Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1010: Lời Từ Chối Của Kẻ Gieo Mầm

Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, bao phủ Thị Trấn An Bình trong một vẻ tĩnh mịch, nhưng trong lòng Tạ Trần, những suy tư vẫn bừng cháy, sáng hơn cả ánh sao đêm. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi. Hội nghị sắp tới, dưới ánh nhìn của anh, không chỉ là một sự kiện chính trị, mà là một phép thử lớn đối với toàn bộ nhân loại, liệu họ có đủ trí tuệ và dũng khí để thực s��� "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính của mình, trong một thế giới không còn Thiên Đạo.

***

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm ướt sau một đêm sương. Quán sách nhỏ của Tạ Trần, với những kệ gỗ đã ngả màu thời gian và những chồng sách chất cao như núi, từ từ mở cửa đón một ngày mới. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ mộc thoang thoảng trong không khí, tạo nên một hương vị đặc trưng mà chỉ những người yêu sách mới có thể cảm nhận trọn vẹn. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang dùng một chiếc khăn bông ẩm lau nhẹ từng kệ sách, từng bìa sách đã sờn gáy. Động tác của anh chậm rãi, tỉ mỉ, như thể đang nâng niu những ký ức, những tri thức đã được gói ghém cẩn thận qua bao thế hệ. Làn da trắng nhợt của anh phản chiếu ánh sáng buổi sớm, và đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng hàng chữ, chứa đựng một vẻ tĩnh lặng hiếm có, một sự tỉnh táo dường như nhìn thấu mọi sự vô thường của thế gian.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi trên khuôn mặt gầy gò, đang ngồi cuộn tròn ở một góc quán, chăm chú bên một cuốn sách cổ. Đó là một bản chép tay về những truyền thuyết xa xưa, nơi các vị tiên nhân còn bay lượn trên trời xanh và Thiên Đạo vẫn còn vẹn nguyên. Tiếng lật sách sột soạt nhẹ nhàng của cậu bé hòa vào tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng lá cây xào xạc trong làn gió sớm, tạo nên một bản hòa âm bình yên đến lạ. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại ngẩng đầu lên, đôi mắt tò mò nhìn về phía Tạ Trần, như muốn hỏi điều gì đó nhưng lại ngại làm phiền sự tập trung của tiên sinh mình.

Cuối cùng, không thể kìm nén sự hiếu kỳ, Tiểu An khẽ đặt cuốn sách xuống, ngập ngừng hỏi: "Tiên sinh, con nghe nói Hội Nghị Nhân Gian ở Thành Vô Song sắp diễn ra rồi. Mọi người trong trấn đều bàn tán xôn xao, bảo rằng đó là nơi những 'người lớn' sẽ quyết định vận mệnh của chúng ta. Liệu có giống như trong những cuốn sách tiên hiệp, nơi các vị tiên nhân cùng nhau bàn luận về đại sự thiên hạ không ạ?" Giọng cậu bé trong trẻo, mang theo sự ngây thơ và khao khát được hiểu biết, hoàn toàn không hay biết về chiều sâu của vấn đề mà câu hỏi của mình chạm đến. Đối với Tiểu An, "hội nghị lớn" đồng nghĩa với những câu chuyện ly kỳ, những nhân vật anh hùng và những phép màu mà cậu vẫn hay đọc trộm.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chiếc khăn xuống, quay lại nhìn Tiểu An. Một nụ cười rất khẽ thoáng qua trên môi anh, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút u hoài. Anh tiến đến bên chiếc bàn gỗ cũ, rót một chén trà nóng, hương trà thanh khiết lan tỏa khắp quán, xua đi chút lạnh giá còn vương của buổi sớm. Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát nhưng thanh tao lan tỏa trong vòm miệng, tựa như cuộc đời, có đắng có ngọt.

