Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1001:
Mà mấy đứa nhỏ bị cô ta nhớ mong lúc này đang xếp thành một hàng dọc đứng ở trước cửa phòng làm việc của Hoắc Trầm Lệnh.
Sáu đứa nhóc từ lớn tới nhỏ đứng kín cả lối đi.
“Tể Tể, có nghe được gì không?”
Lục Hoài sốt ruột, dù sao thì trước giờ dù cho cậu ấy có đứng nhất lớp thì cha ruột Mặc Tử Bình cũng sẽ đánh cậu ấy nếu tâm trạng không được tốt.
Dám sửa điểm thi, bình thường nhìn chú hai trông hung dữ như thế, đừng nói là sẽ đánh Hoắc Tư Thần gãy chân luôn nhé.
Cậu ấy tự trách bản thân: “Đều là lỗi của anh, lúc đó anh nên cố gắng ngăn cậu ấy lại mới đúng.”
Tể Tể quay đầu lại nhìn cậu ấy: “Chuyện này không phải là lỗi của anh Lục Hoài, là Tể Tể giúp anh ba mà. Nếu như Tể Tể không có làm đen màn hình giám sát, còn giúp anh ba làm cái kết giới nhỏ thì anh ba đã sớm bị các thầy phát hiện rồi, làm sao có thể sửa điểm thành công được chứ.”
Nói tới đây thì Tể Tể cũng có chút khó hiểu.
Dù sao chỉ sửa điểm thi có một lần này thôi, anh ba đã hứa với bé là sau này nhất định sẽ cố gắng chăm chỉ học tập rồi mà.
Nhưng mà nhìn sắc mặt của các anh thì hình như cha nuôi nhất định sẽ đánh anh ba tơi bời luôn đó.
Tể Tể sợ anh ba bị đánh, không nói với các anh một tiếng nào, hơn nữa còn chê mở cửa đi vào chậm quá nên đã đâm thẳng vào tường, xuyên vào trong phòng làm việc.
Vừa chạy vừa dùng giọng nói non nớt vội vàng kêu lớn: “Cha, cha đừng đánh anh ba mà, là lỗi của Tể Tể đó.”
Đám Hoắc Tư Lâm: “…”
Em gái bọn họ đâu rồi?
Lúc này thì mấy anh em Hoắc Tư Lâm mới kịp nhận ra rằng Tể Tể đã xuyên tường vào rồi, sợ Hoắc Trầm Lệnh giận lây sang bé nên vội vàng đẩy cửa phòng, chạy vọt vào trong.
****6:
Năm đứa trẻ cùng lao vào, Hoắc Tư Lâm mở miệng đầu tiên.
“Chú hai, thủ hạ lưu tình!”
Tiếp đó là tới Hoắc Tư Cẩn: “Cha ơi, là do con không chăm sóc tốt cho Tư Thần cùng với Tể Tể. Nếu cha muốn đánh thì đánh cả con nữa nè.”
Hoắc Tư Tước: “Cha, con thân là anh hai của Tư Thần. Tư Thần như thế này con cũng có trách nhiệm. Là do con chưa tạo được tấm gương tốt cho Tư Thần nói theo. Cha đừng đánh em ấy cha đánh con đây này!”
Lục Hồi chảy mồ hôi: “Chú hai, chú đánh cháu, cháu chịu được.”
Tương Tư Hoành: “Chú hai, chú đánh cháu đây này, cháu cũng chịu được. Vết thương của cháu không sao, cho dù nặng tới mức gãy tay gãy chân cũng có thể hồi phục cực nhanh.
Nếu như không thể hồi phục lại ngay được thì để cháu kéo cha cháu lại đây. Chắc chắn cha cháu có thể giúp cháu mau hồi phục, không ảnh hưởng tới chuyện ngày mai đi chơi đâu ạ.
”
Bách Minh Tư khó có thể nói khác, vội vàng mở miệng.
“Chú hai Hoắc, nếu vẫn không được thì từ nay về sau, lúc nào tan học về nhà thì cháu với Tư Tước sẽ nhìn chằm chằm vào Tư Thần bắt em ấy phải hoàn thành bài tập về nhà, chắc chắn khi đó thành tích học tập của em ấy vào cuối kỳ sẽ tiến bộ hơn ạ.”
Cả đám gào lên nói xong thì phát hiện trong phòng sách sao mà yên bình quá.
Rồi cả đám mới phát hiện trong phòng chẳng có ai, không thấy Hoắc Tư Thần cũng không thấy Hoắc Trầm Lệnh đâu cả.
Đám anh em Hoắc Tư Lâm: “…”
Sau đó là giọng non nớt của Tể Tể: “Cha ơi, cha ơi, cha ở đâu thế ạ? Cha ngã ở đâu rồi hả?”
Sau đó là tiếng khóc nức nở của Hoắc Tư Thần: “Tể Tể ơi, em dịch lui qua một xíu được không? Em đang đè lên chân anh ba đó. Cha ở bên dưới nè. Em đứng lên trước đã… hu… hu… không thì cha cũng không dậy được đâu.”
Sau đó là tiếng nói mang vẻ sốt ruột mà hoảng hốt của Tể Tể: “Dạ dạ, em đứng dậy ngay đây ạ.”
Đám anh em Hoắc Tư Lâm: “…”
Nương theo giọng nói của Tể Tể mà bọn họ nghe thấy, thì mới phát hiện ở góc phòng đọc sách có cái ghế dựa lật nghiêng, sau bàn làm việc bày đầy giấy bút cùng với màn hình máy chiếu ở dưới sàn.
Lật hết đống giấy đó lên thì thấy cặp chân dài.
Đám người đờ ra tại chỗ, vội chạy tới hỗ trợ.
“Cha!”
“Tể Tể! Tư Thần!”
“Chú hai!”
“Chú hai Hoắc!”
…
Mười phút sau, xe cấp cứu tới nơi.
Hoắc Tư Thần khẳng khái, mắt đỏ bừng cũng chỉ gạt lệ. Tại ban nãy cha ruột kiên nhẫn giảng đạo lý, trên mặt chữ không hề đề cập đến chuyện cậu sửa điểm nhưng đủ khiến cậu biết hành vi như vậy là không đúng.
Sau đó cậu cũng chủ động thẳng thắn thừa nhận, cha ruột duỗi tay ôm cậu vào lòng thì Tể Tể bỗng nhiên gào lên “Cha ơi đừng đánh anh ba” rồi lao vào.
Bác sĩ đưa Hoắc Trầm Lệnh ra đến xe cứu thương bằng cáng.
Hoắc Trầm Huy dặn Tương Uyên cùng với Hoắc Trầm Vân chăm sóc cho đám trẻ con ở nhà, bản thân lại bế theo Tể Tể lên xe đi tới bệnh viện.
Một tiếng sau đã có kết quả chuẩn đoán.
Cố Thích Phong cầm theo kết quả chuẩn đoán đi tới phòng bệnh siêu VIP, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Hoắc Trầm Lệnh mà nói: “Không được rồi, tổng giám đốc Hoắc buộc phải tĩnh dưỡng gần một tháng!”
Hoắc Trầm Lệnh bị gỗ tử đàn vừa dày vừa nặng đập thẳng vào hông. Không nặng tới nỗi gãy xương nhưng lại vô cùng đau đớn.
Tể Tể nghe thấy cha phải nằm viện lâu như thế thì khóc lóc cả đường đi.
“Hu hu hu! Con xin lỗi cha. Tất cả là tại lỗi của Tể Tể, do Tể Tể chạy nhanh quá đụng phải người cha, hu hu hu…”