Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 259: Nụ Cười Không Cần Đồng Hồ

Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh bao bọc lấy cô, khiến cô cảm thấy an toàn tuyệt đối. "Đúng vậy," anh nói, giọng anh trầm ấm và chắc chắn, "lời hẹn ước của anh và em. Một lời hẹn ước ngoài mọi giới hạn của thời gian, của lý trí, của những nỗi sợ hãi. Một lời hẹn ước mà chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện, từng bước một."

Cô tựa đầu vào ngực anh, nghe rõ nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn của trái tim anh. Trong khoảnh khắc đó, An Nhiên biết rằng cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời mình. Tình yêu của họ không cần đến chiếc thang máy cũ kỹ hay 60 giây ngưng đọng thời gian nữa. Phép màu thực sự nằm ở chính họ, ở sự thấu hiểu, sự tin tưởng và sự cam kết mà họ dành cho nhau.

Họ đứng đó, dưới ánh đèn lung linh của thành phố, cùng nhau nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như những chứng nhân thầm lặng cho tình yêu của họ. Một tình yêu đã vượt qua mọi thử thách, mọi khác biệt, và đang hướng đến một tương lai đầy hứa hẹn. Lâm Dịch khẽ hôn lên trán An Nhiên, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và niềm hy vọng của anh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình mà họ sẽ cùng nhau bước đi, cùng nhau xây dựng, và cùng nhau yêu thương, mãi mãi.

***

Hoàng hôn dần buông xuống trên thành phố, những tia nắng cuối cùng ráng đỏ một góc trời trước khi nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Trong căn hộ của Lâm Dịch, ánh đèn điện đã được bật lên, mang theo hơi ấm áp, xua tan đi cái lạnh se sắt của buổi chiều tà. Từ ban công, tiếng còi xe vọng lên từ xa xăm, tựa như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống đô thị, nhưng ở đây, trong không gian riêng tư này, chúng chỉ còn là những thanh âm mơ hồ, không đủ sức phá vỡ sự yên bình đang bao trùm. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ những chậu cây nhỏ trên ban công len lỏi vào phòng, hòa quyện với hương cà phê mới pha dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ.

An Nhiên và Lâm Dịch ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa êm ái, lưng tựa vào nhau, cùng ngắm nhìn thành phố lên đèn qua khung cửa kính lớn. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh sáng, tựa như những vì sao trên mặt đất, trải dài đến vô tận. Trên bàn trà nhỏ phía trước là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bên trong chứa đựng những mảnh ghép của ký ức: vài tấm ảnh chụp vội, một chiếc vé xem phim đã úa màu, và đặc biệt là một cuốn sổ nhỏ bìa da, nơi An Nhiên từng ghi lại những dòng cảm xúc, những suy nghĩ vụn vặt trong quãng thời gian '60 giây' bí mật.

Lâm Dịch nhẹ nhàng cầm cuốn sổ lên, lật giở từng trang. Những nét chữ thanh mảnh của An Nhiên hiện ra, ghi dấu từng khoảnh khắc, từng câu chuyện nhỏ mà họ đã chia sẻ trong chiếc thang máy cũ kỹ. Anh mỉm cười khi đọc thấy những dòng cô miêu tả về anh, về sự nghiêm nghị ban đầu và cách cô từng nghĩ anh là "người từ hành tinh khác". Anh nhớ lại chính mình của ngày xưa, một Lâm Dịch luôn sống theo lịch trình chính xác, ghét những điều "không kiểm soát được", một Lâm Dịch chưa bao giờ tưởng tượng cuộc đời mình lại có thể bị "lỗi hệ thống" một cách ngọt ngào đến vậy.

An Nhiên khẽ tựa đầu vào vai anh, nhìn theo ánh mắt anh lướt trên từng dòng chữ. "Anh Dịch, anh còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau trong thang máy không?" giọng cô nhỏ nhẹ, vang lên như một tiếng chuông gió. "Em cứ nghĩ anh là người ngoài hành tinh ấy, lạnh lùng và bí ẩn đến lạ. Lúc đó em chỉ ước gì có thể hiểu được anh đang nghĩ gì." Cô cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như pha lê.

