Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1007: Mầm Mống Hội Nghị: Khi Hoài Nghi Biến Thành Khẩn Cầu

Trong Hội Nghị Điện u tĩnh, sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt phượng của Lăng Nguyệt Tiên Tử không tan đi, dù giọng nàng đã kiên định hơn bao giờ hết. Nàng đã nhìn ra màn đêm thăm thẳm, suy tư về những hạt giống đã gieo. Giờ đây, những hạt giống ấy, dẫu có bị vùi lấp bởi nghi ngờ và tranh chấp, thì ít nhất, chúng đã bắt đầu nảy mầm theo những cách không ai ngờ tới. Cuộc họp khẩn cấp sắp tới sẽ là bước đi đầu tiên, một khởi đầu đầy cam go, nhưng cũng đầy hứa hẹn cho một tương lai mà không ai có thể đoán định.

***

Ánh chiều tà buông mình trên Quán Trà Vọng Giang, nhuộm vàng con sông hiền hòa đang chảy lững lờ. Tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ đá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh biếc, tạo nên một bản hòa ca yên bình đến lạ. Mùi trà thơm dịu dàng vấn vít trong không khí, quyện với hương sen thoang thoảng từ phía hạ nguồn và chút mùi đất ẩm sau cơn m��a sớm. Bầu không khí nơi đây vẫn giữ được vẻ thư thái, dễ chịu như bao năm qua, nhưng nếu lắng nghe kỹ, có thể nhận ra những làn sóng xôn xao, những tiếng bàn tán không ngừng nghỉ về vận mệnh nhân gian.

Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh thường ngày, nay lại mang chút ưu tư khi đặt cây quạt giấy xuống bàn. Ông vừa kết thúc câu chuyện về một vụ tranh chấp tài nguyên ở vùng biên cương xa xôi, nơi một mỏ khoáng sản quý hiếm đã trở thành nguyên nhân cho cuộc đổ máu giữa các bộ tộc phàm nhân và thậm chí là sự nhúng tay của một vài tu sĩ tán tu còn sót lại. Cổ họng ông khô khốc, giọng nói khẽ khàng hơn thường lệ, nhưng vẫn đủ sức lay động lòng người. "Thật là một cảnh tượng bi thương, các vị ạ. Những cánh đồng bị bỏ hoang, những dòng sông bị nhuộm đỏ, chỉ vì một khối đá vô tri. Cả phàm nhân lẫn tu sĩ đều lao vào tranh giành, chẳng ai chịu nhường ai. Ai còn nhớ đến đạo lý, đến nhân luân nữa đây?"

Lão Gia Phủ, béo tốt, ăn mặc sang trọng, râu dài phất phơ, nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm th��ợng hạng. Vẻ mặt ông cau có, nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn bao giờ hết. Ông đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm bàn nghe khô khốc. "Một hội nghị mà không có Thiên Đạo, không có tiên môn trấn giữ, thì có ích gì? Chỉ thêm loạn mà thôi. Việc kinh doanh của lão phu bị ảnh hưởng nặng nề bởi những vụ tranh chấp vô nghĩa này. Các chuyến hàng đi qua biên ải giờ đây chẳng khác nào nộp mạng cho lũ cướp. Cứ tình hình này, chẳng mấy chốc thương nghiệp sẽ đình trệ, nhân gian sẽ trở về thời kỳ hoang sơ mất!" Ông xua tay tỏ vẻ bất lực, ánh mắt đầy lo lắng khi nghĩ đến những đoàn xe chở gấm vóc, tơ lụa và trà quý của mình, nay đang mắc kẹt ở những vùng đất đầy bất ổn. Lợi ích cá nhân của ông, vốn luôn là trọng tâm, giờ đây lại bị đe dọa nghiêm trọng bởi chính sự hỗn loạn mà ông từng cho là xa vời. Ông từng tin rằng, chỉ cần tiền bạc đủ dày, quan hệ đủ rộng, thì mọi biến động đều có thể hóa giải. Nhưng giờ đây, khi cả luật trời lẫn luật người đều lung lay, ông mới thấy cái giá của sự vô trật tự là đắt đỏ đến nhường nào.

