Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1008: Hồi Ứng Vạn Dân: Tiếng Gọi Hội Nghị Nhân Gian

Dưới ánh trăng vằng vặc của đêm cuối cùng của một kỷ nguyên cũ, Thành Vô Song, trung tâm của hy vọng và cũng là của mọi hỗn mang, bắt đầu rung chuyển, chuẩn bị cho một sự kiện sẽ định hình lại toàn bộ nhân gian. Quyết định triệu tập Hội Nghị Nhân Gian đã được ban ra, không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một lời hứa hẹn, một gánh nặng mà Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Bách Lý Hùng tự nguyện gánh vác, cho dù biết rằng con đường phía trước sẽ chông gai gấp vạn lần những gì họ từng đối mặt.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp hé rạng sau rặng núi Vân Mộng, rải rác những vệt vàng nhạt lên mái ngói lưu ly của Hội Nghị Điện, một bầu không khí khẩn trương nhưng đầy quyết tâm đã bao trùm nơi đây. Bên trong đại sảnh rộng lớn, nơi mà những bức tường cao vút từng chứng kiến bao lời thề và quyết định trọng đại, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát, Dương Quân với đạo bào lam nhạt, và Bách Lý Hùng trong trang phục dũng tướng giản dị, đang đứng giữa một biển cuộn giấy, bản đồ và bút nghiên. Mùi mực mới, mùi giấy cũ, và một thoáng hương trầm thanh khiết từ góc điện hòa quyện, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa hối hả.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây đã không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, tự tay kiểm tra từng bản sao của thông điệp triệu tập hội nghị. Nàng lướt ánh nhìn qua từng nét chữ, từng dấu ấn, đảm bảo rằng mỗi từ ngữ đều truyền tải được sự chân thành và cấp thiết của lời kêu gọi. Từng động tác của nàng đều toát lên vẻ tỉ mỉ, cẩn trọng, như thể mỗi cuộn giấy không chỉ là một văn bản, mà là một mảnh ghép của tương lai nhân loại.

"Mỗi thông điệp này phải mang theo sự chân thành và quyết tâm của chúng ta," nàng khẽ nói, giọng trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đại điện. "Đây không chỉ là một lời mời, mà là một lời hứa với nhân gian. Một lời hứa rằng chúng ta sẽ không phó mặc vận mệnh cho sự suy tàn của Thiên Đạo, mà sẽ tự mình kiến tạo một con đường mới, một 'Nhân Đạo' do chính con người định hình." Nàng đặt một cuộn giấy đã kiểm duyệt xuống, ánh mắt hướng về Dương Quân, người đang điều phối các sứ giả đang chờ đợi bên ngoài.

Dương Quân, dù gương mặt còn hằn lên những quầng thâm do thức đêm, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng rực lý tưởng. Anh nhận lấy cuộn giấy từ tay Lăng Nguyệt, khẽ gật đầu. "Chúng ta đã lường trước được những khó khăn, Tiên Tử. Chắc chắn sẽ có những kẻ bảo thủ, những người cố chấp không muốn nhìn nhận sự thay đổi, hoặc thậm chí là những kẻ muốn lợi dụng thời cuộc để trục lợi. Chúng ta phải chuẩn bị cho cả những phản ứng tiêu cực ấy." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua tấm bản đồ nhân gian trải rộng trên bàn, nơi những dấu chấm đỏ, xanh, vàng đánh dấu các vùng đất đã nhận được 'Bức Thư Ngỏ' trước đó. "Nhưng ta tin vào sức mạnh của lý lẽ, vào sự thức tỉnh của lòng người. Ta tin rằng, khi đối diện với sự hỗn loạn và nỗi đau, con người sẽ tìm thấy tiếng nói chung."

