Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 995
Không chờ Hoắc Tư Tước cất lời, Hoắc Trầm Lệnh lại nhàn bổ sung: “À đúng rồi, nhớ nướng nhiều hải sản vào nhé. Nướng mỗi tí rau dưa không đủ no đâu!”
Hoặc Tư Tước: “…”
Cam chịu!
Cậu ấy đâm sầm vào báng súng của cha rồi.
Gương cho binh sĩ.
Hoắc Tư Tước tâm không cam tình không nguyện đứng dậy làm đầu bếp.
Hoắc Trầm Huy thấy cháu trai cũng qua đây nướng BBQ với mình thì không nhịn được mà nở nụ cười, đưa cho cậu ấy một xiên ớt xanh mới được nướng xong.
“Cay cực, ăn không nè.”
Hoắc Tư Tước: “Dạ thôi ạ, cháu nghĩ mình nên ăn thanh đạm chút, dù gì thì mông cháu vẫn còn đau ạ.”
Bách Minh Tư mới ăn xong một xiên cá viên đậu hũ nghe thấy Hoắc Tư Tước kêu đau mông thì ngạc nhiên.
Đợi bác cả Hoắc quay đi lấy mâm thì cậu ấy mới nhỏ giọng thầm thì hỏi Hoắc Tư Tước: “Không phải tớ có đưa cho cậu lá bùa giảm đau hay sao?”
Hoắc Tư Tước: “Thôi đừng nói nữa, bùa giảm đau kia tớ đưa cho Vương Tinh rồi. Thằng nhóc kia bị gãy xương sườn, đau đến mức gào ầm lên. Cái vết thương ngoài da này của tớ … cứ nhẫn nhịn đôi chút là được.”
Bách Minh Tư không nói gì nữa mà chỉ yên lặng lấy ra một lá bùa giảm đau khác, nhân lúc không ai để ý mà dán lên cho Hoắc Tư Tước.
Tể Tể với Tương Tư Hoành lanh mắt nên nhìn thấy.
Tể Tể tò mò hỏi: “Anh Minh Tư ơi, lá bùa đó là bùa gì thế ạ?”
Bách Minh Tư cứng đờ, quay qua nhìn Hoắc Trầm Lệnh.
Hoắc Tư Tước không nhìn sang cha ruột, miệng lưỡi tía lia.
“Anh Minh Tư của em vì muốn nướng ra được hương vị BBQ thơm nhất nên đã nghiên cứu ra bùa nướng BBQ vô cùng thơm ngon đấy.”
Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười mở miệng: “Minh Tư, cháu nghiên cứu cái này, ông của cháu có biết không thế?”
Khuôn mặt trắng nõn đẹp trai của Bách Minh Tư đỏ bừng cả lên.
Hoắc Tư Tước vội vàng giải thích: “Cha, chẳng phải vì hôm nay mọi người làm bài cũng không tệ, lại biết nay Minh Tư cũng qua đây chơi nên con đã nhờ Minh Tư từ trước, Minh Tư nghiên cứu ra rồi, cha đừng nói cho ông Bách nha.”
Hoắc Trầm Lệnh nở nụ cười, ý vị thâm trường, tầm mắt liếc qua nhìn thằng con đang gặm bắp ngon lành bên kia.
“Ừm, đúng là làm bài cũng… ổn lắm!”
Hoắc Tư Tước: “…”
Chẳng lẽ thằng em ngốc nghếch nhà mình không làm được bài hả?
Đúng thế đó!
Bọn họ còn không biết em trai làm được bao nhiêu điểm cơ.
Thế là Hoắc Tư Tước vừa nướng BBQ vừa hỏi Hoắc Tư Thần: “Tư Thần, đợt này em làm bài được bao nhiêu điểm thế?”
Hoắc Tư Thần vẫn vô cùng bình tĩnh.
“Anh hai, em đã tiến bộ nhiều lắm, được hơn chín mươi điểm lận.