Thư Sinh Giỏi, tuấn tú, phong thái nho nhã, luôn cầm sách trong tay, vẫn giữ vững sự nhiệt huyết. Anh đặt cuốn "Nhân Quả Luận" đã cũ xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lão Gia Phủ. Giọng anh rõ ràng, dứt khoát, mang theo một niềm tin sắt đá. "Chính vì không có Thiên Đạo mới cần Nhân Đạo, thưa Lão Gia. Những vấn đề này, những cuộc tranh chấp, những cảnh đổ máu ấy, chứng minh rằng chúng ta không thể sống mà không có một triết lý chung, một hệ thống quy tắc do chính con người tạo ra để tự điều chỉnh. Nếu mỗi người chỉ lo vun vén cho lợi ích riêng mình, mà quên đi cái chung, quên đi sự cộng sinh, thì dù Thiên Đạo có còn, e rằng nhân gian cũng chẳng thể bình an." Anh cố gắng thuyết phục, đôi mắt sáng rực lý tưởng, nhưng nhận thấy sự nản lòng của những người xung quanh. Họ, những con người bình thường, khao khát một sự ổn định, nhưng lại hoài nghi về khả năng tự quản của chính mình.

Người Kể Chuyện thở dài, lại cầm quạt giấy phe phẩy, tiếp tục đưa tin tức mới nhất, như thể muốn nhấn mạnh sự cấp bách của tình hình. "Tin tức mới nhất, một đoàn thương nhân vừa bị cướp sạch ở con đường cũ, không một ai dám đứng ra chịu trách nhiệm, vì 'luật trời' đã mờ nhạt, mà 'luật người' thì chưa thành hình. Kẻ cướp không sợ báo ứng, kẻ bị cướp không biết trông cậy vào đâu. Một thị trấn nhỏ ở phía Tây Bắc đã tự mình lập ra luật lệ riêng, nhưng lại gây ra những mâu thuẫn mới với các thị trấn lân cận." Ông dừng lại, ánh mắt quét qua những gương mặt đang lắng nghe, từ những thương nhân giàu có đến những người phu khuân vác, từ những học giả đeo kính cận đến những lão nông dân chất phác. Ai nấy đều trầm ngâm, ánh mắt hiện rõ sự bất an và lo lắng. Sự hỗn loạn đang lan rộng, không còn là những câu chuyện phiếm xa vời nữa, mà đã chạm đến ngưỡng cửa nhà họ, đe dọa trực tiếp đến cuộc sống bình thường mà họ hằng trân quý.

Lão Gia Phủ đột nhiên đặt chén trà xuống bàn cái "cạch", tiếng động vang vọng trong không gian đang tĩnh lặng. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần nuốt chửng ánh chiều tà. Trong đầu ông hiện lên hình ảnh những chuyến hàng bị cướp phá, những thương nhân bị giết hại, và nguy cơ phá sản đang hiện hữu. Ông từng là người kiên quyết chống lại mọi sự thay đổi, nhưng giờ đây, những lợi ích thiết thân của ông đang bị đe dọa nghiêm trọng. Ông bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ, cái "hội nghị" mà những kẻ điên rồ kia đang hô hào, dù còn nhiều nghi hoặc, lại là con đường duy nhất để vãn hồi trật tự, dù chỉ là một trật tự do con người tự tạo ra. Sự hoài nghi không biến mất hoàn toàn, nhưng đã nhường chỗ cho một sự chấp nhận miễn cưỡng, một sự thèm khát ổn định mãnh liệt.