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng lại có sự tinh tế trong từng cử chỉ, đang cẩn thận đánh dấu các điểm đến quan trọng trên bản đồ, nơi những đại tông môn, các học viện lớn, và những thành trì trọng yếu tọa lạc. Ông đặt một ngón tay thô ráp lên một vùng đất cằn cỗi ở phía Tây, nơi một bộ lạc du mục sinh sống, và sau đó là một thành phố cảng phồn thịnh ở phía Đông. "Lực lượng của phàm nhân, khi đồng lòng, còn đáng sợ hơn cả Thiên Đạo," ông trầm giọng nói, giọng điệu trầm hùng đầy khí phách, nhưng ẩn chứa một sự thật mà chính ông đã chứng kiến qua bao thăng trầm. "Thiên Đạo ban tặng sức mạnh, nhưng cũng đặt ra xiềng xích. Nhân Đạo, nếu được kiến tạo từ ý chí của vạn dân, sẽ là một sức mạnh không gì có thể lay chuyển." Ông ngước nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt kiên nghị như một ngọn núi sừng sững, là chỗ dựa vững chắc cho cả hai.

Các sứ giả, những người trẻ tuổi được chọn lọc kỹ càng từ các học viện và quân đội, đứng xếp hàng ngay ngắn bên ngoài đại điện, mỗi người đều mang trong mình một sự trang trọng và tự hào hiếm có. Tiếng giày khẽ khàng lướt trên nền đá cẩm thạch, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tấm rèm lụa, và tiếng bút nghiên sột soạt của các thư lại đang sao chép thông điệp, tất cả hòa thành một bản giao hưởng của sự chuẩn bị. Lăng Nguyệt biết, mỗi cuộn giấy được trao đi không chỉ là một lời mời, mà là một phần hy vọng, một phần trách nhiệm được gửi gắm vào tay những người sẽ mang nó đi khắp bốn phương. Nàng hình dung ra hình ảnh những sứ giả này, cưỡi ngựa vượt ngàn dặm, băng qua sông núi, mang theo ánh sáng của một kỷ nguyên mới đến những nơi xa xôi nhất của nhân gian. Trách nhiệm của nàng không chỉ là soạn thảo lời mời, mà là truyền đi ngọn lửa niềm tin, là gieo mầm hy vọng vào lòng người đang hoang mang. Cảm giác mệt mỏi của những đêm không ngủ dường như tan biến, thay vào đó là một nguồn năng lượng vô tận được khơi dậy bởi mục đích cao cả. Nàng hiểu rằng, đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc cách mạng tư tưởng, và mỗi từ ngữ, mỗi hành động đều là một mũi tên, một lá chắn. Cuộc Hội Nghị Nhân Gian này không chỉ là một sự kiện chính trị, mà là một nghi lễ thiêng liêng, nơi nhân loại sẽ tự mình viết nên trang sử mới, tách mình khỏi vòng xoáy của Thiên Đạo suy tàn.

***

Buổi chiều tà, khi những tia nắng vàng dịu cuối cùng của ngày lả lơi trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng cả con đường lát đá dẫn vào quán sách nhỏ của Tạ Trần, một không khí huyên náo nhưng ấm áp bao trùm nơi đây. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi bên cửa sổ, tay lật nhẹ một cuốn sách cổ đã sờn cũ. Hương trà thơm thoang thoảng từ chiếc ấm đất đặt bên cạnh, hòa với mùi giấy cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một không gian yên bình, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hai hồ nước tĩnh lặng có thể nhìn thấu vạn vật, khẽ lướt qua từng dòng chữ, nhưng tâm trí l���i không ngừng cảm nhận những biến động tinh vi của nhân quả đang dệt nên bức màn định mệnh.

Bất chợt, cánh cửa quán sách bật mở, và Thư Đồng Tiểu An hớt hải chạy vào, gương mặt rạng rỡ, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ hưng phấn. Thằng bé gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, nhưng lại toát lên vẻ nhanh nhẹn và thông minh. "Tiên sinh! Tiên sinh có nghe không? Hội Nghị Nhân Gian! Thật sự là có rồi!" Tiểu An reo lên, giọng non nớt nhưng đầy phấn khích, như thể vừa khám phá ra một bí mật động trời. Thằng bé đặt chồng sách trên tay xuống bàn, rồi nhanh chóng chạy lại bên cửa sổ, chỉ tay ra phía quán trà đối diện, nơi tiếng Người Kể Chuyện đang cao giọng tường thuật.