Lâm Dịch quay sang nhìn cô, ánh mắt anh giờ đây tràn đầy sự dịu dàng và một chút tinh nghịch. "Lúc đó anh chỉ nghĩ em là một lỗi hệ thống… một lỗi hệ thống tuyệt vời nhất." Anh nói, khẽ siết chặt tay cô. "Một lỗi hệ thống khiến toàn bộ lịch trình và logic của anh bị đảo lộn, nhưng lại là điều mà anh không bao giờ muốn sửa chữa." Anh nhớ lại cảm giác bối rối, ngạc nhiên và cả tò mò khi An Nhiên xuất hiện, phá vỡ sự im lặng và lý trí của anh bằng câu hỏi đơn giản: "Anh cũng bị kẹt lại à?". Câu hỏi ấy, tưởng chừng vô nghĩa trong một khoảnh khắc kỳ lạ, lại là khởi đầu cho tất cả.

Họ cùng nhau lật đến những trang cuối của cuốn sổ, nơi An Nhiên đã viết những dòng cảm xúc khi thông báo thay thang máy được dán lên, và cả những băn khoăn, lo lắng về tương lai. Lâm Dịch thấy một dòng chữ run rẩy: "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?". Anh nhớ rõ khoảnh khắc đó, nhớ rõ nỗi sợ hãi xen lẫn hy vọng trong đôi mắt cô. Và anh cũng nhớ rõ sự do dự của chính mình, nỗi sợ hãi rằng tình cảm này sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn của 60 giây.

"Anh có còn nhớ những giây cuối cùng trong chiếc thang máy đó không?" An Nhiên hỏi, giọng cô bỗng trầm xuống, gợi lên một chút nuối tiếc. "Khi em không đến… Em đã sợ hãi lắm, sợ anh sẽ giận, sợ anh sẽ nghĩ em không đủ dũng cảm để bước ra." Cô tựa hẳn vào lòng anh, cảm nhận nhịp đập vững chãi của trái tim anh. Đó là ngày cuối cùng, ngày mà cô đã quyết định không đến, để Lâm Dịch phải đối mặt với 60 giây cô đơn tột cùng, một mình trong không gian tĩnh lặng quen thuộc, giờ đây vắng bóng cô. Cô muốn anh phải tự mình đối mặt với khoảng trống đó, để anh nhận ra giá trị của sự hiện diện của cô, chứ không phải của phép màu.

Lâm Dịch siết chặt An Nhiên hơn, vùi mặt vào mái tóc mềm mại của cô, hít thở mùi hương quen thuộc. Anh nhớ như in cảm giác trống rỗng, cô độc và cả nỗi hoảng loạn dâng lên trong khoảnh khắc đó. 60 giây ấy, nó không chỉ là thời gian, nó là một vực thẳm. Anh đã từng ghét những điều không kiểm soát được, nhưng 60 giây ấy, khi An Nhiên vắng mặt, anh đã nhận ra điều anh thực sự không thể kiểm soát là nỗi nhớ cô, là sự khao khát được thấy cô, được nghe giọng nói của cô.

"Anh nhớ. Anh nhớ rất rõ, An Nhiên," anh thì thầm, giọng anh trầm ấm và chân thành. "Đó là 60 giây dài nhất cuộc đời anh. Dài hơn bất kỳ khoảnh khắc nào anh từng trải qua. Trong 60 giây đó, anh đã nhận ra, phép màu không phải là thang máy, không phải là thời gian ngưng đọng. Phép màu… là em." Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, để đôi mắt cô gặp đôi mắt anh. Trong ánh mắt anh, không còn vẻ nghiêm nghị hay lý trí khô khan, chỉ còn là đại dương tình yêu sâu thẳm.

Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. "Và anh đã tìm thấy em," cô nói, tay cô nhẹ nhàng vuốt ve má anh. "Tìm thấy em ở quán cà phê đó, nơi anh đã từng chỉ ngồi một mình, nhìn đồng hồ." Cô nhớ lại khoảnh khắc định mệnh một tháng sau, khi cô xuất hiện tại quán cà phê quen thuộc, mang theo hai ly cà phê và lời khẳng định: "Hóa ra… ngoài 60 giây kia, chúng ta vẫn có thể thử."

Lâm Dịch khẽ hôn lên trán cô, rồi ôm chặt cô vào lòng một lần nữa. Cảm giác bình yên và mãn nguyện lan tỏa trong anh. Anh đã từng là người kỹ sư phần mềm sống theo lịch trình, ám ảnh bởi sự kiểm soát và nỗi sợ hãi những điều bất định. Nhưng giờ đây, anh đã học được cách chấp nhận, cách buông bỏ, và cách tin tưởng vào một thứ phép màu khác – phép màu của tình yêu không giới hạn. Mùi hương của An Nhiên, hơi ấm từ cơ thể cô, tiếng thì thầm của cô bên tai anh… tất cả tạo nên một hiện thực tuyệt vời hơn bất cứ khoảnh khắc ngưng đọng nào. Trong không gian ấm cúng của căn hộ, ánh đèn thành phố lấp lánh bên ngoài, họ cùng nhau mỉm cười, ánh mắt giao nhau đầy yêu thương và thấu hiểu, viết nên một chương mới cho câu chuyện của riêng họ.

