Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 174: Bóng Hình Vỡ Vụn: Khi Hiện Thực Gõ Cửa
Sau 60 giây nặng trĩu lời chưa nói, An Nhiên trở về căn hộ của mình trong một buổi tối chạng vạng đầy ám ảnh. Thành phố ngoài kia vẫn sáng đèn, nhưng trong tâm trí cô, mọi thứ dường như đã chìm vào một màn đêm u tối. Cô đứng bên cửa sổ lớn, nhìn ra dòng xe cộ hối hả phía dưới, những ánh đèn đủ màu sắc cứ lấp lánh rồi vụt tắt, như chính những tia hy vọng mong manh trong lòng cô. Chiếc áo khoác mỏng cô khoác vội vẫn còn vương mùi gió đêm, và những ngón tay cô vẫn còn in hằn vết của quai túi xách siết chặt.
Căn phòng quen thuộc, nơi từng là chốn bình yên để cô gói ghém những cảm xúc thăng hoa từ 60 giây diệu kỳ, giờ đây lại trở thành một cái lồng giam của những suy nghĩ hỗn độn. Tiếng lạch cạch của chiếc đồng hồ treo tường trở nên to hơn bao giờ hết, mỗi tiếng tích tắc như đang đếm ngược một điều gì đó trọng đại sắp xảy ra. Không khí se lạnh nhẹ của buổi chiều muộn len lỏi qua khe cửa, vuốt ve làn da cô, mang theo một dự cảm không lành.
Cô đã trải qua cả đêm qua và sáng nay với những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí. Cuộc đối thoại cô nghe lén giữa Thảo Vy và Quốc Trung, sự xa cách của Lâm Dịch trong thang máy, và cái cảm giác cô đơn tột cùng khi anh vội vã rời đi mà không một cái ngoái đầu. Tất cả như những mảnh ghép rời rạc, nhưng lại vẽ nên một bức tranh nghiệt ngã mà cô không thể nào chấp nhận. Liệu mối quan hệ 60 giây của họ, thứ mà cô luôn tin là một món quà định mệnh, chỉ là một gánh nặng đối với anh?
An Nhiên nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực. Cô nhớ lại những lời Thảo Vy đã nói: "anh ấy chần chừ vì một mối quan hệ cá nhân". Và cái cách Thảo Vy ngụ ý sẽ "giúp" anh giải quyết vấn đề. Những từ ngữ ấy cứ lởn vởn, gieo rắc hạt giống nghi ngờ vào mảnh đất trái tim vốn dĩ rất tin yêu của cô. "Nếu không bước ra," cô độc thoại nội tâm, giọng thì thầm đủ để chính mình nghe thấy, "mình sẽ mãi mãi bị giam cầm trong những câu hỏi không lời. Dù cho sự thật có nghiệt ngã đến đâu... mình cũng phải biết."
Quyết định đã được đưa ra. Không thể trốn tránh thêm nữa. Cô không thể để những suy đoán cứ gặm nhấm mình từng chút một. Cô phải đối mặt, phải tìm hiểu thế giới bên ngoài của Lâm Dịch, cái thế giới mà cô luôn cảm thấy mình chỉ là một vị khách lạ, chỉ được chào đón trong 60 giây ngắn ngủi. Cô biết, việc này có thể sẽ đau khổ, có thể sẽ phá vỡ mọi ảo mộng mà cô đã xây dựng. Nhưng sự thật, dù phũ phàng đến mấy, vẫn tốt hơn là cứ sống trong một sự mơ hồ đầy dằn vặt. Một tia hy vọng mong manh vẫn le lói, rằng có thể mọi chuyện không như cô nghĩ, rằng có thể chỉ là một sự hiểu lầm. Nhưng đồng thời, nỗi sợ hãi cũng lớn dần, nỗi sợ hãi về một sự thật mà cô không dám đối diện.
