Nhân gian bất tu tiên - Chương 1011: Bất Đồng Trong Hội Nghị Khởi Đầu: Sóng Gió Hậu Cần
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thị Trấn An Bình, mang theo theo chút gió se lạnh cuối ngày. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, sau cuộc đối thoại mang nặng triết lý tại quán sách cũ kỹ, lặng lẽ rời đi. Dù trên vai gánh vác trách nhiệm nặng nề hơn bội phần, trong lòng họ không còn là sự thất vọng đơn thuần, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn nỗi băn khoăn về con đường tương lai. Họ hiểu rằng, Tạ Trần không phải là người thờ ơ, mà anh là một triết gia, một người gieo mầm tư tưởng, tin tưởng tuyệt đối vào khả năng tự thân của nhân loại. Dù anh không trực tiếp tham gia, nhưng lời nói và tư tưởng của anh đã trở thành một ngọn đèn soi sáng vô hình, định hướng cho họ trên chặng đường gian nan phía trước.
Lăng Nguyệt và Dương Quân trở về Thành Vô Song, nơi những chuẩn bị cho Hội Nghị Nhân Gian đang diễn ra khẩn trương. Tuy nhiên, không khí tại nơi đây lại không hề yên bình như Thị Trấn An Bình.
***
Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song, dưới ánh nắng ban ngày, sầm uất và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, được chạm khắc tinh xảo, đua nhau vươn lên giữa không gian, trang trí lộng lẫy bằng những họa tiết rồng phượng uy nghi, những đóa mẫu đơn nở rộ. Các biển hiệu lớn, được làm từ gỗ quý hoặc kim loại sáng bóng, treo dọc hai bên đường, trên đó viết những cái tên kiêu sa như "Lạc Thần Các", "Thiên Hương Lâu", "Kim Ngọc Phường", báo hiệu những cửa tiệm bán đủ mọi loại hàng hóa xa xỉ, từ gấm vóc lụa là cho đến bảo khí hiếm có. Hàng trăm chiếc đèn lồng đỏ rực, được treo cao, đung đưa nhẹ trong gió, tạo nên một cảnh tượng vừa cổ kính vừa rực rỡ, dù chưa phải là đêm nhưng vẫn mang theo một vẻ đẹp lộng lẫy của sự phồn hoa.
Giữa dòng người đông đúc, tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng không ngừng, h��a cùng tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán trà, tửu lầu và cả tiếng nhạc du dương từ những gánh hát rong. Mùi hương liệu quý phái từ các cửa hàng hương liệu, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi vải vóc mới tinh từ các cửa tiệm quần áo, thậm chí cả mùi kim loại đặc trưng từ các xưởng rèn đúc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, một minh chứng sống động cho sự phục hồi và phát triển mạnh mẽ của nhân gian sau bao năm bị Thiên Đạo chèn ép. Không khí nơi đây sôi động, đầy sức sống, mang theo một cảm giác xa hoa, trù phú mà trước đây chỉ có những tiên môn hùng mạnh mới có thể sánh bằng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút se lạnh nhưng cũng làm dịu đi sự ngột ngạt của đám đông, khiến cho việc đi lại trên phố trở nên dễ chịu hơn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, cùng Dương Quân tuấn tú, nho nhã, và Bách Lý Hùng vạm vỡ, phong trần, Mộ Dung Tuyết dịu dàng, thanh lịch, đang bước đi giữa con phố đông đúc ấy. Lăng Nguyệt vẫn vận bạch y thuần khiết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua quang cảnh phồn thịnh xung quanh, ẩn chứa một sự uy nghiêm nhưng cũng không giấu được chút mệt mỏi khó nhận ra. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, làm nổi bật đường nét thanh tú của khuôn mặt. Dương Quân bên cạnh, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng đôi mắt anh vẫn ánh lên sự lo lắng. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp trụ nhẹ, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng về phía trước, trong khi Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc, bước đi nhẹ nhàng, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả.
