Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 258: Lời Hẹn Ước Ngoài Giới Hạn

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã khuất hẳn, nhưng hơi ấm của nó dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, ôm lấy hai con người đang đứng bên bờ hồ. Lời Lâm Dịch nói, kiên định và chân thành, vẫn còn vang vọng trong tâm trí An Nhiên, như một bản hòa âm tuyệt đẹp của hạnh phúc và sự cam kết. Cô đã cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong anh, một sự chuyển mình từ lý trí chặt chẽ sang một trái tim rộng mở, dám mơ ước và xây dựng. Đêm đó, họ trở về căn hộ của Lâm Dịch, mang theo một cảm giác bình yên và sự mong chờ len lỏi trong từng tế bào.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ ấm áp của căn hộ Lâm Dịch. Tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài ban công như một bản nhạc chào ngày mới, hòa cùng tiếng máy pha cà phê rì rì đều đặn. An Nhiên, với mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, đang lúi húi bên bếp, chuẩn bị bữa sáng. Chiếc áo sơ mi rộng của Lâm Dịch khoác hờ trên người cô, tạo nên một vẻ đẹp giản dị và thân thuộc. Mùi cà phê mới pha thơm lừng hòa quyện với hương bánh mì nướng giòn tan, lấp đầy không gian bếp nhỏ.

Lâm Dịch bước vào, dáng người cao ráo của anh in bóng trên nền ánh sáng chói chang. Anh vẫn còn ngái ngủ, nhưng đôi mắt sắc bén thường ngày nay ánh lên vẻ ấm áp, dịu dàng khi nhìn An Nhiên. Cô quay lại, nụ cười tươi tắn như đóa hoa sớm mai, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh nắng.

"Chào buổi sáng, anh kỹ sư của em," cô khẽ nói, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió.

Lâm Dịch đến gần, nhẹ nhàng đặt tay lên eo An Nhiên khi cô với lấy hai chiếc đĩa. Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy bình yên và được che chở. Anh khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô.

"Chào buổi sáng, An Nhiên của anh," anh đáp, giọng trầm ấm và đầy yêu thương. "Để anh giúp em."

Họ cùng nhau sắp xếp bữa sáng lên bàn ăn nhỏ bên cửa sổ. Những cử chỉ của họ tự nhiên và ăn ý, như thể họ đã làm điều này hàng trăm lần. Lâm Dịch thấy mình mỉm cười nhiều hơn, một nụ cười thật sự, không còn gượng gạo hay dè dặt. Anh nhìn An Nhiên, nhìn cách cô cẩn thận đặt từng lát bánh mì nướng vào đĩa, cách cô rót sữa nóng, và cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc len lỏi trong lòng. Mọi nỗi sợ hãi về sự mất kiểm soát, về những điều không thể dự liệu, dường như đã tan biến, nhường chỗ cho niềm vui được sẻ chia từng khoảnh khắc bình dị này.

"Em muốn ban công mình sẽ đầy hoa hồng leo, anh Dịch nhỉ?" An Nhiên mơ màng nói, ánh mắt cô hướng ra ngoài, nơi có một chậu cây nhỏ đang vươn mình đón nắng. "Sẽ có những đóa hoa đỏ thắm, rủ xuống mềm mại, và hương thơm dịu nhẹ mỗi buổi sáng."

Lâm Dịch, đang nhâm nhi ly cà phê nóng hổi, nhìn cô, ánh mắt chứa chan tình yêu. "Anh chỉ cần một góc yên tĩnh để đọc sách, và có em bên cạnh là đủ." Anh khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng giờ đây lại xuất hiện thường xuyên hơn. "Nhưng nếu em muốn hoa hồng leo, thì chắc chắn sẽ có hoa hồng leo. Chúng ta sẽ tìm một vài chậu cây nhỏ để thử nghiệm trước."

An Nhiên bật cười khúc khích, tiếng cười vang lên nhẹ nhàng như tiếng ly tách va vào nhau trong bếp. "Anh vẫn là anh, luôn thích thử nghiệm và lên kế hoạch. Nhưng em thích vậy. Anh biết không, em đã tưởng tượng ra một căn bếp có cửa sổ lớn, nơi ánh nắng tràn vào mỗi buổi sáng, và chúng ta cùng nhau nấu bữa sáng như thế này, mỗi ngày." Cô quay sang nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh, chất chứa biết bao ước mơ. "Vậy thì chúng ta phải tìm một căn hộ có đủ không gian cho cả hai ước muốn đó rồi!"

