(Đã dịch) Minh Khắc Nhai 13 Hào (Số 13 phố Mink) - Chương 693: Chấn kinh thao tác (ĐÃ EDIT)
Phu nhân Tangli và lão gia Deron đã tới, mang theo món hầm và đồ ăn nóng hổi, chuẩn bị một bữa khuya thịnh soạn.
Alfred đánh thức Karen trước, Karen tỉnh dậy đi tắm rửa, còn Alfred thì đến nhà ăn trước. Tại cửa phòng ăn, hắn thấy Memphis đang đứng đó.
"Ta vốn nghĩ ngươi sẽ cùng họ lên đây." Alfred mỉm c��ời nói.
Memphis có thể hóa thân thành tiên sinh Eisen, rồi cùng cha mẹ mình lên đây thăm hỏi, mang theo bữa khuya.
Memphis nhìn vào trong, thấy cha mẹ mình và Vick đang bận rộn, bèn đáp lời:
"Nếu vậy thì ta cũng phải cùng bận rộn, chứ không thể chỉ đứng chờ ăn."
"Ngươi nói rất có lý."
Alfred cảm thấy bệnh tình của Memphis hồi phục rất tốt. Đương nhiên, chủ yếu vẫn là vì hắn biết rằng thiếu gia nhà mình chính là cháu trai của mình, đây là một sự cứu rỗi cho căn bệnh trong lòng hắn.
Ngay lập tức, Alfred thấy trên bàn sau lưng phu nhân Tangli có đặt một chiếc hộp cổ kính, bèn hỏi:
"Đó là cái gì?"
"Ta không biết." Memphis lắc đầu.
"Chuyện nhà mình mà ngươi không biết sao?"
"Sự hiểu biết của ta về mẫu thân, có lẽ còn chưa sâu sắc bằng vợ ta."
"Lời này ta tin."
"Đội trưởng đâu?"
"À, ta đã gọi thiếu gia rồi, thiếu gia sẽ đến ngay, cậu ấy luôn rất mực tôn trọng phu nhân Tangli."
"Vậy ngươi vào trước đi, ta ở đây chờ Đội trưởng cùng vào."
"Ừm, được thôi."
Dù sao đây cũng là bữa liên hoan gia đình của người ta, Alfred cảm thấy mình nên nhường lại một chút không gian.
Đi vào nhà ăn, Alfred cầm khay thức ăn đến chỗ phu nhân Tangli để lấy đồ ăn, giữa chừng, ánh mắt hắn lướt qua chiếc hộp cổ kính kia mấy lần.
Nếu không phải sợ thất lễ, Alfred đã muốn trực tiếp dùng Mị Ma Chi Nhãn dò xét nó rồi.
Mặc dù không thể trực tiếp như vậy, nhưng Alfred cảm nhận được khí tức phong ấn từ trong chiếc hộp, chắc hẳn là mới được mở phong. Đồng thời, ánh mắt hắn cũng có cảm giác hơi đau rát.
Nhìn chiều dài của chiếc hộp này, bên trong hẳn là chứa vũ khí?
Tặng cho thiếu gia nhà mình sao?
Sau khi Ryus Chi Kiếm gãy mất, thiếu gia nhà mình hiện tại vừa lúc đang tìm một vũ khí mới.
Alfred biết rằng vị bà ngoại này không hề tầm thường, lại càng rõ ràng hơn tình yêu thương của bà dành cho thiếu gia nhà mình, tức đứa cháu ngoại này. Biết thiếu gia nhà mình gãy kiếm, việc tặng một vũ khí cũng rất bình thường.
Cho nên à, gia thế thật sự rất quan trọng.
Dù lão gia Dis không cho thiếu gia nhà mình bao nhiêu thứ gì trực tiếp, nhưng nhân mạch năm đó của lão gia Dis, thiếu gia nhà mình đã cảm nhận được. Đại nhân Thyssen trên Hỏa đảo chính là một ví dụ tốt nhất.
Vậy thì, chờ thiếu gia nhà mình xuống đây mở ra thôi, ha ha.
Alfred bưng khay thức ăn tìm một chỗ ngồi xuống, nếm thử một miếng tai heo.
Ừm, hương vị rất không tồi, rất giống với món thiếu gia nhà mình từng làm.
