Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 994:

Cô ta quay đầu nói với Hoắc Trầm Vân: “Trầm Vân, tôi đi giúp đỡ một chút.”

Nhiệm vụ của Hoắc Trầm Vân là không để Bàng Lê Chi nhìn thấy số lượng nguyên liệu nấu ăn khủng khiếp kia, thế nên anh ấy cười tủm tỉm lắc đầu nói.

“Không cần, không cần đâu, anh cả và mấy đứa nhóc tới đây để trải nghiệm cuộc sống, cô đi giúp đỡ thì bọn họ còn làm gì nữa chứ?”

Hoắc Trầm Vân không để Bàng Lê Chi nói gì thêm, đã bổ sung thêm một câu.

“Lúc trước đã nói sẽ mời cô ăn cơm, kết quả lần nào cô cũng có việc đột xuất, hôm nay vừa hay gặp nhau ở đây, lát nữa cô không chê bọn họ ầm ĩ ồn ào là được.”

Bàng Lê Chi cười dịu dàng như nước, trong giọng nói dường như có chút hờn dỗi.

“Sao lại như vậy được chứ? Trầm Vân, tôi thích con nít nhiều thế nào có phải anh không biết đâu!”

Hoắc Trầm Vân cười gật đầu.

Anh ấy suy nghĩ kỹ một lúc, dường như Bàng Lê Chi thật sự rất thích trẻ con.

Trước kia có lần Hoắc Trầm Vân và Bàng Lê Chi quay phim ở bên ngoài, anh ấy thường xuyên thấy Bàng Lê Chi cầm theo kha khá đồ, tới thăm mấy đứa nhỏ ở trại trẻ mồ côi cách chỗ quay phim không xa.

Bàng Lê Chi có kỹ năng diễn xuất, đủ kiên nhẫn, quan trọng nhất, cô ấy là người có tấm lòng lương thiện.

Hoắc Trầm Vân cảm thấy có người bạn như vậy rất tốt.

Tầm tiếng đồng hồ sau, Hoắc Trầm Vân nhận được tin nhắn wechat của anh trai.

“Mọi người tới đây đi.”

Hoắc Trầm Vân dẫn theo Bàng Lê Chi đi tới, Tể Tể đã ăn được hòm hòm.

Hoắc Trầm Vân giới thiệu người nhà với Bàng Lê Chi, lại giới thiệu cô ta với mọi người trong nhà, bầu không khí vô cùng hòa hợp.

Mãi cho tới khi cùng nhau ăn cơm, Bàng Lê Chi mới phát hiện ra một vấn đề, mấy người đàn ông nhà họ Hoắc đều ăn chay.

Chỉ có Tể Tể thỉnh thoảng cầm một xiên thịt nướng ăn ngon lành, hai bên má vì nhai thịt mà phình lên, trông rất đáng yêu.

Bàng Lê Chi nhỏ giọng hỏi Hoắc Trầm Vân: “Mọi người đều không ăn thịt sao?”

Hoắc Trầm Vân nhớ lại cảnh tượng Tể Tể mở cái bụng nhỏ ra để bọn họ chọn thịt nướng, bắp trong cổ họng bị nghẹn lại, khiến anh ấy sặc tới ho khan dữ dội.

“Khụ khụ khụ!”

Hoắc Tư Lâm vội vàng lấy nước cho chú ấy, nhưng lúc chuẩn bị đưa qua thì phát hiện Bàng Lê Chi đã cầm ly nước trước mặt cô ta, ghé sát tới bên miệng chú út.

Hoắc Tư Cẩn ở bên cạnh cũng chuẩn bị vỗ lưng cho chú út, nhưng phát hiện một tay khác của Bàng Lê Chi đã từ tốn vỗ vỗ lưng cho chú ấy.

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn: “…”

Thật xin lỗi, bọn họ quấy rầy rồi!

Khi bọn họ chuẩn bị dẫn mấy đứa nhỏ đi chơi thì phát hiện một vấn đề khác.

Hình như hôm nay “chú hai” vẫn luôn dẫn Tiểu Hoài theo bên cạnh.

Hai anh em liếc mắt nhìn nhau.

Đã có chuyện gì xảy ra!

Trong chớp mắt, hai anh em đồng thời nhìn về phía Hoắc Tư Thần.

****2:

Hoắc Tư Thần đang hăng say ăn bắp, càng gặm lại càng say mê.

Cậu đang gặm bắp thì phát hiện anh Tư Lâm với anh cả đang nhìn mình. Cậu thấy hơi khó hiểu nên bèn hỏi: “Sao anh Tư Lâm với anh cả lại nhìn em thế ạ?”

Tể Tể đang ngồi trong lòng anh ba ăn mực nướng. Nghe thấy tiếng thì nghiêng đầu nhìn về hướng mà anh ba nói.

Xác định đúng thật là anh Tư Lâm với anh cả đang nhìn anh ba thì bé cũng tò mò mà hỏi: “Anh Tư Lâm, anh cả, hai anh có việc gì cần anh ba sao ạ?”

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cùng nở nụ cười.

Hoắc Tư Lâm nói trước: “Đúng là có việc thật. Tụi anh muốn hỏi Tư Thần là em đã ăn no chưa? Nếu em ăn no rồi thì xuống đây đi dạo với tụi anh.”

Vừa hay có thể mượn cớ hỏi lại tình hình của Tư Thần là như thế nào. Nếu như họ có thể giúp thì giờ nghĩ cách chắc vẫn còn kịp.

Nhưng Hoắc Tư Thần hoàn toàn không nghe được trọng điểm mà anh họ muốn nói, vừa gặm bắp vừa lắc đầu nói: “Không không không! Giờ em mới bắt đầu ăn mà. Bắp ăn ngon lắm á, vừa ngọt vừa mềm, nhiều nước nữa. Ăn ngon lắm! Á phập!”

Hoắc Tư Lâm: “…”

Hoắc Tư Cẩn vẫn thấy không thể bỏ qua thằng em ngốc nghếch này được thế là mở lời dùm anh họ.

“Tư Thần, đi WC chung với anh không?”

Hoặc Tư Thần không nói gì, mặt mày vô cảm xen chút buồn bực nhìn về phía anh cả.

“Anh cả, anh là con gái hả? Đi WC còn muốn tay cầm tay, kết bạn đi chung hả?”

Hoắc Tư Cẩn: “…”

Nhìn thằng em trai để lộ ra ánh mắt ngốc nghếch như kia, Hoặc Tư Cẩn từ bỏ.

Thôi được rồi!

Tư Thần, anh đây đã cố gắng lắm rồi đó!

Lúc Hoắc Tư Lâm với Hoắc Tư Cẩn nói chuyện với nhau thì toàn bộ lực chú ý của Hoắc Tư Tước đều đặt lên người Lục Hoài đang đứng cạnh cha Hoắc.

Theo lý thì cha chỉ ước có thể ở bên cạnh Tể Tể mãi nhưng hôm nay cha là lạ nha.

Hoắc Tư Tước cắn miếng cà tím nướng, nhấp ngụm nước.

“Tiểu Hoài, em có muốn tự mình hành động cơm no áo ấm không?”

Hai mắt Lục Hoài sáng bừng: “Dạ có ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt nói: “Tiểu Hoài này, cháu còn nhỏ, muốn tự mình ra tay cơm no áo ấm thì cũng phải chờ lên cấp hai, ngang với Tư Tước đã. Tư Tước con làm anh trai, lại là học sinh trung học. Con đi nướng đi. Nhớ là nướng nhiều xíu nhé. Cả nhà chỉ mới bắt đầu ăn, đói muốn chết đây này.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free