Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 260: Phép Màu Bền Vững

Ánh hoàng hôn đã lùi xa, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng hơi ấm của nụ hôn và vòng tay siết chặt vẫn còn đọng lại trên môi, trên làn da An Nhiên, và sâu thẳm trong tâm hồn Lâm Dịch. Họ đã cùng nhau đứng đó thật lâu, dưới tán cây già cỗi trong công viên, để những lời thầm thì về phép màu và tình yêu, về những nỗi sợ hãi đã qua và niềm tin vào tương lai thấm đẫm vào từng thớ thịt. Khi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên bầu trời nhung huyền, họ mới chậm rãi rời đi, nắm chặt tay nhau, bước những bước chân vững vàng trên con đường về nhà, mang theo một thứ ánh sáng khác, rạng rỡ hơn cả ánh hoàng hôn vừa tắt: ánh sáng của một tình yêu đã tìm thấy bến đỗ bình yên.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, đổ xuống chiếc giường lớn nơi Lâm Dịch và An Nhiên đang say giấc. Căn hộ của họ, nằm trong một khu chung cư được xây dựng từ những năm 90 nhưng đã được cải tạo khéo léo, mang một vẻ đẹp tối giản nhưng ấm cúng. Những bức tường màu kem nhạt, đồ nội thất bằng gỗ sồi sáng màu, cùng với vài chậu cây xanh nhỏ đặt ở góc phòng và trên ban công, tạo nên một không gian sống hài hòa và dễ chịu. Tiếng chim hót líu lo từ ban công, nơi những chậu hoa nhài đang bung nở trắng muốt, thoảng đưa vào phòng một mùi hương dịu ngọt, tinh khiết, hòa cùng mùi cà phê mới pha thoang thoảng từ phòng bếp.

Lâm Dịch khẽ cựa mình, đôi mắt anh từ từ mở ra, thích nghi với ánh sáng ban mai. Điều đầu tiên anh nhìn thấy là mái tóc hạt dẻ của An Nhiên, đang vương trên gối, tản mác như những tia nắng ấm áp. Cô vẫn còn say ngủ, hơi thở đều đều, bờ môi khẽ cong lên một nụ cười mơ màng. Anh đưa tay nhẹ nhàng vén vài sợi tóc lòa xòa trên má cô, ngắm nhìn gương mặt thanh tú, yên bình đến lạ. Trước đây, mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên anh làm là đưa tay lên cổ tay, tìm kiếm chiếc đồng hồ, kiểm tra thời gian, và tự sắp xếp một lịch trình hoàn hảo cho ngày mới. Nhưng giờ đây, thói quen ấy đã biến mất tự lúc nào. Chiếc đồng hồ, vật bất ly thân từng ám ảnh anh, đã được cất sâu trong ngăn kéo, trở thành một kỷ niệm về một Lâm Dịch của quá khứ. Anh không còn cảm thấy cần phải kiểm soát từng phút giây, từng nhịp thở của cuộc sống. Thay vào đó, anh học được cách để thời gian trôi đi tự nhiên, học cách tận hưởng từng khoảnh khắc hiện tại, đặc biệt là những khoảnh khắc có An Nhiên bên cạnh.

Sự bình yên này, anh từng nghĩ nó là điều xa xỉ, không thể nào có được. Anh đã từng sợ hãi sự bất định, sợ hãi những điều không theo kế hoạch. Nhưng chính An Nhiên, với nụ cười lạc quan và niềm tin vào những điều không cần lý do, đã dẫn dắt anh ra khỏi chiếc lồng lý trí của chính mình. Cô đã dạy anh rằng, phép màu không nằm ở việc thời gian ngưng đọng, mà nằm ở sự kết nối giữa hai tâm hồn, ở khả năng yêu thương và tin tưởng. Anh khẽ thở dài một hơi, một hơi thở của sự mãn nguyện. Đây không phải là một giấc mơ phù phiếm, đây là thực tại mà anh đã cùng cô xây dựng, từng chút một, bền bỉ và chân thật.

An Nhiên khẽ động đậy, đôi mắt cô từ từ hé mở, bắt gặp ánh nhìn dịu dàng của Lâm Dịch. Cô nheo mắt, ngái ngủ, khuôn mặt vẫn còn vương vấn nét mơ màng. “Sớm rồi sao anh?” Giọng cô lí nhí, khàn khàn vì vừa thức dậy, mang theo một sự đáng yêu khó tả. “Em cứ ngỡ mình vẫn đang trong 60 giây của riêng mình.” Cô khẽ cười, nụ cười nửa tỉnh nửa mơ, như thể vẫn còn đắm chìm trong một giấc mơ ngọt ngào nào đó.

