(Đã dịch) Nhân Dục - Chương 51: , không cần cám ơn ta (hạ)
Phía sau khách sạn có kẻ mai phục, vậy thì chắc chắn bên ngoài sảnh chính lễ đường cũng có người. Bọn chúng xông vào tiếp ứng nhưng đã bị Thanh Trần đánh gục, Tiểu Bạch nhìn thấy cây hồng anh thương bay đi xa cả trượng là có thể đoán được. Nếu không phải Thanh Trần nhúng tay, một mình Tiểu Bạch mình mẩy đầy thương tích sẽ khó lòng đối phó nổi hai gã cao thủ kia. Mấy tên bảo vệ mặc đồng phục ở cửa sảnh chính ngã la liệt trên đất, còn hai tên thích khách đã đánh gục họ thì đang nằm gục trên thảm đỏ phía trước bục lễ, ngay dưới chân một người khác.
Trong lễ đường trống rỗng chỉ còn duy nhất một người đứng lẻ loi, đó chính là Vương Cầu Vồng, bạn gái cũ của chú rể. Nàng vẫn chưa rời đi, ngây ngốc đứng đó với vẻ mặt ngây dại, không thể tin nổi, không biết đang suy nghĩ gì.
"Cô nương, chuyện đã ra nông nỗi này, cô có thực sự hài lòng không?"
Giọng nói bất ngờ vang lên khiến Tiểu Bạch giật mình. Trong lễ đường làm sao còn có người ở đây? Chỉ thấy Phong Quân Tử lại từ dưới bục tuyên thệ chui ra, đứng thẳng người, rũ rũ chiếc áo choàng cha xứ, với vẻ mặt ái ngại hỏi Vương Cầu Vồng.
Vương Cầu Vồng dường như không nghe thấy hắn nói gì, đôi môi khẽ mấp máy, không biết đang lầm bầm điều gì đó như đang khấn vái, ánh mắt cũng trống rỗng. Tiểu Bạch chật vật bước tới nói: "Thật ra không thể hoàn toàn trách cô ấy, cho dù hôm nay cô ấy không đến, cuộc hôn lễ này cũng sẽ gặp biến cố, bởi vì có người muốn đối phó Lạc tiểu thư... Phong tiên sinh, ngài vẫn chưa đi sao?"
Phong Quân Tử: "Không phải cậu muốn tôi nấp dưới gầm bàn đừng động đậy sao? Cảm ơn cậu nhé, quả nhiên là có chuyện thật, may mà tôi cơ trí!"
Tiểu Bạch: "Thật ra tôi còn muốn cảm ơn Phong tiên sinh ngài đó, nếu không phải ngài, hôm nay đã nguy hiểm rồi." Tại sao Tiểu Bạch lại nói vậy? Bởi vì hôm nay Phong Quân Tử quả thực đã giúp đỡ rất nhiều, hắn "tình cờ" mượn cây Thập Tự Giá của Lạc Hề. Những thích khách ra tay hôm nay đều là cao thủ trong mắt người thường, nhưng Tiểu Bạch vẫn có thể đối phó, trừ tên Võ Mộ Taro đột nhiên xuất hiện kia.
Tiểu Bạch đã nhìn thấy hành động lén lút xông về Phong Quân Tử của Võ Mộ Taro để đoạt Thập Tự Giá. Cậu không ngờ trên đời lại có người có thể ẩn mình kỹ đến vậy ngay giữa ban ngày ban mặt, dùng phương thức quỷ dị như thế để bất ngờ tấn công. Nếu là chính mình thì chưa chắc đã phản ứng kịp, dù có phản ứng kịp và liều mạng ngăn cản, thì những người khác nhất định sẽ có cơ hội thừa cơ hỗn loạn ra tay với Lạc Hề, chính mình có bảo vệ được Lạc Hề hay không thì khó mà nói trước. Mục tiêu của Võ Mộ Taro là "Tích nước mắt thập tự kiếm", thật may mắn là cây Thập Tự Giá lại nằm trong tay Phong Quân Tử chứ không phải trên người Lạc Hề. Tiểu Bạch nghĩ lại mà rùng mình. Thân thủ của Võ Mộ Taro không những không cùng đẳng cấp với những thích khách khác, mà còn hoàn toàn khác biệt.
