Nhân gian bất tu tiên - Chương 1009: Kế Hoạch Hội Nghị: Định Hình Tương Lai Nhân Gian
Đêm đó, không một ai ngủ. Những bản đồ được trải ra, những danh sách được ghi chép, những kế hoạch được vạch định. Từ sâu thẳm trong lòng Thành Vô Song, một tiếng vọng trầm hùng đang lan tỏa, báo hiệu một bình minh mới sắp sửa ló rạng, một bình minh của 'Nhân Đạo', mà con người sẽ phải tự mình chiếu rọi.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Hội Nghị Điện, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Không khí trong điện vẫn còn vương vấn mùi hương trầm thoang thoảng từ đêm qua, pha lẫn chút se lạnh của sương mai chưa tan. Bên trong, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết đã tề tựu quanh một bàn đá lớn được đặt chính giữa điện. Chiếc bàn, vốn được dùng cho những cuộc họp trọng đại của các đời thành chủ Thành Vô Song, giờ đây trở thành trung tâm của một khởi đầu mới, chất đầy bản đồ, những cuộn giấy ghi chép sơ bộ và các chồng báo cáo dày cộm về tình hình nhân gian.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt phượng lại ẩn chứa sự mỏi mệt cùng gánh nặng khó tả, khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn. Âm thanh nhỏ bé ấy vang vọng trong không gian tĩnh lặng, tựa như một tiếng trống trận đang thúc giục. "Chúng ta không thể trì hoãn thêm nữa. Nhân Đạo cần một tuyên ngôn, một nền tảng vững chắc để chống lại sự hỗn loạn đang nhen nhóm." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm, dứt khoát như một mệnh lệnh không thể chối từ, xua tan đi sự uể oải còn sót lại của đêm không ngủ. Nàng biết rõ, mỗi khoảnh khắc trôi qua, những mầm mống bất ổn lại có cơ hội nảy nở, đe dọa đến cái nền móng Nhân Đạo mà họ đang cố công xây dựng. Ánh sáng ban mai chiếu rọi mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản của nàng, làm nổi bật đường nét thanh tú trên gương mặt, nhưng không che giấu được nét suy tư sâu thẳm.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú thư sinh nhưng khí chất lại tràn đầy nhiệt huyết, lật một trang bản đồ được trải rộng trên mặt bàn. Anh chỉ vào một vài điểm được đánh dấu bằng mực đỏ, nơi mà những cuộc tranh chấp tài nguyên hoặc những vụ việc "mất người" gần đây đã bùng phát. "Vấn đề là, ai sẽ được mời? Và mời họ đến đâu để thể hiện sự bình đẳng, không thiên vị, tránh mọi nghi ngờ về ý đồ thao túng?" Câu hỏi của anh không chỉ là về mặt kỹ thuật, mà còn chạm đến cốt lõi của sự tin tưởng. Anh hiểu rằng, để kiến tạo một trật tự mới, sự đồng thuận và minh bạch là tối quan trọng. Đôi mắt sáng của anh lướt qua những đường nét phức tạp trên bản đồ, cố gắng hình dung ra dòng người sẽ đổ về, những tư tưởng sẽ va chạm. Một mùi hương liệu thanh khiết từ đâu đó thoang thoảng bay vào, giúp tinh th���n anh thêm phần minh mẫn.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp trụ nhẹ, vuốt chòm râu quai nón rậm rạp, ánh mắt kiên nghị như ưng mâu quét qua từng ngóc ngách của bản đồ. "Địa điểm phải đủ lớn, an toàn, và quan trọng nhất là mang tính biểu tượng. Một nơi mà cả phàm nhân và những tu sĩ còn giữ nhân tính đều cảm thấy được tôn trọng, không bị áp đặt bởi quyền lực cũ." Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự quyết đoán của một tướng lĩnh dày dạn kinh nghiệm. Ông hiểu rõ ý nghĩa của việc lựa chọn địa điểm, không chỉ là nơi chứa đựng thể xác mà còn là nơi an vị tinh thần cho một kỷ nguyên mới. Tiếng lật giấy sột soạt khi ông chỉ vào một khu vực rộng lớn gần chân núi Phù Quang, nơi có một phế tích cổ xưa từng là thánh địa của một tông môn đã sụp đổ. "Nơi đây từng là biểu tượng của quyền năng tiên giới, giờ hoang tàn, nhưng cũng có thể là biểu tượng cho sự tái sinh từ tro tàn, từ bỏ cái cũ để xây dựng cái mới."
