Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 176: 60 Giây Lạnh Giá: Lời Giải Thích Không Thể Xoa Dịu

Ánh hoàng hôn cuối ngày buông mình xuống thành phố, nhuộm một màu cam đỏ lên những ô cửa kính của tòa nhà Thiên Hà. Bên dưới sảnh, dòng người vẫn tấp nập hối hả, như những con kiến cần mẫn tìm về tổ sau một ngày dài mưu sinh. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, hòa cùng tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng bước chân vội vã trên nền gạch hoa cương lạnh lẽo. Mùi điều hòa phả ra hơi lạnh, quyện với mùi cà phê phảng phất từ một quán nhỏ bên góc, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của nhịp sống đô thị. Thế nhưng, trong bản giao hưởng ấy, An Nhiên lại thấy mình lạc lõng, như một nốt nhạc lạc điệu không tìm thấy bè trầm.

Cô đứng tựa vào bức tường đá cẩm thạch gần lối vào thang máy, ánh mắt vô hồn nhìn vào tấm kính phản chiếu hình ảnh yếu ớt của mình. Khuôn mặt trái xoan vốn dĩ luôn rạng rỡ giờ đây mang một vẻ mệt mỏi, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày lại chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, quầng thâm nhàn nhạt dưới mi mắt tố cáo một đêm dài trằn trọc. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, nhưng lại thiếu đi sự mềm mại thường thấy, như thể chính nó cũng đang mang nặng tâm sự. Chiếc váy màu xanh nhạt mà cô chọn hôm nay, vốn dĩ để tạo cảm giác tươi mới, giờ đây lại càng làm nổi bật sự xanh xao của làn da cô. Toàn bộ cơ thể cô toát lên một sự căng thẳng tột độ, như sợi dây đàn bị kéo căng đến cực điểm, chỉ chực chờ đứt tung.

Trái tim cô vẫn còn đau nhói, một vết thương âm ỉ không ngừng nhức buốt từ cái đêm kinh hoàng hôm qua. Hình ảnh Lâm Dịch và Thảo Vy cùng bước ra khỏi tòa nhà, những cử chỉ thân mật dù chỉ thoáng qua, đã in sâu vào tâm trí cô, cào xé niềm tin mà cô đã dày công vun đắp. Nỗi sợ hãi mất đi "60 giây" kỳ diệu, cái thế giới riêng mà cô đã trân trọng như một món quà định mệnh, đang xen lẫn với khao khát được đối diện với sự thật, dù sự thật đó có thể phũ phàng đến mấy. Cô biết mình không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ, trong những nghi ngờ không tên. Tình yêu của cô dành cho Lâm Dịch, cái tình yêu "không cần lý do" mà cô từng tin tưởng tuyệt đối, giờ đây lại đang đòi hỏi những lý do, những lời giải thích rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Mình phải hỏi," cô thì thầm, giọng nói yếu ớt chỉ đủ cho mình nghe thấy, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên quyết đáng ngạc nhiên. "Không thể cứ mãi mơ hồ thế này." Cô hít thở thật sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực. Bàn tay cô siết chặt vào quai túi xách, những ngón tay trắng bệch vì lực ép. Chiếc túi vải canvas, bên trong chứa cuốn sổ nhỏ và cây bút quen thuộc, giờ đây trở thành điểm tựa duy nhất cho cô trong giây phút yếu lòng. Cô nhìn chằm chằm vào con số đang nhấp nháy trên bảng hiển thị của thang máy, từng con số trôi qua chậm chạp như kéo dài vô tận, nhưng cô biết, khoảnh khắc định mệnh sắp đến. Cô phải mạnh mẽ, phải đối mặt. Dù kết quả có thế nào, cô cũng không muốn mối quan hệ này chết dần trong sự im lặng và hiểu lầm. Sự dịu dàng thường ngày của An Nhiên đã bị thay thế bằng một ý chí sắt đá, ý chí muốn tìm kiếm sự thật, dù sự thật đó có thể phá vỡ mọi ảo mộng đẹp đẽ mà cô đã xây dựng trong lòng. Cô không còn là An Nhiên của những "điều không cần lý do" nữa, ít nhất là trong khoảnh khắc này. Cô cần một lý do, một lời giải thích, để biết rằng liệu "60 giây" của họ, cái thế giới "chỉ cần đủ" ấy, có thực sự là một món quà hay chỉ là một ảo ảnh mong manh sắp tan biến.