"Ông nội, bà nội, hắc hắc."
Richard bưng khay thức ăn đi tới.
Lão gia Deron thấy cháu trai mình tới, tay phải cầm thìa, tay trái chống nạnh gõ eo mình, trong ánh mắt đầy vẻ cưng chiều nói: "Vì cháu, thật sự là làm ông nội cái thân già này mệt chết rồi."
"Ai bảo ông nội thương yêu cháu chứ."
"Vậy còn bà nội đâu? Bà nội không thương cháu sao?"
"Bà nội cũng vậy, bà nội cũng thương yêu cháu."
"Muốn ăn miếng nào?"
"Vịt, cháu muốn thịt vịt."
"Cho cháu."
"Lại trải thêm chút dưa chuột băm và giá đỗ, cả giăm bông này nữa, cho thêm một chút."
"Một mình cháu ăn hết nhiều vậy sao?"
"Đương nhiên ăn hết ạ, cháu bây giờ sức ăn lớn lắm. A, ông nội, lại cho cháu một đĩa nữa đi, cháu ph��i ăn thử cho đã."
"Đừng lãng phí quá."
"Sẽ không đâu, sẽ không đâu."
"Này này này, cháu lấy nhiều cơm vậy, cháu là cái thùng cơm sao?"
"Yên tâm đi ạ, yên tâm đi ạ, ăn hết, ăn hết."
Richard lấy đầy hai khay thức ăn, cơm món chính còn chất cao như hai ngọn núi nhỏ. Sau đó cậu ta đi đến một vị trí trong nhà ăn.
Hai vị lão nhân vừa lấy đồ ăn cho người khác vừa để ý động tĩnh của cháu mình. Họ thấy cháu mình bưng khay thức ăn đến ngồi trước mặt một cô gái, rồi ân cần cầm chén nhỏ và dao nĩa giúp chia thức ăn, lại đứng dậy đi lấy nước.
Lão gia Deron chỉ cảm thấy hình ảnh này hương vị quá nồng nặc, như một hồi ức phủ bụi thật lâu chợt sống dậy, trùng khớp đến hoàn hảo.
Không gì khác, cử chỉ này của cháu trai mình bây giờ, thực sự là cực kỳ giống ông năm đó.
Khi theo đuổi vợ mình, ông cũng từng từng chút một như vậy, thậm chí có phần hèn mọn.
Phu nhân Tangli thì "Hừ" một tiếng, nói: "Cô nương nhà Felsher."
"Thoạt nhìn cũng không tồi." Lão gia Deron nói, "Dáng vẻ và khí chất đều rất tốt."
"Tốt chỗ nào? Tốt chỗ nào? Ngươi nhìn cháu trai ngươi cái dáng vẻ nịnh nọt kia xem, cô bé kia dè dặt đến nỗi ta không thể nhìn nổi."
"Cái này chẳng phải giống ngươi năm đó sao?"
Phu nhân Tangli: ". . ."
"Ý của ta là, cháu trai thích là được rồi."
"A, nguyền rủa của nhà Felsher ngươi không biết sao? Ngươi không lo lắng cháu trai ngươi tiếp cận cô ta quá gần, sau này sẽ trực tiếp mang lời nguyền đến nhà Guman làm của hồi môn sao?"
"Richard đến tuổi này rồi, thì nên làm chuyện của tuổi này. Chúng ta làm trưởng bối, tốt nhất đừng can thiệp quá nhiều."
"Deron."
"Ừm?"
"Khi ngươi theo đuổi ta, cha mẹ ngươi cũng từng cực kỳ không vui lòng đúng không?"
"Không có... không có đâu."
"A."
Phu nhân Tangli thở dài, nói: "Ta cũng không muốn cùng người phụ nữ nhà Felsher kia làm thông gia."
"Chuyện giữa người lớn, tốt nhất đừng liên lụy đến lớp trẻ."
"Hiện tại ta không phát tác, là để giữ thể diện cho Richard. Nó cùng cô ta làm đồng đội không vấn đề gì, quan hệ tốt một chút cũng không vấn đề. Nhưng nếu thật sự muốn phát triển theo hướng đó, chờ nó về nhà, ta sẽ nói rõ mọi chuyện với nó, khiến nó sớm từ bỏ cái ý nghĩ đó."