”
Hoắc Tư Tước không dám tin: “Em mà cũng được hơn chín mươi điểm á?”
Hoắc Tư Lâm với Hoắc Tư Cẩn cũng vô cùng kinh ngạc: “Hơn chín mươi điểm tổng ba môn hay là trung bình hơn chín mươi điểm một môn?”
Nếu mà điểm trung bình đều trên chín mươi thì có vẻ như lần này Tư Thần làm bài khá ổn đấy chứ. Bằng không thì kiếm đâu ra chín mươi điểm chứ?
Tể Tể thấy anh ba còn đang gặm bắp thì mới nãi thanh nãi khí mà nói dùm luôn: “Anh ba có ngữ văn được chín mươi điểm, toán học chín mươi điểm, tiếng anh chín mươi hai điểm.”
Hoắc Trầm Vân cùng với Bàng Lê Chi cười vỗ tay.
“Tư Thần giỏi thật đó!”
Đám anh em Hoắc Tư Lâm: “…”
Hồi trước khi Trương Ninh chưa qua đời, quan hệ của nhà cũ và trang viên nhà họ Hoắc không được tốt cho lắm nhưng Hoắc Tư Lâm vẫn biết được thành tích của Hoắc Tư Thần là như thế nào, chưa bao giờ cậu nhóc đạt điểm tiêu chuẩn cả.
Đây là… ngồi luôn lên hỏa tiễn hả?
Hoắc Tư Thần cười ha hả: “Cũng được đúng không ạ? Nhưng mà thành tích này của em trong lớp không tính là gì. Lớp em còn có người được tận hai điểm một trăm tròn cơ.”
Anh em Hoắc Tư Lâm: “…”
Nghĩ lại nụ cười ý vị thâm thường của cha ruột (chú hai) đi kèm với câu nói: “Ừm, đúng là làm bài không tồi.” thì trừ ba nhóc con gây án chung với Hoắc Tư Thần ra thì các anh em còn lại trong nhà họ Hoắc chỉ biết hít ngụm khí lạnh.
Chắc chắn là thành tích lần này của Tư Thần có vấn đề.
Không chỉ có vấn đề mà cha ruột (chú hai) chắc chắn đã biết.
Nhưng mà… đương sự là Tư Thần trông không giống biết chuyện cho lắm.
Đám anh em Hoắc Tư Lâm quay qua nhìn về phía Lục Hoài, Lục Hoài nhỏ bé yên lặng bóc cua.
Anh em Hoắc Tư Lâm: “…”
Để chắc chắn, Hoắc Tư Lâm nhỏ giọng hỏi cha ruột Hoắc Trầm Huy.
“Cha, chú hai có kể thành tích lần này của Tư Thần cho cha không ạ?”
Hoắc Trầm Huy vừa tẩm gia vị cho rau dưa vừa lắc đầu: “Cha cũng đâu có biết gì đâu. Trời biết đất biết trừ hai ngày cuối tuần ra thì cha với chú hai của con bận hơn chó nữa!”
Hoắc Tư Lâm nghĩ thế nào cũng không ra: “Tại sao hôm nay chú hai không ngồi cạnh Tể Tể mà ngồi cùng với Tư Thần và Tiểu Hoài thế ạ?”
Hoắc Trầm Huy không nghĩ nhiều mà nói: “Chắc là tại Tiểu Hoài mới tới nhà mình, sợ cậu nhóc còn câu nệ nên qua ngồi chiếu cố ấy mà.”
Hoắc Tư Lâm: “Cha nhìn sắc mặt chú hai như thế kia mà chắc chắn là đang chiếu cố Tiểu Hoài mà không phải tạo áp lực cho em ấy chứ?”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Trong khi Hoắc Tư Lâm còn đang dò hỏi cha mình thì Hoắc Tư Cẩn đã biết sự thật quay qua hỏi cha mình: “Cha ơi, nếu như hôm nay cha cần đặt tên cho bữa tối hôm nay, cha nghĩ tên gì thì hợp ạ?”