Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1006: Làn Sóng Triết Lý: Bức Thư Ngỏ Khuấy Động Nhân Gian

Những cuộn thư được niêm phong cẩn thận, mang theo trọng trách của một kỷ nguyên, đã rời khỏi Hội Nghị Điện trong đêm mưa phùn, xuyên qua bóng tối và sương lạnh, được những người đưa thư trung thành mang đi khắp các ngóc ngách của Thập Phương Nhân Gian. Họ là những phàm nhân bình thường, nhưng ý chí kiên định và sự tin tưởng vào con đường mới đã ban cho họ một sức mạnh vô hình, thôi thúc họ vượt qua mọi gian nan. Khi bình minh ló dạng, tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây mỏng, những hạt mầm tư tưởng đã bắt đầu gieo rắc, chờ đợi ngày nảy mầm trong lòng người. Và quả thật, không quá vài ngày, một làn sóng tranh luận dữ dội đã khuấy động khắp nhân gian, từ quán trà thôn dã đến thư viện cổ kính, từ triều đình uy nghiêm đến các môn phái tu tiên ẩn mình.

***

Buổi sáng muộn tại Quán Trà Vọng Giang, không khí yên bình thường ngày đã bị phá vỡ bởi sự sôi động hiếm thấy. Quán trà được dựng bằng gỗ mộc mạc, với những ban công nhỏ vươn ra sát mặt sông, nơi dòng nước cuộn chảy không ngừng, mang theo âm thanh rì rào êm đềm như lời tự sự của thời gian. Gió mát lành từ mặt sông thổi vào, luồn qua những tán cây cổ thụ ven bờ, mang theo mùi hương của trà xanh mới pha, mùi bùn non ẩm ướt và hương hoa dại thoang thoảng. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên những bộ bàn ghế mộc mạc, tạo nên một bức tranh ấm áp và dễ chịu.

Hôm nay, Quán Trà Vọng Giang tấp nập hơn hẳn mọi khi. Tiếng chén đĩa va chạm, tiếng cười nói xôn xao quyện vào tiếng chim hót lảnh lót từ bụi tre sau quán. Nhưng nổi bật hơn cả là giọng nói trầm bổng, đầy kịch tính của một Người Kể Chuyện. Hắn, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh đặc trưng, đang đứng giữa sảnh, tay cầm một tờ giấy viết đầy chữ, không ngừng vung tay diễn tả. Đó chính là bản sao của "Bức Thư Ngỏ" mà ba vị Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng đã gửi đi, và hắn đang dùng tài năng của mình để lan truyền nó đến từng tai người phàm.

"Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!" Người Kể Chuyện cất giọng, âm lượng vừa đủ để át tiếng ồn ào xung quanh nhưng không quá chói tai, "Một bức thư hiệu triệu thiên hạ, từ Thành Vô Song xa xôi, của những bậc hiền giả đã thấu tỏ Thiên Đạo suy tàn! Họ nói rằng... chúng ta, nhân loại, không cần phải khao khát thành tiên nữa! Rằng con đường tu tiên chỉ khiến người ta 'mất người'! Rằng... một kỷ nguyên mới, nơi nhân gian tự định đoạt vận mệnh, không cần đến thần tiên!" Hắn nhấn mạnh từng câu, đôi mắt láu lỉnh quét qua từng khuôn mặt đang dán chặt vào mình.

Lời hiệu triệu của hắn như một ngọn lửa châm vào đống củi khô. Cả quán trà bỗng rộ lên những tiếng bàn tán, tranh luận. Tại một bàn gần cửa sổ, một Thư Sinh Giỏi trẻ tuổi, phong thái nho nhã, tay không rời cuốn sách nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Người Kể Chuyện, hào hứng vỗ bàn. "Tiên sinh Tạ Trần quả là đại trí! Triết lý này mới thực là nhân đạo chân chính!" Hắn thốt lên, đôi mắt sáng rực đầy lý tưởng. "Con người sinh ra đã là người, cớ gì phải cố gắng biến mình thành tiên, rồi đánh mất đi chính bản ngã? Chẳng phải tu tiên để trường sinh bất lão, để mạnh mẽ hơn sao? Nhưng nếu sức mạnh và sự trường sinh ấy đổi lấy sự vô cảm, thì có ích gì?"

