(Đã dịch) Ngã Thị Chí Tôn - Chương 29:
Nghiêng người là để né tránh công kích, hoặc nếu không thể tránh thì cũng để giảm thiểu sát thương vào yếu điểm. Thứ ba, có thể dùng tay, mông… bất cứ bộ phận nào không phải chỗ yếu hại để chặn đứng binh khí hay ám khí bay tới. Lui một bước, là để đảm bảo an toàn cho bản thân.
Ánh mắt hắn lướt nhanh về phía sau thắt lưng để chuẩn bị, vạn nhất đòn tấn công trước mặt chỉ là nghi binh, nhằm thu hút sự chú ý của hắn, vậy thì một đòn chí mạng tất nhiên sẽ đến từ đằng sau hoặc bên cạnh. Tay nắm chuôi đao, thân thể hơi nghiêng, sẵn sàng khai sát giới. Đây là bản năng phản ứng mà Vân Dương đã hình thành qua vô số lần rèn luyện! Chờ hắn ngồi thẳng dậy mới phát hiện... thứ bay tới là một người đàn ông chỉ còn một cánh tay trái, máu tươi vương vãi khắp đường.
Người đàn ông kia thống khổ co quắp, cố gắng gượng dậy. Vân Dương nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lại. Chỉ thấy trên cửa chính, một tấm biển sơn son thếp vàng, trên đó viết bốn chữ lớn: "An Viễn Hầu phủ".
"An Viễn Hầu phủ..." Thông tin liên quan lập tức hiện lên trong đầu Vân Dương: An Viễn Hầu, Tạ Võ Nguyên.
Binh Bộ Thị Lang.
Một quan văn.
Cha vợ là thái sư đương triều Lưu Uy. Bản thân Tạ Võ Nguyên vốn là một quan viên bình thường, từng ra chiến trường lập được vài lần quân công, sau đó thăng tiến thần tốc, trở thành Binh Bộ Thị Lang. Đây là một vị trí có thực quyền lớn.
Tuy nhiên, ông ta được thăng chức nhờ vào quân công của tướng sĩ, được phong tước Võ Hầu, trở thành quan viên Binh bộ, nhưng lại không hề có thiện cảm với giới võ tướng. Từ xưa tới nay, văn võ vẫn luôn đối chọi! Triều đại nào cũng vậy, nhưng những người như Tạ đại nhân thì lại không nhiều.
"Tạ đại nhân!" Người đàn ông bị đánh văng ra ngoài rõ ràng va chạm không nhẹ, miệng mũi chảy máu, mất một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, bi thảm kêu lớn: "Tiểu nhân oan uổng! Đều là người trong quân, cớ sao ngài lại muốn diệt tận gốc?"
Đều là người trong quân? Vân Dương nhướng mày.
Ngay sau tiếng kêu của hắn, ba người ung dung bước ra từ trong cổng lớn: một thanh niên và hai hộ vệ.
Ung dung bước xuống bậc thềm, thanh niên chắp tay sau lưng, đánh giá người đàn ông đang nằm trên đất, nhếch mép nói: "Trần Tam, ý tốt của bản công tử là cho ngươi một cơ hội, vậy mà ngươi không biết trân trọng, còn biển thủ. Tha cho ngươi một mạng, nới tay khai ân, nể tình từng là đồng liêu trong quân. Còn không mau cuốn xéo đi, lẽ nào muốn chết chắc mới chịu?"
Trần Tam cố gắng đứng dậy: "Xin công tử khai ân, thả nương tử của tiểu nhân cùng trở về. Công tử minh giám, Tạ đại nhân minh giám, tiểu nhân cả đời đường đường chính chính, chưa từng làm chuyện trộm gà bắt chó. Tiểu nhân oan uổng!"
"Cút!" Vị Tạ công tử tức giận: "Ngươi oan uổng? Chẳng lẽ, ngọc bội tìm thấy trên người ngươi, lẽ nào lại là đồ giả sao?"
Trần Tam bi phẫn nói: "Đó là do có kẻ vu oan hãm hại mà...!Công tử, công tử minh giám ạ!"
Tạ công tử cười lạnh một tiếng: "Hãm hại, cớ sao phải hãm hại ngươi? Là ngươi có tiền hay là người... đẹp trai sao?"