Họ đang hướng về Khách Điếm Lạc Thần, nơi cuộc họp của ủy ban tổ chức Hội Nghị Nhân Gian sẽ diễn ra. Không khí ban đầu của họ vẫn còn lạc quan, song một chút lo lắng tiềm ẩn đã bắt đầu len lỏi vào từng ánh mắt, từng cử chỉ.
"Thành Vô Song thực sự đã thay đổi rất nhiều sau khi Thiên Đạo dần suy yếu," Dương Quân mở lời, giọng anh trầm ấm, mang theo chút cảm thán. "Sự phồn thịnh này, những tiếng cười nói này... chính là Nhân Đạo mà chúng ta hằng mong muốn."
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn lướt qua những gương mặt hân hoan của phàm nhân. "Đúng vậy, Dương Quân. Sự sống và sức sống của nhân gian đã bùng nổ, tựa như một đóa hoa sau bao năm bị băng tuyết chèn ép. Nhưng... làm thế nào để duy trì sự phồn thịnh này, làm thế nào để nó không trở thành mầm mống cho những tai ương mới, đó mới là điều chúng ta cần suy nghĩ." Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự trầm tư, tựa như những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí.
Bách Lý Hùng, bước chân vững chãi như núi, nhíu mày nhìn một nhóm thanh niên đang tranh cãi ồn ào bên vệ đường vì một món đồ chơi. "Sự phồn thịnh này cũng mang theo những vấn đề của nó. Con người, khi không còn bị kìm kẹp bởi Thiên Đạo, cũng dễ dàng bộc lộ những tham lam, ích kỷ cố hữu. An ninh, trật tự... đó mới là nền tảng để mọi thứ được duy trì." Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, nhưng cũng lộ rõ sự lo ngại về bản chất nhân loại.
Mộ Dung Tuy��t, khẽ thở dài, ánh mắt nàng dừng lại trên một người ăn xin gầy gò khuất sau góc phố. "An ninh là cần thiết, nhưng lòng người mới là gốc rễ. Nếu chỉ dùng quyền lực để trấn áp, liệu có thể thực sự xây dựng một 'Nhân Đạo' bền vững? Phúc lợi, giáo dục, y tế... những điều đó mới là thứ giúp con người hướng thiện, giúp họ tìm thấy giá trị của sự sống." Giọng nàng dịu dàng nhưng không kém phần kiên định, toát lên sự quan tâm sâu sắc đến lợi ích chung của nhân loại.
Dương Quân quay sang nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt anh đầy vẻ băn khoăn. "Hy vọng phiên họp hôm nay sẽ suôn sẻ, mọi người đều đồng lòng vì Nhân Đạo. Chúng ta đã mất quá nhiều thời gian để chuẩn bị rồi."
Lăng Nguyệt khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt thoáng qua dung nhan lạnh lùng của nàng. "Đồng lòng thì dễ, nhưng đồng điệu về đường hướng lại là chuyện khác, Dương Quân. Mỗi người đều có một 'Nhân Đạo' riêng trong tâm trí mình. Việc dung hòa những 'Nhân Đạo' đó, tạo thành một con đường chung cho toàn thể nhân loại, mới là thách thức lớn nhất c��a chúng ta." Nàng nói, giọng điệu mang theo chút châm biếm nhưng cũng đầy sự thấu hiểu về bản tính con người. Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, dường như đang nhìn thấy những sóng gió sắp nổi lên trong cuộc họp sắp tới.
Họ tiếp tục bước đi, giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống, mỗi người mang theo một gánh nặng riêng, một suy tư riêng về tương lai của Nhân Đạo. Sự phồn thịnh của Thành Vô Song là một lời hứa, nhưng cũng là một câu hỏi lớn: liệu nhân loại có đủ trí tuệ và dũng khí để thực sự kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, hay sẽ lại chìm đắm trong những tranh chấp và bất đồng cố hữu? Gió vẫn thổi, mang theo những âm thanh của phố thị, nhưng trong lòng bốn vị lãnh đạo, những sóng gió đầu tiên của Hội Nghị Nhân Gian đã bắt đầu hình thành.