***

Trong Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí trang nghiêm và tĩnh mịch hơn nhiều so với Quán Trà Vọng Giang. Những bức tường gỗ lớn, ngấm màu thời gian, phản chiếu ánh sáng ban mai dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ. Mùi giấy, mực và gỗ cũ quyện lẫn với hương trầm nhẹ thoang thoảng, tạo nên một không gian thiền định. Tiếng giảng bài đều đều của Liễu Thanh Phong vang vọng, cùng tiếng bút lông sột soạt trên giấy của các đệ tử, và đôi khi l�� tiếng thảo luận nhỏ nhẹ khi một vấn đề đạo lý được đưa ra. Linh khí nơi đây vẫn còn khá dồi dào, đủ để duy trì một môi trường tu luyện, nhưng cũng không còn thuần khiết như xưa, mang theo chút tạp khí của thế gian.

Liễu Thanh Phong, dáng người cao gầy, thanh tú, mắt sáng như sao, vẫn khoác trên mình bộ đạo bào của Thái Huyền Tông, tay cầm kiếm Bích Lạc như một phần thân thể. Ông ta đang giảng giải về tầm quan trọng của kỷ luật tu hành, về việc giữ gìn tâm tính và tránh xa những dục vọng phàm trần. Giọng ông ta uy nghiêm, dứt khoát, vẫn toát lên vẻ tự phụ của một tu sĩ chân chính. "Những kẻ phàm nhân đang chìm trong ảo tưởng về 'Nhân Đạo'. Không có sức mạnh, không có Thiên Đạo, họ chỉ là những con kiến tranh giành nhau miếng mồi nhỏ nhoi. Chúng ta, những người tu hành, mới là người gánh vác trật tự của thế gian này. Chỉ có tu luyện đến cảnh giới cao siêu, thoát ly phàm trần, mới có thể nhìn thấu đại nghĩa, mới có thể kiến tạo một thế giới bình an." Ông ta tin tưởng sắt đá vào lời mình nói, vào con đường tu tiên đã được truyền thừa qua hàng vạn năm. Trong mắt ông ta, cái gọi là 'Nhân Đạo' chỉ là một tà thuyết, một sự nổi loạn mù quáng của đám phàm nhân yếu ớt.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch, mặc y phục màu xanh ngọc của y sư, ngồi ở một góc khuất trong giảng đường. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. Nàng lặng lẽ quan sát Liễu Thanh Phong và các đệ tử. Ánh mắt nàng dịu dàng nhưng sắc sảo, có thể nhìn thấu những chấp niệm sâu xa trong lòng người sư huynh. Nàng biết, Liễu Thanh Phong không phải là người xấu, chỉ là ông ta quá cố chấp vào cái "Đạo" mà ông ta đã dành cả đời để theo đuổi, đến mức quên mất bản chất của sự sống, của con người. Nàng khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng về tương lai của Thái Huyền Tông, khi mà những giáo điều cũ đang dần trở nên lỗi thời, không còn phù hợp với một thế giới đang thay đổi từng ngày.

Khi Liễu Thanh Phong dừng lời, chuẩn bị tiếp tục bài giảng, Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng xen vào. Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa không gian tĩnh mịch. "Nhưng thưa Liễu sư huynh, chính sự suy đồi của một số tu sĩ đã gây ra những vấn đề đó. Liệu việc tu luyện mà không giữ được nhân tính có còn là 'trật tự' nữa không? Chẳng phải chúng ta tu tiên là để bảo vệ chúng sinh, để giữ gìn đạo lý hay sao? Nếu tu đến mức mất đi lòng trắc ẩn, mất đi tình người, thì cái gọi là 'trật tự' ấy còn ý nghĩa gì nữa?" Nàng nói một cách thẳng thắn, không chút e dè, khiến Liễu Thanh Phong khựng lại.

Chưa kịp để Liễu Thanh Phong đáp lời, một đệ tử ngoại môn hớt hải chạy vào giảng đường, vẻ mặt hốt hoảng, mồ hôi nhễ nhại. Hắn quỳ xuống, giọng run rẩy. "Báo cáo sư huynh! Vừa có tin khẩn cấp từ vùng đất biên giới! Một nhóm tu sĩ tán tu đã lợi dụng tàn dư linh khí để khống chế một thị trấn nhỏ ở Cửu Long Sơn, yêu sách cống nạp và gây ra nhiều tai ương cho dân chúng. Họ tự xưng là 'người bảo hộ' của Thiên Đạo, nhưng lại gieo rắc sợ hãi, giết chóc và cướp bóc. Dân chúng nơi đó đang cầu cứu, nhưng các tông môn lân cận đều đang bận rộn với việc nội bộ, không ai dám ra tay can thiệp!"