***

Tiếng "kít" đặc trưng của chiếc thang máy cũ kỹ vang lên, kéo An Nhiên ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cửa thang máy mở ra, bên trong là một không gian trống rỗng như chờ đợi một điều gì đó. Cô bước vào, không còn nụ cười thường lệ, không còn ánh mắt ấm áp hay cái gật đầu thân thiện. Toàn bộ cơ thể cô tỏa ra một sự lạnh lẽo, một bức tường vô hình ngăn cách cô với thế giới bên ngoài, và cả với người sắp bước vào cùng cô. Lâm Dịch theo sau, anh vẫn giữ vẻ ngoài chỉnh tề, áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng, nhưng bước chân anh có chút chần chừ, ánh mắt sắc bén của anh lướt qua An Nhiên và dường như ngay lập tức cảm nhận được sự khác lạ. Anh biết có điều gì đó không ổn, một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp này.

Đúng 18:30, chiếc thang máy đi qua tầng 7, và như một phép màu quen thuộc, thời gian bỗng chốc ngưng đọng. Tiếng gió điều hòa ngừng lại, tiếng động cơ thang máy im bặt, thế giới bên ngoài hóa đá. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng thiêng liêng mà họ vẫn luôn trân trọng, giờ đây lại tràn ngập một bầu không khí căng thẳng, lạnh lẽo và nghẹt thở. Nó không còn là nơi trú ẩn an toàn, không còn là "thế giới của riêng chúng ta", mà biến thành một chiến trường vô hình. An Nhiên đứng thẳng, ánh mắt khóa chặt lấy Lâm Dịch, không chút dao động. Đôi mắt to tròn long lanh ngày nào giờ đây như hai viên đá quý lạnh lẽo, không có sự ấm áp, chỉ có sự chất vấn trực diện, sắc bén như một lưỡi dao.

Lâm Dịch cảm thấy như bị một luồng điện xẹt qua người. Anh cố gắng né tránh ánh mắt cô, nhưng dường như nó có một sức hút vô hình, buộc anh phải đối diện. Anh cảm thấy lúng túng, bối rối, và một cảm giác tội lỗi mơ hồ bắt đầu len lỏi trong lòng. Anh đưa tay lên chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mỏng, một thói quen mỗi khi anh cảm thấy không thoải mái, hoặc đang cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Anh hắng giọng, cố gắng tìm một lời mở đầu, nhưng cổ họng lại khô khốc.

"Tối qua... anh và cô Thảo Vy về cùng nhau?" An Nhiên lên tiếng, giọng nói nhỏ, trầm, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. Mỗi từ cô nói ra đều như một viên đá lạnh buốt, rơi thẳng vào trái tim Lâm Dịch.

Lâm Dịch giật mình. Anh không ngờ cô lại hỏi thẳng thừng như vậy, và anh cũng không ngờ cô lại biết. Vẻ điềm tĩnh thường ngày của anh hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh. Anh đảo mắt quanh cabin thang máy, cố gắng tìm một điểm tựa nào đó để tránh ánh mắt chất vấn của cô. "À... đó... là chuyện công việc," anh lắp bắp, giọng nói không còn trầm ấm và rõ ràng như mọi khi. "Dự án mới... cần trao đổi gấp." Anh biết lời giải thích này rất yếu ớt, nhưng trong 60 giây ngắn ngủi này, anh không thể nghĩ ra điều gì khác hơn. Áp lực công việc, dự án mới, đó là những gánh nặng mà anh đang phải đối mặt, và đôi khi, anh vô tình để nó xâm lấn vào những khoảnh khắc riêng tư nhất.