***
Phòng họp riêng biệt tại Khách Điếm Lạc Thần mang một vẻ sang trọng, lịch sự và yên tĩnh đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, náo nhiệt của Phố Thương Mại Kim Long bên ngoài. Trần nhà cao, được chạm khắc hoa văn tinh xảo, treo một chiếc đèn lồng l��n bằng lụa trắng, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Tường phòng được ốp gỗ đàn hương quý giá, tỏa ra mùi hương thanh thoát, dễ chịu, hòa quyện với mùi hương liệu cao cấp được đốt trong lư đồng đặt ở góc phòng. Không khí trong phòng luôn giữ ở mức mát mẻ, trong lành nhờ những cửa sổ được mở hé, cho phép những luồng gió nhẹ lùa vào, mang theo hơi thở của buổi chiều tà.
Trên bàn tròn bằng gỗ lim cổ kính, được phủ một tấm thảm lụa thêu hoa văn tinh xảo, đặt những ấm trà sứ trắng ngà, những chén trà nhỏ nhắn và những đĩa bánh ngọt thanh đạm. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của họ, tiếng nhạc du dương từ một cây đàn tranh đặt ở góc phòng, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của những thị nữ phục vụ, tất cả tạo nên một bầu không khí thoải mái và tiện nghi, nhưng cũng không kém phần trang trọng. Nắng chiều hắt qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền gỗ, làm tăng thêm vẻ ấm cúng cho căn phòng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi ở vị trí chủ tọa, đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng thành viên trong ủy ban. Nàng vẫn mặc bộ bạch y thanh khiết, mái tóc búi cao gọn gàng, nhưng vẻ mệt mỏi dường như đã hằn rõ hơn trên gương mặt tuyệt mỹ. Dương Quân ngồi đối diện nàng, vẻ mặt anh tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng lộ rõ sự căng thẳng. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, ngồi bên cạnh Mộ Dung Tuyết thanh lịch, cả hai đều giữ vẻ nghiêm nghị.
Ban đầu, cuộc họp tập trung vào những vấn đề hậu cần tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng phức tạp.
"Theo thống kê sơ bộ, số lượng đại biểu từ khắp nhân gian muốn tham dự Hội Nghị đã vượt quá con số dự kiến ban đầu gấp ba lần," Dương Quân báo cáo, giọng anh đầy vẻ lo lắng. "Thành Vô Song dù rộng lớn, nhưng việc sắp xếp chỗ ăn ở cho hàng vạn người, chưa kể đến tùy tùng và binh lính hộ vệ, đang gặp phải trở ngại lớn. Lương thực, nước uống, thuốc men... tất cả đều là một thách thức không nhỏ." Anh khẽ nhíu mày, vuốt nhẹ bộ đạo bào lam nhạt, thể hiện sự bối rối trước quy mô công việc.
Bách Lý Hùng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt sắc bén. "Việc đảm bảo an ninh càng trở nên cấp thiết. Với số lượng người đông đảo như vậy, không thể tránh khỏi những kẻ có ý đồ xấu trà trộn. Chúng ta cần tăng cường binh lực tuần tra, thiết lập các trạm kiểm soát nghiêm ngặt, và chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống bất trắc." Giọng ông trầm hùng, đầy uy lực, phản ánh sự ưu tiên hàng đầu của ông đối với trật tự.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy lý lẽ. "An ninh là cần thiết, nhưng chúng ta cũng không thể biến Thành Vô Song thành một doanh trại quân đội. Điều quan trọng hơn là đảm bảo sức khỏe và phúc lợi cho các đại biểu. Đã có báo cáo về việc thiếu thốn thuốc men ở một số khu vực tiếp đón, và nguy cơ dịch bệnh bùng phát nếu điều kiện vệ sinh không được đảm bảo. Chúng ta cần huy động thêm y sĩ, dược liệu, và xây dựng các cơ sở y tế tạm thời." Nàng vuốt nhẹ vạt áo xanh ngọc, gương mặt toát lên sự lo lắng chân thành cho sức khỏe của mọi người.