Tin tức này như một gáo nước lạnh tạt vào Liễu Thanh Phong. Ban đầu ông ta giận dữ, định đổ lỗi cho sự yếu đuối của phàm nhân, cho sự sa đọa của thế gian. Ông ta muốn phản bác lời của Mộ Dung Tuyết, muốn khẳng định sự ưu việt của giới tu sĩ. Nhưng lời nói của Mộ Dung Tuyết cùng với tin tức về sự suy đồi của những kẻ tự xưng là "tu sĩ" đã khiến ông ta phải suy nghĩ lại. Một sự dao động nhỏ xuất hiện trong ánh mắt kiên định thường ngày của ông ta. Cái vẻ tự phụ, cao ngạo bỗng chốc vơi đi, thay vào đó là một nỗi ưu tư khó tả. Ông ta nhận ra rằng, cái "trật tự" mà ông ta cố gắng gánh vác đang sụp đổ không chỉ từ bên ngoài, mà còn từ chính bên trong. Những kẻ tu sĩ, vốn dĩ phải là người bảo vệ, lại đang trở thành kẻ phá hoại, lợi dụng cái bóng của Thiên Đạo để thỏa mãn dục vọng cá nhân. Liễu Thanh Phong nắm chặt chuôi kiếm Bích Lạc, hơi thở nặng nề hơn. Lần đầu tiên, ông ta bắt đầu tự hỏi, liệu con đường tu tiên mà ông ta đang đi, có thực sự là con đường chính đạo hay không, khi mà nó lại dễ dàng bị vấy bẩn bởi những chấp niệm phàm tục đến thế.

Mộ Dung Tuyết nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt nàng chất chứa sự thấu hiểu và một nỗi buồn sâu sắc. Nàng biết, sự thay đổi trong tâm trí một người cố chấp như Liễu Thanh Phong không phải là chuyện một sớm một chiều. Nhưng ít nhất, hạt giống nghi ngờ đã được gieo, và đó là khởi đầu cho mọi sự biến chuyển. Nàng chỉ hy vọng rằng, sự thức tỉnh này không đến quá muộn.

***

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Nơi đây tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió đêm luồn qua khe cửa, mang theo hơi sương dịu mát. Mùi giấy cũ, mực tàu và gỗ đàn hương phảng phất, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa ấm cúng. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, ngồi yên lặng bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, dưới ánh đèn dầu leo lét. Đôi mắt sâu thẳm của anh, như chứa đựng cả một vũ trụ, đang lướt qua những dòng chữ trên một cuốn sách cổ đã ố vàng. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất trầm tĩnh, điềm đạm của anh lại khiến người ta cảm thấy một sự bình yên lạ thường.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngồi bên cạnh, chăm chú chép bài từ một cuốn sách khác. Cậu bé đôi khi ngước nhìn tiên sinh của mình, đôi khi lại lén nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bắt đầu ló dạng, soi rọi con đường vắng vẻ của thị trấn. Dù không trực tiếp tham gia vào những cuộc tranh luận ồn ào hay những biến cố dữ dội bên ngoài, nhưng mọi sự kiện đang diễn ra trên nhân gian đều ít nhiều chạm đến quán sách nhỏ này, thông qua những lời đồn đại, những tin tức mà cậu bé nghe lỏm được từ khách qua đường.

"Tiên sinh," Thư Đồng Tiểu An khẽ gọi, giọng nói lí nhí, sợ làm gián đoạn sự tập trung của Tạ Trần. Cậu bé đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn tiên sinh của mình. "Con nghe nói Lão Gia Phủ đang rất lo lắng về việc buôn bán của mình. Các chuyến hàng của ông ấy bị cướp phá liên tục, khiến ông ấy mất ăn mất ngủ. Con người ta, khi lợi ích bị đe dọa, họ sẽ nghĩ khác, đúng không ạ?" Tiểu An hỏi, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tò mò và một chút thấu hiểu. Cậu bé, dù còn nhỏ, đã bắt đầu nhận ra những quy luật vận hành của nhân tâm.