"Ta sợ như vậy sẽ hoàn toàn ngược lại, vốn dĩ có thể không có chuyện gì, bị nàng can thiệp như vậy, lại thành chuyện thật."
"Deron, ta chính là đang suy nghĩ cho nhà Guman của ngươi, rốt cuộc ngươi đứng về phía nào?"
"Cháu trai ta vui vẻ là được, hắc hắc." Lão gia hiếm khi thể hiện khí phách một lần, "Nó vui vẻ là được thôi."
"Ngươi thật sự không sợ nguyền rủa sao."
"Em yêu, còn nhớ sau lần tỏ tình thất bại thứ bảy, em đã nói gì với anh không?"
"Ngươi nghĩ ta sẽ nhớ chuyện này sao?"
"Em nói với anh, trên người em có nguyền rủa, em hỏi anh có sợ không."
Tay phu nhân Tangli cầm thìa khẽ run lên.
"Có gì phải sợ chứ, đúng không?" Lão gia Deron lộ ra ý cười trên mặt, "Người trẻ tuổi mà, có gì phải sợ đâu."
Karen sau khi rửa mặt định đi nhà ăn thì điện thoại trong văn phòng reo, cậu ta đi đến nhấc điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến giọng của Neo.
"Alo."
"Là ta, Karen đây."
"Karen à, nói cho cậu một tin tốt này, trên chợ đen sắp tổ chức một buổi đấu giá quy mô nhỏ nhưng chất lượng cao, mang tính chất câu lạc bộ tư nhân. Ta xem qua danh sách đấu giá, trong đợt này có vài món vũ khí đấy."
"Cậu không phải đang điều tra những thứ phi pháp mà nhà Naton chiếm đoạt sao, sao lại chạy đến đó rồi?"
"Có nhiều thứ ta không thể mang ra chợ đen để nhận diện sao, chẳng phải là rất bình thường khi chúng xuất hiện ở chợ đen sao?"
"Được thôi, món vũ khí nào vậy?"
"Tên tuổi thì lớn, vấn đề là phải đợi đấu giá bắt đầu rồi mới được đến gần quan sát. Có vài món vũ khí bị hư hại, một số kẻ đấu giá bất lương còn đặc biệt tu sửa rồi mới đưa ra, cho nên chưa thấy rõ phẩm tướng cụ thể thì vẫn chưa nói chắc được. Cậu bây giờ chẳng phải vừa lúc đang thiếu một vũ khí sao? Nếu có vũ khí nào thích hợp cho cậu dùng, ta sẽ giúp cậu xem xét. Thích hợp thì ta sẽ đấu giá để lấy về."
"Hôm nay bắt đầu luôn sao?"
"Không, ngày mốt."
"Được, không vấn đề. Nhưng cậu tốt nhất g��i Alfred cùng đi với cậu, Điểm khoán của ta đều do hắn quản lý cả."
"Được được, ta biết rồi. Ta sẽ xem trước đã, nếu tỉ suất chi phí – hiệu quả thật sự ổn, thì sẽ đấu giá một món. Dù cậu không cần đến thì ta cũng có thể dùng nhân tình tìm người của một vài bộ phận nội bộ trong giáo phái để thêm vài trận pháp khảm vào rồi bán lại. Nhân tình bây giờ của ta rất đáng tiền, phải tranh thủ dùng hết, sợ vạn nhất có ngày nào đó ta bị giáng chức."
"Rốt cuộc cậu lo lắng cái gì vớ vẩn vậy?"
"Gần đây không có chuyện gì đúng không, hai kế hoạch chúng ta đã định ra trước kia hẳn là có thể đưa vào danh sách ưu tiên rồi."
"Chuyện Philomena." Karen nhắc nhở.
"À, chuyện Philomena, suýt chút nữa quên mất. Nhưng đó là chuyện gia đình của cô ta, xử lý tốt hay không cũng không đáng kể. Dù sao đối với ta mà nói, lần sau gặp cô ta, trong cái thân thể đó rốt cuộc là Philomena hay bà nội nàng, cũng chẳng có gì khác biệt."
"Ta đồng ý cô ấy."
