Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 999:
Chờ tới khi Hoắc Trầm Lệnh dẫn theo Hoắc Tư Thần đi vào thư phòng, Bàng Lê Chi đã mệt xoa xoa cái eo đau, thân thể xuôi theo tự nhiên mà dựa vào người Hoắc Trầm Vân.
Hoắc Trầm Vân vội đỡ lấy cánh tay cô ta.
“Lê Chi, ngượng quá đi mất. Vốn dĩ hôm nay tôi mời cô về làm khách, kết quả cô lại cứ phải đứng đó nướng BBQ.”
Trong lòng Bàng Lê Chi đang chửi hăng say nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng vui vẻ: “Mọi người khá ưng tay nghề của tôi, đây là vinh hạnh với tôi rồi. Nếu bạn bè tôi mà biết tôi được đến tham dự tiệc nướng BBQ nhà tổng giám đốc Hoắc thì chỉ sợ đứng nướng họ cũng hâm mộ ghen tị hận tới chết mất thôi!”
Nói tới đây, Bàng Lê Chi đột nhiên quay sang hỏi Hoắc Trầm Vân: “Trầm Vân, không biết tôi có thể đăng ảnh đi ăn tiệc BBQ tối nay lên newfeed được không?”
Vì sợ Hoắc Trầm Vân từ chối, Bàng Lê Chi vội thề thốt: “Anh yên tâm, chỉ có ảnh BBQ hải sản thôi, không có dính ai đâu.”
Không có ai thì chắc chắn không có vấn đề. Hoắc Trầm Vân cười gật đầu: “Cô thích là tốt rồi.”
Hai người họ nói chuyện, Hoắc Trầm Vân đưa Bàng Lê Chi đi tới đằng sau biệt thự.
Còn Tể Tể cùng với Hoắc Tư Thần thì đi theo Hoắc Trầm Lệnh vào nhà, ông bảo Hoắc Tư Thần đi vào thư phòng với ông, còn Tể Tể thì chờ ở bên ngoài.
Đám người Hoắc Tư Cẩn biết ngay là cha ruột muốn ra tay dạy dỗ em trai, ôm Tể Tể đi vào phòng khách coi TV.
Kết quả không tới một phút, cha ruột lại bảo Tể Tể cũng vào thư phòng.
Hoắc Trầm Huy nhìn thấy cháu mình lông tóc vô thương bước ra ngoài thì cũng ngạc nhiên.
“Tư Thần, cha cháu không cho cháu một trận hả?”
Hoắc Tư Thần cười ha hả: “Bác cả à, kết quả bài thi của cháu khá ổn, cha cháu khen ngợi còn không kịp, sao lại đánh lại mắng cháu được?”
Đám người Hoắc Trầm Huy: “…”
Đây là bình yên trước bão táp đó Tư Thần ơi!
Nhưng hiển nhiên là Tư Thần không nhận ra điều này, trông không khác gì đứa ngốc nhặt được năm trăm triệu cả.
Ở trong thư phòng, Tể Tể nhìn cha nuôi Hoắc.
“Cha ơi, có phải cha vẫn còn đang đau lưng, muốn con đấm lưng giúp cha không ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh đặt tay lên tay vịn của ghế tựa không để cho bản thân mình mềm lòng trước sự quan tâm của con gái cưng.
Lần này ông không có ôm lấy con gái mà ngồi nguyên trên ghế, nhìn cô con gái mềm mại đứng trước mặt mình, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen nhánh của bé mà cố gắng xụ mặt xuống.
“Tể Tể, thành tích bài kiểm tra vừa rồi của anh ba con, con có gì muốn nói với cha không?”
Tể Tể nghiêng đầu, cất giọng nói non nớt: “Cha muốn biết chuyện gì ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh nhếch mày, con gái nói kiểu này có nghĩa là bé có tham gia rồi.
Nhưng giờ nghĩ lại thì thấy đương nhiên thật, nếu chỉ một mình thằng con út thì chẳng có khả năng mà sửa phiếu điểm, lại lặng yên không một tiếng động mà gửi tới hộp thư Wechat của ông.
“Con sửa kết quả bài kiểm tra hộ anh ba đúng không?”
Bé lắc đầu, thành thật nói: “Cha ơi, không phải Tể Tể sửa kết quả giúp anh ba đâu mà tự anh ba làm đó ạ.”
Hoắc Trầm Lệnh nghiến răng: “Thế con là đồng lõa hả?”
Tể Tể nhìn thấy cha nghiêm mặt thì có hơi chột dạ, cúi đầu, hai tay chọc chọc với nhau, giọng nói non nớt cũng nhỏ dần: “Tể Tể chỉ giúp anh ba vượt rào vào trường, hack camera theo dõi trong trường, tạo kết giới nhỏ xíu ngay chỗ bàn làm việc thầy chủ nhiệm của anh ba để anh ba sửa điểm thôi ạ.”
Hoắc Trầm Lệnh nghĩ đến tính cách thằng con nhà mình thì híp mắt đánh giá.
“Anh ba không bảo con phải giữ bí mật giúp nó à?”
Bé chọc chọc cái đầu nhỏ, giọng nói vương mùi sữa: “Cha ơi, bí mật nhỏ giữa con với anh ba không phải cái này. Anh ba cũng không bảo con giữ bí mật chuyện này ạ.”
Hoắc Tư Thần đang chơi game ngoài phòng khách bỗng nhiên hắt xì.
Sau đó là giọng nói trầm thấp mà ôn nhu khiến cậu nổi da gà da ốc của cha vang lên: “Tư Thần, vào đây!”
****5:
Hoắc Tư Thần vừa mới đi thì Hoắc Tư Tước đã nhanh chóng ôm Tể Tể vào trong lòng, cậu ấy ngồi xuống ghế sô pha, hôn vào má bé một cái rồi mới hỏi bé: “Cha hỏi em cái gì thế? Có phải là chuyện Tư Thần gian lận trong thi cử đúng không?”
Lúc này, Hoắc Trầm Huy, Tương Uyên cùng với mấy đứa nhỏ còn lại của nhà họ Hoắc đều đang ở phòng khách, mọi người nghe thế thì đều đồng loạt nhìn về phía Tể Tể.
Tể Tể gãi gãi cái đầu nhỏ của mình và nói với giọng non nớt.
“Anh hai, cha không có hỏi về chuyện anh ba gian lận trong thi cử, cha hỏi về việc anh ba đổi điểm thi.”
Mọi người ở trong phòng khách lúc này nghe Tể Tể nói thế đều sợ hết hồn.
“Cái gì? Tư Thần đổi điểm thi hả?”
Mắt Tể Tể đảo qua lại liên tục, hai ngón trỏ chọt chọt vào nhau.
“Dạ… Tể Tể… cũng giúp nữa.”
Lục Hoài: “Con… cũng giúp nữa.”
Tương Tư Hoành: “Có con nữa nè.”
Mắt của mấy người Hoắc Trầm Huy trợn to ra, mọi người đều vô cùng khiếp sợ và câm nín.
Giỏi quá ha!
Dám đổi điểm thi!
Gan to ghê đó!
Bọn họ cứ nghĩ cùng lắm là Tư Thần mang tài liệu vào phòng thi quay cóp, bởi vì một kẻ học dốt cho dù có cố gắng như thế nào thì cũng không thể từ vị trí đội sổ nhảy lên vị trí thứ nhất trong vòng nửa tháng được.
Nhưng mà bọn họ sai rồi!