Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 175: 60 Giây Đối Mặt: Lời Hỏi Không Thể Trốn Tránh
An Nhiên giật mình tỉnh giấc, không phải vì tiếng chuông báo thức quen thuộc, mà vì sự trống rỗng đến lạnh lẽo trong lồng ngực. Ánh sáng nhạt nhòa của buổi bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Đêm qua, cô đã không ngủ. Hình ảnh Lâm Dịch và Thảo Vy cùng bước ra khỏi tòa nhà, những cử chỉ thân mật và tiếng cười nói tự nhiên của họ, cứ như một cuốn phim quay chậm lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, gặm nhấm từng chút một sự thanh thản, bình yên mà cô từng có.
Cô miễn cưỡng rời giường, từng động tác đều nặng nề như thể mang vác cả một tảng đá. Căn hộ nhỏ của cô, vốn luôn tràn ngập hơi ấm và sự gọn gàng ngăn nắp, giờ đây dường như cũng nhuốm một màu u ám, lạnh lẽo. Cô bước vào phòng tắm, đứng trước gương. Hình ảnh phản chiếu của cô trong gương khiến cô giật mình. Đôi mắt sưng húp, đỏ hoe, quầng thâm hiện rõ dưới mi mắt, và khuôn mặt trái xoan vốn thanh tú giờ đây hốc hác, nhợt nhạt. Nụ cười lạc quan, tươi tắn thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi, thất thần, gần như không thể nhận ra. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ, thường buông xõa tự nhiên, giờ đây rối bời, bết dính mồ hôi lạnh của một đêm trằn trọc. Cô đưa tay chạm nhẹ vào gương, cảm nhận sự lạnh lẽo của tấm kính, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như mình đang chạm vào chính linh hồn mình, lạnh giá và tan vỡ.
"Không thể cứ thế này được. Mình phải hỏi anh ấy. Phải biết sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu," cô thì thầm, giọng nói khàn đặc và lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Cuộc trò chuyện với Mai Hoa đêm qua, dù cô không thể nói ra hết mọi điều, chỉ khiến nỗi đau trở nên rõ ràng hơn, và nỗi sợ hãi về một sự thật bị che giấu càng thêm mạnh mẽ. Mai Hoa đã lo lắng, giục cô phải nói rõ, phải đối mặt. Nhưng làm sao cô có thể nói ra khi chính cô còn chưa dám đối mặt với chính những gì mình đã thấy? Cô đã khóc đến cạn khô nước mắt, nhưng những giọt nước mắt đó không rửa trôi được nỗi đau, mà chỉ càng khoét sâu thêm vết thương lòng. Cô đã tự huyễn hoặc bản thân bằng một thứ tình yêu không tưởng, một thế giới 60 giây kỳ diệu đến mức cô quên mất rằng, bên ngoài cánh cửa thang máy đó, là một thực tại phũ phàng và phức tạp.
Cô pha một cốc nước ấm, mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ túi trà tỏa ra, nhưng cũng không thể làm dịu đi sự căng thẳng trong từng thớ thịt. Cô bước ra ban công, dựa vào lan can sắt lạnh lẽo. Ánh nắng ban mai không còn mang vẻ ấm áp, mà chỉ như một ánh nhìn soi mói, phơi bày rõ hơn sự yếu đuối của cô. Gió thổi nhẹ, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi rụng từ hàng cây đối diện, tạo nên một khung cảnh buồn bã, ảm đạm. Cô nhìn xuống đường phố bên dưới, những dòng xe cộ bắt đầu hối hả, những con người vội vã với cuộc sống của riêng họ. Cô tự hỏi, liệu trong cái thế giới rộng lớn và bận rộn này, có bao nhiêu người giống cô, đang giữ trong lòng một bí mật, một nỗi đau không thể chia sẻ?
Cô biết rằng mình phải đối mặt. Nếu không, mối quan hệ này, hay cái mà cô đã gọi là "mối quan hệ" này, sẽ chết dần trong im lặng và nghi ngờ, giống như một cây nến cạn dầu, lụi tàn trong bóng tối mà không một ai hay biết. "60 giây... không phải là để trốn tránh," cô thì thầm với chính mình, giọng nói mang theo một sự kiên quyết đến lạnh lùng. Đó là tất cả những gì cô có, là thế giới riêng mà cô và Lâm Dịch đã cùng nhau xây dựng. Nếu nó có tan vỡ, cô cũng cần phải chứng kiến giây phút cuối cùng của nó, chứ không phải để nó lặng lẽ biến mất trong những hiểu lầm và sự im lặng đáng sợ.