Sắc mặt Trần Tam lộ vẻ tuyệt vọng, đột nhiên thét lên: "Chuyện này coi như tiểu nhân làm, nhưng nương tử của tiểu nhân vô tội ạ? Tiểu nhân nguyện lấy thân gánh tội, cầu công tử thả nương tử của tiểu nhân trở về!"
"Đuổi hắn ra!" Tạ công tử nói: "Nếu hắn còn tiếp tục lằng nhằng, trực tiếp giao cho quan phủ xử lý theo pháp luật!"
"Tạ công tử!" Trần Tam bi phẫn lớn tiếng nói: "Ngươi thèm muốn nhan sắc nương tử nhà ta, tiểu nhân đã sớm biết! Nhưng con người phải có lương tâm chứ, ngươi lại hãm hại ta như vậy, lương tâm của ngươi ở đâu?"
Sắc mặt Tạ công tử sa sầm, trầm giọng phân phó một câu rồi quay người đi thẳng vào trong. Trần Tam đứng lên, muốn đuổi theo: "Ngươi thả nương tử nhà ta ra..."
Nhưng hai tên hộ vệ đã lấy thân mình chặn đường hắn lại: "Trần Tam, chớ có nói bậy, bôi nhọ danh dự của công tử nhà ta. Ngươi dám nói thêm một câu, ta sẽ lôi ngươi đến quan phủ xử lý theo pháp luật!"
Môi Trần Tam run rẩy: "Thế nhưng...!Nương tử của ta...!Nương tử của ta..."
Một hộ vệ khác quát lên một tiếng, một quyền giáng thẳng vào mặt hắn, máu tươi lập tức văng tung tóe: "Cái gì mà nương tử của ngươi! Cút ngay!"
Trần Tam ngã ngửa ra sau, tuyệt vọng kêu thảm một tiếng: "Trời ạ...!Trên đời này còn có công lý sao? Đây là Thiên Đường thành, ngay dưới chân thiên tử..."
Những người xung quanh tránh hắn như tránh tà, đi lại đều cố gắng tránh xa, thỉnh thoảng liếc nhìn hắn với ánh mắt cảm thông. "Tên Trần Tam này thật tội nghiệp...!An Viễn Hầu phủ không phải nơi hắn có thể đụng vào!" "Không sai, giữ được cái mạng mà đi ra đã là may mắn lắm rồi..." "Nếu hắn tiếp tục náo loạn, chỉ sợ khó giữ được tính mạng...!Haizz!" "Hồng nhan họa thủy mà..."
Quả thực chẳng có gì giấu được tai mắt người đời, chỉ vài câu đã rõ ngọn ngành sự việc. Nhưng, đối diện với An Viễn Hầu phủ quyền thế ngút trời, ai dám lên tiếng nhiều lời?
Vân Dương sa sầm mặt, sải bước tới.
Khẽ vươn tay. "Phốc!" Một quyền giáng xuống tên hộ vệ đang chặn đường, tay kia kéo Trần Tam dậy: "Tàn binh trong quân? Chuyện gì thế này?"
Trần Tam mặt mày be bét máu hòa lẫn nước mắt: "Là...!Bị thương tật trong trận chiến Dương Võ quan bốn năm trước...!Công tử là?"
Vân Dương nói: "Chuyện gì xảy ra?"
Trần Tam còn chưa kịp trả lời, hai tên hộ vệ đã hung hăng lao lên: "Tiểu tử, đừng có lo chuyện bao đồng!"
Vân Dương không thèm quay đầu, một cước đá ra. Hai tiếng "phanh phanh" vang lên, hai tên hộ vệ đã bị hắn đá văng ngã lăn quay trên mặt đất. Chân trái chân phải, hai bàn chân vừa vặn giẫm lên ngực hai tên hộ vệ. Hai tên kia chỉ cảm thấy một ngọn núi lớn đè ép trên người, hô hấp khó khăn, hai con mắt gần như lồi ra ngoài. Liều mạng giãy giụa, nhưng không hề có tác dụng.