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong y phục màu xanh ngọc của y sư, đang cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. Nàng ngẩng đầu lên, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại kiên định. "Thời gian cũng rất quan trọng. Chúng ta cần đủ thời gian chuẩn bị để đảm bảo chu đáo, nhưng cũng không thể để sự hỗn loạn lan rộng quá lâu, gây mất niềm tin nơi dân chúng." Nàng đặt cây bút xuống, ngón tay khẽ miết lên một dòng chữ vừa viết: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Câu nói này, vốn là triết lý sống của nàng, giờ đây trở thành một phần kim chỉ nam cho hội nghị. Nàng cảm nhận được sự thôi thúc từ khắp nhân gian, từ những tiếng than vãn của người dân, những cái chết vô lý, những tâm hồn "mất người" vì cố chấp tu luyện. Tất cả đều cần một câu trả lời, một con đường.
Các thành viên ủy ban trao đổi ý kiến, tranh luận sôi nổi về các phương án. Tiếng bút viết của Lăng Nguyệt trên tờ giấy trắng liên tục vang lên, nàng ghi chép những điểm chính, những ưu tiên, những vấn đề cần được giải quyết. Nàng giữ vai trò điều phối, liên t���c đưa ra những câu hỏi sắc bén, những gợi ý để định hướng cuộc thảo luận, đảm bảo nó không đi chệch khỏi mục tiêu cốt lõi là kiến tạo Nhân Đạo. Bách Lý Hùng chỉ tay lên bản đồ, khoanh tròn các khu vực tiềm năng, phân tích về an ninh, về khả năng phòng thủ, về nguồn nước và lương thực. Ông không chỉ nghĩ đến an nguy của các đại biểu mà còn cả sự ổn định của khu vực xung quanh. "Một sự kiện lớn như thế này sẽ là mục tiêu của không ít kẻ có ý đồ xấu. Chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng." Mộ Dung Tuyết thì phác thảo các tiêu chí lựa chọn đại biểu, cân nhắc sự đa dạng của các tầng lớp xã hội, từ những lãnh chúa phàm nhân đến các học giả, thương nhân, và cả những cộng đồng làng xã nhỏ bé nhất. Nàng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc mời những "người bình thường" – những người đã trải qua cuộc sống chân thực nhất, những người đã và đang gánh chịu hậu quả của sự suy yếu Thiên Đạo. Tiếng gió lùa qua lá cây cổ thụ bên ngoài điện, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương, dường như cũng đang lắng nghe cuộc thảo luận trọng đại này.
***
Thời gian trôi đi, mặt trời dần lên cao, ánh nắng đã gay gắt hơn, chiếu thẳng vào Hội Nghị Điện. Sau đó, nó dịu lại dần khi trôi về phía tây, báo hiệu đã quá trưa. Cuộc họp kéo dài suốt nhiều giờ, không ai cảm thấy mệt mỏi, bởi lẽ gánh nặng trên vai họ lớn hơn bất kỳ sự mệt mỏi thể xác nào. Các chi tiết nhỏ nhưng quan trọng bắt đầu bộc lộ sự phức tạp và những mâu thuẫn tiềm ẩn. Vấn đề an ninh cho hàng ngàn đại biểu từ khắp nơi đổ về, việc cung ứng lương thực khổng lồ, và đặc biệt là việc cân bằng đại diện từ các tầng lớp xã hội khác nhau – các lãnh chúa phàm nhân, các hội thương nhân, các học viện, các cộng đồng làng xã, và cả những tu sĩ đã chấp nhận 'Nhân Đạo' – trở thành điểm nóng của cuộc thảo luận. Lăng Nguyệt phải dùng uy tín và trí tuệ của mình để điều phối, dung hòa các ý kiến. Mỗi từ ngữ, mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của toàn nhân gian.
Dương Quân cau mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn đá, tiếng gõ đều đặn như nhịp đập c���a một cỗ máy đang hoạt động hết công suất. "Một số tông môn nhỏ còn sót lại đã bày tỏ ý định tham gia, họ thực sự đã thấm thía bài học. Liệu chúng ta có nên mời cả những phái đã từng gây ra nhiều hỗn loạn, miễn là họ chấp nhận nguyên tắc Nhân Đạo? Đây là một cơ hội để họ chuộc lỗi, nhưng cũng có thể là mầm mống của sự bất ổn." Anh nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt vừa nhiệt huyết vừa lo lắng. Anh không muốn bất cứ ai bị bỏ lại phía sau, nhưng cũng không thể đánh đổi sự an toàn và ổn định của hội nghị. Sự phức tạp của vấn đề này khiến anh suy nghĩ đến tận cùng. Một bên là lòng vị tha và hy vọng vào khả năng cải hóa của con người, một bên là sự thực tế lạnh lùng về những mối nguy hiểm tiềm tàng.