Ngồi đối diện hắn là một Lão Gia Phủ béo tốt, râu dài, mặc gấm vóc sang trọng. Ông ta nhíu mày, gương mặt kiêu ngạo lộ rõ vẻ khó chịu. Ông khẽ nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm, rồi đặt chén xuống bàn một cách nặng nề. "Phàm nhân sao có thể tự trị? Thiên Đạo suy yếu, ắt có hỗn loạn. E rằng đây chỉ là lời xúi giục loạn lạc, muốn lật đổ trật tự đã tồn tại ngàn vạn năm!" Giọng ông ta mang theo sự hoài nghi và lo ngại sâu sắc về sự thay đổi có thể ảnh hưởng đến quyền lợi của giới giàu có như ông. "Thiên Đạo là bản nguyên của mọi sự tồn tại, là quy tắc giữ cho vạn vật vận hành. Nay nó suy yếu, người ta lại không tìm cách vá trời, mà còn muốn chối bỏ nó? Thật là điên rồ!" Ông ta lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ bảo thủ, không hề tin tưởng vào khả năng tự lực của phàm nhân. Đối với ông, trật tự xã hội là điều tối quan trọng, và mọi sự thay đổi đều mang theo nguy cơ.

Trong khi đó, ở một góc khuất hơn, một Tôn Đại Thúc với gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn, dáng vẻ lam lũ của một người nông dân, đang từ tốn nhấm nháp chiếc bánh bao nóng hổi. Ông ta đội chiếc nón rơm quen thuộc, đôi mắt nheo lại nhìn ra dòng sông. Nghe lời tranh luận, ông khẽ thở dài, rồi thản nhiên buông một câu. "Cái gì mà chả có hai mặt. Cứ nhìn xem người ta sống thế nào đã." Giọng ông bình thản, chất phác, không có vẻ gì là quá sốt sắng. Đối với người nông dân như ông, những triết lý cao siêu có vẻ xa vời, điều quan trọng nhất là cuộc sống thường nhật có được yên ổn hay không. "Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người, ấy là đủ. Còn chuyện Tiên Đạo hay Nhân Đạo, cứ để mấy người học rộng biết nhiều lo. Ta chỉ mong mùa màng bội thu, con cái được ăn no mặc ấm là mừng rồi." Mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng ông cũng mở lòng lắng nghe, không vội phán xét. Ông tin vào sự thật giản dị mà mình cảm nhận được qua cuộc sống lao động chân tay, rằng giá trị của một con người không nằm ở việc họ có thể bay lượn hay trường sinh, mà ở cách họ đối xử với đồng loại và thiên nhiên. Sự bình thản của ông như một làn gió mát giữa làn sóng tranh luận đang ngày một dâng cao.

Người Kể Chuyện tiếp tục cao giọng, "Họ nói rằng, chính sự chấp niệm vào sức mạnh, vào sự trường sinh bất tử đã khiến Thiên Đạo suy kiệt! Rằng con người cần phải tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống trần thế, trân trọng từng khoảnh khắc hữu hạn của 'nhân gian'! Rằng... 'cuộc sống bình thường' mới là vô giá!" Hắn vung tay, giọng điệu chuyển từ kịch tính sang trầm lắng, rồi lại đầy nhiệt huyết. Hắn biết rằng những lời này là những hạt mầm tư tưởng mạnh mẽ, đủ sức lay chuyển cả một thế giới đã quen với việc sùng bái tiên nhân. Hắn không khỏi nghĩ đến những lời dạy của Tạ Trần, vị thư sinh nghèo đã từng từ chối con đường tu đạo, nhưng lại có trí tuệ sắc bén có thể nhìn thấu nhân tâm. Người Kể Chuyện cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với những lời hiệu triệu này, như thể chúng nói lên chính những trăn trở bấy lâu trong lòng hắn.