Trần Tam quệt máu trên mặt, bi phẫn nói: "Một tháng trước, Tạ công tử phái người tìm tiểu nhân, nói là muốn tiểu nhân đến làm hộ viện. Để nương tử của tiểu nhân đến may vá, chế độ đãi ngộ không hề thấp, đủ để nuôi sống gia đình còn có chút dư dả. Lúc ấy tiểu nhân chỉ nghĩ, chính là Tạ công tử thấy hoàn cảnh sống của chúng tiểu nhân khó khăn nên cố ý tạo điều kiện, nào ngờ sau khi vào đó lại xảy ra chuyện như vầy..."
"Hôm nay khi ca canh gác của tiểu nhân vừa hết, ngọc bội của công tử bị mất, sau đó lại được tìm thấy dưới giường của tiểu nhân...!Oan...!Oan uổng quá..."
Vân Dương gật gật đầu: "Không cần nói nữa."
Trong mắt hắn đột nhiên dâng trào sát khí.
"Đúng sai phải trái ta mặc kệ!" Vân Dương kéo Trần Tam: "Nhưng cưỡng đoạt vợ người khác là chuyện quái quỷ gì đây? Đi theo ta!"
Sải bước đi thẳng vào cổng lớn An Viễn Hầu phủ.
Hai tên hộ vệ đứng dậy đuổi theo: "Dừng lại!"
Vân Dương cau mày, đột nhiên quay người, hai cái bạt tai giáng xuống, hai tên hộ vệ lập tức phun máu tươi, bay văng ra ngoài: "Người khác thì thôi đi, nhìn cử chỉ của các ngươi, chắc hẳn cũng từng từ trong quân mà ra chứ? Huynh đệ ngày xưa bị ức hiếp đến thế, ngay cả vợ cũng bị người ta chiếm đoạt, các ngươi vậy mà còn có mặt mũi tiếp tay cho kẻ ác ư!"
"Đồ súc sinh!"
Giọng Vân Dương sắc lạnh. Hai tên hộ vệ nằm trên mặt đất, vô cùng hổ thẹn. Vấn đề này ai đúng ai sai, nhìn qua là biết ngay. Bọn chúng là người trong cuộc, làm sao lại không biết đạo lý?
"Vân Dương!" Vị Tạ công tử kia nghe thấy động tĩnh, đã quay người đi ra, sắc mặt khó coi: "Chuyện này không liên quan đến ngươi, đừng lo chuyện bao đồng!"
Vân Dương cười lạnh một tiếng, kéo Trần Tam, bước nhanh tới, đi thẳng đến trước mặt Tạ công tử: "Tạ Thanh Vân, nếu ta cứ quản thì sao?"
Tạ Thanh Vân giận dữ nói: "Ngươi có tư cách gì mà quản chuyện nhà ta!"
Vân Dương gật gật đầu, đột nhiên hơi vung tay, một tiếng "bộp" vang lên, một cái tát hung hăng giáng thẳng lên mặt Tạ công tử, lập tức khiến hắn nghiêng đầu, hai cái răng bay ra, máu tươi ồ ạt chảy từ hai lỗ mũi.
"Đem người thả ra!" Sắc mặt Vân Dương càng thêm lạnh lùng.
"Ngươi dám đánh ta..." Đầu Tạ Thanh Vân nghiêng hẳn sang một bên, trừng mắt nhìn hắn, có chút không thể tin nổi.
"Đùng!"
Vân Dương lại tát thêm một cái nữa, khiến hắn lệch cả quai hàm, lạnh lùng nói: "Giao người!"
Tạ Thanh Vân bị hắn tát bay ra ngoài, ngã vật xuống đất, đột nhiên nổi điên đứng dậy, cuồng nộ nói: "Người đâu! Người đâu! Có ai không! Mau bắt tên cuồng đồ này lại cho ta!"
Vân Dương sải bước tiến lên, quyền đấm cước đá, đã đánh ngã bốn tên hộ vệ đang vây quanh xuống đất, tóm lấy vạt áo Tạ Thanh Vân, đột ngột nhấc bổng hắn lên, tay trái nắm chặt giáng thẳng vào mũi Tạ Thanh Vân.
Một tiếng "răng rắc" vang lên. Sống mũi Tạ công tử sụp hẳn xuống: "Bắt ta lại? Ngay cả cha ngươi cũng không dám nói chuyện với bản công tử như vậy! Ta chỉ hỏi ngươi, ngươi giao người, hay là không giao!"
Tạ Thanh Vân "ô ô" nghẹn ngào, không nói nên lời.