Lăng Nguyệt lắng nghe mọi ý kiến, khẽ nhắm mắt rồi lại mở ra, ánh mắt nàng chứa đựng sự mệt mỏi. "Những vấn đề hậu cần này, chúng ta sẽ giao cho các ban chuyên trách xử lý. Cái khó hơn là... chủ đề chính của Hội Nghị. Chúng ta đã trì hoãn quá lâu trong việc thống nhất một chương trình nghị sự cụ thể." Nàng nói, giọng nàng hạ thấp hơn, mang theo một nỗi lo lắng không thể che giấu.
Và rồi, sự bất đồng thực sự bùng nổ.
Bách Lý Hùng lập tức lên tiếng, giọng ông vang như chuông đồng. "Chủ đề chính, dĩ nhiên phải là việc thống nhất quyền lực và thiết lập một thể chế quản lý mới cho nhân gian! Không có trật tự và quân đội vững chắc, mọi giá trị nhân sinh đều là hư vô. Chúng ta cần một cơ cấu quyền lực rõ ràng, một hệ thống pháp luật chặt chẽ để duy trì sự ổn định. Hội nghị cần phải bàn về việc ai sẽ là người lãnh đạo, làm thế nào để phân chia quyền lực, và làm thế nào để đối phó với những tàn dư của tiên môn cũ hoặc những kẻ nổi loạn. Đó là nền tảng của một 'Nhân Đạo' vững mạnh!" Khuôn mặt vuông vức của ông đỏ bừng, râu quai nón khẽ rung lên, thể hiện sự quyết tâm không lay chuyển.
Mộ Dung Tuyết lắc đầu nhẹ, gương mặt nàng lộ rõ sự không đồng tình. "Đó là một phần, nhưng không thể là tất cả. Nhưng một xã hội chỉ có quyền lực mà thiếu đi sự phát triển về tri thức, y thuật thì có khác gì tiên môn cũ? Tiên môn ngày xưa cũng hùng mạnh, có quyền lực tối thượng, nhưng cuối cùng lại dẫn đến cảnh 'mất người', Thiên Đạo suy tàn. Chúng ta cần rút ra bài học. Hội nghị phải tập trung vào việc nâng cao chất lượng sống c��a con người, phát triển giáo dục, y tế, văn hóa. Làm thế nào để mọi người đều có cơ hội học hỏi, chữa bệnh, sống một cuộc đời trọn vẹn? Đó mới là cốt lõi của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần tiên sinh đã nhắc đến. Chúng ta cần tập trung vào việc kiến tạo một xã hội công bằng, nhân ái, nơi con người có thể phát triển toàn diện, chứ không phải chỉ là những cỗ máy tuân lệnh." Giọng nàng vẫn dịu dàng nhưng từng lời nói lại chứa đựng sức nặng và sự kiên định.
Dương Quân, người vốn đang cố gắng hòa giải, thở dài. "Cả hai ý kiến đều có lý. Chúng ta cần trật tự để xã hội không hỗn loạn, nhưng cũng cần sự phát triển để xã hội tiến bộ. Vấn đề là, ưu tiên gì trước, và làm thế nào để dung hòa hai điều này? Liệu chúng ta có thể vừa xây dựng một thể chế vững mạnh, vừa đảm bảo phúc lợi cho toàn dân?" Ánh mắt anh nhìn Lăng Nguyệt, tìm kiếm một câu trả lời, một hướng đi.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi lắng nghe mọi người, khẽ nhắm mắt, bàn tay nàng nắm chặt lại dưới gấu áo. Nàng cảm thấy một gánh nặng v�� hình đang đè nặng lên vai mình. Lời từ chối của Tạ Trần, dù là một lời khuyên chân thành, nhưng đã đẩy nàng và Dương Quân vào vị trí trung tâm của mọi tranh cãi. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần: "Sự hiện diện của ta, nếu có, sẽ chỉ là một gánh nặng vô hình, một cái bóng quá lớn che phủ lên những tiếng nói khác." Giờ đây, nàng hiểu rõ hơn ý nghĩa của những lời đó. Không có một bóng dáng vĩ đại để dựa vào, mỗi tiếng nói, mỗi ý kiến đều trở nên quan trọng, và cũng dễ dàng va chạm với nhau.
