Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 996

Hoắc Trầm Lệnh: “Bữa tối cuối cùng.”

Hoắc Tư Cẩn hiểu ý của cha ruột trong nháy mắt, yên lặng nghiêng đầu nhìn về phía thằng em trai vẫn còn đang ăn uống thỏa thích kia, đưa tay lên vuốt mũi.

Xem ra chuyện Tư Thần gây ra lần này còn nghiêm trọng hơn chuyện của Tư Tước nữa!

Nếu như đã là “Bữa tối cuối cùng”, cha ruột lại còn ngồi bên cạnh Lục Hoài tạo áp lực thì người làm anh cả như Hoắc Tư Cẩn sẽ suy xét cho em trai mình, quyết định thôi thì cố gắng giúp em trai một phen vậy.

“Tư Thần, đợt này làm bài em làm được điểm cao như thế á?”

Mau nhận sai đi thì còn có đường cứu!

****3:

Sợ Tư Thần không hiểu được ý của mình, sau khi hỏi xong Hoắc Tư Cẩn còn ra sức nháy mắt với em trai.

Kết quả Hoắc Tư Thần lại chẳng buồn ngẩng đầu, thấy khúc bắp này sắp ăn xong rồi, cậu cố gắng cạp hai phát cho hết rồi chuyển sang ăn cà tím nướng và cà tím sốt tỏi cay, ôi chao, thơm quá là thơm.

“Ưm... Ừ...”

Hoắc Tư Lâm ho khan một tiếng: “Tư Thần, em nghĩ kỹ lại đi, nghĩ kỹ rồi hãy nói.”

Hoắc Tư Thần cạn lời, vụ này thì có gì mà cần nghĩ?

Kết quả là do cậu tự mình sửa, chẳng lẽ cậu còn nhớ lầm được chắc?

Có điều cậu còn chưa kịp nói gì thì Hoắc Tư Tước cũng đã xen vào: “Đúng đó Tư Thần, em nghĩ kỹ lại xem mình có nhớ lầm hay không?”

Hoắc Tư Thần: “...”

Nghĩ sao mà cậu lại nhớ lầm?

Cậu tự tay sửa đàng hoàng chứ bộ!

Nếu không phải vì vụ này không tiện nói ra thì cậu đã đốp chát lại mấy ông anh của cậu rồi.

Sao không chịu tin tưởng cậu gì hết vậy!

Thấy mấy đứa cháu trai đều có vẻ không tin tưởng Tư Thần, Hoắc Trầm Vân không nhịn được nhíu mày trừng mắt nhìn Hoắc Tư Lâm một cái: “Mấy đứa làm sao thế? Tư Thần thi được kết quả như vậy là tốt mà? Tuy không đạt điểm tối đa nhưng điểm bình quân được chín mươi cũng đã giỏi lắm rồi đấy!”

Hoắc Tư Thần vừa tủi vừa bực: “Đúng đó! Đây là lần đầu em thi tốt như vậy kia mà!”

Tể Tể nhìn đám người anh cả, lại quay sang nhìn chú út và anh ba, cuối cùng ngẩng cái đầu nhỏ xinh nhìn cha nuôi đang cúi đầu ăn ớt xanh nướng.

Bé cảm thấy bầu không khí cứ quái quái kiểu gì, nhưng lại không biết là quái chỗ nào.

Tể Tể nghĩ một lát, quyết định cầm lấy xiên thịt ba chỉ nướng mà bác cả vừa mới đưa qua, sau đó lon ton đưa tới trước mặt của cha nuôi.

“Cha ơi, a~”

Nghe được giọng nói non nớt của Tể Tể, Hoắc Trầm Lệnh theo bản năng há miệng ra, nhưng chờ đến khi nhìn đến xiên thịt ba chỉ xuất hiện trước mặt mình, biểu cảm trên mặt ông lập tức cứng đờ.

