Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 998:

Hoắc Trầm Huy cười gật đầu: “Tôi hiểu được mà, dù sao thì chính bản thân Tương Uyên cũng đã nói Tiểu Tương là con của cậu ấy rồi. Cô cũng ở trong giới giải trí, tò mò cũng là chuyện bình thường thôi ấy mà.”

Bàng Lê Chi thở phào nhẹ nhõm, quyết định tiếp tục hàn huyên với Hoắc Trầm Huy.

So với Hoắc Trầm Vân mới nhận tổ quy tông không lâu, Hoắc Trầm Lệnh đạm mạc xa xách không dễ tiếp cận, thì hiển nhiên người ôn nhuận nho nhã như Hoắc Trầm Huy càng dễ để nói chuyện phiếm hơn hẳn.

Bàng Lê Chi đang tính bắt chuyện từ chuyện con cái thì Hoắc Trầm Huy lại bỏ que nướng xuống, bảo mỗi câu: “Cô Bàng ăn ngon chơi vui nhé.” xong rời đi.

Lời của Bàng Lê Chi đến bên miệng rồi thì bị nghẹn trở về, cũng không cam tâm.

Thế là cô ta đi tới chỗ giá nướng BBQ ở bên kia.

“Anh Hoắc này, tay nghề của tôi cũng khá ổn đó, để tôi phụ trợ nướng đồ cho, cũng đẩy nhanh tốc độ.”

Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt nói: “Thế vừa hay, tôi muốn hai mươi xiên cá thu đao, hai mươi xiên rau hẹ, sò điệp, tôm hùm, cua hoàng đế và các loại hải sản khác. Hải sản càng nhiều càng tốt.”

Bàng Lê Chi có hơi ngạc nhiên khi mà Hoắc Trầm Lệnh chủ động nói chuyện với mình, vội cười gật đầu nói.

“Anh Hoắc hơi…”

Hoắc Trầm Lệnh cắt ngang lời cô ta, nói: “Mong cô nhanh lên chút, vất vả cho cô rồi.”

Tể Tể nhìn cha nuôi rồi lại quay qua nhìn Bàng Lê Chi, cất giọng nói non nớt: “Cô Bàng ơi, còn bé nữa ạ. Bé muốn ăn chân gà quay!”

Tương Tư Hoành thấy thế thì cũng hùa vào: “Cô Bàng ơi, con nữa, con muốn ăn tôm hùm ạ.”

Lục Hoài thấy mình không thể tụt hậu phía sau được.

“Cô Bàng ơi, cô có thể nướng giúp con mấy miếng khoai tây không ạ?”

Bàng Lê Chi nào có từ chối được, cười tủm tỉm đồng ý: “Tất nhiên là được rồi.”

Vốn dĩ Hoắc Tư Lâm cùng với Hoắc Tư Cẩn còn tưởng chú út với Bàng Lê Chi là một đôi nên trước đó không dám đến làm phiền.

Còn giờ thì hai đứa luân phiên nhau cất lời.

Nhưng hai đứa không nói thẳng với Bàng Lê Chi mà nói với Hoắc Trầm Huy.

Hoắc Tư Lâm: “Cha ơi, mì đã nướng chưa ạ? Cha nhớ phết nhiều ớt cay vào nha.”

Hoắc Trầm Huy đang vội với món chân gà quay của Tể Tể đáp lời: “Được thôi, cha làm ngay đây.”

Hoắc Tư Cẩn có chút ngượng ngùng nói với Hoắc Trầm Huy: “Bác cả ơi, cháu muốn ăn nộm dưa leo ạ.”

Hoắc Trầm Huy còn không thèm ngẩng đầu, vội đi kiếm bánh mỳ: “Được thôi, chờ bác cả một lát nhé, để bác cả đi lấy mâm.”

Bách Minh Tư vội tới hỗ trợ: “Bác cả Hoắc, để cháu đi lấy đĩa cho ạ.”

Hoắc Trầm Huy nóng não: “Được!”