"Chúng ta cần cả hai, nhưng ưu tiên gì trước, và làm thế nào để dung hòa?" Lăng Nguyệt lặp lại câu hỏi của Dương Quân, giọng nàng trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi. "Nếu chỉ tập trung vào quyền lực, chúng ta sẽ lặp lại sai lầm của tiên môn. Nếu chỉ chú trọng phúc lợi mà không có trật tự, xã hội sẽ rơi vào hỗn loạn. Đây không phải là một lựa chọn đơn giản giữa trắng và đen. Đây là một phép thử đối với trí tuệ và lòng kiên nhẫn của toàn thể nhân loại."
Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa s�� và tiếng nhạc du dương yếu ớt từ bên ngoài vọng vào. Ánh nắng chiều dần nhạt, báo hiệu một buổi tối sắp đến, và cũng báo hiệu những đêm dài trăn trở, đầy những tranh cãi và bất đồng mà các nhà lãnh đạo Nhân Đạo sẽ phải đối mặt. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai Lăng Nguyệt và Dương Quân, họ nhận ra sự phức tạp của việc lãnh đạo và thống nhất một cộng đồng con người đa dạng. Triết lý 'Nhân Đạo' đơn giản trên lý thuyết, giờ đây lại trở nên khó khăn vô vàn khi áp dụng vào thực tế. Những bất đồng nhỏ về chủ đề chính này chính là điềm báo cho những tranh cãi và xung đột tư tưởng lớn hơn sẽ nổ ra trong chính 'Hội Nghị Nhân Gian'.
***
Cùng thời điểm đó, tại Thị Trấn An Bình, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng, bình yên như mọi khi. Ánh nắng chiều nhẹ nhàng hắt qua khung cửa sổ gỗ, tạo thành những vệt sáng ấm áp trên nền gạch cũ kỹ. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch là tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm lay động những trang sách cũ, và tiếng lật sách khẽ khàng của Tiểu An. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương hoa dại từ vườn nhà hàng xóm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng và ấm cúng.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ quen thuộc, đang nhẹ nhàng sắp xếp lại những chồng sách cổ trên kệ. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi trên một chiếc ghế nhỏ, chăm chú đọc một cuốn sách về lịch sử nhân gian. Cậu thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu, vẻ mặt tỏ ra băn khoăn trước những điều chưa hiểu.
"Tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu rõ lắm," Tiểu An lên tiếng, giọng cậu trong trẻo, mang theo chút tò mò. "Tại sao người ta lại cứ phải tranh giành quyền lực, trong khi có thể cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, không quay đầu lại. "Đó là bản tính của con người, Tiểu An. Mỗi người đều có một 'khát vọng' riêng. Có người khát vọng quyền lực, có người khát vọng tri thức, có người khát vọng sự bình yên. Khi những khát vọng đó không được dung hòa, tranh giành sẽ xảy ra." Anh nói, giọng điệu trầm ấm, điềm tĩnh, tựa như đang giảng giải một đạo lý hiển nhiên của trời đất.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã từ bên ngoài vọng vào. Một người đưa tin địa phương, với bộ áo xám bạc phếch và khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, bước vào quán. Anh ta là một trong những người thường xuyên mang tin tức từ Thành Vô Song về Thị Trấn An Bình, một phần trong mạng lưới thông tin mà Tạ Trần vẫn duy trì một cách thầm lặng.
"Công tử Tạ Trần, có tin tức mới từ Thành Vô Song!" Người đưa tin nói, giọng anh ta có vẻ gấp gáp, pha chút sự tò mò. "Nghe nói Hội nghị ở đó đang gặp khó khăn lớn. Các quan chức, những người được gọi là 'lãnh đạo Nhân Đạo' ấy, đang cãi nhau ầm ĩ về việc nên bàn chuyện gì trước, lại còn thiếu cả lương thực cho đoàn đại biểu từ các vùng xa nữa! Dân chúng bắt đầu xì xào rồi."