"Được, được, ai bảo Đội trưởng Karen chúng ta luôn giữ lời hứa chứ. Dù sao cậu xử lý xong chuyện này, chúng ta chẳng phải muốn đi tìm nơi chôn xương của Huyễn thú Compassini sao? Cậu quên rồi à?"
"Ta nhớ mà."
Đây là để tìm truyền thừa cho Alfred, bởi vì hắn và Compassini đi con đường tu luyện thuộc cùng một hệ.
"Ta chính là định như vậy, sau khi chuyện lần này kết thúc, ta sẽ xin nghỉ phép với Bonnie, chúng ta sẽ đi một chuyến thám hiểm. Nếu có thể thành công tìm thấy nơi chôn xương của Compassini, thì bên trong rất có thể sẽ có vũ khí mà cậu cần. Bởi vì ta tin rằng vũ khí phổ thông cậu chắc chắn chướng mắt, mà ngay cả vũ khí trong buổi đấu giá, nói thế nào đây, cũng chỉ có thể gọi là đáng giá, chứ rất khó có được gì bất ngờ."
"Trong nơi chôn xương của Compassini có vũ khí sao?"
"Cậu đoán nó chết thế nào? Cậu đoán trước khi chết nó đã trải qua những gì? Cậu sẽ không thực sự nghĩ rằng nó đã chờ đến khi sinh mệnh gần kết thúc thì tìm một nơi yên tĩnh chết già đó chứ?"
"Nó bị người truy sát sao?"
"Ghi chép ta tra tìm đúng là như vậy. Nhưng người truy sát nó cũng chưa còn sống trở về. Cậu nghĩ xem, người có thể truy sát nó là cấp bậc gì? Khả năng lớn nơi chôn xương mà chúng ta tìm được hẳn là một di tích chiến đấu, thậm chí là di tích chiến trường quy mô nhỏ. Đồ tốt thật sự, chắc chắn phải tìm ở đó. Ta cũng định đến đó tìm một vũ khí thích hợp, dù sao việc ngưng tụ Quang Minh Chi Kiếm vẫn còn hơi mệt mỏi. Nhưng vũ khí phổ thông, sau khi bị nhiễm Quang Minh chi lực nhiều lần cũng sẽ lưu lại vết tích, ta luôn luôn cực kỳ cẩn thận."
"Ừm, chuyện Philomena chắc hẳn rất nhanh là có thể giải quyết."
Nhanh thôi, tối mai là có thể ra kết quả rồi.
"Vậy thì cứ thế đi. Sau khi tìm xong nơi chôn xương, lại đi tìm viên đồng tệ kia. Nếu cậu có thể liên hệ được tiểu muội muội kia của cậu, có thể nhờ cô ấy từ những Khí Linh Thần Khí trong Phong Cấm Chi Địa tiết lộ một vài điều, để chúng ta có thể bắt tay dò xét di tích hoặc tìm kiếm được một vài Thánh khí chị em. Thời đại này, tin tức chính là tài phú."
"Chủ nhiệm, ngài nghĩ xa thật đấy."
"Thật ra còn có thể đạt được ngay, ví dụ như con chó nhà cậu chẳng phải biết rõ vị trí Thần Táng Chi Địa sao?"
"Ta còn chưa giải trừ tầng phong ấn tiếp theo cho nó."
"Rốt cuộc cậu đang bận gì mà trì hoãn lâu như vậy vẫn chưa giải cho nó?"
"Ta đang bận gì Chủ nhiệm ngài không biết sao?"
"À, cũng phải. Cậu quả thật luôn bận rộn, bận đến nỗi lần này còn chưa về nhà. A ha, sau này chúng ta thậm chí có thể đến Thần Táng Chi Địa lấy vũ khí nha, vui biết bao, chỗ đó chắc chắn có đồ tốt th���t sự."
"Thần Trật Tự sau khi đi ra, cũng mang theo thương tích."
"Ờ..." Neo bất mãn nói, "Cậu không thể cắt đứt giấc mơ của ta, cậu biết đấy, cuộc sống của ta cần những điều này."
"Vâng vâng vâng, sau này đến Thần Táng Chi Địa một mình vác về bảy tám món Thần Khí."
"Hắc hắc."