Cô chuẩn bị quần áo, chọn một chiếc váy màu xanh nhạt mà Lâm Dịch từng khen cô mặc rất hợp, nhưng động tác của cô chậm chạp, như thể mỗi nút áo, mỗi đường may đều chứa đựng một gánh nặng vô hình. Từng bước chân cô trong căn hộ đều nhẹ nhàng, nhưng lại nặng trĩu trong tâm hồn. Cô cảm thấy mệt mỏi, nhưng một ngọn lửa nhỏ của sự kiên quyết vẫn âm ỉ cháy trong lồng ngực. Cô sẽ đối mặt. Cô sẽ hỏi. Cô sẽ tìm câu trả lời. Dù nó có đau đớn đến mức nào, cô cũng phải biết. Niềm tin của cô vào "điều không cần lý do" đã bị lung lay, và giờ đây, cô cần một lý do, một lý do rõ ràng để hiểu tại sao trái tim cô lại tan nát đến thế. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của chính căn phòng mình, một mùi hương thân thuộc nhưng giờ đây lại mang theo cả nỗi buồn và sự cô đơn.
***
Khi đồng hồ trên điện thoại điểm 18:29, An Nhiên đã đứng đợi ở hành lang tầng 7, nơi chiếc thang máy cũ kỹ quen thuộc sẽ đưa họ vào thế giới riêng của mình. Tim cô đập thình thịch, không phải vì mong chờ hay háo hức, mà vì sự lo lắng và một nỗi sợ hãi mơ hồ đang gặm nhấm cô từ bên trong. Không khí ở hành lang cuối ngày làm việc thường ồn ào, tiếng bước chân vội vã, tiếng điện thoại reo, tiếng trò chuyện của những đồng nghiệp chuẩn bị tan ca, tất cả như một bản giao hưởng hỗn độn, nhưng trong tai An Nhiên, tất cả đều trở nên xa xăm, mờ nhạt. Cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập, như một chiếc trống đang báo hiệu một trận chiến sắp sửa diễn ra.
Cô mặc chiếc váy màu xanh nhạt, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ được buộc hờ phía sau, để lộ gương mặt vẫn còn chút nhợt nhạt. Đôi mắt to tròn long lanh của cô giờ đây ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng ánh lên một tia kiên định đến lạ lùng. Cô nắm chặt quai túi xách, những ngón tay thon dài siết chặt đến mức trắng bệch. Mùi kim loại cũ từ tay vịn thang máy, mùi giấy tờ và mực in từ văn phòng gần đó, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của tòa nhà, một mùi hương mà trước đây cô từng yêu thích vì nó gắn liền với những buổi chiều định mệnh của họ. Nhưng giờ đây, nó chỉ gợi lên một sự ngột ngạt, khó chịu.
Khi Lâm Dịch xuất hiện ở cuối hành lang, bước chân anh vẫn điềm tĩnh, chính xác như mọi ngày. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, cà vạt màu xanh đậm thắt gọn gàng. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, ít biểu cảm, và đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng vẫn tập trung vào chiếc điện thoại trên tay. Anh không nhìn xung quanh, không để ý đến bất kỳ ai, chỉ đi thẳng về phía thang máy. An Nhiên cảm thấy một cơn đau thắt nơi lồng ngực. Anh vẫn vậy, vẫn là Lâm Dịch của những con số và lịch trình chính xác, vẫn là người đàn ông mà cô đã từng tin rằng có thể cùng cô chia sẻ một thế giới "không cần lý do". Nhưng hôm nay, vẻ nghiêm nghị đó, sự tập trung đó, lại khiến cô cảm thấy xa cách đến lạ lùng. Nó như một bức tường vô hình ngăn cách anh với mọi thứ xung quanh, và cả với cô.
Ánh mắt họ chạm nhau thoáng qua khi anh đến gần cửa thang máy. Anh khẽ gật đầu, một cử chỉ lịch sự và quen thuộc, nhưng không hề có nụ cười, không hề có sự ấm áp hay sự thân mật mà cô hằng mong đợi. "Chào anh, Lâm Dịch," An Nhiên thấp giọng chào, gần như thì thầm. Giọng cô có chút run rẩy, một phần vì lo lắng, một phần vì sự thất vọng.