"Sách tiên hiệp thường chỉ kể về những trận chiến của sức mạnh, Tiểu An à," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng anh điềm đạm nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của sự suy tư. "Còn cuộc hội nghị này... e rằng là một trận chiến của tư tưởng, của ý chí. Một trận chiến khó khăn hơn nhiều, và quan trọng hơn nhiều." Anh lại nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm dõi ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đang dần rực rỡ hơn trên những mái nhà ngói cổ kính. "Vận mệnh của chúng ta, thật ra, không do một ai quyết định, mà là sự tổng hòa của vô vàn lựa chọn, vô vàn hành động của mỗi cá nhân. Không ai có thể tự mình định đoạt tất cả. Mỗi người chúng ta, dù là thư sinh, tiều phu, hay người bán sách, đều có vai trò riêng, một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh lớn của Nhân Đạo."

Tiểu An chớp mắt, cố gắng lĩnh hội những lời nói có phần trừu tượng của Tạ Trần. Cậu bé cảm nhận được sự khác biệt giữa những câu chuyện phiêu lưu trong sách và thực tại mà tiên sinh đang nói đến, một sự khác biệt sâu sắc hơn cả những gì cậu từng tưởng tượng. "Vậy... vậy vai trò của tiên sinh là gì ạ?" cậu bé hỏi một cách hồn nhiên, nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ.

Tạ Trần nhìn Tiểu An, ánh mắt anh chứa đựng sự ấm áp hiếm có. "Vai trò của ta, Tiểu An, có lẽ chỉ là một người quan sát, một người gieo mầm. Gieo những hạt giống tư tưởng vào mảnh đất lòng người, để chúng tự nảy nở, tự phát triển theo cách riêng của mình. Một cái cây, nếu bị người khác uốn nắn quá nhiều, sẽ không thể vươn mình mạnh mẽ theo ý trời đất. Nhân Đạo cũng vậy. Nó cần phải tự mình tìm ra con đường, tự mình vượt qua phong ba bão táp. Ta tin rằng, khi Thiên Đạo đã suy tàn, chính bản năng sinh tồn và trí tuệ của con người sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối. Cuộc sống bình thường, tưởng chừng giản đơn, nhưng lại chứa đựng vô vàn bài học quý giá, là nền tảng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên mới."

Anh không nói tiếp, nhưng trong lòng anh là một dòng suy nghĩ cuồn cuộn. "Thiên Đạo tan rã, nhưng bản tính con người thì vẫn còn đó. Tham lam, sợ hãi, ích kỷ... Chúng ta có thể kiến tạo một xã hội mới không cần thần linh, nhưng liệu có đủ sức vượt qua chính mình? Đây mới là thử thách thực sự." Tạ Trần hiểu rằng, việc lựa chọn địa điểm, việc đảm bảo an ninh, hay việc lập danh sách khách mời chỉ là những bước đi đầu tiên trên một hành trình dài và đầy chông gai. Bản chất con người, với những chấp niệm cố hữu về quyền lực và dục vọng, mới là đối thủ đáng gờm nhất. Những bất đồng ban đầu trong ủy ban tổ chức lâm thời chỉ là điềm báo cho những chia rẽ sâu sắc hơn và những thỏa hiệp khó khăn mà Nhân Đạo sẽ phải đối mặt. Anh tin vào sức mạnh tiềm ẩn của nhân loại, nhưng cũng không quên sự mong manh của nó. Vai trò của anh, không phải là cầm lái con thuyền Nhân Đạo, mà là lặng lẽ nhắc nhở những người trên thuyền về hướng đi, về những ghềnh đá ngầm, để họ tự mình chèo lái.

***

Khi mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng vàng rực rỡ xuống con đường đất trước quán sách, phá vỡ sự tĩnh lặng ban sáng, hai bóng hình thanh thoát xuất hiện. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, đại diện của ủy ban tổ chức Hội Nghị Nhân Gian. Họ bước đi với vẻ nghiêm nghị, nhưng trong ánh mắt của Lăng Nguyệt, ẩn chứa sự cấp bách và một niềm hy vọng mong manh, còn Dương Quân thì tràn đầy nhiệt huyết, gương mặt tuấn tú toát lên khí chất thư sinh nhưng cũng không kém phần anh tuấn.

