài nguyên trầm trọng. Lương thực, vật tư, thậm chí cả nhân lực để tổ chức một hội nghị quy mô lớn như vậy đều không đủ. Nhưng thay vì tìm cách giải quyết vấn đề, các đại biểu lại tranh cãi về việc ai có quyền phân bổ, ai có quyền quyết định. Sự tham lam, sự cố chấp, những lợi ích nhỏ nhen của từng vùng miền, từng gia tộc, từng cá nhân... tất cả đều hiện hữu rõ ràng."
"Có người cho rằng chúng ta nên vội vã xây dựng một nền móng vững chắc ngay lập tức, sợ rằng nếu chậm trễ, Nhân Đạo sẽ lại rơi vào hỗn loạn. Họ muốn áp đặt những quy tắc cứng nhắc, những luật lệ hà khắc. Lại có người phản đối, nói rằng điều đó sẽ bóp nghẹt sự tự do, sự sáng tạo của con ngư���i, rằng chúng ta không thể lặp lại sai lầm của Thiên Đạo cũ. Họ muốn mọi thứ phải diễn ra tự nhiên, nhưng lại không đưa ra được một phương hướng rõ ràng."
Dương Quân đặt chén trà xuống, một tiếng 'cạch' khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. "Đệ đã cố gắng hòa giải, đã cố gắng tìm kiếm tiếng nói chung. Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng vậy. Nhưng dường như mỗi lời nói ra đều bị bóp méo, mỗi ý kiến đều bị nhìn nhận dưới lăng kính nghi ngờ. Có những lúc, đệ cảm thấy tất cả chỉ là một mớ bòng bong, một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Liệu chúng ta có đang đi sai đường, Tạ huynh? Liệu việc 'phá cục' Thiên Đạo, việc khao khát một kỷ nguyên Nhân Gian mà không cần thành tiên, có phải là một ảo vọng quá lớn?"
Hắn thở dài một hơi nữa, lần này còn nặng nề hơn. "Đệ không sợ khó khăn, không sợ gian khổ. Nhưng sự bất đồng trong chính nội bộ, sự thiếu kiên nhẫn, sự cố chấp của con người... Nó khiến đệ cảm thấy nản lòng, Tạ huynh. Đôi khi đệ tự hỏi, liệu Nhân Đạo có thực sự sẵn sàng để gánh vác vận mệnh của chính mình? Hay chúng ta chỉ đang tự lừa dối bản thân, rằng chúng ta có thể làm tốt hơn Thiên Đạo, trong khi bản tính con người lại luôn chứa đựng những hạt mầm của sự hỗn loạn và ích kỷ?" Ánh mắt hắn nhìn Tạ Trần đầy vẻ bất lực, tìm kiếm một câu trả lời, một lời chỉ dẫn trong biển hoang mang.
***
Sau khi lắng nghe Dương Quân kể hết mọi nỗi niềm, mọi sự nản lòng, Tạ Trần không nói gì ngay. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ vang lên một cách thanh thoát trong không gian tĩnh lặng của quán sách. Ánh mắt thấu triệt của anh, sâu như vực thẳm nhưng lại sáng như sao trời, chậm rãi nhìn Dương Quân. Không có sự phán xét, không có sự vội vã, chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng. Tiểu An vẫn ngồi đó, đôi mắt to tròn chăm chú lắng nghe, như thể mỗi lời nói của Tạ Trần hay Dương Quân đều là những trang sách sống động. Tiếng lật sách của cậu bé vẫn đều đều, chỉ có tiếng chuông gió treo ngoài cửa khẽ khàng reo lên một vài hồi, như một nốt nhạc điểm xuyết vào bản giao hưởng của sự suy tư. Mùi trà và giấy cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian ấm cúng, giúp xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Dương Quân.
"Dương Quân, ngươi nhìn xem," Tạ Trần cuối cùng cũng cất lời, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, như dòng nước chảy qua đá, từ tốn nhưng đầy sức mạnh. Anh khẽ hất cằm về phía khung cửa sổ, nơi một cái cây cổ thụ vươn mình, tán lá xanh rờn đang khẽ lay động trong làn gió nhẹ. "Một khu rừng không thể mọc lên chỉ trong một đêm. Mỗi cái cây cần thời gian để đâm rễ, để vươn mình đón nắng mưa. Có cây cao, cây thấp. Có cây thẳng, cây cong. Có cây cổ thụ sừng sững, có cây non mới nhú. Chúng cùng tồn tại, cùng kiến tạo nên một hệ sinh thái."