An Nhiên nhếch mép cười nhạt, một nụ cười không hề mang chút vui vẻ nào, chỉ toàn sự chua chát và tổn thương. "Chuyện công việc... lại cần những cử chỉ thân mật đến vậy sao?" Lời nói của cô như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào điểm yếu của anh. Cô không chỉ hỏi, cô còn chất vấn, và trong ánh mắt cô, Lâm Dịch có thể thấy rõ sự thất vọng đang trào dâng. Nụ cười lạc quan, ấm áp của An Nhiên đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt kiên quyết, pha lẫn nỗi đau không thể giấu giếm.

Lâm Dịch cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Anh cố gắng trấn tĩnh bản thân, hít một hơi thật sâu. "Không phải như em nghĩ," anh nói, nhưng giọng nói vẫn còn mơ hồ, thiếu đi sự thuyết phục. "Thảo Vy... chỉ là đồng nghiệp. Cô ấy... giúp tôi nhiều trong công việc." Anh biết mình đang tự lừa dối bản thân, ít nhất là về cách anh diễn đạt. Thảo Vy thực sự là một đồng nghiệp giỏi, nhưng những gì An Nhiên đã chứng kiến đêm qua, anh hiểu, không thể chỉ đơn thuần giải thích bằng hai từ "đồng nghiệp". Anh cố gắng nhớ lại những cử chỉ đó, những nụ cười, những lời nói, và anh nhận ra rằng mình đã quá vô tâm, quá tập trung vào công việc mà bỏ quên đi những cảm nhận xung quanh. Sự bất lực trong việc truyền đạt cảm xúc và giải thích mọi chuyện một cách rõ ràng khiến anh càng thêm bối rối. Anh cảm thấy có lỗi, một lỗi lầm mà anh không biết phải sửa chữa thế nào trong "60 giây" này.

Không gian "60 giây" vốn dĩ là nơi họ có thể trút bỏ mọi gánh nặng của thế giới bên ngoài, nơi họ có thể là chính mình, nơi những khoảnh khắc im lặng cũng trở nên đủ đầy. Nhưng giờ đây, nó trở nên đặc quánh bởi sự căng thẳng. Mùi kim loại cũ của thang máy, mùi hương thoang thoảng của nước hoa An Nhiên và mùi gỗ của Lâm Dịch, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở. An Nhiên không nói thêm gì, cô chỉ nhìn anh, ánh mắt sắc lạnh và thất vọng ấy như xuyên thấu qua mọi lời biện minh yếu ớt của anh. Cô không cần anh phải giải thích thêm, bởi vì cô biết, những lời anh nói ra, dù là thật hay giả, cũng không thể xoa dịu được nỗi đau đang gặm nhấm cô. Nỗi đau ấy không chỉ đến từ việc cô nghi ngờ mối quan hệ của họ, mà còn đến từ việc anh đã không thể nhìn thấy sự tổn thương của cô, không thể cảm nhận được nỗi sợ hãi mà cô đang mang trong lòng. Chiếc đồng hồ đeo tay của Lâm Dịch, với kim giây vẫn đứng yên trong thế giới ngưng đọng, dường như đang chế giễu sự bất lực của anh. Anh biết, thời gian đang trôi qua từng giây một, nhanh hơn bao giờ hết trong tâm trí anh, và anh không có đủ thời gian để giải thích, hay để xoa dịu nỗi đau của cô. Tiếng "tít tít" nhỏ của chiếc đồng hồ của anh, dù không có ai khác nghe thấy, lại như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự giới hạn của thời gian, và của cả mối quan hệ này.

***

Tiếng "cạch" khô khốc của chiếc thang máy vang lên, cùng với tiếng "ding" báo hiệu đã đến tầng, đột ngột cắt ngang khoảnh khắc ngưng đọng. Thời gian quay trở lại, và cùng với nó là tiếng ồn ào hỗn tạp của thế giới bên ngoài: tiếng người nói chuyện, tiếng điện thoại reo, tiếng bước chân vội vã. Cánh cửa thang máy từ từ mở ra, phơi bày một hành lang sáng rực ánh đèn huỳnh quang, đối lập hoàn toàn với không gian tĩnh lặng và u tối vừa rồi của họ.