***

Buổi chiều hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của tháng cuối thu trải vàng trên những tán cây, len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên con đường quen thuộc dẫn đến quán cà phê "Mỗi Ngày". Quán cà phê này, với mặt tiền khiêm tốn bằng cửa gỗ cũ và bảng hiệu viết tay nghệ thuật, không chỉ là nơi phục vụ những tách cà phê thơm lừng, mà còn là một góc nhỏ của ký ức, nơi Lâm Dịch và An Nhiên đã tái ngộ sau những ngày tháng xa cách, nơi tình yêu của họ tìm thấy một khởi đầu mới ngoài "60 giây" kỳ diệu.

Bước vào bên trong, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò nhẹ nhàng xộc vào khứu giác, tạo nên một cảm giác ấm áp và mời gọi. Tiếng máy xay cà phê rì rầm đều đặn, hòa cùng tiếng nhạc jazz du dương phát ra từ một chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản hòa âm êm dịu, dễ chịu. Những chiếc bàn ghế gỗ mộc, sofa bọc vải nhung êm ái và kệ sách nhỏ với vài cuốn sách cũ kỹ, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn và đôi chút hoài niệm. Trên mỗi bàn đều có một lọ hoa tươi nhỏ, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, tô điểm thêm cho không gian đã ấm cúng.

Lâm Dịch và An Nhiên ngồi tại góc quen thuộc, nơi ánh nắng chiều nhẹ nhàng chiếu qua khung cửa sổ, làm sáng bừng mái tóc nâu hạt dẻ của An Nhiên và tôn lên những đường nét thanh tú trên khuôn mặt Lâm Dịch. An Nhiên, trong chiếc váy màu xanh nhạt nhẹ nhàng, trông thật rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Lâm Dịch, hôm nay không mặc trang phục công sở quá chỉnh tề, mà chọn một chiếc áo sơ mi linen màu xám tro, quần tây đơn giản, nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài lịch lãm, điềm đạm.

Hai ly cà phê nóng hổi được đặt trên bàn, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm quyến rũ. Họ chậm rãi nhâm nhi, trò chuyện về những kế hoạch sắp tới, những dự định cho tương lai. "Anh tìm thấy vài căn hộ khá ưng ý ở khu vực gần công viên rồi," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. "Một căn có ban công rộng, đủ để em trồng hoa. Anh cũng thấy một căn có góc đọc sách khá yên tĩnh, ánh sáng tốt." Anh mỉm cười nhìn An Nhiên, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui.

An Nhiên chống cằm, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh. "Thật sao? Nghe có vẻ tuyệt vời đó. Em muốn một ban công có thể ngắm sao vào buổi tối nữa. Và một chiếc bàn ăn đủ rộng cho những bữa tiệc nhỏ với bạn bè chúng ta." Cô hào hứng kể, những ý tưởng cứ thế tuôn trào. "Và anh có nhớ lời hẹn ước của chúng ta về chuyến du lịch vòng quanh thế giới không? Em đã tìm hiểu vài địa điểm rồi đấy. Nhật Bản vào mùa hoa anh đào, hay Ý với những con phố cổ kính và ẩm thực tuyệt vời…"

Trong lúc An Nhiên đang say sưa nói về những ước mơ, Lâm Dịch đưa tay lên cổ tay mình một cách vô thức. Một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, một cử chỉ đã trở thành bản năng của người kỹ sư phần mềm luôn sống theo từng nhịp đồng hồ, luôn cần kiểm soát mọi thứ. Anh đã từng làm điều đó hàng trăm, hàng nghìn lần trong chiếc thang máy cũ kỹ, để đảm bảo mình không bỏ lỡ một giây nào trong 60 giây quý giá. Nhưng rồi, tay anh khựng lại giữa chừng. Anh nhìn xuống cổ tay trần, nơi chiếc đồng hồ đeo tay đã được cất đi từ lâu, không còn hiện hữu. Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát nở trên môi anh. Anh hạ tay xuống, không cần nhìn đồng hồ nữa.