Lâm Dịch mỉm cười dịu dàng, nụ cười ấy không còn vẻ gượng gạo hay miễn cưỡng như trước kia, mà tràn đầy sự ấm áp và chân thành. Anh khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, rồi vuốt ve mái tóc mềm mại. “Không cần 60 giây nữa, bảo bối. Mỗi khoảnh khắc có em đều là phép màu, và anh có cả một cuộc đời để tận hưởng.” Lời anh nói không hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng một sức nặng của tình yêu và sự cam kết, khiến trái tim An Nhiên khẽ rung lên. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng câu chữ, trong từng ánh mắt anh dành cho cô.

An Nhiên vươn vai, duỗi người, rồi dụi đầu vào ngực anh như một chú mèo nhỏ. “Em thích cái phép màu này hơn. Phép màu không cần đếm ngược, không cần lo sợ kết thúc.” Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy tình cảm. “Phép màu này là của riêng chúng ta, tự tay mình tạo nên, phải không?”

“Đúng vậy,” Lâm Dịch đáp, siết nhẹ vòng tay ôm cô. “Phép màu này là sự lựa chọn của chúng ta, An Nhiên. Lựa chọn tin tưởng, lựa chọn yêu thương, và lựa chọn cùng nhau bước đi, dù không có bất kỳ kỳ tích nào từ bên ngoài.” Anh nhớ lại những ngày đầu, khi anh cố gắng tìm kiếm logic cho hiện tượng 60 giây, cố gắng kiểm soát nó, định nghĩa nó. Nhưng cuối cùng, anh nhận ra, tình yêu đích thực không cần bất kỳ định nghĩa hay logic nào. Nó chỉ đơn giản là tồn tại, và lan tỏa.

Họ cùng nhau thức dậy, bước vào phòng bếp nhỏ nhưng gọn gàng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng giờ đây đậm đặc hơn, hòa quyện với mùi hương nhẹ nhàng từ những chiếc bánh mì nướng giòn tan. Lâm Dịch pha cà phê, động tác thuần thục, không còn vẻ vội vã. An Nhiên chuẩn bị bữa sáng đơn giản: trứng ốp la, vài lát bơ và mứt dâu. Những câu chuyện nhỏ được chia sẻ, những tiếng cười giòn tan vang vọng khắp căn phòng, lấp đầy không gian bằng sự ấm áp. Họ không nói về công việc, không nói về những lo toan của cuộc sống, chỉ đơn giản là chia sẻ những giấc mơ đêm qua, những kế hoạch nhỏ cho ngày mới, hay chỉ là cảm nhận về hương vị của buổi sáng đầu tiên bên nhau trong một căn nhà chung. Sự hiện diện của đối phương đã trở thành một phần không thể thiếu, một thói quen ngọt ngào mà cả hai đều trân trọng. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt trao nhau đều chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, như thể họ đã cùng nhau trải qua hàng ngàn khoảnh khắc, hàng triệu giây, để rồi giờ đây, mọi thứ đều trở nên thật tự nhiên và hoàn hảo.

Sau bữa sáng, họ cùng nhau đến quán cà phê 'Khoảnh Khắc'. Ánh nắng buổi sáng trải vàng trên con phố yên tĩnh, những hàng cây xanh mát rượi. Quán cà phê vẫn mang một vẻ đẹp vintage pha lẫn hiện đại, quen thuộc và ấm cúng như ngày nào. Tiếng máy xay cà phê rì rầm, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang vọng, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi hoa tươi cắm trên bàn, tất cả hòa quyện lại, đánh thức mọi giác quan.

Họ chọn một bàn cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng có thể len lỏi vào, làm ấm không gian. Lâm Dịch nhẹ nhàng kéo ghế cho An Nhiên, rồi ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt anh không ngừng dõi theo từng cử chỉ nhỏ của cô. Nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi An Nhiên phản chiếu trong đôi mắt anh, tạo thành một khung cảnh bình yên đến lạ.

Ông Sáu, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, tiến lại gần bàn của họ. Ông vẫn mặc chiếc tạp dề sạch sẽ, đôi mắt tinh anh lấp lánh sự thấu hiểu. Ông đặt hai ly cà phê quen thuộc xuống bàn, cùng một đĩa bánh ngọt nhỏ. “Lâu lắm rồi mới thấy hai cháu đến cùng nhau vào buổi sáng thế này.” Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự quan sát. “Cháu Lâm Dịch hôm nay nhìn khác hẳn, không còn vẻ vội vã nữa.” Ông Sáu khẽ cười, ánh mắt ông dừng lại ở Lâm Dịch, như muốn tìm kiếm điều gì đó đã thay đổi sâu sắc bên trong chàng trai trẻ. “Trước kia, cháu lúc nào cũng nhìn đồng hồ, vẻ mặt căng thẳng, như thể sợ hãi điều gì đó sẽ tuột khỏi tầm tay.”