Thư Sinh Giỏi đứng phắt dậy, gương mặt rạng rỡ. "Chính xác! Tri thức là sức mạnh! Sức mạnh để nhận ra đâu là lẽ phải, đâu là ảo vọng! Nếu Thiên Đạo chỉ là một xiềng xích trói buộc nhân tính, thì phá bỏ nó chẳng phải là giải thoát sao? Các vị tiền bối đã nhìn xa trông rộng, thấu hiểu được cái giá của quyền năng khi đánh đổi bằng nhân tính. Đây không phải là loạn lạc, mà là sự thức tỉnh! Sự thức tỉnh để xây dựng một thế giới mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống trần thế, kh��ng cần đến sự bất tử hay quyền năng siêu phàm." Hắn quay sang nhìn Lão Gia Phủ, ánh mắt đầy thách thức. "Lão gia lo sợ trật tự bị phá vỡ, nhưng trật tự ấy có thật sự công bằng khi nó khiến con người phải 'mất người'? Chẳng phải đã đến lúc chúng ta tự xây dựng một trật tự mới, dựa trên lòng nhân ái và sự thấu hiểu?"

Lão Gia Phủ hừ lạnh, đặt chén trà xuống. "Tuổi trẻ nông nổi! Ngươi biết gì về sự khắc nghiệt của thế gian? Không có tiên nhân che chở, không có Thiên Đạo duy trì, nhân loại sẽ trở thành bầy thú hoang dã, tranh giành cắn xé lẫn nhau! Trật tự hiện tại có thể không hoàn hảo, nhưng ít nhất nó ổn định. Cái gọi là 'Nhân Đạo' này, ta e rằng chỉ là một ý tưởng hão huyền, sẽ dẫn đến cảnh tượng máu chảy đầu rơi, quyền lợi bị đảo lộn. Ngươi nói 'phá bỏ xiềng xích', nhưng có khi lại tự trói mình vào những xiềng xích mới, còn nặng nề hơn!" Ông ta không thể chấp nhận được ý nghĩ về một thế giới mà không có những quy tắc, những bậc bề trên để duy trì sự ổn định, đặc biệt là khi sự ổn định đó đã mang lại cho ông ta một cuộc sống sung túc và quyền lực. Nỗi sợ hãi mất đi địa vị, mất đi sự kiểm soát đã ăn sâu vào tâm trí ông.

Tôn Đại Thúc nghe vậy, khẽ gật đầu. "Cũng phải thôi. Xưa nay, người mạnh thì được trọng, kẻ yếu thì bị khinh. Nay nếu không có tiên nhân, thì liệu có ai đứng ra bảo vệ chúng ta, những người dân thường này không?" Ông đặt câu hỏi, không phải để phản đối, mà để bày tỏ sự lo lắng chân thành của một người dân lao động. Ông hiểu rằng, sự thay đổi luôn đi kèm với rủi ro, và những người nghèo khổ như ông là những người dễ bị tổn thương nhất. "Sống một đời bình thường, nghe thì dễ, nhưng để được bình thường mà không bị kẻ mạnh chèn ép, ấy lại là chuyện khó. Mong sao những người khởi xướng 'Nhân Đạo' này, họ thật sự nghĩ cho dân lành." Ông khẽ nâng chiếc bánh bao lên cắn thêm một miếng, vẻ mặt đăm chiêu.

Người Kể Chuyện, thấy không khí tranh luận càng lúc càng gay gắt, bèn khoát tay, ý muốn mọi người bình tĩnh lại. "Thôi thôi, các vị cứ bình tâm. Bức thư này chỉ là lời hiệu triệu, là một ý tưởng. Còn chuyện thế nào, thì phải chờ xem các bậc hiền giả kia định làm gì. Nhưng ta tin rằng, những hạt giống 'Nhân Đạo' đã được gieo sẽ nảy nở, và cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn sẽ phải đối mặt với những thách thức từ bản chất của chính mình." Hắn thầm nghĩ, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc cách mạng tư tưởng, và nó chắc chắn sẽ không dễ dàng gì. Tuy nhiên, trong đôi mắt hắn vẫn ánh lên tia hy vọng, một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của nhân loại.