Tạ Trần không lập tức trả lời. Anh chậm rãi đặt cuốn sách cổ xuống bàn, tiếng giấy nhẹ nhàng đến mức hầu như không nghe thấy. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn xuyên qua màn đêm, nhìn thấy cả dòng chảy nhân quả đang cuộn trào. Một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu, thoáng hiện trên môi anh, nhưng cũng nhanh chóng tan biến. "Tiểu An à," giọng anh trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một chiều sâu triết lý. "Lợi ích là một động lực mạnh mẽ. Nó có thể khiến con người trở nên tham lam, tàn nhẫn, nhưng đôi khi, nó cũng là cánh cửa để con người nhìn thấy bức tranh lớn hơn, và nhận ra giá trị của sự hợp tác."

Anh quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt ôn hòa. "Khi con người chỉ nhìn thấy lợi ích cá nhân trước mắt, họ sẽ tranh giành, sẽ xung đột. Nhưng khi những xung đột ấy gây ra tổn thất quá lớn, khi lợi ích chung bị đe dọa, họ sẽ buộc phải nhìn lại, buộc phải suy ngẫm về một con đường khác. Con đường của sự hợp tác, của những quy tắc chung, của một trật tự mới mà không cần đến Thiên Đạo." Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, rọi sáng vạn vật. Anh đã gieo hạt, gieo những tư tưởng về 'Nhân Đạo', về sự tự chủ của con người. Giờ là lúc những hạt giống ấy đâm chồi nảy lộc, theo cách riêng của nó, qua những biến động của nhân gian, qua những thăng trầm của nhân tâm. Anh không can thiệp, anh chỉ quan sát, bởi anh hiểu rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn phải tự mình tìm kiếm con đường phía trước. Anh tin tưởng vào bản chất của con người, vào khả năng tự nhận thức và tự điều chỉnh của họ, dù con đường ấy có chông gai đến mấy.

***

Đêm đã về khuya, vầng trăng sáng vằng vặc trên Thành Vô Song, soi rõ những mái ngói cong vút của Hội Nghị Điện. Trong đại điện rộng lớn, mùi gỗ đàn hương phảng phất, tạo nên một không gian trang trọng nhưng cũng tĩnh mịch đến lạ. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và Bách Lý Hùng vẫn đang miệt mài xem xét những báo cáo cuối cùng được gửi về từ khắp nơi trên nhân gian. Ánh nến lung linh hắt bóng ba người lên những bức tường cao vợi, tạo nên những cái bóng đổ dài, như gánh nặng trách nhiệm mà họ đang mang vác.

Dương Quân, tuấn tú, khí chất nho nhã, nhưng đôi mắt đã hằn lên những quầng thâm vì thức trắng nhiều đêm, đọc lớn một đoạn báo cáo. Giọng anh tuy mệt mỏi nhưng không giấu nổi sự nhẹ nhõm và phấn chấn. "Thưa Tiên Tử, các báo cáo đều cho thấy một xu hướng tích cực rõ rệt. Ban đầu, có rất nhiều hoài nghi và phản đối gay gắt, đặc biệt là từ những người có quyền lợi gắn liền với trật tự cũ. Nhưng những vấn đề thực tế, những hỗn loạn không ngừng gia tăng, đã khiến họ phải nhìn nhận lại. Lão Gia Phủ, vị thương nhân từng kịch liệt phản đối, giờ đây đã đích thân gửi thư, bày tỏ sự sẵn lòng tham gia hội nghị, thậm chí còn đề nghị tài trợ một phần kinh phí. Ngay cả Liễu Thanh Phong của Thái Huyền Tông cũng đã gửi một thông điệp, tuy không trực tiếp ủng hộ nhưng cũng không còn phản đối gay gắt như trước, mà chỉ yêu cầu làm rõ những điều khoản về quyền lợi của các tông môn tu sĩ."