Anh nhẹ nhàng rót thêm trà vào chén của Dương Quân, động tác chậm rãi nhưng đầy ý nghĩa, như thể mỗi giọt trà đều chứa đựng một đạo lý sâu xa. "Nhân Đạo cũng vậy, không thể áp đặt, mà phải để nó tự sinh trưởng, tự thích nghi. Ngươi mong muốn một khu rừng trù phú, nhưng lại quên rằng để có được khu rừng ấy, cần phải chấp nhận cả những bụi gai, nh���ng con đường mòn, và cả những lúc cây cối phải chịu đựng bão giông. Sự bất đồng, sự cố chấp, sự tham lam... đó đều là một phần của bản tính con người. Ngươi muốn gọt giũa tất cả chúng thành một hình hài hoàn hảo ngay lập tức sao?"
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục, ánh mắt vẫn không rời khỏi Dương Quân, nhưng dường như lại nhìn thấu cả những tầng sâu thẳm trong tâm hồn hắn. "Sự vội vã, đôi khi còn nguy hiểm hơn cả sự chậm trễ. Khi ngươi cố gắng ép buộc một cái cây non phải vươn cao bằng tốc độ của một cây cổ thụ, nó sẽ gãy đổ. Khi ngươi cố gắng đồng hóa tất cả những ý kiến khác biệt thành một, ngươi sẽ bóp nghẹt đi sức sống vốn có của nó. 'Nhân Đạo' không phải là một pho tượng được đẽo gọt sẵn, mà là một dòng sông tự chảy, tự tìm lấy con đường của mình."
"Ngươi lo sợ sự hỗn loạn? Nhưng hỗn loạn, đôi khi lại là tiền đề cho sự tái sinh. Thiên Đạo sụp đổ, đó là một cuộc phá vỡ triệt để. Từ đổ nát, cái mới mới có thể nảy mầm. Việc các đại biểu tranh cãi, đó là dấu hiệu của sự sống, của những tư duy độc lập. Điều quan trọng không phải là ép buộc họ phải đồng lòng ngay lập tức, mà là làm sao để những tiếng nói khác biệt ấy có thể cùng tồn tại, cùng hướng về một mục tiêu chung, dù con đường có thể không hoàn toàn giống nhau."
Tạ Trần dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Dương Quân. "Ngươi đã từng nói về 'sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính'. Vậy 'nhân tính' là gì? Nó không chỉ là những điều tốt đẹp, mà còn là những khiếm khuyết, những mâu thuẫn nội tại. Chấp nhận những khiếm khuyết ấy, tìm cách dung hòa chúng, đó mới là bản chất của việc 'giữ trọn nhân tính'. Và đó cũng là điều 'Nhân Đạo' cần phải học."
"Kiên nhẫn, Dương Quân. Sự kiên nhẫn không phải là sự chờ đợi thụ động, mà là sự kiên trì gieo mầm, vun xới, và tin tưởng vào quá trình sinh trưởng tự nhiên. Ngươi là người gieo hạt giống, không phải người có thể điều khiển tốc độ nảy mầm của nó. Hãy để nhân loại tự tìm lấy con đường của mình, tự đối mặt với những thử thách, tự học hỏi từ những sai lầm. Vai trò của ngươi, của Lăng Nguyệt, không phải là người định đoạt, mà là người dẫn đường, người tạo ra một môi trường để những hạt giống ấy có thể nảy mầm và phát triển."
Từng lời nói của Tạ Trần, tựa như những dòng nước mát, từ từ gột rửa đi sự mệt mỏi, nản lòng trong lòng Dương Quân. Hắn chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một lời nào. Những nút thắt trong lòng hắn, tưởng chừng như không thể gỡ bỏ, nay lại dần dần được nới lỏng. Hắn chợt nhận ra, mình đã quá vội vàng, quá cố chấp vào một hình mẫu lý tưởng, mà quên đi bản chất của sự sống, của sự thay đổi. Khuôn mặt hắn dần giãn ra, ánh mắt không còn vẻ hoang mang mà thay vào đó là sự thấu hiểu, và một chút kiên định mới mẻ. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, nhưng lời nói của anh lại có sức mạnh hơn vạn lời kinh của các vị tiên nhân.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên Thị Trấn An Bình, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm cho những mái nhà ngói rêu phong một sắc màu ấm áp nhưng cũng đầy suy tư. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán hàng cuối ngày, tiếng xe ngựa lộc cộc trở về chuồng, và tiếng bước chân hối hả của những người dân vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống đời thường. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường bắt đầu lan tỏa, thơm lừng, xen lẫn mùi gỗ mục, mùi đất ẩm ướt và chút hương hoa dại trong gió.