Bách Lý Hùng, giọng nói trầm hùng, kiên quyết hơn bao giờ hết, đập nhẹ nắm đấm xuống bàn. "An ninh là ưu tiên hàng đầu. Một sự kiện lớn như vậy sẽ thu hút mọi ánh mắt, cả những kẻ muốn phá hoại từ bên trong lẫn bên ngoài. Ta cần một đội quân đủ mạnh và trung thành để bảo vệ, và một hệ thống phòng thủ vững chắc. Không thể có bất kỳ sai sót nào. Cái giá của sự lơ là có thể là sự sụp đổ của tất cả những gì chúng ta đang cố gắng xây dựng." Ông đã từng trải qua vô số trận chiến, nhìn thấy sự tàn khốc của lòng người và sức mạnh của kẻ thù. Với ông, an nguy của hội nghị không chỉ là vấn đề chiến lược mà còn là trách nhiệm cá nhân. Ông đã phác thảo sẵn một vài phương án an ninh, từ việc bố trí lính gác cho đến hệ thống cảnh giới, và thậm chí cả việc chuẩn bị cho những cuộc tấn công bất ngờ.
Mộ Dung Tuyết, ánh mắt kiên định, bổ sung: "Danh sách khách mời phải thật cẩn trọng và toàn diện. Không chỉ là các lãnh đạo, mà còn là các học giả lỗi lạc, nghệ nhân tài hoa, những người nông dân tiêu biểu... những người thực sự đại diện cho tiếng nói và tinh hoa của nhân gian, chứ không phải chỉ những kẻ có quyền thế. Chúng ta cần những câu chuyện đời thường, những trải nghiệm chân thực để định hình Nhân Đạo, chứ không phải những lời lẽ sáo rỗng từ những kẻ chỉ biết đến lợi ích bản thân." Nàng nhấn mạnh rằng sự đa dạng của các đại biểu sẽ là thước đo cho tính đại diện và công bằng của hội nghị. Nàng đã hình dung ra những gương mặt, những cuộc đời mà Nhân Đạo sẽ chạm tới, và nàng muốn những tiếng nói ấy được lắng nghe.
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe tất cả, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng người, thu nhận mọi ý kiến. Nàng hít một hơi sâu, đưa ra quyết định cuối cùng về địa điểm. "Chúng ta cần một địa điểm có thể dễ dàng kiểm soát, nhưng cũng đủ rộng lớn để chứa hàng ngàn người và các phái đoàn. Và quan trọng hơn, nó phải có ý nghĩa lịch sử hoặc biểu tượng cho sự khởi đầu mới, một nơi có thể chứng kiến sự tái sinh của nhân loại." Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ mà Bách Lý Hùng đã nhắc đến trước đó – Phế Tích Cổ Tiên Sơn, một ngọn núi đã từng là trung tâm của một tông môn tiên đạo lớn nhưng đã sụp đổ sau sự kiện Thiên Đạo suy yếu, giờ chỉ còn là những tàn tích đổ nát. "Nơi đó, sẽ là nơi chúng ta xây dựng lại." Nàng tin rằng, việc tái sinh một nơi từng là biểu tượng của quyền năng cũ thành một biểu tượng của Nhân Đạo mới sẽ mang ý nghĩa phá cục sâu sắc.
Họ cùng nhau xem xét các địa điểm tiềm năng trên bản đồ, thảo luận kỹ lưỡng về ưu nhược điểm của từng nơi dưới góc độ an ninh, hậu cần và biểu tượng. Bách Lý Hùng trình bày các phương án an ninh chi tiết, từ việc thiết lập các vòng bảo vệ, các điểm chốt, cho đến việc kiểm soát luồng người ra vào. Mộ Dung Tuyết tiếp tục phác thảo danh sách các loại đại biểu và tiêu chí mời, cố gắng bao quát mọi tầng lớp, mọi ngành nghề. Dương Quân tính toán các vấn đề về hậu cần và tài chính, nhận thấy đây là một gánh nặng khổng lồ. Việc cung ứng lương thực, chỗ ở, và các nhu yếu phẩm cho hàng ngàn người trong một thời gian dài đòi hỏi một sự chuẩn bị công phu chưa từng có. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, xa xa là tiếng vọng của Thành Vô Song, nhưng bên trong Hội Nghị Điện, chỉ có sự tập trung cao độ và tiếng tranh luận nhỏ, sắc bén của những người đang gánh vác tương lai.
