Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1002:
Khuôn mặt Hoắc Trầm Lệnh chuyển từ đen sang trắng, cố gắng không đạp cho Cố Thích Phong đang vui vẻ ở bên kia một phát, cố gắng an ủi Tể Tể: “Tể Tể dừng nghe chú Cố nói linh tinh nhé. Nếu như cha mà bị thương nặng thì sao chú Cố lại có thể cười tươi như thế kia cơ chứ?”
Tể Tể đang khóc lớn sửng sốt, chớp chớp đôi mắt sũng nước.
“Nhưng mà cha ơi, chú Cố bảo là cha phải tĩnh dưỡng gần một tháng đó.”
Hồi trước cha Minh Vương mà phải tĩnh dưỡng thì chính là thần hồn chấn động, không thể sử dụng lực lượng một cách dễ dàng như trước, vô cùng yếu ớt.
Hoắc Trầm Lệnh ngay lập tức nhịn đau ngồi dậy, Cố Thích Phong trộm giơ ngón cái khen thưởng: “Ngài Hoắc đúng là giỏi giang khỏe mạnh quá cơ!”
Hoắc Trầm Lệnh nỗ lực ngồi dậy nhụt chí trong nháy mắt, chỉ sợ con gái lo lắng tự trách thế là cố cắn răng mà ngồi dậy.
Cố Thích Phong nhịn đến run hết cả hai bên vai.
Nếu như không phải sợ chọc cho Tể Tể khóc to hơn thì anh ấy muốn cười ha hả tại chỗ lắm.
Ơ kìa!
Hóa ra tổng giám đốc thường ngày lạnh lùng cao lãnh cũng có ngày phải nín nhịn như thế này cơ đấy!
Con gái đúng là điểm yếu luôn mà!
Hoắc Trầm Lệnh liếc mắt nhìn sang, Tể Tể phát hiện bỗng nhiên thấy cha ngồi dậy, tưởng cha cần gì thì vội chạy tới giúp đỡ.
“Cha ơi, để con giúp cha.”
Cố Thích Phong vừa cười vừa nói: “Đúng thế, Tể Tể này, cháu đỡ cha cháu ngồi cho cẩn thận nhé. Nhỡ cha cháu mà nằm xuống thì chắc chắn trong vòng một tuần không thể nào ngồi dậy đâu.”
Tể Tể gấp gáp: “Chú Cố, cháu không thích cha cháu không ngồi được đâu. Chú Cố mau khám cho cha cháu đi.”
Cố Thích Phong thấy bé lại sắp mếu máo khóc òa lên thì vội dỗ dành.
“Được được được, chú Cố khám cho cha cháu ngay đây, chắc chắn tiêu hết bệnh luôn.”