Cúp điện thoại, Karen thở phào nhẹ nhõm. Cậu còn nhớ rõ ban đầu tại tang lễ của tiểu thư Irina, Neo lạnh lùng đã đặt lên mình một áp lực lớn vô cùng. Hiện tại, ngược lại có cảm giác như đang dỗ dành anh trai ngốc nhà hàng xóm vui vẻ.
Nhưng suy nghĩ lại một chút về Dalis mà mình vừa mới tiếp xúc, Karen liền biết Neo đến bây giờ còn có thể duy trì nhiệt huyết với cuộc sống hẳn phải khó khăn đến mức nào.
Bước ra khỏi văn phòng đến cửa phòng ăn, Karen thấy Memphis đang đứng đó chờ mình.
"Ha ha, vào ăn cơm đi." Memphis lộ ra nụ cười trên mặt.
Từ sau khi trở về từ Hỏa đảo, cậu mình vẫn luôn hy vọng mình có thể về nhà ăn bữa cơm đoàn viên. Nhưng thực sự là vì chuyện nhà Naton mà bận đến tận bây giờ, bà ngoại và con chó trong nh�� đều tạm thời chưa thể lo lắng đến.
Karen là người cuối cùng bước vào. Phu nhân Tangli đã chuẩn bị sẵn thức ăn cho Karen, chủ động bưng đến, đồng thời cười nói: "Ta thấy bên trong chẳng phải còn có phòng sao, chúng ta vào đó ăn đi."
"Chỗ đó là phòng ăn của các đại nhân trong tổng bộ." Karen giải thích.
Phu nhân Tangli hỏi ngược lại: "Bây giờ cậu có tính là đại nhân không?"
Karen sững sờ một chút, nhẹ gật đầu, nói: "Được thôi, chúng ta vào đó ăn."
Căn phòng cũng không xa hoa, dù sao nhà ăn đã ngừng sử dụng từ lâu. Nhưng mỗi một vị trí riêng tư trong tổng bộ đều tự mang Trận pháp, liên kết cùng với pháp trận phòng ngự của tòa nhà tổng bộ.
Karen ngồi vào sau đó, phu nhân Tangli đem đồ ăn bưng đến trước mặt Karen: "Ăn đi, con."
"Cảm ơn phu nhân."
"Gọi bà nội."
"Cảm ơn bà nội."
"Ai." Phu nhân Tangli lộ ra nụ cười rạng rỡ trên mặt. Vất vả chuẩn bị lâu như vậy, đường xa đến đây, chẳng phải chỉ vì tiếng gọi này sao.
Memphis không thể theo vào, Karen đều cảm thấy có chút buồn cười. Cậu ấy đợi lâu như vậy bên ngoài chỉ vì bữa cơm đoàn viên của cậu mình, ngược lại không vào được phòng riêng.
"Hương vị thế nào, hợp khẩu vị không?" Phu nhân Tangli hỏi.
"Rất tốt ạ, tài nấu nướng của bà nội thật sự không thể chê."
"Ha ha, vẫn là cháu dẫn dắt ta đấy." Phu nhân Tangli rất thỏa mãn.
Lão gia Deron cũng muốn kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, tiện thể cảm ơn Karen một chút vì đã giúp đỡ Richard nhà mình.
Nhưng phu nhân Tangli trực tiếp đạp một cái ghế, ra lệnh với lão gia: "Đi, mang đồ vào."
"A, ừm?"
Phu nhân Tangli ho khan một tiếng, nói: "Gọi cả Richard vào đây."
Suýt chút nữa quên mất kẻ chuyển giao quà tặng này.
Phu nhân Tangli cười nói: "Nhà Guman có một món vũ khí rất không tồi, ông nội nó định truyền lại cho Richard, cháu có thể xem thử."
"Là Thánh khí loại Trận pháp sao? Vậy thì cháu rất mong đợi."
Lão gia Deron ra ngoài, rất nhanh, ông liền ôm chiếc hộp dài đó quay lại. Richard và Philomena cũng bước vào.
"Đội trưởng."
Philomena chỉ gọi một tiếng Karen, sau đó liền phối hợp ngồi xuống bên cạnh, không thèm nhìn thẳng phu nhân Tangli và Deron.
Cảnh này khiến mí mắt phu nhân Tangli đều cụp xuống.