***

Cùng lúc đó, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Buổi chiều hôm ấy, trời âm u, se lạnh, những cơn gió heo may lướt qua những hàng cây cổ thụ, mang theo hơi ẩm ướt của một cơn mưa sắp tới. Giảng đường là một tòa nhà lớn được xây bằng gỗ chắc chắn, với nhiều phòng học và một sảnh lớn dùng để giảng bài tập trung cho hàng trăm đệ tử. Bên trong, mùi giấy cũ, mực và gỗ quyện vào nhau, đôi khi lại thoảng mùi hương trầm nhẹ từ những lư hương đặt ở góc sảnh. Linh khí trong giảng đường vừa phải, đủ để duy trì sự thanh tỉnh cho người tu hành nhưng không quá dồi dào, phản ánh tình trạng chung của Thiên Đạo đang suy yếu. Bầu không khí vốn dĩ luôn nghiêm túc, tập trung học hỏi, nay lại trở nên căng thẳng và ồn ào hơn thường lệ. Tiếng giảng bài đã ngừng, thay vào đó là những tiếng xì xào bàn tán, tiếng thở dài và đôi khi là những tiếng nói lớn thể hiện sự phẫn nộ.

Một số đệ tử và vài trưởng lão đang vây quanh một vị trưởng lão khác, tay ông ta cầm một bản sao của "Bức Thư Ngỏ", vẻ mặt đầy vẻ khó tin. Liễu Thanh Phong, một trưởng lão trẻ tuổi nhưng có địa vị cao trong Thái Huyền Tông, đứng đối diện với Mộ Dung Tuyết, một y giả tài năng, người cũng từng là một trong những người bạn cũ của Tạ Trần. Liễu Thanh Phong dáng người thanh tú, cao gầy, đôi mắt sáng như sao nhưng giờ đây ánh lên vẻ phẫn nộ rõ rệt. Thanh kiếm Bích Lạc mà y luôn mang bên mình, dường như cũng đang rung nhẹ trong vỏ, phản ánh sự bất an của chủ nhân. Vẻ ngoài chính trực của y lúc này bị che lấp bởi sự tự phụ và cố chấp.

"Tà thuyết! Tuyệt đối là tà thuyết!" Liễu Thanh Phong cất giọng, âm lượng không quá lớn nhưng đủ để mọi người trong sảnh phải nín lặng. Giọng y khinh miệt, vang vọng trong không gian trang nghiêm của giảng đường. "Phàm nhân sao dám mưu toan định đoạt vận mệnh của chính mình, của cả thiên hạ? Đây là sự sỉ nhục với Thiên Đạo, là mầm mống họa loạn cho tu đạo giới! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa của Thiên Đạo, của sự trường tồn vĩnh cửu? Chẳng lẽ họ muốn kéo tất cả chúng ta xuống vũng bùn phàm tục, để rồi nhân gian chìm trong hỗn loạn và tự diệt vong sao?" Y vung tay áo, động tác dứt khoát, thể hiện sự bài xích kịch liệt. Đối với Liễu Thanh Phong, niềm tin vào Thiên Đạo và con đường tu tiên đã ăn sâu vào cốt tủy, là lẽ sống, là chân lý bất di bất dịch. Việc chối bỏ nó giống như chối bỏ chính bản thân y.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi bu��n khó tả, như thể nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của thế gian. Đôi mắt nàng trầm tư, nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không hề né tránh. "Liễu sư huynh, lời lẽ của bức thư tuy mạnh bạo nhưng cũng có lý. Chẳng phải Thiên Đạo đã suy yếu sao? Chẳng phải nhiều tu sĩ đã 'mất người' sao, đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo?" Nàng nhẹ nhàng vuốt lọn tóc mai, giọng nói vẫn êm ái nhưng đầy sức nặng. "Đã đến lúc chúng ta nhìn nhận lại. Nếu con đường mà chúng ta đang theo đuổi chỉ dẫn đến sự hủy hoại nhân tính, thì đó liệu có còn là 'đạo' nữa không? Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng không chỉ đơn thuần là bảo vệ bức thư, mà còn đang đặt ra một câu hỏi triết lý sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của sự tu luyện. Nàng đã chứng kiến không ít đồng môn vì theo đuổi cảnh giới cao siêu mà trở nên vô cảm, tàn nhẫn, không còn chút nhân tính nào.