Dương Quân đứng dậy, trong lòng đã không còn sự nặng trĩu như khi hắn mới đến. Khuôn mặt tuấn tú của hắn, dù vẫn còn chút dấu vết của sự mệt mỏi sau chuyến hành trình dài và những ngày tháng căng thẳng, nhưng ánh mắt hắn đã sáng trở lại, không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự kiên định. Những lời của Tạ Trần, như dòng suối mát lành, đã gột rửa đi phần nào bụi trần trong tâm hồn hắn, giúp hắn nhìn nhận lại mọi việc một cách sâu sắc hơn.
"Đệ đã hiểu, Tạ huynh," Dương Quân nói, giọng hắn đã trở lại sự rõ ràng, dứt khoát thường thấy, nhưng pha thêm một chút trầm tư. Hắn cúi đầu thật sâu, một cách cung kính. "Đa tạ Tạ huynh đã chỉ điểm. Đệ sẽ ghi nhớ những lời này, và sẽ cố gắng áp dụng chúng vào thực tiễn." Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như nhẹ đi đôi chút, nhưng đồng thời cũng ý thức được sự vĩ đại và dài lâu của nhiệm vụ mà mình và những người khác đang gánh vác. Con đường kiến tạo Nhân Đạo, quả thực, là một hành trình cần sự kiên nhẫn vô bờ bến.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Anh không nói thêm lời nào, bởi anh biết, những gì cần nói đã được truyền tải trọn vẹn. Ngôn từ, đôi khi, trở nên dư thừa trước sự thấu hiểu. Anh chỉ nhìn Dương Quân, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ tĩnh tại, như một phần của dòng chảy thời gian bất biến, như thể anh đã nhìn thấy trước tất cả những gì sẽ xảy ra, và những gì cần phải đến.
Dương Quân xoay người, bước ra khỏi quán sách nhỏ. Hắn đi giữa dòng người hối hả trên phố, nhưng tâm trí hắn không còn quay cuồng trong những tranh cãi và bất đồng. Thay vào đó, hắn mang theo một tầm nhìn mới, một sự kiên nhẫn mới mẻ, như hạt giống vừa được gieo xuống lòng đất, cần thời gian để nảy mầm và phát triển. Hắn hiểu rằng, "Nhân Đạo" không phải là một mục tiêu có thể đạt được trong chốc lát, mà là một hành trình dài, vô định, đòi hỏi sự học hỏi không ngừng nghỉ và sự thích nghi liên tục. Những bất đồng, những khó khăn hôm nay chỉ là những thử thách đầu tiên trên con đường ấy.
Tạ Trần nhìn theo bóng Dương Quân khuất dần vào dòng người hối hả, rồi anh trở lại với cuốn sách cũ của mình. Ánh mắt anh vẫn giữ vẻ tĩnh tại, nhưng sâu thẳm bên trong, những suy tư vẫn bừng cháy. Anh biết, lời khuyên của anh về "sự sinh trưởng của một khu rừng" ngụ ý rằng "Nhân Đạo" sẽ phải trải qua nhiều giai đoạn thử thách, cần thời gian dài để định hình và không thể vội vàng. Dương Quân đã tìm lại được sự kiên định, và điều đó cho thấy hắn sẽ tiếp tục là một nhân tố quan trọng trong việc xây dựng "Nhân Đạo", áp dụng triết lý của anh vào thực tiễn, nhưng vẫn sẽ đối mặt với nhiều thử thách đòi hỏi sự kiên nhẫn tột cùng. Việc một thành viên cấp cao của ủy ban phải tìm đến anh cho thấy vai trò "người thầy vô danh" của Tạ Trần ngày càng trở nên thiết yếu, dù anh không trực tiếp tham gia chính sự.
Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi. Cuộc sống bình thường, như anh vẫn hằng mong muốn, không phải là một con đường bằng phẳng. Nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Và Tạ Trần, với cuốn sách trên tay, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của thế giới, tiếp tục lặng lẽ quan sát, gieo mầm những hạt giống triết lý, tin tưởng vào sự trưởng thành của Nhân Đạo, từng chút một, qua mỗi ngày.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.