Lăng Nguyệt vẫn khoác lên mình tiên bào bạch y thuần khiết, không một họa tiết, tôn lên vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén, thường ngày cao ngạo, nay lại chứa đựng một vẻ mệt mỏi khó che giấu, nhưng vẫn ánh lên sự kiên định. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, búi cao đơn giản, càng làm nổi bật sự thanh thoát, cao quý nhưng cũng xa cách. Dương Quân, bên cạnh nàng, mặc bộ đạo bào lam nhạt, dáng người cao ráo, khí chất nho nhã, đôi mắt sáng rỡ tràn đầy lý tưởng. Sự xuất hiện của họ, tựa như một cơn gió lạ thổi vào không gian bình yên của quán sách nhỏ, mang theo hơi thở của một thế giới đang biến động không ngừng.

Tạ Trần, đang xếp lại những cuốn sách cuối cùng, ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh không hề bất ngờ, như thể đã đoán trước được sự viếng thăm này. Anh không đứng dậy quá vội vàng, nhưng cũng không chậm trễ, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi, giữ một thái độ bình thản, ôn hòa. "Mời hai vị tiên tử, công tử vào dùng trà," anh nói, giọng trầm ấm, không nhanh không chậm, tựa như mọi sự đến và đi đều không làm lay động tâm trí anh.

Lăng Nguyệt và Dương Quân bước vào, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên nền nhà gỗ cũ. Họ ngồi xuống chiếc bàn đơn sơ đối diện Tạ Trần. Hương trà thanh khiết từ chén trà mới pha vẫn còn vương vấn trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng của bầu không khí. Tạ Trần rót trà mời hai vị khách quý, động tác của anh vẫn điềm tĩnh và trang nhã, như thể đây chỉ là một buổi trà đạo bình thường giữa những người bạn cũ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử là người mở lời trước, giọng nàng trong trẻo nhưng mang một sự trịnh trọng và dứt khoát. "Tiên sinh Tạ Trần, chúng ta đến đây vì một việc đại sự liên quan đến vận mệnh nhân gian. Hội Nghị Nhân Gian sắp tới ở Thành Vô Song, như tiên sinh hẳn đã biết, là nơi chúng ta sẽ cùng nhau định hình một kỷ nguyên mới cho loài người, một kỷ nguyên không còn phụ thuộc vào Thiên Đạo đang suy yếu." Nàng dừng lại một chút, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Tạ Trần, chứa đựng sự chân thành và một chút áp lực. "Và không ai có thể vắng mặt hơn ngài, tiên sinh. Ngài là người đã khai sáng con đường Nhân Đạo, là điểm tựa tinh thần của thế hệ này. Trí tuệ của ngài, những triết lý sâu sắc của ngài, là kim chỉ nam mà nhân loại đang cần nhất lúc này. Chúng tôi chân thành mời tiên sinh tham gia Hội Nghị, với vai trò cố vấn tối cao, định hướng cho những thảo luận quan trọng."

Dương Quân lập tức phụ họa, giọng anh tràn đầy nhiệt huyết và sự tin tưởng. "Đúng vậy, tiên sinh Tạ Trần. Những lời tiên sinh đã nói, những tư tưởng tiên sinh đã gieo mầm, đã thức tỉnh hàng vạn con người. Nếu không có sự hiện diện của tiên sinh tại Hội Nghị, chúng tôi e rằng những thảo luận sẽ thiếu đi chiều sâu, thiếu đi định hướng đúng đắn. Sự có mặt của tiên sinh là cần thiết, không chỉ để dẫn dắt, mà còn để củng cố niềm tin cho tất cả mọi người, rằng Nhân Đạo thực sự có thể tự mình đứng vững."

Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt sâu thẳm của anh dõi theo từng biểu cảm trên khuôn mặt của Lăng Nguyệt và Dương Quân, như đang đọc thấu những gánh nặng và hy vọng mà họ đang mang. Anh không ngắt lời, chỉ im lặng nhấp một ngụm trà. Trong tâm trí anh, những lời mời gọi này, dù xuất phát từ thiện chí và sự tôn trọng, lại ẩn chứa một mâu thuẫn sâu sắc với triết lý mà anh vẫn hằng theo đuổi. Họ muốn anh dẫn dắt, nhưng anh lại muốn nhân loại tự mình đứng lên. Sự khác biệt này, tựa như một sợi chỉ vô hình, đang dệt nên bức màn ngăn cách giữa những mong muốn chính đáng của họ và con đường mà Tạ Trần tin là đúng đắn cho Nhân Đạo. Anh cảm nhận được sự cấp bách trong giọng nói của Lăng Nguyệt, sự nhiệt thành của Dương Quân, và cả nỗi lo lắng về một tương lai vô định đang đè nặng lên vai họ. Nhưng chính vì thế, anh càng phải kiên định với lựa chọn của mình.