An Nhiên, với sự tinh tế của một biên tập viên luôn để ý đến từng chi tiết nhỏ, đã nhận ra cử chỉ đó của anh. Cô mỉm cười dịu dàng. "Anh có vẻ đã quen với việc không còn phải canh giờ nữa rồi nhỉ?" cô hỏi, giọng cô chất chứa sự ấm áp và thấu hiểu. "Trước đây, anh luôn nhìn đồng hồ, như thể thời gian là kẻ thù cần phải bị kiểm soát vậy."

Lâm Dịch nhìn vào đôi mắt cô, ánh mắt anh sâu thẳm nhưng giờ đây lại đầy sự bình yên. "Ừm," anh gật đầu, "Anh nhận ra, anh có thể kiểm soát thời gian của mình, nhưng anh không thể kiểm soát cảm xúc của anh dành cho em. Và anh không muốn kiểm soát nó nữa." Anh nói, giọng anh trầm ấm và chân thành. "Anh đã từng sống trong một thế giới của những con số, của những quy tắc, của những điều có thể dự đoán được. Anh đã từng tin rằng kiểm soát là an toàn. Nhưng em… em đã cho anh thấy rằng có những điều không cần lý do, không cần kiểm soát, mà vẫn đẹp đẽ một cách kỳ diệu." Anh nắm lấy bàn tay An Nhiên đang đặt trên mặt bàn, những ngón tay anh đan chặt vào những ngón tay cô, một hành động tự nhiên, không chút do dự.

An Nhiên siết nhẹ tay anh. "Vậy giờ phép màu của chúng ta là gì, anh kỹ sư lý trí?" cô hỏi, đôi mắt cô lấp lánh. Cô muốn nghe anh định nghĩa lại "phép màu" của họ, một phép màu đã vượt ra khỏi giới hạn của chiếc thang máy cũ kỹ.

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh tràn đầy tình yêu và sự cam kết. "Phép màu là mỗi ngày thức dậy, anh đều có em bên cạnh, không cần 60 giây nào cả." Anh nói, giọng anh chắc chắn và dịu dàng. "Phép màu là khi anh có thể cùng em nhâm nhi ly cà phê này, bàn về những kế hoạch cho tương lai, hay chỉ đơn giản là im lặng cùng em ngắm nhìn thành phố. Phép màu là sự hiện diện của em trong cuộc đời anh, An Nhiên. Đó là phép màu lớn nhất mà anh từng biết."

Nụ cười rạng rỡ của An Nhiên như thắp sáng cả không gian quán cà phê. Cô cảm nhận được sự chân thành, sự hạnh phúc vô bờ bến trong từng lời nói của anh. Lâm Dịch đã thực sự thay đổi. Anh đã thoát ra khỏi cái bóng của quá khứ, thoát khỏi nỗi ám ảnh về thời gian và sự kiểm soát. Anh đã học được cách yêu thương một cách trọn vẹn, không ràng buộc. Họ ngồi đó, tay trong tay, những âm thanh và mùi hương của quán cà phê như vỗ về, bao bọc lấy tình yêu của họ. Không còn đồng hồ, không còn 60 giây ngưng đọng, chỉ còn lại khoảnh khắc hiện tại, đầy đủ và trọn vẹn. Đó chính là phép màu mới, phép màu của tình yêu đích thực.

***

Khi ánh chiều tà dần chuyển sang sắc tím, rải một lớp màu lãng mạn lên bầu trời thành phố, Lâm Dịch và An Nhiên rời khỏi quán cà phê "Mỗi Ngày". Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi hoàng hôn, nhưng không đủ sức làm nguội đi hơi ấm từ bàn tay họ đang đan chặt vào nhau. Họ quyết định đi dạo trong Công viên Trung Tâm, nơi những con đường lát đá quanh co uốn lượn dưới những hàng cây cổ thụ xanh mát, nơi không gian thanh bình và trong lành hoàn toàn tách biệt với sự hối hả của đô thị.

Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió xào xạc qua lá cây như những lời thì thầm của thiên nhiên. Đâu đó, tiếng trẻ con cười đùa vang vọng từ khu vui chơi, tiếng rao hàng của người bán kem hay bánh mì kẹp thịt vương vấn trong không khí, tạo nên một bức tranh sống động nhưng vẫn đầy yên bình. Mùi cỏ cây xanh tươi, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều thoảng qua, hòa quyện với chút hương hoa sữa dịu nhẹ từ một góc công viên, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu.

