Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 997
Lý do ư?
Lý do mà Hoắc Trầm Huy đưa ra vô cùng đắng lòng.
“Ngài Tương, ngài là ảnh đế trong giới giải trí đấy!”
Tương Uyên cảm thấy rầu kinh khủng, ủa, ảnh đế thì sao, anh ta chỉ muốn ăn một bữa tiệc nướng BBQ cùng con trai và người nhà thôi mà, chuyện này thì liên quan quái gì tới cái danh hiệu ảnh đế?
Bộ ảnh đế thì không được ăn hả?
Ảnh đế mà đã ăn thì còn ăn dữ dội hơn những người khác nữa đó!
Hoắc Trầm Huy tiếp tục giải thích: “Ngài là ảnh đế, mà Bàng Lê Chi thì chỉ mới chuyển từ diễn viên tuyến mười tám lên diễn viên tuyến hai thôi, cô ta mà thấy ngài xuất hiện ở đây, cho dù không nịnh bợ thì cũng sẽ chạy tới làm đủ trò để tỏ lòng tôn kính, đúng chứ?”
“Ngài nhìn đi, từ lúc tới đây cô ta có từng rời xa Trầm Vân lần nào chưa? Rõ ràng mục đích của cô ta là Trầm Vân, ngẫu nhiên gặp được cái quái gì, người ta nói thế mà ngài cũng tin hả?”
Tương Uyên cãi lại: “Nhưng như thế thì càng không liên quan gì tới tôi mà!”
Hoắc Trầm Huy đáp: “Không đâu, nếu bây giờ mà ngài đi ra ngoài thì cô ta sẽ không bám riết lấy Trầm Vân nữa mà sẽ tìm cơ hội để nói chuyện riêng với ngài đấy.”
Tương Uyên trừng mắt: “Hai chúng tôi có chuyện gì để nói đâu?”
Hoắc Trầm Huy cạn lời: “Bởi vì ngài là một người đàn ông! Hơn nữa còn là một người đàn ông có sự nghiệp thành công và cực kỳ giàu có, cho dù đã có một đứa con nhưng lại không cần phải tự mình nuôi nấng thằng bé!”
Tương Uyên lập tức tỉnh ngộ, anh ta khó tin hỏi tiếp: “Ý của anh là... Cô ta nhắm vào gia thế của Trầm Vân ư?”
Hoắc Trầm Huy chỉ cười không nói, ông ấy bỏ đi, để lại một mình Tương Uyên ở trong phòng cắt thịt và xiên thịt vào xiên que.
Đây là chuyện mà một ảnh đế, một vua cương thi như anh ta nên làm sao?
Sự thật chứng minh, vì con trai, Tương Uyên - ảnh đế + vua cương thi đúng là có thể làm thật.
Anh ta vừa cắn răng rủa thầm cái bụng của Minh Tể Tể sao giống như cái thùng cơm không đáy quá, vừa tự nhủ bản thân phải thật bình tĩnh, dù sao bây giờ con trai của anh ta cũng thích ăn thịt, hơn nữa lượng thức ăn tiêu thụ cũng tăng khá nhiều.
Trước khi Minh Tể Tể và con trai ăn no, anh ta đừng hòng làm chuyện gì khác.
Tương Uyên vốn còn tính đi ra ngoài, nhưng khi nhớ tới lời Hoắc Trầm Huy nói, tầm mắt của anh ta theo bản năng chuyển tới trên người của Bàng Lê Chi - người đang ngồi bên dưới giàn nho ở ngoài phòng.
Không sai!
Tuy người phụ nữ kia đang cười rất dịu dàng nhưng trong mắt của cô ta lại chẳng có một chút ý cười nào.
Tuy người phụ nữ kia đang nói chuyện với Hoắc Trầm Lệnh nhưng thân thể cô ta cứ nửa vô tình nửa cố ý sáp lại gần Hoắc Trầm Vân.
Tuy người phụ nữ kia không tự tiện đi lung tung nhưng ánh mắt của cô ta lại cứ láo liên nhìn khắp nơi…
Mẹ nó chứ!
Anh ta không muốn bị người phụ nữ kia để ý đâu!
Anh ta không có hứng thú với phụ nữ!
Hiện giờ anh ta chỉ muốn nuôi nấng đứa con trai của mình thôi!
Đến khi tầm mắt của Tương Uyên chạm phải tầm mắt của Bàng Lê Chi, anh ta dứt khoát giơ tay kéo bức màn lại.
Bàng Lê Chi ngồi bên ngoài hơi sửng sốt, cho rằng mình bị hoa mắt, bởi vì ban nãy hình như cô ta vừa nhìn thấy ảnh đế Tương Uyên.
Nhận ra sự khác thường của cô ta, Hoắc Trầm Vân cũng nhìn theo hướng mà cô ta nhìn: “Sao vậy Lê Chi?”
Tầm mắt của Bàng Lê Chi nhanh chóng chuyển về phía Tương Tư Hoành, thấy cậu nhóc đang lột con cua cho Tể Tể thì cô ta vội chạy tới giúp: “Tiểu Tương, để cô giúp cháu nhé.”
Tương Tư Hoành cầm con cua né ra: “Cảm ơn cô, nhưng không cần đâu ạ, cháu tự làm được.”
Bàng Lê Chi không cảm thấy mình nhìn lầm, nhưng cô ta không rõ vì sao Tương Uyên lại không chịu ra đây.
“Tiểu Tương, cha Tương của cháu có tới không?”
Ánh mắt Tương Tư Hoành hơi run lên, cậu cúi đầu lột con cua, cất giọng non nớt đáp: “Cháu không biết ạ, cháu đến đây cùng cha Hoắc.”
Cậu ấy đang nói dối, thật ra cậu ấy đến đây cùng hai người cha là cha Tương và cha Hoắc, đương nhiên còn có đám người anh cả nữa, nhưng không biết vì sao cậu lại theo bản năng muốn giấu cô Bàng.
Bàng Lê Chi ngẩn người, sau đó cười nhẹ nói: “Vậy sao, thế Tiểu Tương có nhớ cha Tương của cháu không nè?”
Đúng lúc này, Hoắc Trầm Huy đột nhiên đi tới đưa xiên nướng cho bọn họ: “Cô Bàng, mời cô nếm thử tay nghề của tôi.”
Bàng Lê Chi vừa ngẩng đầu đã thấy cha nuôi của Tương Tư Hoành, cũng chính là ông cả của nhà họ Hoắc, cảnh tượng lúc này phải nói là vô cùng xấu hổ.
****4:
Bàng Lê Chi phải dùng hết kỹ thuật diễn xuất cả đời mới nỗ lực khống chế bản thân không đỏ mặt trong nháy mắt, để mình trông có vẻ như xấu hổ nhưng không mất lễ phép mà chỉ mỉm cười cảm ơn.
“Cảm ơn anh Hoắc.”
Hoắc Trầm Huy cười tươi nho nhã, giọng điệu ôn hòa, hiền lành không khác gì Mặc Thiếu Huy.
Vẻ nho nhã của Mặc Thiếu Huy lộ ra vẻ xa cách thì Hoắc Trầm Huy lại mang tới cho Bàng Lê Chi cảm giác vô cùng nhu hòa, dễ dàng tiếp cận.
Thế là cô ta xin lỗi với vẻ hơi xấu hổ.
“Anh Hoắc này, xin lỗi anh nhé, mới nãy tôi không phải cố tình hỏi chuyện Tiểu Tương đâu, chẳng qua tôi có hơi tò mò thôi ấy.”