An Nhiên quay người rời khỏi cửa sổ, ánh mắt kiên định hơn một chút. Cô nhìn quanh căn phòng, như đang tìm kiếm một sự ủng hộ vô hình. Chiếc áo khoác đã khoác sẵn trên người, cô cầm lấy chiếc túi xách quen thuộc, nơi vẫn còn vương vấn mùi hương nhẹ của cuốn sách cô đang đọc dở. Điện thoại di động được nắm chặt trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua da thịt, như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo của thế giới thực. Bước chân cô dứt khoát hơn khi rời khỏi căn hộ, tiếng khóa cửa vang lên khô khốc trong không gian vắng lặng, đánh dấu một khởi đầu cho hành trình tìm kiếm sự thật đầy chông gai. Cô không biết mình sẽ tìm thấy điều gì, nhưng cô biết, cô không thể quay đầu lại.
***
Đầu buổi tối, sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Phát sôi động hơn bao giờ hết, như một dòng sông lớn đang chảy xiết khi những con sóng người tan tầm cuồn cuộn đổ ra. Không khí ở đây luôn mang một vẻ chuyên nghiệp và vội vã, khác xa với sự tĩnh lặng thân thuộc của 60 giây trong thang máy. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa phản chiếu trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng, tạo ra một không gian sáng bừng, nhưng lại khiến An Nhiên cảm thấy mình càng thêm nhỏ bé và lạc lõng. Mùi cà phê nồng nàn từ quán ở tầng trệt hòa lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng của những nhân viên vừa tan ca, tạo thành một hỗn hợp mùi vị đặc trưng của chốn công sở. Tiếng thang máy "ding" liên tục vang lên, báo hiệu những lượt người ra vào, tiếng bước chân hối hả gõ nhịp trên sàn, và những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, vội vã.
An Nhiên tìm một góc khuất gần lối ra vào chính của tòa nhà, ẩn mình sau một chậu cây cảnh lớn. Đây là vị trí lý tưởng để cô có thể quan sát mà không bị chú ý quá nhiều. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như một con chim non bị giam cầm, mỗi nhịp đập đều mang theo một sự lo lắng và hồi hộp khó tả. Cô liên tục nhìn đồng hồ trên điện thoại, từng phút trôi qua đều là một sự chờ đợi mòn mỏi. 18:40, 18:45... Thời gian dường như trôi chậm hơn bao giờ hết.
Mỗi gương mặt lướt qua đều khiến cô nín thở. Cô căng mắt tìm kiếm bóng dáng cao ráo, quen thuộc của Lâm Dịch giữa dòng người đông đúc. Hy vọng và lo sợ đan xen, giằng xé nội tâm cô. Cô không biết mình đang chờ đợi điều gì, một câu trả lời cho những băn khoăn hay một sự thật phũ phàng sẽ khiến cô đau đớn. "Anh ấy... đang ở đâu?" Cô thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy. "Liệu anh ấy có ổn không?" Câu hỏi ấy vừa như một lời quan tâm chân thành, vừa như một lời tự vấn, liệu sự xuất hiện của cô ở đây có phải là một hành động đúng đắn.
Cô cố gắng điều chỉnh hơi thở, hít sâu và thở ra chậm rãi, nhưng vô ích. Cả cơ thể cô vẫn căng thẳng, ready cho bất kỳ điều gì sắp xảy ra. Cô nhìn những người xung quanh, những gương mặt xa lạ, ai cũng có vẻ vội vã, ai cũng có câu chuyện của riêng mình. Trong số họ, liệu có ai biết về những 60 giây kỳ diệu đã gắn kết cô và Lâm Dịch? Liệu có ai hiểu được cảm giác của cô lúc này, một cảm giác mong chờ đến tột cùng, nhưng cũng sợ hãi đến tột cùng?
Cô nghĩ về 60 giây cuối cùng trong thang máy, về sự im lặng nặng nề, về ánh mắt lơ đãng của Lâm Dịch. Cô đã tự nhủ rằng anh chỉ bận công việc, rằng áp lực khiến anh không thể chú ý đến cô. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một giọng nói khác thì thầm: liệu có phải là anh đang cố ý tạo khoảng cách? Liệu có phải anh đã biết về những "gánh nặng" mà cô mang đến cho anh, như Thảo Vy đã ám chỉ? Những suy nghĩ ấy cứ như những mũi kim châm, khiến trái tim cô đau nhói.