An Nhiên không chờ đợi. Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, cô quay lưng đi ngay lập tức, bước chân nhanh và dứt khoát. Cô không một lời chào, không một cái nhìn cuối, không một cử chỉ níu kéo. Bóng lưng nhỏ nhắn của cô nhanh chóng hòa vào dòng người, chỉ để lại một mùi hương thoang thoảng cùng sự lạnh lẽo khó tả. Nỗi đau và sự thất vọng trong cô đã đạt đến đỉnh điểm, và cô không muốn Lâm Dịch nhìn thấy thêm bất kỳ giọt nước mắt nào của mình. Cô bước đi như thể đang chạy trốn khỏi một ngọn lửa, nhưng thật ra, cô đang chạy trốn khỏi chính mình, khỏi những cảm xúc hỗn loạn đang gào thét trong lòng.

Lâm Dịch đứng chết lặng trong thang máy thêm vài giây, như một người vừa tỉnh giấc sau cơn ác mộng. Anh nhìn theo bóng lưng An Nhiên khuất dần ở cuối hành lang, một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng bao trùm lấy anh. Sự lạnh lẽo và thất vọng trong ánh mắt cô ám ảnh anh, như một vết sẹo khó lành. Anh biết, lời giải thích yếu ớt của mình không đủ để xoa dịu cô, và có lẽ, anh đã phá hủy một điều gì đó quý giá, một thứ mà anh chưa bao giờ dám gọi tên một cách rõ ràng. Anh cảm thấy mình như một kẻ thất bại thảm hại, không thể bảo vệ được "thế giới 60 giây" mà cô đã trao gửi niềm tin.

Hành lang rộng lớn, tràn ngập ánh sáng và âm thanh, giờ đây lại càng khiến anh cảm thấy nhỏ bé và lạc lõng. Tiếng bước chân của An Nhiên đã xa dần, chỉ còn lại tiếng bước chân của chính anh vang vọng trong không gian vắng người. Một bức tường vô hình nhưng vững chắc dường như đã được dựng lên giữa hai người, ngăn cách họ không chỉ về thể chất mà còn về tâm hồn. Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào nơi cô vừa đứng, chỉ còn lại hơi lạnh của không khí. Anh thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao sự hối tiếc và bất lực.

Anh biết lời giải thích của mình không đủ, và có lẽ đã phá hủy một điều gì đó quý giá. Sự né tránh và lúng túng của anh, cái áp lực công việc mà anh đã dùng làm bình phong, đã khiến cô tổn thương sâu sắc. Anh đã để cảm xúc của mình bị cuốn theo công việc, theo những logic khô khan, mà quên mất rằng tình yêu không thể được đo đếm hay lý giải bằng những công thức ấy.

Mối quan hệ "60 giây" của họ, cái thế giới an toàn và kỳ diệu mà họ đã cùng nhau xây dựng, đã bị phá vỡ bởi thực tại khắc nghiệt. Nó sẽ không thể trở lại như cũ. Cuộc đối mặt này là một bước ngoặt, một dấu chấm hết cho sự mơ hồ. An Nhiên sẽ không còn chấp nhận sự không rõ ràng. Cô sẽ đòi hỏi một điều gì đó khác, hoặc sẽ tự mình đưa ra một quyết định. Và anh, Lâm Dịch, người luôn kiểm soát mọi thứ, giờ đây lại cảm thấy mình hoàn toàn mất kiểm soát, trôi nổi giữa dòng cảm xúc hỗn độn của chính mình và của An Nhiên. Anh biết, anh sẽ phải đối mặt với hậu quả của sự mơ hồ và bất lực trong việc truyền đạt cảm xúc của mình. Nếu không có hành động quyết liệt, anh có thể sẽ mất đi An Nhiên mãi mãi. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo trên trần hành lang như càng làm nổi bật lên sự trống rỗng trong tâm hồn anh, trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết, giữa một thế giới đầy ồn ào và vội vã.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free