Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1000:
Người ta không thèm xài cách gian lận thấp kém như vậy.
Hoắc Tư Tước tò mò hỏi: “Tể Tể, em giúp anh ba của em đổi kiểu gì thế?”
Tể Tể nhìn mọi người một cái, thấy mọi người đều tò mò nhìn bé, đôi mắt to tròn nhìn một lượt xung quanh rồi lại gục đầu xuống kể lại “quá trình phạm tội” cho mọi người nghe.
Lục Hoài còn bổ sung thêm: “Nhưng mà bọn con không biết sau khi có kết quả thi của Tư Thần thì thầy Chu đã gọi điện thoại bảo chú hai tới ngay lập tức, con và Tiểu Tương vô tình thấy chú hai và thầy Chu gặp nhau mới biết được là chú hai đã tới trường.”
Hoắc Tư Cẩn nói: “Sau đó thì cha cháu gọi điện thoại cho chú Tương, bảo chú Tương tới đón Tiểu Tương về trước, để tránh việc Tiểu Tương báo cho Tể Tể biết.”
Tương Tư Hoành giật mình hiểu ra: “Hèn chi hôm nay chú hai đột nhiên nói cha đeo khẩu trang tới trường đón con về sớm.”
Lục Hoài gật đầu ỉu xìu: “Anh Tư Cẩn nói đúng rồi đó.”
Tương Uyên càm ràm: “Có chuyện thì Hoắc Trầm Lệnh mới nhớ tới ông… tôi đây.”
Tương Tư Hoành ngó qua: “Cha, bọn con vẫn luôn nhớ cha mà, không thì chú hai đã không cho cha ở đây rồi.”
Tương Uyên: “…”
Tương Uyên gãi gãi mặt rồi nở một nụ cười hiền lành.
“Đúng đúng đúng, con trai của cha nói gì cũng đúng hết.”
Sau đó lại chuyển sang chuyện khác.
“Nhưng mà Tư Thần lại dám cả gan lén tới trường đổi điểm thi, Tư Hoành à, chuyện này ở thời của chúng ta là tội sẽ bị chém đầu đó.”
Chép tài liệu thì có thể sẽ bị phán cả đời không được phép đi thi nữa, không được phép vào triều làm quan.
Nhưng dám đổi điểm thi thì là đang khiêu khích Hoàng Đế rồi.
Giọng nói non nớt của Tương Tư Hoành kéo cha mình về thế giới hiện thực.
“Cha ơi, bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt rồi, nhà Thanh đã bị diệt vong lâu lắm rồi.”
Tương Uyên: “… thế thì cũng cần phải chịu dạy dỗ một trận.”
Tương Tư Hoành đáp ngay: “Vậy nên chú hai đã kêu anh Tư Thần vào phòng làm việc rồi đó.”
Đột nhiên Tể Tể thấy lo lắng: “Anh hai, cha sẽ dạy dỗ anh ba như thế nào vậy?”
Hoắc Tư Tước vừa định bảo: “Đương nhiên là cho ăn măng xào thịt phiên bản âng cấp.” nhưng đã nhanh chóng dừng lại, không thể làm cho Tể Tể sợ hãi được.
Mặc dù Tể Tể cũng được xem như là đồng phạm, nhưng mà Tể Tể thì biết cái gì đâu chứ, con bé mới có ba tuổi rưỡi thôi mà.
“Chuyện này thì…”
Tể Tể ngồi không yên, bé xoay qua xoay lại ở trong lòng Hoắc Tư Tước một lúc mới nhảy xuống dưới được.
“Tể Tể muốn đi tìm anh ba.”
Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng kéo bé lại: “Tể Tể chờ một tí, anh cả đi với em.”
Hoắc Tư Tước cũng đứng dậy: “Anh cũng đi nữa.”
Hoắc Tư Lâm, Lục Hoài và Tương Tư Hoành cũng lập tức đứng dậy: “Đi với, đi với.