Lâm Dịch đặt ly cà phê xuống, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô, kiên định và đầy ý nghĩa. "Đúng vậy," anh nói, giọng anh trầm ấm, "chúng ta phải tìm. Một căn hộ đủ lớn cho ban công đầy hoa hồng leo của em, một góc đọc sách yên tĩnh của anh, và một căn bếp ngập tràn ánh nắng cho cả hai chúng ta." Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, đan những ngón tay mình vào những ngón tay mềm mại của cô. "Anh đã nghĩ về điều này rất nhiều, An Nhiên. Về việc chúng ta sẽ chuyển đến một nơi mới. Một nơi mà chúng ta có thể gọi là 'nhà' của chúng ta."

An Nhiên bất ngờ. Cô biết anh đã thay đổi, nhưng sự chủ động này, sự cam kết rõ ràng này vẫn khiến trái tim cô rung lên từng nhịp hạnh phúc. Cô chưa từng nghĩ rằng Lâm Dịch, người luôn sợ hãi sự bất định, sẽ là người đầu tiên đề nghị một bước tiến lớn như vậy. Cảm giác được an toàn, được yêu thương và được tin tưởng tràn ngập tâm hồn cô.

"Anh nói thật chứ?" cô hỏi, giọng khẽ run lên vì xúc động.

Lâm Dịch siết nhẹ tay cô. "Thật. Anh muốn mỗi ngày thức dậy đều có em ở bên. Anh muốn cùng em trang trí từng góc nhỏ trong căn nhà đó, cùng em chọn màu sơn, cùng em trồng những chậu hoa đầu tiên. Anh muốn biến những ước mơ nhỏ bé của em thành hiện thực, và cả của anh nữa." Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh tràn đầy một niềm hy vọng mới. "Chúng ta sẽ không chỉ có 60 giây mỗi ngày nữa, An Nhiên. Chúng ta sẽ có cả cuộc đời để xây dựng những khoảnh khắc của riêng mình."

Nụ cười của An Nhiên rạng rỡ như ánh nắng mặt trời, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má. "Chỉ cần có anh là đủ, Lâm Dịch," cô thì thầm, lời nói chân thành tự đáy lòng. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi thở ấm áp của anh phả vào tóc. Giây phút này, mọi lo lắng, mọi áp lực từ bên ngoài đều tan biến. Chỉ còn lại tình yêu của họ, một tình yêu đã vượt qua mọi giới hạn và đang bắt đầu một hành trình mới, tràn đầy hứa hẹn. Cô biết, đây không chỉ là một ngôi nhà, đây là một tổ ấm, một khởi đầu cho một tương lai mà họ sẽ cùng nhau vẽ nên.

***

Buổi chiều cùng ngày, Lâm Dịch và An Nhiên quyết định dành thời gian tại quán cà phê "Khoảnh Khắc", một nơi quen thuộc với cả hai. Quán cà phê nằm ở một con phố yên tĩnh, với kiến trúc cổ kính và những ô cửa kính lớn nhìn ra khu vườn nhỏ. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng lãng đãng trong không gian, hòa cùng tiếng ly tách lanh canh và tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và thư thái. Mùi cà phê rang xay đặc trưng của quán hòa với hương bánh ngọt thoang thoảng, khiến tâm hồn bỗng chốc trở nên dịu nhẹ. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt bàn gỗ.

Họ ngồi cạnh nhau ở một góc khuất, bàn tay Lâm Dịch vẫn nắm chặt tay An Nhiên dưới mặt bàn, một cử chỉ tự nhiên đến ngạc nhiên đối với một người từng khép kín như anh. An Nhiên kể cho anh nghe về những ý tưởng mới cho dự án biên tập của cô, đôi mắt cô lấp lánh sự nhiệt huyết. Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra một vài câu hỏi hoặc nhận xét ngắn gọn, sắc bén nhưng đầy quan tâm. Anh thích nhìn An Nhiên khi cô say sưa nói về công việc, về những điều cô tin tưởng, vẻ đẹp rạng rỡ và sự lạc quan của cô luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho anh.

Đúng lúc đó, một bóng người quen thuộc xuất hiện ở cửa quán. Trần Tuấn, với dáng người trung bình, hơi tròn trịa và cặp kính gọng đen đặc trưng, bước vào. Anh đang tìm kiếm một chỗ ngồi yên tĩnh, nhưng ánh mắt anh nhanh chóng dừng lại ở góc nơi Lâm Dịch và An Nhiên đang ngồi. Một nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt hiền lành của anh khi anh nhận ra người bạn thân của mình.