Lâm Dịch chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, ánh mắt anh lướt qua cô một cách vội vã, như thể anh đang cố tránh né một điều gì đó. "Chào An Nhiên," anh nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc. Anh bước vào thang máy, đứng đối diện cô, nhưng ánh mắt anh lại tập trung vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình với vẻ sốt ruột. Anh bấm nút tầng, sau đó đưa tay lên chỉnh lại gọng kính, một thói quen nhỏ cho thấy sự lo lắng hay căng thẳng của anh. Khoảng cách vật lý giữa họ chỉ vài bước chân, nhưng khoảng cách cảm xúc giờ đây lại xa vời vợi, như một hố sâu không đáy.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tức. Cô nắm chặt quai túi xách đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một ánh mắt thấu hiểu, nhưng anh vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong những suy nghĩ mà cô không thể chạm tới. "Đây rồi... khoảnh khắc này..." một tiếng nói vang vọng trong tâm trí cô. Khoảnh khắc mà cô đã chờ đợi, đã chuẩn bị cả một ngày trời. Khoảnh khắc mà định mệnh của 60 giây, và có lẽ là cả tình yêu của cô, sẽ được định đoạt. Chiếc thang máy bắt đầu di chuyển lên, tiếng "kít" đặc trưng của nó vang lên, báo hiệu một sự khởi đầu, hay có lẽ là một kết thúc.
***
Đúng 18:30, khi chiếc thang máy cũ kỹ đi qua tầng 7, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm. Tiếng "kít" dừng lại, tiếng ồn ào của thế giới bên ngoài biến mất, không khí trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Thời gian ngưng đọng, và cùng với nó, cả hơi thở của An Nhiên. Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm còn sót lại. Đôi mắt to tròn của cô nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt kiên định, không chút nao núng, mặc dù trái tim cô đang đập như trống bỏi trong lồng ngực.
Lâm Dịch, vẫn còn đang mải miết nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay, bất ngờ ngẩng đầu lên khi cảm nhận được ánh nhìn gay gắt từ An Nhiên. Vẻ mặt anh có chút bối rối, ánh mắt lướt qua cô rồi lại né tránh. Anh cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, không chạm đến đáy mắt, như thể anh đang cố gắng che giấu một điều gì đó. An Nhiên không cho phép mình lùi bước. Cô bước một bước nhỏ về phía anh, thu hẹp khoảng cách vốn đã rất gần trong không gian chật hẹp của thang máy. Mùi hương nam tính quen thuộc của anh, thường khiến cô cảm thấy bình yên, giờ đây lại trộn lẫn với một mùi hương xa lạ, gợi lên sự nghi ngờ và tổn thương.
"Lâm Dịch," An Nhiên bắt đầu, giọng cô run rẩy nhưng đầy dứt khoát, từng chữ như được nặn ra từ sâu thẳm trái tim. "Thảo Vy là ai?" Câu hỏi trực diện, không vòng vo, không chút hoa mỹ, đánh thẳng vào trung tâm của vấn đề. Khuôn mặt Lâm Dịch thoáng qua sự kinh ngạc. Anh không ngờ cô sẽ hỏi thẳng như vậy, ngay trong khoảnh khắc 60 giây mà anh luôn cho là của riêng họ, nơi mọi thứ đều được kiểm soát và an toàn.
"Tối qua... em đã thấy anh và cô ấy," cô nói tiếp, nước mắt đã lưng tròng, nhưng cô cố gắng kìm nén, không để chúng rơi xuống. "Hai người... cùng nhau rời khỏi tòa nhà. Cô ấy... cô ấy chạm vào anh, cười nói vui vẻ..." Giọng cô lạc đi ở cuối câu, nỗi đau và sự ghen tuông trộn lẫn vào nhau, tạo thành một hương vị cay đắng.
Lâm Dịch bất ngờ, đôi mắt anh mở to, rồi lại cụp xuống, né tránh ánh nhìn của cô. Anh đưa tay lên chỉnh lại gọng kính một lần nữa, một hành động quen thuộc khi anh bối rối hoặc căng thẳng. "An Nhiên, em... em hiểu lầm rồi," anh lắp bắp, giọng nói không còn sự bình tĩnh thường ngày. "Đó chỉ là chuyện công việc, cô ấy là đồng nghiệp của anh. Chúng anh... chỉ trao đổi về dự án."