”
Bách Minh Tư sờ sờ tấm bùa giảm đau ở trong túi quần.
“Chỗ anh còn ba lá bùa giảm đau, lát qua dán cho Tư Thần liền.”
Hoắc Trầm Huy và Tương Uyên đều đồng loạt nhìn về phía Bách Minh Tư, cậu ấy lập tức thẳng lưng rồi nhanh chóng chạy tới chỗ Tể Tể, bế bé lên rồi chạy đi.
Hoắc Trầm Huy và Tương Uyên: ". . ."
Mấy đứa nhóc ngày nay đúng thật là ở trên có chính sách thì ở dưới có ngay cách đối phó.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, vừa định chạy theo tụi nhỏ hóng hớt thì Hoắc Trầm Vân đã quay lại.
Hơn nữa anh ấy còn dẫn theo cả Bàng Lê Chi quay lại.
Thế là tất cả mọi người chia thành ba nhóm, đám nhỏ lấy Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn dẫn đầu đi về phía phòng làm việc, Hoắc Trầm Huy thì ở lại phòng khách tiếp khách, còn Tương Uyên vội vàng chạy biến về phòng mình.
Tương Uyên khó hiểu.
“Chẳng lẽ cô ta tới đây là vì mình hả?”
Tương Uyên nghĩ tới đó thì lại càng khó chịu.
Thế nên anh ấy đã dùng phép thuật, nhìn xuyên tường về phía phòng khách.
Bàng Lê Chi đem tới một vài món quà nhỏ, cái nào cũng rất xinh đẹp đáng yêu.
Trong số đó, cái khiến cho Hoắc Trầm Huy ấn tượng nhất chính là hai cái móc khóa có hình con thỏ đen nhỏ.
Bàng Lê Chi cũng nói lý do mình tới đây.
“Anh Hoắc, tôi tới tặng mấy món quà nhỏ cho mấy đứa bé. Lúc trước tới vội quá nên quên, lúc Trầm Vân tiễn tôi về thì tôi mới sực nhớ tới, thật xin lỗi, một ngày mà làm phiền anh tận hai lần.”
Hoắc Trầm Huy cười nhẹ: “Cô Bàng thật chu đáo, móc khóa hình con thỏ rất dễ thương, Tể Tể và Tiểu Tương nhất định sẽ rất thích.”
Bang Lê Chi cười rạng rỡ.
“Thật sao? Nếu thế thì tốt quá rồi.”
Bàng Lê Chi nói xong mới nhận ra trong phòng khách bây giờ chỉ có mỗi Hoắc Trầm Huy, mấy đứa nhỏ nhà họ Hoắc không biết đã đi đâu cả rồi.
“Anh Hoắc, Tể Tể với mấy đứa bé đâu cả rồi?”
Hoắc Trầm Huy cũng không giấu diếm.
“Đi tìm Trầm Lệnh chơi rồi.”
Bàng Lê Chi giật mình, cô ta thậm chí còn không giấu được vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt.
“Mấy đứa nhỏ rất thích chơi cùng với tổng giám đốc Hoắc sao?”
Hoắc Trầm Vân đang định giải thích thì thấy anh cả nhà mình mỉm cười nhìn mình một cái, anh ấy hơi khựng lại, lời định nói cũng bị sửa lại.
“Lê Chi, anh hai tôi nhìn bề ngoài thì lạnh lùng thế thôi chứ thật ra anh ấy rất thương mấy đứa nhỏ, mấy đứa bé trong nhà đều rất thích anh ấy.”
Bàng Lê Chi: “…”
Anh nghĩ tôi có tin lời này của anh không?
Mấy đứa nhỏ không có ở đây, quà thì cũng đã đưa rồi, Bàng Lê Chi không tìm được lý do để ở lại, không còn cách nào khác đành phải hẹn Hoắc Trầm Vân chạy bộ vào sáng sớm mai rồi đi về.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