"Ồ, Lâm Dịch!" Trần Tuấn ngạc nhiên thốt lên, bước đến gần bàn. "Không ngờ lại gặp cậu ở đây. Ai đây nhỉ? Không giới thiệu với tôi sao?" Giọng anh vui vẻ, pha chút trêu chọc.

Lâm Dịch quay lại, trên môi nở một nụ cười thật sự. Anh không còn vẻ e dè hay ngần ngại như trước. Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt anh tràn ngập niềm tự hào, rồi siết nhẹ tay cô.

"Trần Tuấn, đây là An Nhiên," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm và rõ ràng, không giấu diếm. "An Nhiên, đây là Trần Tuấn, bạn thân của anh."

An Nhiên mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt cô thân thiện và ấm áp. "Chào anh Trần Tuấn. Em có nghe Lâm Dịch nhắc đến anh rồi ạ."

Trần Tuấn nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt đầy thấu hiểu, rồi cười phá lên. "Cuối cùng thì cậu cũng chịu công khai rồi à! Tôi đã tự hỏi bao giờ thì cậu sẽ dẫn người yêu ra mắt đấy chứ. Chúc mừng hai người!" Anh vỗ vai Lâm Dịch một cách thân mật, rồi gật đầu với An Nhiên. "Thật vui được gặp em, An Nhiên. Lâm Dịch nhà tôi khó tính vậy mà cuối cùng cũng tìm được người khiến cậu ta mở lòng."

An Nhiên bật cười, cảm thấy thoải mái với sự chân thành của Trần Tuấn. "Anh ấy vẫn khó tính lắm ạ, nhưng mà cũng rất đáng yêu." Cô liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tinh nghịch.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, nhưng khóe môi anh lại cong lên thành một nụ cười nhẹ. Anh cảm thấy một chút bỡ ngỡ khi mối quan hệ của mình bỗng chốc được "công khai hóa", bước ra khỏi sự riêng tư của "60 giây" và những khoảnh khắc chỉ có hai người. Nhưng sự tự tin rạng rỡ của An Nhiên, cùng với tình cảm mãnh liệt mà anh dành cho cô, đã xoa dịu mọi sự không thoải mái. Anh nhận ra rằng, việc chia sẻ niềm hạnh phúc này với những người thân yêu cũng là một phần của tình yêu trưởng thành.

"Hai người có vẻ đang rất hạnh phúc," Trần Tuấn nhận xét, ánh mắt anh lướt qua Lâm Dịch và An Nhiên, như một người đã chứng kiến hành trình của họ từ lâu. "Thế nào rồi? Kế hoạch cho chuyến du lịch có tiến triển gì không? Hay là đã có kế hoạch lớn hơn rồi?" Anh nháy mắt với Lâm Dịch.

An Nhiên nhìn Lâm Dịch, chờ đợi anh chia sẻ. "Chúng em đang lên kế hoạch cho một chuyến đi, nhưng có lẽ sẽ có cả những kế hoạch lớn hơn nữa," cô nói, giọng cô tràn đầy hy vọng.

Lâm Dịch gật đầu. "Chúng tôi đang tìm một căn hộ mới. Một nơi mà An Nhiên có thể trồng hoa hồng leo, và tôi có một góc yên tĩnh để đọc sách." Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt anh đầy yêu thương. "Chúng tôi muốn xây dựng một tổ ấm của riêng mình."

Trần Tuấn gật gù, vẻ mặt anh đầy vẻ mãn nguyện. "Tuyệt vời! Tôi biết ngay là Lâm Dịch sẽ không để An Nhiên phải đợi lâu mà. Cậu đã thay đổi rất nhiều, Dịch ạ. Thực sự là một phép màu. Nhưng tôi nghĩ phép màu đó không đến từ chiếc thang máy cũ, mà đến từ chính An Nhiên đây." Anh nhìn An Nhiên với vẻ cảm kích.

An Nhiên chỉ cười hiền, cảm thấy ấm áp trong lòng. Cô biết, Trần Tuấn là một trong số ít người thực sự hiểu được Lâm Dịch, và sự ủng hộ của anh ấy có ý nghĩa rất lớn. Cuộc trò chuyện của họ tiếp tục xoay quanh những dự định tương lai, những câu chuyện vui vẻ, và những lời chúc phúc chân thành từ Trần Tuấn. Lâm Dịch cảm thấy một niềm vui khó tả, một niềm vui đến từ việc chia sẻ hạnh phúc của mình với thế giới, không còn e dè hay che giấu. Anh nhận ra rằng, tình yêu của họ đã đủ mạnh mẽ để b��ớc ra ánh sáng, để được công nhận và chúc phúc, không còn là một bí mật gói gọn trong 60 giây.