"Chuyện công việc?" An Nhiên cười nhạt, một nụ cười đầy xót xa. "Công việc gì mà cần đến những cử chỉ thân mật như vậy? Công việc gì mà khiến anh thay đổi đến thế?" Cô đưa tay lên, chạm nhẹ vào cánh tay anh, một hành động vô thức của sự tuyệt vọng, muốn tìm kiếm một chút kết nối, một chút ấm áp từ anh. Nhưng ngay lập tức, Lâm Dịch rụt tay lại theo phản xạ, như thể bị chạm vào một vật nóng bỏng. Hành động đó, dù chỉ là một phản ứng rất nhỏ, lại như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim An Nhiên. Nó càng khẳng định những nghi ngờ trong lòng cô.
"Anh có đang giấu em điều gì không?" An Nhiên tiếp tục, giọng nói giờ đây đã nghẹn ngào, nhưng vẫn cố gắng giữ lấy sự kiên quyết cuối cùng. "Mối quan hệ của chúng ta, nó có ý nghĩa gì với anh ngoài 60 giây này? Mối quan hệ cá nhân mà em nghe được... nó là gì?" Cô nhắc lại cụm từ mà cô đã nghe lén, cụm từ đã ám ảnh cô suốt một ngày đêm.
Lâm Dịch thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như thể đang gánh vác cả một ngọn núi. Anh nhìn đồng hồ đeo tay của mình một cách vô thức, ánh mắt anh đầy vẻ khó chịu và áp lực, không phải từ câu hỏi của cô, mà từ một thứ gì đó khác, một gánh nặng vô hình mà cô không thể chạm tới. "An Nhiên, gần đây anh rất bận, áp lực từ dự án mới... anh xin lỗi nếu anh đã khiến em cảm thấy không được quan tâm," anh nói, giọng anh trầm hơn, nhưng vẫn thiếu đi sự chân thành mà cô khao khát. Anh cố gắng giải thích, cố gắng bào chữa, nhưng những lời nói của anh không thể lắp đầy khoảng trống đang hình thành giữa họ. Nó như những mảnh vỡ rời rạc, không thể ráp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
"Nhưng anh đã thay đổi... Anh đã xa cách," An Nhiên nghẹn ngào, nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén, lăn dài trên má. "60 giây này không còn là của chúng ta nữa, đúng không? Nó không còn là thế giới an toàn, kỳ diệu mà chúng ta từng có nữa, đúng không?" Câu hỏi cuối cùng của cô, như một lời thú nhận đầy đau khổ, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thang máy. Nước mắt cô tuôn rơi, hòa cùng nỗi sợ hãi về một sự thật phũ phàng. Mùi kim loại cũ trong thang máy, mùi nước hoa dịu nhẹ của cô, mùi hương của anh, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi vị của sự tan vỡ.
Lâm Dịch đứng đó, bất động. Anh không đưa tay ra lau nước mắt cho cô, không ôm cô vào lòng như cô hằng mong ước. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt phức tạp, vừa có lỗi, vừa bối rối, vừa mang theo một sự bất lực khó tả. Anh cố gắng sắp xếp lời nói, cố gắng tìm một câu trả lời thỏa đáng, nhưng sự thật dường như quá phức tạp, quá nặng nề để có thể gói gọn trong 60 giây ngắn ngủi này. Anh biết rằng mình đang che giấu một phần sự thật, hoặc ít nhất là anh chưa thể sắp xếp cảm xúc của chính mình. Anh nhìn đồng hồ, thời gian đang trôi qua từng giây một, nhanh hơn bao giờ hết, và anh biết rằng anh không có đủ thời gian để giải thích, hay để xoa dịu nỗi đau của cô. Tiếng "tít tít" nhỏ của đồng hồ của anh, dù không có ai khác nghe thấy, lại như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự giới hạn của thời gian, và của cả mối quan hệ này.
***
Tiếng "cạch" khô khốc của chiếc thang máy, cùng với tiếng "ding" báo hiệu đã đến tầng, đột ngột cắt ngang khoảnh khắc ngưng đọng. Thời gian quay trở lại, và cùng với nó là tiếng ồn ào hỗn tạp của thế giới bên ngoài: tiếng người nói chuyện, tiếng điện thoại reo, tiếng bước chân vội vã. Cánh cửa thang máy từ từ mở ra, phơi bày một hành lang sáng rực ánh đèn huỳnh quang, đối lập hoàn toàn với không gian tĩnh lặng và u tối vừa rồi của họ.