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, điềm tĩnh nhận lấy tờ tin tức từ tay người đưa tin. Anh lướt m���t qua những dòng chữ viết vội, nhưng ánh mắt anh không hề tỏ ra ngạc nhiên. Anh nhẹ nhàng đặt tờ giấy xuống bàn, rồi quay lại với việc sắp xếp sách. Mỗi cử chỉ của anh đều toát lên vẻ ôn hòa, không chút vội vã.
"Cảm ơn ngươi, vất vả rồi." Tạ Trần nói, rồi lấy ra vài đồng bạc lẻ, đặt vào tay người đưa tin. Người đưa tin cúi đầu cảm ơn, rồi vội vã rời đi, mang theo những câu chuyện mới để kể cho những người khác.
Tiểu An, sau khi nghe được mẩu tin tức, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần. "Vậy là... họ đang cãi nhau sao, tiên sinh? Họ không thể 'đồng lòng' như tiên sinh đã nói sao?" Cậu bé vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu được sự phức tạp của vấn đề.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Anh nhẹ nhàng sắp xếp xong chồng sách cuối cùng, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc bên cửa sổ. Anh nhìn ra bầu trời, nơi những đám mây trắng vẫn trôi lững lờ, vô định.
Trong lòng Tạ Trần, những suy tư sâu sắc đang cuộn xoáy. 'Nhân Đạo... con đường khó khăn nhất, không phải là chiến thắng kẻ thù, mà là chiến thắng chính mình.' Anh thầm nghĩ. Anh đã biết trước điều này sẽ xảy ra. Con người, khi không còn Thiên Đạo để dựa dẫm hay đối kháng, sẽ phải đối mặt với chính bản tính của mình. Tham lam, ích kỷ, bất đồng, sự cố chấp vào những quan điểm cá nhân... tất cả đều là một phần của nhân tính.
"Không có một con đường duy nhất, Tiểu An," Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm, mang theo chút triết lý. "Mỗi người đều nhìn thế giới qua lăng kính của riêng mình. Bách Lý Hùng thấy sự cần thiết của trật tự để tránh hỗn loạn. Mộ Dung Tuyết thấy sự cần thiết của phúc lợi để nâng cao giá trị con người. Cả hai đều đúng, nhưng lại khó dung hòa. Đó là bản chất của sự lựa chọn, của sự trưởng thành."
Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Cuộc sống bình thường, như anh vẫn hằng mong muốn, không phải là một con đường bằng phẳng. Nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi. Hội nghị sắp tới, dưới ánh nhìn của anh, không chỉ là một sự kiện chính trị, mà là một phép thử lớn đối với toàn bộ nhân loại. Liệu họ có đủ trí tuệ và dũng khí để thực sự "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính của mình, trong một thế giới không còn Thiên Đạo?
Ánh nắng chiều dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, bao phủ Thị Trấn An Bình trong một vẻ tĩnh mịch. Nhưng trong lòng Tạ Trần, những suy tư vẫn bừng cháy, sáng hơn cả ánh sao đêm, soi rọi con đường vô định phía trước của Nhân Đạo. Anh biết, những bất đồng nhỏ về chủ đề chính này chỉ là khởi đầu, báo hiệu cho những tranh cãi và xung đột tư tưởng lớn hơn sẽ nổ ra trong chính 'Hội Nghị Nhân Gian'. Sự thiếu hụt tài nguyên và nhân lực ban đầu có thể dẫn đến những vấn đề lớn hơn về quản lý và vận hành xã hội trong kỷ nguyên mới. Và việc anh đứng ngoài quan sát nhưng vẫn nắm bắt được tình hình cho thấy ảnh hưởng gián ti��p của anh vẫn rất lớn, và triết lý của anh sẽ tiếp tục là kim chỉ nam cho những người đang kiến tạo Nhân Đạo.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.