***

Khi ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền trời đêm, Lâm Dịch và An Nhiên cùng nhau đi dạo trên Cầu đi bộ "Tình Yêu". Cơn gió mát dịu thổi qua, mang theo mùi sông nước thoang thoảng và tiếng còi xe từ xa vọng lại, tạo nên một không gian lãng mạn và yên bình. Dưới chân cầu, dòng sông lấp lánh ánh đèn, phản chiếu những vì sao lấp lánh trên bầu trời quang đãng.

Họ nắm chặt tay nhau, những ngón tay đan vào nhau thật khít, như thể không muốn rời xa. Lâm Dịch cảm nhận được sự mềm mại của bàn tay An Nhiên, hơi ấm từ cơ thể cô truyền qua, mang đến cho anh một cảm giác bình yên đến lạ. Anh đã không còn là người kỹ sư phần mềm lạnh lùng, chỉ biết đến logic và những con số. Anh đã trở thành một người đàn ông biết yêu, biết mơ ước, và biết trân trọng từng khoảnh khắc bên người con gái mình yêu.

"Anh Dịch, anh có muốn chúng ta cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới không?" An Nhiên khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng gió thì thầm. "Bắt đầu từ những nơi mình từng ao ước, những thành phố cổ kính, những bãi biển xanh ngắt, hay những ngọn núi hùng vĩ." Cô tựa đầu vào vai anh, ánh mắt mơ màng hướng về phía xa xăm.

Lâm Dịch siết chặt tay cô hơn. "Tất nhiên rồi, An Nhiên. Anh muốn cùng em khám phá mọi điều. Mọi ngóc ngách của thế giới, mọi nền văn hóa, mọi cảnh đẹp. Anh muốn được cùng em ngắm bình minh ở những chân trời mới, cùng em thưởng thức những món ăn lạ, và cùng em tạo nên những kỷ niệm không thể nào quên." Anh khẽ hôn lên đỉnh đầu cô, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc.

"Và rồi..." anh nói tiếp, giọng anh trầm ấm, chất chứa biết bao tình cảm, "sau những chuyến đi đó, chúng ta sẽ trở về ngôi nhà của chúng ta. Ngôi nhà có ban công đầy hoa hồng leo của em, có góc đọc sách của anh. Và rồi... chúng ta sẽ có một khu vườn nhỏ, nơi em có thể trồng thêm đủ loại hoa mà em thích, và chúng ta sẽ có một gia đình nhỏ của riêng mình."

An Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô long lanh dưới ánh đèn thành phố, phản chiếu niềm hạnh phúc vô bờ. "Nghe có vẻ như một lời hẹn ước đấy, anh kỹ sư lý trí," cô trêu chọc, nhưng trong giọng nói lại là sự xúc động sâu sắc.

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh kiên định và tràn đầy tình yêu. Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, siết chặt cô như thể sợ cô sẽ tan biến. Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh bao bọc lấy cô, khiến cô cảm thấy an toàn tuyệt đối. "Đúng vậy," anh nói, giọng anh trầm ấm và chắc chắn, "lời hẹn ước của anh và em. Một lời hẹn ước ngoài mọi giới hạn của thời gian, của lý trí, của những nỗi sợ hãi. Một lời hẹn ước mà chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện, từng bước một."

Cô tựa đầu vào ngực anh, nghe rõ nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn của trái tim anh. Trong khoảnh khắc đó, An Nhiên biết rằng cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời mình. Tình yêu của họ không cần đến chiếc thang máy cũ kỹ hay 60 giây ngưng đọng thời gian nữa. Phép màu thực sự nằm ở chính họ, ở sự thấu hiểu, sự tin tưởng và sự cam kết mà họ dành cho nhau.

Họ đứng đó, dưới ánh đèn lung linh của thành phố, cùng nhau nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như những chứng nhân thầm lặng cho tình yêu của họ. Một tình yêu đã vượt qua mọi thử thách, mọi khác biệt, và đang hướng đến một tương lai đầy hứa hẹn. Lâm Dịch khẽ hôn lên trán An Nhiên, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và niềm hy vọng của anh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình mà họ sẽ cùng nhau bước đi, cùng nhau xây dựng, và cùng nhau yêu thương, mãi mãi.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free