Bà có ấn tượng vô cùng tệ với phu nhân Felsher. Mặc dù họ là người cùng thời, trước kia từng có qua lại, nhưng sau đó liền tách ra. Nếu không thì cả hai đều ở thành York mấy chục năm, nhưng chưa từng gặp lại một lần.
Kiểu ấn tượng với trưởng bối thế này, rất dễ dàng ảnh hưởng đến lớp trẻ.
Huống hồ... Đại khái không có trưởng bối nào sẽ thích lớp trẻ như Philomena.
Còn nhớ rõ lần đầu Karen đến nhà mình, nhu thuận làm sao. Cho dù không phải cháu ngoại ruột, mình cũng sẽ yêu thương người trẻ tuổi này đến tận đáy lòng.
Ai.
Phu nhân Tangli thở dài trong lòng. Nhìn Karen đang dùng cơm, thật là càng nhìn càng ưa thích; nhìn Philomena lạnh như băng ngồi ở đó, thì càng nhìn càng không thoải mái, liền cả Richard, đứa cháu nội ruột đang đứng cạnh Philomena, cũng có chút không vừa mắt.
Lão gia Deron ngược lại hiền lành cười cười. Trong ký ức của ông, khi vợ mình lần đầu tiên đến nhà mình, cũng đối xử với cha mẹ ông với thái độ này.
Richard thấy ánh mắt bà nội cứ xoay quanh Philomena, lập tức giải thích: "Đây là nhiệm vụ Karen giao cho cháu, gần đây cháu phải ở bên cạnh bảo vệ cô ấy cẩn thận."
"À, thì ra là vậy." Phu nhân Tangli thở phào một hơi.
"À, thì ra là vậy." Lão gia Deron có chút tiếc hận.
"Richard, ông nội có một món đồ muốn truyền lại cho cháu."
"Ừm? Đồ vật gì ạ?" Richard lộ vẻ hiếu kỳ trên mặt.
"Là cái này, một món vũ khí, một cây đao."
Trong tay lão gia Deron xuất hiện một khối Rubic, ổ khóa hộp bắt đầu nhanh chóng mở ra. Ông giải trừ tầng phong ấn cuối cùng, hoàn toàn mở chiếc hộp, để lộ ra Ác Mộng Chi Nhận nằm bên trong.
Karen đang dùng cơm cũng ngẩng đầu nhìn vào trong một chút. Món đồ tốt, ảnh hưởng rất lớn đến linh hồn thể.
"Khụ khụ..."
Karen bị khí cơ của cây đao này kích thích khiến ho khan. Điều này khiến cậu ta không thể không lại lấy ra điếu thuốc của Giáo Phái Lôi Đình, không còn màng đến lễ phép hay không lễ phép, chỉ có thể làm mặt trưởng bối châm một điếu. Nếu không cậu ta lo lắng chốc nữa mình lại ho ra máu.
Richard đi lên trước, nắm chặt cây đao này. Thân đao run lên, Richard lúc này lộ ra vẻ thống khổ trên mặt.
Lão gia Deron quay đầu nhìn vợ mình, lộ ra vẻ mặt: Em thấy đấy, ta biết ngay là sẽ như vậy mà.
Richard hít sâu một hơi, cố nén những tạp âm không ngừng truyền ra trong đầu, giơ cây đao này lên, vung vẩy lên trên mấy lần. Sau đó cậu ta lập tức ngồi xổm xuống, bắt đầu nôn khan xuống đất.
Cây đao này có độ khó khi cầm vào cực lớn, có thể nói, khi nắm chặt nó, thực chất chính là một sự tiêu hao và gánh vác.
"Ông nội, cây đao này tốt thì tốt thật, nhưng cháu không dùng được ạ."
Lão gia Deron thở dài nói: "Ai, xem ra là không dùng được rồi."
Phu nhân Tangli trên mặt cũng lộ vẻ bất đắc dĩ, trong lòng lại nói: "Vậy ngươi mau đưa cho người khác đi chứ."
Richard quay đầu nói với Philomena: "Cô thử một lần xem?"
Phu nhân Tangli: "!!!"
Đây là sản phẩm độc quyền được dịch bởi Truyen.free, trân trọng gửi đến quý độc giả.