Một đệ tử trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đầy hoang mang, rụt rè cất lời. "Nhưng nếu không có Thiên Đạo, chúng ta biết đi về đâu? Sức mạnh mà chúng ta tu luyện, cảnh giới mà chúng ta theo đuổi, chẳng phải đều dựa vào Thiên Đạo sao? Nếu Thiên Đạo sụp đổ, chẳng phải tất cả nỗ lực của chúng ta đều trở thành vô nghĩa sao?" Cậu ta nhìn Liễu Thanh Phong, rồi lại nhìn Mộ Dung Tuyết, hy vọng tìm thấy một câu trả lời. Sự bất an bao trùm lên cậu, cũng như lên rất nhiều đệ tử khác trong giảng đường. Họ đã được dạy dỗ rằng tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu và quyền năng, nay bỗng nhiên có kẻ muốn phủ nhận tất cả.

Liễu Thanh Phong quay sang đệ tử trẻ, ánh mắt chứa đầy sự thất vọng. "Ngươi là đệ tử Thái Huyền Tông, sao lại có thể lung lay ý chí như vậy? Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Cái gọi là 'mất người' chỉ là một thử thách trên con đường tu luyện, là sự tôi luyện ý chí để đạt đến cảnh giới siêu phàm! Những kẻ yếu đuối, không thể vượt qua, mới buông lời đả kích!" Y không chấp nhận bất kỳ sự nghi ngờ nào về con ��ường mà mình đã chọn, con đường mà y tin là chân lý duy nhất. Y cho rằng, những cảm xúc, những ràng buộc trần thế chỉ là gông cùm trói buộc người tu hành, cản trở họ đạt đến đỉnh cao.

Mộ Dung Tuyết khẽ lắc đầu. "Sư huynh, nếu cái giá của sự 'siêu phàm' là đánh mất bản chất làm người, vậy thì đó có phải là sự tiến hóa, hay là sự thoái hóa? Chẳng phải Tạ Trần đã từng nói rằng, cái gọi là 'bất tử' không phải là kéo dài sự tồn tại về mặt thời gian, mà là sự vĩnh cửu của những giá trị tốt đẹp trong lòng người sao? Ngài ấy, một phàm nhân không tu hành, nhưng lại nhìn thấu được những điều mà nhiều tiên nhân không thể thấy." Nàng nhẹ nhàng nhắc đến tên Tạ Trần, như một bằng chứng sống cho triết lý "Nhân Đạo". Lời nàng nói không phải là lời buộc tội, mà là một sự gợi mở, một lời mời gọi suy ngẫm.

Các đệ tử trong giảng đường xì xào, hoang mang nhìn nhau. Một số người gật gù đồng tình với lời của Mộ Dung Tuyết, một số khác lại tỏ vẻ khó chịu, sợ hãi trước viễn cảnh Thiên Đạo sụp đổ. Sự xuất hiện của "Bức Thư Ngỏ" đã tạo ra một vết nứt lớn trong lòng tu đạo giới, buộc họ phải đối mặt với những câu hỏi mà bấy lâu nay họ cố tình lảng tránh. Liễu Thanh Phong cảm thấy sự phẫn nộ dâng lên trong lòng. "Đừng nhắc đến cái tên Tạ Trần ở đây! Hắn chỉ là một phàm nhân, một kẻ đã từ bỏ con đường tu đạo, sao có thể dùng lời của hắn để biện minh cho tà thuyết này? Mộ Dung sư muội, ngươi đã bị mê hoặc rồi! Cuộc họp khẩn cấp được kêu gọi sẽ là một sự kiện lớn, nơi các thế lực khác nhau lần đầu tiên ngồi lại để thảo luận về tương lai của nhân gian, nhưng ta e rằng, đó sẽ chỉ là nơi để những kẻ cơ hội gieo rắc sự hỗn loạn!" Y nắm chặt tay, gân xanh nổi lên, đôi mắt sắc lạnh như muốn đóng băng cả không gian xung quanh. "Hãy xem, đây sẽ là sự khởi đầu của một thảm họa!"