Hoắc Tư Tước nhìn thấy thế, vội bỏ que nướng đang cầm xuống.

“Minh Tư, để tớ đi chung với cậu. Tớ đi lấy thêm ít dưa leo với trái cây.”

Hoắc Tư Thần ngay lập tức đuổi kịp theo đội ngũ: “Anh Minh Tư, anh hai, em đi lấy đồ uống với sữa bò ạ.”

Bách Minh Tư cùng với Hoắc Tư Tước gật đầu.

Hai người họ nhớ lại chuyện của Hoắc Tư Thần, quay qua hỏi cậu: “Tư Thần, không thì em đi cùng tụi anh luôn không?”

Hoắc Tư Thần không muốn động đậy.

Hơn nữa Tể Tể với Tiểu Tương đều đang ngồi bên cạnh cậu làm cho cậu có cảm giác mình như anh lớn vậy, thế là vội lắc đầu.

“Hai người đi là đủ rồi. Em ăn trước đây.”

Hoắc Tư Tước vỗ vai Bách Minh Tư, kéo Bách Minh Tư vào trong phòng.

Vừa đi vừa nhỏ giọng nói với Bách Minh Tư: “Thôi bỏ đi, đồng đội heo quá ngốc nghếch, chúng ta không gánh nổi đâu! Kệ thằng bé đi thôi! Cùng lắm thì cha tớ làm món măng xào thịt phiên bản nâng cấp thôi!”

Bách Minh Tư vui không nổi.

Bàng Lê Chi nhìn thấy chỉ còn có cô ta với Hoắc Trầm Lệnh đang nướng BBQ mà người chờ ăn BBQ thì rất dài.

Cô ta cách Hoắc Trầm Lệnh có hai, ba mét thôi nhưng Hoắc Trầm Lệnh thì bận việc này việc kia, căn bản là cô ta không tìm được cơ hội mà nói chuyện.

Lúc cúi đầu làm đồ, biểu cảm của Bàng Lê Chi có thể nói là “xuất sắc”.

Nhưng nghĩ lại thì đây là tiệc liên hoan của người nhà họ Hoắc, cô ta sợ biểu cảm của mình bị người nhà họ Hoắc nhìn thấy nên vội cúi đầu che giấu.

Hoắc Trầm Vân có chút khó hiểu nhìn về phía anh hai.

Tuy là anh hai có chút lạnh lùng nhưng nếu ở chung đủ lâu sẽ nhận ra anh hai là kiểu người ngoài lạnh trong nóng mà thôi.

Nếu không phải có ý kiến với Bàng Lê Chi thì chắc chắn anh hai Hoắc Trầm Lệnh sẽ không để cho một người làm khách như cô ấy đi phụ anh ấy làm xiên nướng – một công việc vô cùng thiếu lễ phép lịch sự như thế này.

Thế nên… Bàng Lê Chi có vấn đề ở đâu đó đúng không?

Lúc anh ấy nhìn về phía Bàng Lê Chi thì cũng là lúc Bàng Lê Chi nhìn về phía anh ấy.

Hai người họ bốn mắt nhìn nhau, Bàng Lê Chi cười vô cùng dịu dàng.

Nghĩ mãi không thông mà người ta lại là khách mà mình mời tới nên Hoắc Trầm Vân vội đứng dậy hỗ trợ.

“Chúng ta cùng nướng đi.”

Hoắc Trầm Lệnh rót một ly bia mới có thể làm giảm cảm giác quay cuồng không khỏe trong dạ dày xuống một chút, nhìn thấy Hoắc Trầm Vân thì không nói gì, sợ Tể Tể lại đến đưa cho mình xiên thịt nướng thế là vội cầm xiên rau củ lên ăn.

Sau khi nướng xong tiệc BBQ, Bàng Lê Chi mệt tới mức không muốn cất lời nữa.

Nhưng không phải cô ta không muốn nói chuyện thì không cần nói chuyện nữa, thi thoảng Hoắc Trầm Vân lại nói đôi ba câu, cô ta không thể không đáp lại được.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free