***
Buổi chiều muộn, khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình, Tạ Trần ngồi sau quầy sách cũ kỹ của mình. Quán sách, với những kệ gỗ mục, những chồng sách chất cao ngất ngưỡng và mùi giấy cũ thoang thoảng, vẫn là nơi bình yên nhất đối với anh. Ánh mắt anh không dán vào con chữ của cuốn sách cổ đã sờn gáy trên tay, mà hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối ngày đang vẽ vệt vàng trên mái nhà và những con đường đất nhỏ. Làn gió chiều mát mẻ thoảng qua, mang theo mùi hoa dại và hơi ẩm của đất, làm dịu đi cái nóng ban ngày.
Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chơi đùa cùng vài đứa trẻ hàng xóm. Tiếng cười trong trẻo của chúng bay vào quán, lấp đầy không gian tĩnh lặng, tựa như những nốt nhạc vui tươi giữa bản hòa tấu trầm lắng của cuộc đời. Tin tức về 'Hội Nghị Nhân Gian' ở Thành Vô Song đã đến Thị Trấn An Bình từ vài ngày trước, và Tạ Trần cảm nhận được những gợn sóng tư tưởng đang lan tỏa khắp nhân gian, ngay cả ở cái thị trấn nhỏ bé này. Anh thấy người dân bàn tán, các học giả tụ tập tranh luận, và một niềm hy vọng mong manh dường như đang nhen nhóm trong lòng mỗi người.
Bỗng, Thư Đồng Tiểu An chạy ùa vào quán, đôi mắt sáng rỡ, hơi thở hổn hển. "Tiên sinh, nghe nói Thành Vô Song sắp có một hội nghị lớn lắm! Liệu có giống như trong sách tiên hiệp không ạ? Mọi người đều bàn tán xôn xao, bảo rằng đó là nơi sẽ quyết định vận mệnh của chúng ta!" Cậu bé hồn nhiên hỏi, hoàn toàn không hay biết về chiều sâu của vấn đề mà câu hỏi của mình chạm đến. Đối với Tiểu An, "hội nghị lớn" đồng nghĩa với những câu chuyện ly kỳ, những nhân vật anh hùng và những phép màu trong các cuốn sách mà cậu vẫn hay đọc trộm.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ��ặt cuốn sách xuống bàn. Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như một lời nhắc nhở về những thử thách sắp tới. "Sách tiên hiệp thường chỉ kể về những trận chiến của sức mạnh, Tiểu An à. Cuộc hội nghị này... có lẽ là một trận chiến của tư tưởng, của ý chí. Khó khăn hơn nhiều, và quan trọng hơn nhiều." Anh nhìn xa xăm, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những đám mây trôi trên nền trời hoàng hôn, như đang nhìn thấu vào một tương lai vô định.
Anh không nói tiếp, nhưng trong lòng anh là một dòng suy nghĩ cuồn cuộn. "Thiên Đạo tan rã, nhưng bản tính con người thì vẫn còn đó. Tham lam, sợ hãi, ích kỷ... Chúng ta có thể kiến tạo một xã hội mới không cần thần linh, nhưng liệu có đủ sức vượt qua chính mình? Đây mới là thử thách thực sự." Tạ Trần hiểu rằng, việc lựa chọn địa điểm, việc đảm bảo an ninh, hay việc lập danh sách khách mời chỉ là những bước đi đầu tiên trên một hành trình dài và đầy chông gai. Bản chất con người, với những chấp niệm cố hữu về quyền lực và dục vọng, mới là đối thủ đáng gờm nhất. Những bất đồng ban đầu trong ủy ban tổ chức lâm thời chỉ là điềm báo cho những chia rẽ sâu sắc hơn và những thỏa hiệp khó khăn mà Nhân Đạo sẽ phải đối mặt.
Tạ Trần nhẹ nhàng lật trang sách, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những đám mây trôi và ánh hoàng hôn đang dần tắt. Anh không trực tiếp tham gia, nhưng tâm trí anh đang dõi theo từng bước đi của kỷ nguyên mới. Anh nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi. Hội nghị sắp tới, dưới ánh nhìn của anh, không chỉ là một sự kiện chính trị, mà là một phép thử lớn đối với toàn bộ nhân loại, liệu họ có đủ trí tuệ và dũng khí để thực sự "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính của mình, trong một thế giới không còn Thiên Đạo. Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, bao phủ Thị Trấn An Bình trong một vẻ tĩnh mịch, nhưng trong lòng Tạ Trần, những suy tư vẫn bừng cháy, sáng hơn cả ánh sao đêm.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.