An Nhiên dịch người sâu hơn vào bóng râm của chậu cây, cố gắng che giấu bản thân mình. Cô cảm thấy mình như một kẻ theo dõi lén lút, một kẻ không được chào đón trong thế giới này của Lâm Dịch. Sự rụt rè, e dè hiện rõ trên nét mặt thanh tú của cô. Đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ lo lắng, không còn sự lạc quan thường trực. Cô ước gì mình có thể nhìn thấy anh, chỉ để biết anh vẫn ổn. Nhưng đồng thời, cô cũng sợ hãi điều cô có thể nhìn thấy. Nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là anh không yêu cô, mà là anh đã tìm thấy một ai đó khác, một ai đó có thể hòa nhập vào thế giới thực tại của anh một cách tự nhiên hơn, dễ dàng hơn. Cô cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực, và chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể đẩy cô xuống vực sâu tuyệt vọng.
Tiếng còi xe từ phía đường lớn vọng vào, tiếng động cơ ồn ào của thành phố về đêm càng làm tăng thêm sự hỗn loạn trong tâm trí An Nhiên. Cô siết chặt điện thoại, như thể đó là phao cứu sinh duy nhất của cô trong biển cảm xúc chao đảo này. Cô biết, mình không thể ở đây mãi được. Cô phải đối mặt. Cô phải chờ. Và cô phải chấp nhận mọi thứ, dù cho nó có tàn nhẫn đến đâu. Đây là cái giá của việc bước ra khỏi vùng an toàn của 60 giây, cái giá của việc muốn chạm vào một thực tại mà trước đây cô chưa từng dám mơ tới.
***
Thời gian cứ lầm lì trôi qua, từng giây từng phút như cố tình kéo dài nỗi đau chờ đợi của An Nhiên. Trời đã tối hẳn, ánh đèn đường và đèn cao ốc bật sáng rực rỡ, biến thành phố thành một tấm thảm lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Khoảng 18:55, khi An Nhiên gần như đã mất hết kiên nhẫn, một hình bóng quen thuộc xuất hiện ở lối ra vào chính của tòa nhà. Tim cô thắt lại, đập mạnh đến nỗi cô tưởng chừng có thể nghe thấy tiếng tim mình vang vọng trong không gian ồn ào.
Là Lâm Dịch.
Anh vẫn cao ráo, lịch lãm trong bộ vest công sở quen thuộc, mái tóc cắt gọn gàng. Nhưng bên cạnh anh, lại là một bóng hình khác. Thảo Vy.
Lâm Dịch và Thảo Vy cùng bước ra khỏi tòa nhà. Khoảnh khắc ấy, đối với An Nhiên, như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại hình ảnh hai người họ, rõ ràng đến từng chi tiết, từng cử chỉ, từng biểu cảm. Họ trông có vẻ thoải mái, đang nói chuyện về một dự án nào đó, gương mặt Lâm Dịch tuy vẫn giữ vẻ nghiêm túc thường ngày, nhưng ánh mắt anh có vẻ dịu đi, khóe môi anh dường như hơi cong lên một chút khi nhìn Thảo Vy. Và Thảo Vy, cô ấy cười rạng rỡ, mái tóc ngắn ngang vai óng ả lay động theo từng cử chỉ, đôi khi cô chạm nhẹ vào khuỷu tay Lâm Dịch khi nói, hoặc nghiêng đầu nhìn anh với ánh mắt đầy ý tứ. Cảnh tượng này, từ góc nhìn của An Nhiên, như một lời khẳng định tàn nhẫn cho những gì cô đã nghe lén ở chương 172 và những gì cô lo sợ nhất.
"Vậy là mọi chuyện ổn rồi. Anh đã làm rất tốt, Lâm Dịch," Thảo Vy nói, giọng cô ấy trong trẻo, tự tin, và vô cùng gần gũi. An Nhiên nghe rõ mồn một từng từ, như có một ai đó đang thì thầm bên tai cô.