Lâm Dịch khẽ cười, một nụ cười thật tươi, không một chút gượng gạo. Anh đưa tay nắm lấy bàn tay An Nhiên đang đặt trên mặt bàn, siết nhẹ. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang anh, một sự trấn an nhẹ nhàng. “Cháu đã học được cách sống chậm lại, Ông Sáu ạ.” Giọng anh trầm ấm, mang theo sự biết ơn sâu sắc. “Và nhận ra phép màu không chỉ ở 60 giây.” Anh quay sang nhìn An Nhiên, ánh mắt trìu mến. “Nó nằm ở những điều bình dị nhất, như việc được cùng nhau thưởng thức một buổi sáng yên bình thế này.”

An Nhiên khẽ gật đầu, bổ sung lời Lâm Dịch, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định: “…mà là ở mỗi khoảnh khắc chúng cháu có nhau.” Cô đã luôn tin vào những điều không cần lý do, và giờ đây, niềm tin ấy đã được chứng minh bằng một tình yêu bền vững, không cần đến bất kỳ sự kỳ diệu nào từ bên ngoài.

Ông Sáu nhìn họ, đôi mắt ông ánh lên sự xúc động. Ông đã chứng kiến không ít những câu chuyện tình yêu đến và đi, những cuộc gặp gỡ định mệnh trong quán cà phê nhỏ của mình. Nhưng câu chuyện của Lâm Dịch và An Nhiên, với chiếc thang máy cũ kỹ và 60 giây ngưng đọng thời gian, luôn là một điều đặc biệt. Ông đặt tay lên vai Lâm Dịch, khẽ vỗ nhẹ. “Thời gian không trôi, nhưng lòng người thì có…” Ông khẽ nói, câu nói đặc trưng của mình, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn. “Và hạnh phúc là khi hai lòng người hòa làm một, phải không? Chúc hai cháu luôn giữ được ‘phép màu’ này.” Ông Sáu mỉm cười, nụ cười của một người từng trải, đã nhìn thấu những thăng trầm của cuộc đời và nhận ra giá trị đích thực của tình yêu.

Anh và cô đều hiểu ý của Ông Sáu. Phép màu không còn là một hiện tượng siêu nhiên, mà là sự kết nối, sự thấu hiểu, và tình yêu mà họ dành cho nhau. Đó là một phép màu bền vững, được xây dựng từ niềm tin và sự sẻ chia. Ông Sáu quay vào trong, rồi trở ra với một đĩa bánh ngọt nhỏ, hương vani thoang thoảng. “Bánh mới ra lò, Ông Sáu tặng hai cháu. Một chút ngọt ngào cho một khởi đầu mới.”

Họ cảm ơn Ông Sáu, rồi tiếp tục trò chuyện. Lâm Dịch không còn xem điện thoại liên tục, không còn bận tâm đến email công việc. Anh lắng nghe An Nhiên kể về những câu chuyện thú vị cô bắt gặp trong lúc đọc sách, về những ý tưởng mới cho bài viết của mình, về giấc mơ được đi du lịch đến những vùng đất xa xôi. Anh đáp lời cô bằng những cái gật đầu thấu hiểu, bằng những câu hỏi gợi mở, và bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương. Anh cảm thấy một sự tự do tuyệt đối, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của thời gian và trách nhiệm. Hạnh phúc không cần phải là những điều lớn lao, đôi khi chỉ là những khoảnh khắc bình dị như thế này, được ngồi bên người mình yêu, chia sẻ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Dưới gầm bàn, tay họ vẫn nắm chặt lấy nhau, một sự kết nối thầm lặng nhưng vững chắc, như một lời khẳng định cho tình yêu đã vượt qua mọi giới hạn.

Khi buổi sáng dần trôi qua, họ rời quán cà phê, mang theo những nụ cười rạng rỡ và sự bình yên trong tâm hồn. Một ngày làm việc trôi qua nhẹ nhàng, không còn những áp lực vô hình đè nặng lên vai Lâm Dịch như trước. Anh đã học cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống, học cách đặt An Nhiên vào vị trí ưu tiên hàng đầu, bởi cô chính là hiện thân của hạnh phúc, của sự bình yên mà anh hằng tìm kiếm.

Tối muộn, ánh đèn thành phố đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Lâm Dịch và An Nhiên trở về căn hộ ấm cúng của mình. Mùi hương hoa nhài từ ban công vẫn thoang thoảng, hòa cùng mùi thức ăn đơn giản mà họ cùng nhau chuẩn bị cho bữa tối. Họ trò chuyện về một ngày đã qua, về những câu chuyện vui ở công ty, về những điều nhỏ nhặt đã khiến họ mỉm cười. Không có bất kỳ sự kiện kỳ diệu hay bất ngờ nào, chỉ là những khoảnh khắc bình dị của một cặp đôi đang yêu, đang cùng nhau xây dựng tổ ấm.