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị. Ông đặt một chồng báo cáo dày cộp xuống bàn, tiếng giấy sột soạt vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Lòng người đã biến chuyển, Tiên Tử ạ. Họ đã thấy rõ rằng nếu không hành động, nếu không tự mình kiến tạo một trật tự mới, chính bản thân họ sẽ bị cuốn vào vòng xoáy hỗn loạn, lợi ích của họ sẽ bị hủy hoại. Họ đã hiểu rằng, cái giá của sự thờ ơ là quá đắt. Đây là thời cơ chín muồi để triệu tập hội nghị, để thống nhất ý chí nhân gian." Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, nhưng cũng chứa đựng sự thận trọng của một người từng trải.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây lại ánh lên một tia hy vọng. Nàng cầm lên một bản phân tích chi tiết, chữ viết nắn nót, rõ ràng, đó là của Mộ Dung Tuyết. "Mộ Dung Tuyết đã gửi một bản phân tích rất sâu sắc về sự cần thiết của hội nghị này. Nàng ấy chỉ ra rằng, những vấn đề như tranh chấp tài nguyên, sự suy đồi của một bộ phận tu sĩ, hay sự hỗn loạn trong thương nghiệp, đều là hệ quả của việc thiếu vắng một 'linh hồn chung', một 'kim chỉ nam' cho nhân loại khi Thiên Đạo đang dần lụi tàn. Nàng ấy tin rằng, 'Nhân Đạo' chính là linh hồn ấy, và hội nghị này là cơ hội để định hình nó."

Nàng khẽ khép đôi mắt, hít một hơi thật sâu, rồi mở ra, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Một nụ cười nhẹ, hiếm hoi, thoáng nở trên môi nàng, như một đóa tuyết liên vừa hé nở trong đêm đông. "Vậy thì, hãy chuẩn bị. Hội Nghị Nhân Gian sẽ được triệu tập. Chúng ta sẽ đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tự định đoạt vận mệnh của mình, nơi sự trọn vẹn không cần tìm kiếm ở những cõi hư vô, mà ở ngay trong cuộc sống này, trong chính bản thân mỗi chúng ta."

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, bước đến tấm bản đồ lớn của nhân gian được trải trên tường, chỉ vào Thành Vô Song, nơi Hội Nghị Nhân Gian s���p sửa diễn ra. Ánh mắt nàng ngập tràn quyết tâm. Dương Quân và Bách Lý Hùng gật đầu đồng tình, gương mặt rạng rỡ hẳn lên. Họ bắt đầu phân công nhiệm vụ, lên kế hoạch chi tiết cho sự kiện trọng đại này.

Cuộc Hội Nghị Nhân Gian sắp tới sẽ là một sự kiện mang tính bước ngoặt, nhưng cũng đầy rẫy thử thách và đối đầu tư tưởng. Sự thay đổi trong suy nghĩ của những người bảo thủ cho thấy 'Nhân Đạo' có tiềm năng lan tỏa, nhưng cũng sẽ đối mặt với sự phản kháng mạnh mẽ và các vấn đề phát sinh từ bản chất con người. Tạ Trần, dù không xuất hiện trực tiếp, nhưng triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' và sự thấu hiểu nhân quả của anh vẫn là kim chỉ nam, cho thấy vai trò 'người thầy vô danh' của anh sẽ tiếp tục định hình kỷ nguyên mới một cách sâu sắc. Các vấn đề xã hội hiện tại chỉ là khởi đầu, cho thấy con đường xây dựng 'Nhân Đạo' còn rất dài và đầy chông gai, yêu cầu sự kiên trì và trí tuệ. Đêm đó, dưới ánh trăng vằng vặc, Thành Vô Song, trung tâm của kỷ nguyên mới, bắt đầu rung chuyển, chuẩn bị cho một sự kiện s��� định hình lại toàn bộ nhân gian.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free