Lâm Dịch gật đầu, có vẻ mệt mỏi nhưng cũng nhẹ nhõm. "Cảm ơn cô, Thảo Vy. Cô cũng vậy." Giọng anh vẫn trầm đều, nhưng không có cái vẻ vội vã, xa cách như trong thang máy hôm qua. Anh không quay đi ngay, mà nán lại, ánh mắt chạm vào Thảo Vy một cách tự nhiên.
Thảo Vy mỉm cười, nụ cười ấy như tỏa sáng dưới ánh đèn đường. Cô ấy lại chạm nhẹ vào tay Lâm Dịch, một cử chỉ rất đỗi thân mật, không giống như những đồng nghiệp bình thường. "Nếu không có gì, tôi đi trước đây. Hẹn gặp lại anh ngày mai."
Câu nói "Hẹn gặp lại anh ngày mai" của Thảo Vy vang vọng trong đầu An Nhiên, xoáy sâu vào từng tế bào. Nó như một lời tuyên bố về sự gắn kết, về một tương lai mà cô không hề có mặt. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, nghẹn đắng đến mức cô không thể thở nổi. Mọi hy vọng mong manh về một sự hiểu lầm đều tan biến thành tro bụi. "Không... không thể nào..." An Nhiên thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy, yếu ớt. Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình đang sụp đổ, chôn vùi tất cả những gì cô đã tin tưởng, đã nâng niu.
Đôi mắt cô mở to, nhìn chằm chằm vào bóng dáng hai người họ đang khuất dần vào dòng người. Một cảm giác tê tái, lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, nóng hổi và mặn chát, nhưng cô không hề hay biết. Cô đứng sững sờ, như một bức tượng, hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển hay suy nghĩ. Thế giới bên ngoài vẫn hối hả, vẫn ồn ào, nhưng trong thế giới của riêng cô, mọi thứ đã hóa đá, chỉ còn lại một mình cô với nỗi đau tột cùng.
Cái cảm giác đau đớn không chỉ dừng lại ở trái tim, mà lan tỏa khắp cơ thể, khiến cô run rẩy bần bật. Cô cảm thấy mình như đang chìm xuống một vực sâu không đáy, không có điểm tựa, không có lối thoát. Sự thật phũ phàng đã hiển hiện trước mắt cô một cách quá rõ ràng, quá tàn nhẫn. Mối quan hệ 60 giây, cái thế giới nhỏ bé mà cô luôn nâng niu, cái phép màu mà cô luôn tin tưởng, giờ đây chỉ còn là một ảo ảnh tan vỡ.
Cô quay lưng lại, vội vã. Cô không muốn ai nhìn thấy cô lúc này, không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối, sự tan nát trong tâm hồn cô. Cô cố gắng hòa vào dòng người, cố gắng biến mất khỏi hiện trường, như một bóng ma vô hình. Từng bước chân cô nặng trĩu, như đang lê lết trên một con đường đầy mảnh vỡ thủy tinh. Mỗi hơi thở đều là một gánh nặng, mỗi nhịp đập của trái tim đều là một vết thương.
***
An Nhiên chạy đi, không phương hướng, không đích đến. Cô chỉ muốn thoát khỏi ánh đèn rực rỡ của tòa nhà Thiên Phát, thoát khỏi hình ảnh ám ảnh của Lâm Dịch và Thảo Vy. Cô rẽ vào một con hẻm vắng vẻ, khuất sau những tòa nhà cao tầng. Nơi đây không có ánh đèn chói chang, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ những cột đèn đường hắt vào, và một vài bóng đèn nhỏ lập lòe từ những căn nhà cũ kỹ. Không khí buổi tối se lạnh, và những giọt mưa bụi li ti bắt đầu rơi, thấm vào mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô, làm ướt lạnh làn da. Mùi ẩm ướt của đất và lá cây hòa lẫn với mùi khói xe từ xa, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm.
Cô tìm một bức tường lạnh lẽo, ngồi thụp xuống. Chiếc túi xách rơi xuống đất một cách vô lực, và chiếc điện thoại trong tay cô cũng trượt khỏi những ngón tay run rẩy, rơi cộc xuống nền xi măng. An Nhiên ôm chặt lấy bản thân, hai đầu gối co lên sát ngực, vùi mặt vào đó. Nước mắt cô chảy không ngừng, hòa cùng những giọt mưa bụi, lăn dài trên má, mặn chát và nóng hổi. Cả cơ thể cô run lên bần bật, những tiếng nức nở bật ra không kiểm soát, xé toạc sự tĩnh lặng của con hẻm.