Lâm Dịch, như một người vừa thoát khỏi giấc mộng, vội vã bước ra ngoài. Anh không nhìn lại An Nhiên, không một lời an ủi, không một cử chỉ níu kéo. Anh chỉ nói nhanh, giọng có chút bực bội và né tránh, như thể muốn thoát khỏi không khí căng thẳng vừa rồi: "Anh... anh có việc rồi. Chúng ta nói chuyện sau." Rồi anh hòa vào dòng người đang vội vã đi về phía thang cuốn hoặc lối ra, bóng lưng cao ráo của anh nhanh chóng khuất dần sau những đồng nghiệp khác.
An Nhiên đứng sững lại trong thang máy thêm vài giây, như một bức tượng bị bỏ quên giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống. Tiếng "chúng ta nói chuyện sau" của Lâm Dịch vang vọng trong tai cô, nhưng nó không hề mang lại sự an ủi, mà chỉ gợi lên một nỗi tuyệt vọng. "Sau bao giờ...?" cô thì thầm, giọng nói yếu ớt, gần như không nghe thấy, lạc lõng giữa tiếng ồn ào của hành lang. Sau bao giờ thì anh mới chịu nói chuyện? Sau bao giờ thì cô mới có thể hiểu? Hay sau bao giờ thì mọi thứ đã quá muộn màng?
Cô bước ra khỏi thang máy, từng bước chân nặng trĩu. Cảm giác cô đơn và tổn thương bao trùm lấy cô, như một tấm màn đen dày đặc kéo sập xuống tâm hồn. Hành lang rộng lớn, tràn ngập ánh sáng và âm thanh, giờ đây lại càng khiến cô cảm thấy nhỏ bé và lạc lõng. Mùi hương cà phê nguội từ một quán nước nhỏ ở góc hành lang, mùi nước hoa của những người đi ngang qua, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Cô cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một nỗi đau âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể.
An Nhiên đứng tựa vào bức tường lạnh lẽo của hành lang, nhìn theo hướng Lâm Dịch vừa đi. Bóng lưng anh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại dòng người xa lạ. Cô đưa tay chạm nhẹ vào ngực, cảm nhận nhịp đập đau đớn của trái tim mình. Nước mắt chực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén, không muốn để bất kỳ ai thấy sự yếu đuối của mình. Cô cắn chặt môi, vị mặn chát của máu lan tỏa trong khoang miệng, như một lời nhắc nhở về nỗi đau đang gặm nhấm cô.
Cuộc đối mặt đã diễn ra, nhưng không có câu trả lời nào thỏa đáng. Thay vào đó, nó chỉ để lại thêm nhiều câu hỏi, nhiều nghi ngờ và một vết thương sâu hơn trong trái tim cô. Sự né tránh và lúng túng của Lâm Dịch cho thấy anh đang che giấu một phần sự thật, hoặc chính anh cũng đang bối rối, chưa thể sắp xếp cảm xúc của mình. Mối quan hệ 60 giây, cái thế giới an toàn và kỳ diệu của họ, đã bị phá vỡ bởi thực tại. Nó sẽ không thể trở lại như cũ. Cuộc đối mặt này là một bước ngoặt, An Nhiên biết mình sẽ không còn chấp nhận sự mơ hồ nữa. Cô sẽ đòi hỏi sự rõ ràng hơn, hoặc sẽ tự mình đưa ra quyết định.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi lạnh từ máy điều hòa thổi qua. Áp lực công việc mà Lâm Dịch nhắc đến, cái "dự án mới" mà anh lấy cớ, giờ đây không còn là một lời giải thích đơn thuần, mà là một bức màn che giấu những điều phức tạp hơn nhiều. Cô cảm thấy mình trôi nổi, không biết đi đâu về đâu. Mọi thứ dường như đã sụp đổ. Cái tình yêu "không cần lý do" mà cô đã tin tưởng, giờ đây lại cần quá nhiều lý do để tồn tại. Và cô, trong khoảnh khắc đó, cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết, giữa một thế giới đầy ồn ào và vội vã.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.