Họ bước đi chậm rãi, không vội vã, như thể muốn kéo dài mãi khoảnh khắc này. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, mỗi hơi thở đều sâu lắng, tận hưởng sự bình yên đang bao trùm. An Nhiên ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, mái tóc dài của cô khẽ lay động trong gió. Cô nhìn thấy sự thanh thản trong đôi mắt anh, nụ cười nhẹ nhàng trên môi anh, một nụ cười mà trước đây cô hiếm khi thấy, đặc biệt là khi anh không còn bị ràng buộc bởi chiếc đồng hồ hay những con số.

"Anh đã từng sợ những điều không thể kiểm soát," Lâm Dịch khẽ nói, giọng anh trầm ấm, phá vỡ sự im lặng dễ chịu. Anh nhớ lại những ngày tháng ám ảnh về sự chính xác, về việc mọi thứ phải nằm trong tầm tay anh. "Sợ mất đi 60 giây đó, sợ mất đi cái khoảnh khắc duy nhất mà anh có thể thoát ly khỏi thế giới ồn ào. Anh đã từng nghĩ, nếu không có nó, chúng ta sẽ không thể có nhau, hoặc tình yêu của chúng ta sẽ không còn đặc biệt nữa." Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng biết bao suy tư đã được giải tỏa. "Nhưng giờ anh nhận ra, những điều không thể kiểm soát lại là những điều đẹp nhất."

An Nhiên siết chặt tay anh hơn, gật đầu đồng tình. "Và anh đã học cách chấp nhận nó, đúng không? Chấp nhận rằng tình yêu không cần một chiếc thang máy kỳ diệu để tồn tại. Chấp nhận rằng chúng ta, dù không có 60 giây đó, vẫn có thể yêu thương nhau, vẫn có thể tìm thấy nhau, và vẫn có thể xây dựng một tương lai." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự kiên định và niềm tin vững chắc. Cô đã luôn là người tin vào những điều không cần lý do, người mang đến cho anh sự lạc quan và dũng cảm để đối mặt với những điều bất định.

Lâm Dịch dừng lại dưới một tán cây lớn, ánh hoàng hôn rực rỡ đổ bóng xuống, bao trùm lên hai người một vầng sáng dịu dàng. Anh quay hẳn người lại, đối mặt với An Nhiên, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào má cô. Làn da cô mềm mại, hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua, tạo nên một sự kết nối sâu sắc. "Đúng vậy," anh nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, không một chút dao động. "Anh đã học cách chấp nhận. Phép màu không nằm ở chiếc thang máy, không nằm ở việc thời gian ngưng đọng. Phép màu… nằm ở cách chúng ta đã tìm thấy nhau, giữa hàng tỷ người, giữa bao nhiêu sự vội vã của cuộc đời."

Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, rồi từ từ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô. Nụ hôn ấy không chỉ là tình yêu, mà còn là sự biết ơn, sự trân trọng và một lời hứa hẹn. "Nó nằm ở cách chúng ta đã giữ gìn tình yêu này, vượt qua những nỗi sợ hãi, vượt qua những ranh giới vô hình mà chính anh đã đặt ra." Anh thì thầm, giọng anh trầm ấm và đầy cảm xúc. "Nó nằm ở chính chúng ta, An Nhiên. Phép màu là khi chúng ta tin tưởng nhau, thấu hiểu nhau, và cùng nhau bước đi trên con đường này."

Anh ôm chặt cô vào lòng, siết cô thật khít, cảm nhận sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn đang lan tỏa khắp cơ thể. Hơi ấm của An Nhiên, mùi hương dịu nhẹ của cô, nhịp đập trái tim cô hòa cùng nhịp đập trái tim anh – tất cả đều là hiện thực, là những điều có thể chạm vào, có thể cảm nhận, không còn là những khoảnh khắc ảo diệu, thoáng qua.

An Nhiên tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn của trái tim anh. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự an toàn và bình yên tuyệt đối. Tình yêu của họ, sau tất cả, không cần đến bất kỳ phép màu hay giới hạn nào từ bên ngoài. Phép màu thực sự đã được tạo ra từ chính họ, từ sự kết nối sâu sắc của hai tâm hồn, từ sự thấu hiểu và tin tưởng không điều kiện. Đây không phải là kết thúc của một câu chuyện, mà là khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình mà họ sẽ cùng nhau tạo nên những phép màu mới, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi giây phút, trong thế giới thực, không cần đến 60 giây nào cả. Họ đứng đó, dưới ánh hoàng hôn lãng mạn, như một biểu tượng cho tình yêu đã vượt qua mọi thử thách, sẵn sàng cho một tương lai đầy hứa hẹn, nơi mỗi ngày đều là một phép màu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free