Phong Quân Tử lắc đầu: "Cảm ơn tôi làm gì, tôi nấp dưới gầm bàn có làm được gì đâu. Đáng thương tôi lần đầu đóng vai cha xứ chủ trì hôn lễ mà lại ra nông nỗi này! Chúa ơi, tôi có đắc tội gì với người đâu chứ? ... Tiểu Bạch, tay phải cậu sao rồi?"
Tiểu Bạch: "Vai trật khớp." Nói rồi cậu dùng tay trái đỡ lấy cánh tay phải đang buông thõng, nâng lên một chút, "rắc két" một tiếng rồi tự mình nắn xương khớp cánh tay vào vị trí cũ. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán, vẻ mặt đau đớn tột cùng nhưng không hề hé răng.
Phong Quân Tử hít một hơi lạnh: "Cậu... cậu vậy mà tự mình nắn lại ư?"
Tiểu Bạch: "Tôi t���ng bị tai nạn xe cộ, có một dạo vai phải thường xuyên bị trật khớp, cứ phải đi tìm bác sĩ, về sau thì tự mình biết cách nắn lại."
Phong Quân Tử: "Thế còn đùi phải của cậu thì sao?"
Tiểu Bạch: "Trúng một nhát đao, may mà không làm tổn thương xương, dây thần kinh hay động mạch."
Phong Quân Tử: "Thế mà cậu còn có rảnh ở đây đôi co với tôi sao? Sao còn không mau đến bệnh viện, cậu nhìn xem, quần áo đều đã thấm đẫm máu rồi!"
Tiểu Bạch lấy ra điện thoại di động: "Lập tức sẽ có xe đến đón tôi ở cửa khách sạn... Phong tiên sinh, ngài vẫn chưa đi sao?"
Phong Quân Tử: "Tôi đợi cậu chứ, cuốn Thánh Kinh này tôi chưa đưa cậu mà. Cậu cầm lấy cuốn Thánh Kinh này rồi đi bệnh viện đi, Chúa phù hộ cậu sớm ngày bình phục! Thôi, tôi cũng đi đây, kẻo lát nữa cảnh sát lại chạy đến lôi tôi đi lấy lời khai nhân chứng tại hiện trường, phiền phức lắm."
Tiểu Bạch nhận lấy cuốn Thánh Kinh, chỉ tay về phía Vương Cầu Vồng nói: "Cô ấy thì sao?"
"Cậu còn có tâm tình lo chuyện bao đồng của người khác sao?" Phong Quân Tử miệng th�� nói vậy nhưng vẫn thở dài một tiếng rồi bước tới, vỗ mạnh vào trán Vương Cầu Vồng một cái: "Nha đầu, cô còn không tỉnh lại đi!"
Vương Cầu Vồng như thể bừng tỉnh, cơ thể run lên rồi khuỵu xuống, nước mắt tuôn rơi như suối, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy?..."
Phong Quân Tử: "Cô còn nghĩ có thể thế nào nữa? Cô căn bản không biết mình muốn kết quả gì! Có người bỏ tiền ra giúp cô giải tỏa cơn giận này, cô nghĩ thật sự là giúp cô sao? ... Thôi, ai bảo tôi đây lại mềm lòng, thấy phụ nữ đẹp thì lại càng mềm nhũn. Cô có lỗi, nhưng tội không đáng chết, nhanh về thu dọn đồ đạc, trước khi có người kịp nghĩ ra, hãy rời khỏi Ô Do thị đi! ... Sự việc oan uổng hôm nay e rằng Hắc Long Bang cũng phải gánh chịu, chi bằng đổi tên thành "Hội Oan Ức" từ nay cho tiện! Tôi có chút giao tình với Lưu Bội Phong, lão đại của bọn họ, chi bằng gọi điện nhắc nhở hắn một tiếng." Nói rồi hắn quay lưng đi, chiếc áo choàng cha xứ vẫn chỉnh tề không chút xê dịch, có lẽ hắn là người thong dong nhất trong lễ cưới hôm nay.