Mộ Dung Tuyết chỉ khẽ thở dài, không tranh luận thêm. Nàng biết rằng, để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào hàng ngàn năm không phải là chuyện ngày một ngày hai. Sự phản đối mạnh mẽ từ các tu sĩ truyền thống và những người có quyền lợi gắn liền với Thiên Đạo sẽ là rào cản lớn cho sự phát triển của 'Nhân Đạo'. Tuy nhiên, sự hoang mang của các đệ tử trẻ, và cả những ánh mắt đồng tình từ một số trưởng lão khác, cho thấy rằng hạt giống của tư tưởng mới đã được gieo, và nó sẽ từ từ nảy mầm, dù có phải trải qua bao nhiêu phong ba bão táp đi chăng nữa.

***

Trong khi nhân gian đang dậy sóng bởi những cuộc tranh luận triết lý, tại Hội Nghị Điện ở Thành Vô Song, ba vị Lăng Nguyệt, Dương Quân và Bách Lý Hùng đang đối mặt với một đêm khuya tĩnh lặng nhưng đầy áp lực. Bên ngoài, mưa phùn nhẹ bay lất phất, tạo nên một âm thanh rì rầm đều đặn, như lời thì thầm của vũ trụ. Căn phòng rộng lớn, trang trọng, được chiếu sáng bằng ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp trận cổ xưa, tỏa ra một mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, mang lại cảm giác an yên nhưng không giấu nổi sự căng thẳng bao trùm. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách, và đôi khi là tiếng thở dài khe khẽ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch.

Họ ngồi quanh một chiếc bàn lớn, trước mặt là hàng chồng báo cáo từ khắp nơi trên Thập Phương Nhân Gian. Những bản báo cáo này, được gửi về bởi những người đưa thư trung thành, tổng hợp những phản ứng đầu tiên của nhân gian đối với "Bức Thư Ngỏ". Ánh nến chập chờn trên bàn chiếu lên gương mặt đầy suy tư của ba người, vẽ nên những bóng đổ dài trên tường.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang cắm cúi ghi chú lia lịa trên một tấm bản đồ lớn trải trên bàn. Đôi mắt anh sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng lúc này lại hiện rõ sự lo lắng. Anh chỉ vào các điểm trên bản đồ, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng cũng mang theo chút mệt mỏi. "Phản ứng ở phía Đông mạnh nhất, đặc biệt là các học viện, thư viện và những vương triều có nền văn hóa phát triển. Họ đón nhận triết lý 'Nhân Đạo' một cách nhiệt tình, coi đó là con đường giải thoát khỏi sự phụ thuộc vào Thiên Đạo đang suy yếu. Nhiều học giả đã bắt đầu viết luận, tổ chức c��c buổi diễn thuyết công khai. Đây là tín hiệu đáng mừng." Anh dừng lại, di chuyển ngón tay về phía Bắc. "Nhưng phía Bắc, nơi các môn phái tu tiên vẫn còn hùng mạnh, nơi tu sĩ còn nhiều và quyền lực của họ vẫn rất lớn, thì phản đối kịch liệt. Có những nơi thậm chí còn ra lệnh cấm tiệt việc lưu truyền bức thư, coi đó là tà đạo. Đây là vấn đề nan giải, và chắc chắn sẽ là một thách thức lớn trong cuộc họp sắp tới." Anh thở dài, ý thức được rằng cuộc chiến tư tưởng này sẽ không dễ dàng.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần và ánh mắt kiên nghị, trầm ngâm gõ ngón tay xuống mặt bàn. Khuôn mặt vuông vức, bộ râu quai nón rậm rạp của ông càng làm tăng thêm vẻ từng trải. "Dân chúng bình thường thì nửa tin nửa ngờ. Họ quan tâm nhiều hơn đến cuộc sống cơm áo gạo tiền, đến sự an nguy của gia đình mình. Nhưng sự nhiệt tình của các thư sinh, học giả là đáng mừng. Họ là lực lượng tiên phong cho tư tưởng, là những người có khả năng lan tỏa triết lý 'Nhân Đạo' đến mọi tầng lớp xã hội." Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, nhưng cũng chứa đựng sự thận trọng của một người đã trải qua nhiều sóng gió. Ông hiểu rằng, để 'Nhân Đạo' thực sự bén rễ, nó phải đi vào lòng dân, phải chứng minh được giá trị thực tế của mình. "Tuy nhiên, cũng cần phải đề phòng những kẻ cơ hội. Bất cứ sự thay đổi lớn nào cũng sẽ thu hút những kẻ muốn trục lợi từ sự hỗn loạn. Chúng ta phải đảm bảo rằng thông điệp của chúng ta không bị bóp méo, không bị lợi dụng để gây ra những cuộc nổi dậy không đáng có."

Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu. Nàng khẽ thở dài, nhắm mắt lại, dường như đang hình dung những kịch bản có thể xảy ra trong tương lai gần. Bạch y của nàng hòa vào ánh sáng dịu nhẹ, tạo nên một vẻ thanh khiết nhưng đầy uy lực. "Chúng ta đã đoán trước được những phản ứng này. Cuộc họp sắp tới sẽ là một trận chiến tư tưởng khốc liệt. Chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng để không làm lệch lạc đi ý nghĩa của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã gieo mầm." Giọng nàng mang theo một sự trang trọng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng biết rằng, nhiệm vụ của họ không chỉ là truyền bá một triết lý, mà còn là định hướng cả một kỷ nguyên, dẫn dắt nhân loại vượt qua giai đoạn chuyển giao đầy biến động này. "Khó khăn trong việc truyền tải trọn vẹn triết lý 'Nhân Đạo' của Tạ Trần cho thấy cuộc chiến tư tưởng sẽ kéo dài và cần sự kiên trì." Nàng nhớ đến Tạ Trần, vị thư sinh đã chọn cách sống một đời bình thường, không khao khát thành tiên, nhưng lại vô tình trở thành "điểm neo nhân quả", thay đổi vận mệnh thế giới. Nàng tự hỏi, liệu Tạ Trần có đang quan sát họ, và có hài lòng với những gì họ đang làm không?

Dương Quân nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ chứng minh rằng 'Nhân Đạo' không phải là tà thuyết, mà là con đường chân chính cho nhân loại. Chúng ta sẽ đối mặt với sự chống đối, với sự hiểu lầm, và chúng ta sẽ không ngừng củng cố nền tảng của 'Nhân Đạo' bằng những hành động cụ thể, bằng sự giáo dục, bằng những luật pháp dựa trên giá trị nhân sinh." Anh tin rằng, sự nhiệt tình của các học giả và thế hệ trẻ cho thấy tiềm năng lớn của 'Nhân Đạo' trong việc định hình xã hội tương lai, nhưng cũng cần sự dẫn dắt khôn ngoan.

Bách Lý Hùng gật đầu đồng tình, nắm chặt tay. "Cuộc 'họp khẩn cấp' được kêu gọi sẽ là một sự kiện mang tính bước ngoặt, nơi các phe phái sẽ đối đầu trực diện về mặt tư tưởng và chiến lược. Chúng ta phải sẵn sàng cho mọi khả năng, kể cả những cuộc đối đầu công khai. Điều quan trọng là chúng ta phải giữ vững lập trường, không để những lời lẽ xuyên tạc làm lung lay ý chí." Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, như gột rửa những bụi bẩn của thế gian.

Lăng Nguyệt mở mắt, ánh nhìn của nàng kiên định hơn bao giờ hết. "Hãy để họ tranh luận, hãy để họ nghi ngờ. Miễn là những hạt giống đã gieo không bị vùi lấp, thì một ngày nào đó, chúng sẽ đâm chồi nảy lộc. Thiên Đạo đang suy yếu, và nhân loại đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới. Trách nhiệm của chúng ta là đảm bảo rằng kỷ nguyên đó sẽ là kỷ nguyên của con người, nơi sự trọn vẹn không cần tìm kiếm ở những cõi hư vô, mà ở ngay trong cuộc sống này, trong chính bản thân mỗi chúng ta." Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn sẽ phải đối mặt với những thách thức từ bản chất của chính mình, nhưng nàng tin rằng, với nền móng 'Nhân Đạo', họ sẽ có thể vượt qua. Cuộc họp khẩn cấp sắp tới sẽ là bước đi đầu tiên, một khởi đầu đầy cam go, nhưng cũng đầy hứa hẹn cho một tương lai mà không ai có thể đoán định.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free