Ngoài kia, ngay tại Quán Trà Vọng Giang quen thuộc, Người Kể Chuyện với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh, đang đứng trên một chiếc ghế gỗ, tay cầm quạt giấy phe phẩy, diễn tả đầy kịch tính nội dung của thông điệp triệu tập hội nghị vừa được các sứ giả mang đến. Giọng ông ta vang vọng, lôi cuốn, thu hút mọi ánh nhìn từ những người đang thưởng trà, ăn bánh, hay chỉ đơn giản là đi ngang qua. "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Một thông điệp trọng đại vừa được ban ra từ Thành Vô Song! Không phải chiếu chỉ của hoàng đế, cũng chẳng phải lệnh bài của tiên môn nào cả! Mà là lời kêu gọi của vạn dân, vì vạn dân!" Ông ta tạm dừng, hớp một ngụm trà, rồi tiếp tục với giọng điệu hùng hồn hơn. "...một diễn đàn chung, nơi mọi tiếng nói đều được lắng nghe, nơi Nhân Đạo sẽ được định hình bởi chính bàn tay con người! Không tiên thần, không ai khác, mà là chính chúng ta!"

Thư Sinh Giỏi, tuấn tú, phong thái nho nhã, tay vẫn cầm một cuốn sách dày cộp, gật gù tâm đắc. Đôi mắt anh sáng lên vẻ tin tưởng tuyệt đối. "Đây chính là điều ta hằng mong mỏi! Một kỷ nguyên mới, không dựa vào tiên thần! Sức mạnh của tri thức, của lý lẽ sẽ là ngọn đèn soi sáng!" Lão Gia Phủ, béo tốt, ăn mặc sang trọng, râu dài, vẻ ngoài hống hách thường ngày đã dịu đi rất nhiều, vuốt râu cười mãn nguyện. "Phải, phải! Con người chúng ta phải tự lo cho vận mệnh của mình! Đã đến lúc phải vứt bỏ những thứ hư vô kia rồi!" Ông ta nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy suy tư, dường như đang tính toán những cơ hội mới mà kỷ nguyên này sẽ mang lại cho giới thương nhân.

Cả Thị Trấn An Bình dường như bừng tỉnh, thoát khỏi sự u ám và hoang mang kéo dài bấy lâu. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tiếng suối chảy róc rách từ con kênh nhỏ chạy qua thị trấn, tiếng trẻ con nô đùa, và tiếng cười nói rộn ràng của người dân, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc của niềm hy vọng mới.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, rất ẩn ý. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cảnh náo nhiệt bên ngoài. Trong tâm trí hắn, những dòng suy nghĩ cuộn chảy như dòng sông vô tận. "Mầm đã gieo, giờ là lúc nó đối mặt với gió sương..." Hắn thầm nhủ. Triết lý 'Nhân Đạo', 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn đã gián tiếp gieo rắc, giờ đây đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Nhưng hắn biết, hành trình để một hạt mầm trở thành cây đại thụ vững chãi, trải qua bao giông bão, mới là thử thách thực sự.

Tiểu An vẫn đang kể lể không ngớt, kể lại chi tiết từng lời của Người Kể Chuyện, những phản ứng của dân chúng, vẻ mặt của Lão Gia Phủ khi nghe tin. Đối với Tiểu An, Tạ Trần không chỉ là một tiên sinh uyên bác, mà còn là một nhà tiên tri thầm lặng, người đã nhìn thấy trước những gì sẽ xảy ra. Thằng bé ngưỡng mộ Tạ Trần không chỉ vì trí tuệ, mà còn vì sự bình thản, an nhiên của hắn trước mọi biến động của thế sự. "Tiên sinh, người có thấy không? Tất cả đều đang thay đổi! Mọi người đều tin vào 'Nhân Đạo' rồi!"

Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, sâu thẳm. "Thay đổi là vô thường, Tiểu An. Điều quan trọng không phải là thay đổi, mà là cách chúng ta đối mặt và định hình sự thay đổi đó. 'Nhân Đạo' không phải là một pháp tắc được ban xuống, mà là một con đường được vạn dân tự mình kiến tạo, mỗi ngày, mỗi giờ. Sẽ có những lúc khó khăn, sẽ có những lúc nghi ngờ, nhưng chỉ cần giữ vững chấp niệm về sự trọn vẹn, về một đời sống bình thường, thì con đường đó sẽ không bao giờ m��t."

Hắn biết, sự đồng thuận ban đầu này chỉ là khởi đầu. Con người, với bản chất đa đoan, với tham lam, ích kỷ, và những chấp niệm cố hữu, sẽ mang đến vô vàn thử thách cho 'Nhân Đạo'. Cái giá của sự tự do, của việc tự định đoạt vận mệnh, không hề rẻ. Nhưng hắn tin vào tiềm năng của nhân loại, tin vào khả năng học hỏi và thích nghi. Hắn tin rằng, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường, một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi, sẽ là con đường dẫn dắt nhân loại đến những chân trời mới, những giá trị thật sự. Mùi hương của sách cũ, của trà thơm, của hoa nhài, tất cả như hòa quyện vào làn gió nhẹ, mang theo một thông điệp vô hình: Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và Tạ Trần, người phàm nhân không tu tiên, vẫn là điểm neo nhân quả, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ định hình.

***

Đêm khuya, vài ngày sau khi những thông điệp đầu tiên được gửi đi khắp nơi, Hội Nghị Điện lại chìm trong ánh sáng mờ ảo của những ng��n đèn dầu. Không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng lách tách của lửa trong lò sưởi. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng, và Mộ Dung Tuyết đang ngồi quanh một chiếc bàn lớn, trên đó trải đầy các bản đồ, danh sách phản hồi, và những cuộn giấy ghi chép chi chít. Vẻ mệt mỏi đã hằn sâu trên gương mặt của cả bốn người, nhưng đôi mắt họ vẫn sáng ngời, không phải vì sự hưng phấn, mà là vì sự tập trung cao độ và một nỗi lo lắng tiềm ẩn. Mùi hương trầm nhẹ nhàng vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó mang theo một chút nặng nề, như gánh nặng của những quyết định lớn lao.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc thanh lịch của một y sư, đang cẩn thận ghi chép các ý kiến phản hồi. Gương mặt nàng dịu dàng, thông minh, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua ba người còn lại. "Sự hưởng ứng lớn đến vậy... Nó chứng tỏ nỗi khát khao về một con đường mới của nhân gian là mãnh liệt hơn chúng ta nghĩ." Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo một chút trầm tư. "Những báo cáo từ các sứ giả trở về đều cho thấy một làn sóng ủng hộ chưa từng có. Ngay cả một số tông môn tu sĩ đã từng cố chấp nhất cũng đã gửi thư bày tỏ sự quan tâm, thậm chí là cam kết tham gia, đặc biệt là những tông môn đã chứng kiến sự suy thoái đạo đức và sự 'mất người' của đồng đạo mình."

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu nhẹ, ánh mắt nàng dừng lại trên một điểm được đánh dấu đỏ trên bản đồ, nơi có một tông môn tu tiên nổi tiếng với sự bảo thủ. Nàng khẽ gạch đầu dòng vài điểm quan trọng trên một tờ giấy trắng. "Đúng vậy. Nhưng càng nhiều người tham gia, tiếng nói càng đa dạng, và việc dung hòa sẽ càng khó khăn." Nàng hít một hơi sâu, sự kiên định trong đôi mắt phượng lại hiện rõ. "Chúng ta không thể biến hội nghị này thành một cuộc tranh cãi vô bổ, hay một cuộc chiến giành quyền lực. Mục tiêu của chúng ta là định hình 'Nhân Đạo', chứ không phải tạo ra một 'Thiên Đạo' mới với những ràng buộc khác."