Sau bữa tối, họ cùng nhau ngồi trên chiếc sofa êm ái, cạnh khung cửa sổ lớn. Ánh đèn thành phố rực rỡ bên ngoài như một tấm thảm lụa được thêu dệt công phu, trải dài đến tận chân trời. Gió nhẹ từ ban công thổi vào, mang theo chút hơi lạnh của đêm và mùi hương dìu dịu của những đóa hoa. An Nhiên tựa đầu vào vai Lâm Dịch, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, sự vững chãi của bờ vai anh. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự mãn nguyện.

“Anh còn nhớ những ngày đầu trong thang máy không?” Giọng An Nhiên nhẹ nhàng, vang lên giữa không gian tĩnh lặng, mang theo chút hoài niệm. “Em cứ ngỡ đó là tất cả những gì chúng ta có. 60 giây mỗi ngày, một thế giới riêng tư, tách biệt khỏi mọi thứ.” Cô nhắm mắt lại, như muốn hình dung lại những khoảnh khắc kỳ diệu ấy. “Đôi khi em vẫn tự hỏi, nếu không có chiếc thang máy đó, liệu chúng ta có bao giờ gặp được nhau, có bao giờ yêu nhau không?”

Lâm Dịch khẽ hôn lên tóc cô, mái tóc mềm mại, thoang thoảng mùi hương quen thuộc. “Anh cũng từng nghĩ vậy,” anh đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo chút suy tư. “Anh từng sợ hãi khi mất đi nó, sợ mất đi em. Anh đã từng nghĩ, nếu không có cái ‘phép màu’ 60 giây đó, thì tình yêu của chúng ta sẽ tan biến như khói sương.” Anh siết chặt vòng tay ôm cô, như muốn khẳng định sự hiện diện của cô, sự thật rằng cô đang ở đây, trong vòng tay anh, không phải trong một khoảnh khắc ngưng đọng phù du nào đó. “Nhưng giờ đây, anh biết ơn. Biết ơn vì nó đã mang em đến bên anh. Và biết ơn vì chúng ta đã đủ dũng cảm để bước ra khỏi cái thế giới an toàn đó, để đối mặt với thực tại, để xây dựng một tình yêu không cần đến bất kỳ giới hạn nào.”

Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn ánh đèn lung linh của thành phố. “Nhờ nó, anh mới tìm thấy em, và tìm thấy phép màu thật sự.” Anh quay lại, ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, không một chút dao động, tràn đầy sự chân thành và tình yêu. “Phép màu không phải là thời gian ngưng đọng, An Nhiên. Phép màu là khi anh được ở bên em, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi giây phút, trong thế giới thực này.”

An Nhiên mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng. “Và phép màu đó không cần 60 giây, không cần thang máy, chỉ cần chúng ta bên nhau, mỗi ngày.” Cô nhẹ nhàng đặt tay lên ngực anh, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn của trái tim anh. Nhịp đập ấy, cũng như tình yêu của họ, là thật, là hiện hữu, không còn là ảo ảnh.

Lâm Dịch khẽ siết cô vào lòng, tựa cằm lên đỉnh đầu cô. “Đúng vậy.” Giọng anh thì thầm, đầy cảm xúc. “Phép màu đó là em, An Nhiên. Và là tình yêu vĩnh cửu của chúng ta.” Anh ôm chặt cô, cảm nhận sự gắn kết sâu sắc và bình yên lan tỏa trong tâm hồn. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô, hơi ấm từ cơ thể cô, tất cả đều là những điều chân thật, có thể chạm vào, có thể cảm nhận.

Trên chiếc bàn cà phê nhỏ phía trước, cạnh ly trà hoa cúc vẫn còn bốc hơi nhẹ, một cuốn sách về du lịch vòng quanh thế giới đang mở ra. Trang sách hiển thị một hình ảnh về những ngọn núi tuyết phủ trắng xóa, và những bờ biển xanh ngắt. Đó là những ước mơ chung mà họ đã cùng nhau phác thảo, những kế hoạch cho một tương lai rộng lớn, không giới hạn. Tình yêu của họ không phải là một câu chuyện đã kết thúc, mà là một hành trình mới vừa bắt đầu, một hành trình mà họ sẽ cùng nhau khám phá, cùng nhau tạo nên những phép màu mới, không cần đến sự kỳ diệu của thời gian ngưng đọng, mà chỉ cần sự hiện diện của nhau. Họ đã tìm thấy phép màu bền vững nhất, phép màu của tình yêu đích thực, của sự thấu hiểu và tin tưởng, sẽ mãi mãi là ánh sáng dẫn lối cho họ trên mỗi bước đường đời.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free