Bên trong, một thanh âm uy nghiêm vang lên: "Ta tưởng là ai, hóa ra là công tử của Vân Hầu gia, khó trách dám làm càn ở An Viễn Hầu phủ của ta như vậy!"
Theo tiếng nói, một người đàn ông trung niên mặc nho phục, mặt lạnh như tiền bước ra. Nhìn thấy nhi tử bị Vân Dương đánh ngã xuống đất không rõ sống chết, trên mặt ông ta lướt qua một tia đau lòng: "Vân công tử, việc này không liên quan đến ngươi, xin hãy buông tay."
Vân Dương lạnh lùng nói: "Để nhi tử ngươi thả người, ta sẽ buông tay."
"Mọi chuyện nên giảng đạo lý." Người đàn ông trung niên này chính là Binh Bộ Thị Lang Tạ Võ Nguyên, mặt âm trầm: "Ngươi không hỏi han ngọn ngành, cứ như vậy chặn ngang một cước! Đó là đạo lý gì?"
Vân Dương cười lạnh một tiếng, nói: "Phân rõ phải trái? Ta cũng phải hỏi một chút, Tạ gia các ngươi phân rõ phải trái kiểu gì! Chưa nói đến chuyện Trần Tam có trộm đồ hay không. Coi như hắn có trộm, các ngươi bắt vợ hắn là chuyện gì? Chẳng lẽ đó là đạo lý? Bắt gian tại trận, bắt trộm bắt tang. Vậy mà các ngươi lại đi bắt vợ người ta?"
"Đây là cái đạo lý mà các ngươi nói sao, Tạ đại nhân?" Vân Dương nở nụ cười nhàn nhạt, nói: "Các ngươi không nói đạo lý, tại sao ta lại phải phân rõ phải trái với các ngươi? Ta hiện tại chỉ hỏi Tạ đại nhân một câu: Ngươi thả người, hay là không thả?"
"Ta mặc kệ ngọn ngành, ta cũng không phân rõ phải trái với ngươi, ta chỉ cần người! Dù không liên quan gì tới ta, ta cũng phải đòi người!" Vân Dương bất chợt động thân: "Thả hay là không thả! Chỉ một câu thôi!"
Tạ Võ Nguyên sa sầm mặt nhìn Vân Dương. Chuyện này, bản thân hắn cũng không hề hay biết, không ngờ nhi tử của mình lại làm ra chuyện như vậy. Nhưng bây giờ trước mắt bao người như vậy, làm sao có thể dễ dàng nhận thua, chẳng phải tự mình vả mặt sao?
"Nếu ta không thả người, thì sao?" Tạ Võ Nguyên lạnh lùng nói.
"Không thả người?" Vân Dương cười lớn một tiếng: "Ngươi không thả người, chẳng lẽ ta không thể tự mình đoạt sao?!"
Vân Dương trực tiếp xông thẳng vào bên trong.
"Bắt hắn lại!" Tạ Võ Nguyên giận tím mặt: "Bắt hắn lại. Lão phu dù có cùng hắn diện kiến thánh thượng, cũng phải làm rõ trắng đen chuyện này! Tiêu Dao Hầu phủ dù có quyền khuynh thiên hạ, cũng phải cho lão phu một công đạo!"
"Ta hiện tại sẽ cho ngươi một công đạo!" Vân Dương cười lạnh băng, đột nhiên vung tay tóm lấy vị Tạ đại nhân này! Kéo ông ta xuống, đầu gối như lôi đình vạn quân giáng thẳng lên.
"Phanh phanh..."
"Phân rõ phải trái! Ta cùng ngươi phân rõ phải trái! Ngươi không phải muốn phân rõ phải trái sao? Đến đây mà phân rõ phải trái!" Vân Dương vừa mắng, vừa quyền đấm cước đá. Mặc dù không dùng tới huyền lực, nhưng Tạ đại nhân vốn thân kiều nhục quý, chẳng cần mấy cước đã trực tiếp ngất lịm!
"Thả người! Tưởng diện kiến thánh thượng là có thể hù dọa ta sao? Ngay cả có gặp Diêm Vương gia cũng phải thả người cho ta!"
Đám đông vây xem không khỏi giật giật khóe mắt. Tên này vậy mà cha con đều đánh!
Truyện được biên tập độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.