Dương Quân, đang trầm tư suy nghĩ, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Chúng ta cần một chương trình nghị sự rõ ràng, một mục tiêu chung để hướng tới. Những câu hỏi cốt lõi về bản chất 'Nhân Đạo', về cách quản lý xã hội, về quyền lợi và nghĩa vụ của mỗi cá nhân, của các cộng đồng, và cả các tông môn tu sĩ, đều cần được giải đáp một cách minh bạch." Anh nhắm mắt lại một thoáng, hình dung ra cảnh tượng hàng ngàn người, đến từ mọi tầng lớp, mọi vùng miền, tụ họp tại Thành Vô Song, mỗi người mang theo một ý chí, một lợi ích riêng. Sự phức tạp của nhiệm vụ này vượt xa mọi dự đoán ban đầu của anh.

Bách Lý Hùng khoanh tròn một khu vực rộng lớn trên bản đồ, nơi tập trung nhiều bộ lạc và các cộng đồng dân cư nhỏ. "Chỉ cần giữ vững 'Nhân Đạo' làm kim chỉ nam, chúng ta sẽ tìm được đường." Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự tin tưởng nhưng cũng không kém phần thực tế. "Mục đích cuối cùng là để mọi người có thể 'sống một đời bình thường', giữ trọn nhân tính của mình, không bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực hay sự vô thường của Thiên Đạo. Mọi quy tắc, mọi luật lệ đều phải phục vụ cho mục đích đó." Ông nhìn vào ánh mắt của Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Mộ Dung Tuyết, như một lời cam kết thầm lặng rằng ông sẽ luôn là bức tường thành vững chắc nhất.

Mộ Dung Tuyết bổ sung: "Và chúng ta cũng phải chuẩn bị cho những thách thức từ bên trong chính bản thân con người. Lòng tham, sự ích kỷ, hiểu lầm, hoặc thậm chí là những chấp niệm cố hữu về sức mạnh và quyền năng. Những điều này sẽ là những rào cản lớn nhất trên con đường kiến tạo 'Nhân Đạo'." Nàng biết rõ, dù Thiên Đạo có suy yếu, nhưng bản chất con người thì vẫn tồn tại, và chính những khía cạnh đó mới là thứ khó kiểm soát nhất.

Ánh đèn dầu hắt bóng bốn con người lên những bức tường cao vợi, tạo nên những cái bóng đổ dài, như gánh nặng trách nhiệm mà họ đang mang vác. Họ không chỉ là những nhà lãnh đạo, mà còn là những người tiên phong, những kiến trúc sư của một kỷ nguyên mới. Họ hiểu rằng, Hội Nghị Nhân Gian sẽ là một sự kiện mang tính lịch sử nhưng cũng đầy giông bão, đòi hỏi sự trí tuệ, kiên nhẫn và khả năng dung hòa các tư tưởng khác biệt. Mặc dù có sự đồng lòng ban đầu, việc thực thi và định hình 'Nhân Đạo' sẽ vấp phải nhiều trở ngại từ bản chất con người và các lợi ích khác nhau của các phe phái. Vai trò 'người thầy vô danh' của Tạ Trần sẽ tiếp tục là nguồn cảm hứng và kim chỉ nam, nhưng anh sẽ không trực tiếp can thiệp, để nhân loại tự tìm lấy con đường của mình. Sự suy yếu của Thiên Đạo vẫn là một mối đe dọa tiềm tàng, có thể gây ra những biến động bất ngờ hoặc sự xuất hiện của các thế lực muốn lợi dụng tình hình.

Đêm đó, không một ai ngủ. Những bản đồ được trải ra, những danh sách được ghi chép, những kế hoạch được vạch định. Từ sâu thẳm trong lòng Thành Vô Song, một tiếng vọng trầm hùng đang lan tỏa, báo hiệu một bình minh mới sắp sửa ló rạng, một bình minh của 'Nhân Đạo', mà con người sẽ phải tự mình chiếu rọi.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free