***

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động rất khẽ, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của hai vị khách. Ánh mắt anh không nhìn trực tiếp vào Lăng Nguyệt hay Dương Quân, mà hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những con người bình thường đang hối hả với cuộc sống của họ: người bán hàng rong rao gọi, người mẹ trẻ dắt con đi chợ, những nông dân vác cuốc ra đồng. Tất cả đều là những mảnh ghép của "nhân gian" mà anh vẫn hằng quan sát và trân trọng. Không khí trong quán sách trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, chỉ còn nghe thấy tiếng gió xào xạc qua những trang sách cũ và tiếng chim hót đâu đó ngoài vườn.

"Ta hiểu ý tốt và sự tin tưởng mà hai vị dành cho Tạ Trần này," anh bắt đầu nói, giọng trầm ấm và điềm tĩnh, không chút dao động. "Nhưng có lẽ, vai trò của ta không phải là điều mà các vị đang nghĩ tới." Anh quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đựng một sự thấu hiểu không thể lay chuyển. "Hạt giống đã được gieo, Lăng Nguyệt tiên tử, Dương Quân công tử. Những tư tưởng về 'Nhân Đạo', về việc con người phải tự mình định đoạt vận mệnh, đã lan tỏa khắp nhân gian. Giờ đây, là lúc các ngươi, là lúc toàn thể nhân loại, tự tay vun trồng những hạt giống ấy."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, vẻ mặt nàng lộ rõ sự thất vọng xen lẫn bối rối. "Nhưng Nhân Đạo vẫn còn non trẻ, tiên sinh. Nó tựa như một cái cây mới nhú mầm, cần được che chở, được dẫn dắt. Liệu không có người dẫn dắt, nó có thể đi đúng hướng? Liệu nó có thể vượt qua những phong ba bão táp của bản tính con người, những tham lam, ích kỷ, những chấp niệm cũ kỹ vẫn còn vương vấn?" Giọng nàng mang theo một sự lo lắng rõ rệt, một gánh nặng của trách nhiệm đang đè nặng lên vai.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười ẩn hiện trên môi, một nụ cười vừa bao dung vừa kiên định. "Đúng hướng hay không, phải do chính các ngươi trải nghiệm và lựa chọn. Nếu ta can thiệp quá sâu, nếu ta cầm lái con thuyền Nhân Đạo, đó sẽ không còn là Nhân Đạo thuần túy của chính các ngươi nữa, mà là Nhân Đạo của Tạ Trần này. Một khi đã có một người dẫn dắt, mọi người sẽ có xu hướng dựa dẫm, sẽ mất đi khả năng tự suy xét, tự mình vượt qua. Điều đó không phải là con đường mà ta muốn Nhân Đạo đi theo." Anh nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về những thử thách sắp t��i. "Ta tin vào sức mạnh và khả năng tự định đoạt của con người. Ta tin rằng, khi đối mặt với thử thách, bản năng sinh tồn và trí tuệ tiềm ẩn của mỗi người sẽ được khai phá. Sự trọn vẹn của Nhân Đạo không nằm ở sự hoàn hảo từ ban đầu, mà ở quá trình tự mình học hỏi, tự mình thích nghi và tự mình trưởng thành qua vô vàn sai lầm và lựa chọn."

Dương Quân, người vốn tràn đầy nhiệt huyết, giờ đây cũng dần im lặng, ánh mắt anh nhìn Tạ Trần chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Anh hiểu được ý nghĩa ẩn sâu trong từng lời nói của Tạ Trần, một triết lý "vô vi" không phải là bỏ mặc, mà là tạo điều kiện cho sự tự chủ và phát triển nội tại. "Vậy, tiên sinh sẽ hoàn toàn không tham gia vào Hội Nghị sao?" Dương Quân hỏi, giọng anh có chút tiếc nuối.