Phong Quân Tử là một người ngoài cuộc, chứng kiến mọi việc hôm nay, vừa mở miệng đã nói có kẻ bỏ tiền giúp Vương Cầu Vồng hả giận. Tiểu Bạch lập tức cũng đoán được đây là chuyện gì xảy ra, Vương Cầu Vồng bị người mua chuộc lợi dụng, có kẻ còn muốn kéo cả cậu xuống nước nhưng không thành công. Tiểu Bạch cũng thở dài một tiếng.
...
"Tiểu Bạch, mời cậu khi y tá thay thuốc thì cầm điện thoại di động lên, lớn tiếng ngâm bài thơ này: —— Đá ngầm trúc, đá ngầm lục. Đá ngầm thấu xuân trúc, đá ngầm thấu xuân lục." Đây là tin nhắn Lạc Hề gửi cho Tiểu Bạch. Lúc Tiểu Bạch nhận được tin nhắn, y tá đang thay thuốc vết thương ở bắp đùi cho cậu, cậu không hề suy nghĩ liền đọc lớn. Cô y tá sững sờ, ngay sau đó khúc khích cười không ngừng, đến nỗi miếng gạc giảm nhiệt trên tay cũng rơi xuống đất. Bác sĩ đang kiểm tra vết thương bên cạnh cũng bật cười. Trang Như, người vẫn ngồi bên giường bệnh với vẻ mặt buồn rầu suốt mấy ngày qua, cũng sững sờ một lát, đây là lần đầu tiên cô ấy cười kể từ hai ngày nay.
Mấy ngày nay Lạc Hề vẫn luôn ở Lạc Viên không ra ngoài. Một thiếu nữ ngây thơ liên tiếp gặp phải những biến cố như vậy, tâm trạng cũng trở nên nặng nề rất nhiều, người cũng trở nên hiểu chuyện hơn hẳn trước đây. Khi nàng không vui, bên cạnh luôn có người nghĩ cách dỗ dành nàng, đoán chừng tin nhắn này cũng là có người cố ý tìm để Lạc Hề có thể trêu chọc Tiểu Bạch, cốt để nàng vui vẻ trở lại.
Lạc Hề trước đây cũng từng gặp tai nạn, nhưng chưa từng có ai vì nàng mà bị thương trực tiếp. Lần này thì khác, động tĩnh quá lớn! Bảo vệ khách sạn, các bảo tiêu dưới trướng La Binh, và những thích khách giao thủ với Tiểu Bạch đều có người bị trọng thương. Khách khứa đổ xô ra cổng cũng có người bị ngã, bị giẫm đạp mà bị thương. Bất quá vẫn chưa nghe nói xảy ra án mạng, những thích khách thực sự thì một tên cũng không bắt được. Bốn kẻ bị Tiểu Bạch và Thanh Trần đánh gục đã biến mất trước khi cảnh sát kịp đến nơi, có lẽ đã có kẻ tiếp ứng kịp thời đưa chúng đi.
Lần này, có kẻ cố tình tạo ra sự cố nhưng bất thành, ngược lại biến thành một cuộc hỗn chiến. Nếu ngay từ đầu còn có vẻ là một sự cố ngoài ý muốn, thì về sau đã trở thành hành động ra tay trực tiếp. Phía cảnh sát sẽ điều tra ra sao, Lạc Thủy Hàn sẽ xử lý chuyện này thế nào, Tiểu Bạch tạm thời không biết. Bởi vì cậu đã nhập viện, sự an toàn của Lạc Hề bây giờ do La Binh toàn quyền phụ trách. Cậu chỉ là lấy làm lạ – sao Lạc Thủy Hàn vẫn chưa về nước? Nhà cửa đã loạn như cào cào rồi!
Nhát đao kia không hề nhẹ, nhưng cũng không quá nghiêm trọng, song lại nặng hơn Tiểu Bạch tưởng tượng. Lúc đó cậu cắn răng chịu đựng vẫn có thể gượng được, nhưng khi đến bệnh viện, sự căng thẳng dịu xuống, cậu mới cảm thấy vô cùng suy yếu. Dù sao vết thương cũng rất sâu và mất máu quá nhiều. Mặc dù không để lại tàn tật nhưng bác sĩ nói trong cá biệt một tuần lễ vẫn không được đi lại lung tung.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được sinh ra và chia sẻ.