“Cha ơi, a~”

Tể Tể cho rằng bởi vì mình quá lùn cho nên cha nuôi không thể ăn tới, bởi vậy còn ráng nhón đôi chân nhỏ xíu của mình lên và để sát xiên que vào miệng của cha nuôi.

Cha nuôi Hoắc: “...”

“Cha ơi?”

Đôi mắt tròn xoe đen láy, biểu cảm ngây thơ đáng yêu, còn có cả giọng nói non nớt ngọt ngào kia nữa, Hoắc Trầm Lệnh nhắm tịt mắt, bất chấp tất cả há miệng ra.

“Cha ơi, ngon hông cha?”

Hương vị thơm ngon tỏa ra khắp khoang miệng, tỷ lệ thịt và mỡ trong miếng thịt được chia thành tỷ lệ bảy - ba hoàn hảo, vừa đủ độ dai lại vừa không hề ngấy, tóm lại rất tuyệt vời.

Ngặt nỗi trong đầu của Hoắc Trầm Lệnh lại hiện ra hình ảnh miệng Tể Tể bốc khói, trong cổ họng phát ra tiếng xèo xèo như tiếng nước mỡ thịt rơi xuống bếp lò khi đang nướng.

Trong nháy mắt đó, biểu cảm trên khuôn mặt của Hoắc Trầm Lệnh lập tức cứng đờ.

Ông rất muốn đứng dậy bỏ vào phòng vệ sinh, nhưng khi nghĩ tới vấn đề của con trai út nhà mình, ông lại cố gắng nuốt miếng thịt trong miệng xuống.

Tể Tể lại đút miếng thứ hai.

Cha nuôi Hoắc tiếp tục ăn.

Một người đút một người ăn, người nhà họ Hoắc - những người đã từng thấy thịt nướng do Tể Tể làm - lập tức nhìn Hoắc Trầm Lệnh với ánh mắt đồng tình.

Không hổ là người cầm quyền của gia đình, ăn hết cả một xiên thịt ba chỉ mà lại không nôn ra miếng nào.

Bàng Lê Chi hoàn toàn không biết gì cả, còn dịu dàng khen ngợi: “Tể Tể ngoan và hiểu chuyện quá ta, tổng giám đốc Hoắc thật hạnh phúc khi có được một cô con gái ngoan ngoãn như vậy nhỉ.”

Hoắc Trầm Lệnh lạnh nhạt liếc cô ta một cái, sau đó bình thản gật đầu, xem như cam chịu lời cô ta nói.

Nụ cười trên mặt Bàng Lê Chi lại càng dịu dàng hơn, nhưng trong lòng lại có phần sầu não.

Người cầm quyền của nhà họ Hoắc này khó lấy lòng quá.

Hình như Hoắc Trầm Lệnh không thích ăn thịt, ấy thế mà khi con gái đút cho thì ông vẫn cố nhịn ăn hết một xiên thịt ba chỉ, Bàng Lê Chi thấy cảnh này xong thì càng cảm thấy kế hoạch của mình rất chính xác.

Chỉ cần mua chuộc được Minh Tể Tể thì mọi chuyện sẽ êm xuôi ngay thôi.

Trong biệt thự, Tương Uyên sơ chế xong nguyên liệu nấu ăn thì chắp tay sau lưng đứng trước cửa sổ, nghe được Bàng Lê Chi khen Minh Tể Tể, tầm mắt của anh ta lập tức chuyển sang đứa con trai của mình.

Mẹ nó!

Mọi thứ vốn đều nằm trong kế hoạch của Tương Uyên, đáng lẽ anh ta cũng có thể tham gia vào “Bữa Tối Cuối Cùng” ngày hôm nay, kết quả chỉ vì Hoắc Trầm Vân bất ngờ dẫn Bàng Lê Chi một người cũng thuộc giới giải trí tới mà anh ta đã bị Hoắc Trầm Huy cấm không cho xuất hiện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free