Mọi thứ cô tin tưởng, mọi phép màu của 60 giây, giờ đây dường như chỉ là một ảo ảnh đau lòng, một trò đùa tàn nhẫn của định mệnh. Cái khoảnh khắc cô thấy Lâm Dịch và Thảo Vy, cái cách họ tương tác, ánh mắt anh dành cho cô ấy – tất cả như một bằng chứng không thể chối cãi, rằng cô đã bị lừa dối, hoặc tệ hơn, cô đã tự huyễn hoặc bản thân mình. Mối quan hệ của họ, cái thế giới riêng mà cô đã trân trọng, giờ đây đã tan vỡ, không còn một mảnh. Niềm tin của cô vào Lâm Dịch, vào cái tình yêu không cần lý do mà cô luôn tin tưởng, đã bị thử thách một cách tàn nhẫn và dường như đã sụp đổ.
Chiếc điện thoại bị rơi của cô bỗng rung lên. Màn hình sáng lờ mờ dưới ánh đèn đường, hiển thị tên Mai Hoa. An Nhiên cố gắng đưa tay lên, nhưng cơ thể cô dường như không còn sức lực. Tiếng chuông reo không ngừng, như một lời nhắc nhở về thế giới bên ngoài, về những người quan tâm cô. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng vô ích. Giọng nói của cô nghẹn lại trong cổ họng, chỉ có thể phát ra những âm thanh đứt quãng.
"Mai Hoa?" An Nhiên cố gắng nói, nhưng giọng cô vỡ òa trong tiếng nức nở.
Đầu dây bên kia, Mai Hoa nghe thấy sự bất ổn trong giọng bạn mình, lập tức lo lắng. "An Nhiên? Mày sao vậy? Giọng mày sao thế? Có chuyện gì à?" Giọng Mai Hoa nhanh, dứt khoát, nhưng tràn đầy sự quan tâm.
"Mai Hoa... tao... tao không biết nữa..." An Nhiên nức nở, những lời nói cứ đứt đoạn, lạc lõng. "Mọi thứ... vỡ vụn rồi..." Cô không thể nói rõ ràng, không thể diễn tả hết nỗi đau đang gặm nhấm cô. Mỗi từ thốt ra đều như một nhát cứa vào trái tim.
Mai Hoa nghe thấy tiếng khóc của bạn mình, càng thêm sốt ruột. "Vỡ vụn là vỡ vụn cái gì? Mày nói rõ xem nào! Mày đang ở đâu? Có cần tao đến không?"
An Nhiên không thể trả lời. Cô chỉ biết khóc, khóc cho mối tình 60 giây đã vỡ tan, khóc cho niềm tin đã mất, khóc cho một trái tim đang tan nát. Tiếng gió rít nhẹ qua con hẻm, cuốn theo những giọt mưa bụi và cả những tiếng nức nở đau thương của cô. Cô cảm thấy hoàn toàn mất phương hướng và tuyệt vọng. Mối quan hệ giữa cô và Lâm Dịch, và cả Thảo Vy, sẽ trở nên phức tạp và căng thẳng hơn bao giờ hết. Sự kiện này là một cú hích lớn, buộc cả hai phải đối mặt với những câu hỏi về việc liệu mối quan hệ của họ có thể tồn tại bên ngoài '60 giây' hay không. Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với hậu quả của sự vô tâm (hoặc không hay biết) của mình.
Cô không biết phải làm gì tiếp theo. Mọi kế hoạch, mọi hy vọng đều đã tan thành mây khói. Cô chỉ còn lại nỗi đau và sự trống rỗng vô bờ bến. Trong đêm tối lạnh lẽo, An Nhiên ôm chặt lấy bản thân, cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết. Niềm tin của cô vào Lâm Dịch và mối quan hệ 60 giây đã bị thử thách nghiêm trọng, và có vẻ như, cô đã thua trong cuộc thử thách này.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.