Tạ Trần nhìn ra bầu trời chiều đang dần ngả màu, những đám mây trôi lững lờ tựa như những suy nghĩ không ngừng nghỉ trong tâm trí anh. "Ta sẽ luôn ở đây, quan sát và gieo mầm khi cần, nhưng không phải là người cầm lái." Anh nói, giọng anh như một làn gió nhẹ, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. "Sự hiện diện của ta, nếu có, sẽ chỉ là một gánh nặng vô hình, một cái bóng quá lớn che phủ lên những tiếng nói khác. Hãy để mỗi người tự mình tìm thấy tiếng nói của mình, tự mình góp sức vào việc định hình tương lai. Ta tin rằng, Nhân Đạo sẽ mạnh mẽ hơn khi nó được xây dựng bởi vô số bàn tay, vô số trí tuệ, chứ không phải chỉ bởi một người."

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân im lặng một lúc lâu, ánh mắt họ giao nhau, dường như đang trao đổi những suy nghĩ không lời. Sự thất vọng ban đầu dần nhường chỗ cho một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Họ nhận ra rằng, lời từ chối của Tạ Trần không phải vì anh thờ ơ, mà vì anh tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của nhân loại, vào triết lý của chính mình. Vai trò của Tạ Trần, không phải là một vị cứu tinh hiển hiện, mà là một "điểm neo nhân quả" thầm lặng, một ngọn đèn trí tuệ soi đường từ xa, để nhân loại tự mình bước đi.

Gánh nặng trách nhiệm, sau lời từ chối của Tạ Trần, dường như trở nên nặng nề hơn gấp bội trên vai Lăng Nguyệt và Dương Quân. Họ hiểu rằng, Hội Nghị Nhân Gian sắp tới sẽ không có một người dẫn dắt rõ ràng, một ngọn cờ hiệu để mọi người tụ tập. Thay vào đó, họ phải tự mình đối mặt với những tranh cãi, những bất đồng, và phải tự mình tìm ra con đường cho Nhân Đạo. Lời từ chối này của Tạ Trần báo hiệu rằng "Nhân Đạo" sẽ là một con đường tự thân của nhân loại, đầy thử thách nhưng cũng mạnh mẽ hơn khi không dựa vào một cá nhân duy nhất. Vai trò "người gieo mầm" của Tạ Trần ngụ ý rằng tư tưởng của anh sẽ tiếp tục ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển của Nhân Đạo thông qua những người khác, dù anh không trực tiếp tham gia. Gánh nặng trách nhiệm tăng lên trên vai Lăng Nguyệt và Dương Quân sau lời từ chối của Tạ Trần, dự báo những khó khăn và áp lực họ sẽ phải đối mặt trong Hội Nghị và quá trình kiến tạo kỷ nguyên mới.

Buổi chiều dần tàn, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng dậy, cúi đầu chào Tạ Trần một cách trang trọng, không còn là sự mời gọi mà là sự tôn kính. Họ hiểu rằng, dù Tạ Trần không tham gia trực tiếp, nhưng tinh thần và tư tưởng của anh sẽ vẫn là một phần không thể thiếu của Hội Nghị, một định hướng vô hình nhưng mạnh mẽ.

Tạ Trần nhìn theo bóng họ khuất dần trên con đường đất, rồi quay lại với quán sách của mình. Anh nhẹ nhàng lật trang sách, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những đám mây trôi và ánh hoàng hôn đang dần tắt. Anh nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi. Hội nghị sắp tới, dưới ánh nhìn của anh, không chỉ là một sự kiện chính trị, mà là một phép thử lớn đối với toàn bộ nhân loại, liệu họ có đủ trí tuệ và dũng khí để thực sự "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính của mình, trong một thế giới không còn Thiên Đạo. Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho m��n đêm buông xuống, bao phủ Thị Trấn An Bình trong một vẻ tĩnh mịch, nhưng trong lòng Tạ Trần, những suy tư vẫn bừng cháy, sáng hơn cả ánh sao đêm, soi rọi con đường vô định phía trước của Nhân Đạo.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free