Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 993:

Hoắc Tư Thần lo lắng Chu Tùng sẽ về nên dùng tốc độ nhanh nhất tìm wechat của cha ruột trong danh sách wechat của giáo viên, sau đó đổi phiếu điểm rồi nhanh chóng chụp màn hình gửi cho cha.

Để đề phòng vạn nhất, Hoắc Tư Thần còn mở hòm thư Chu Tùng thường dùng, sau đó mồ hôi lạnh suýt nữa rơi xuống.

Chu Tùng đã bắt đầu gửi phiếu điểm cá nhân cho phụ huynh của từng học sinh.

May mà phần thư gửi đi vẫn đang kẹt lại người bên trên cha cậu.

Thật tuyệt vời!

Hoắc Tư Thần khẩn cấp gửi lại phiếu điểm đã được sửa, rồi mở thư của phụ huynh được gửi thứ hai đếm ngược lên lại, miễn cho Chu Tùng quay về phát hiện có người động tay động chân.

Cậu thật là thông minh quá xá!

Sau khi làm xong hết tất cả mọi thứ, Hoắc Tư Thần dẫn Tể Tể rời đi.

Bên cạnh bồn hoa ở sân tập của trường học, Hoắc Tư Thần nhìn thấy Lục Hoài, nhưng không thấy Tương Tư Hoành đâu.

“Tiểu Tương đâu rồi?”

Ánh mắt Lục Hoài lóe sáng: “Tiểu Tương được cha em ấy đón về rồi.”

Hoắc Tư Thần hỏi: “Hả? Về chỗ trang viên bên kia à?”

Lục Hoài chớp mắt với Hoắc Tư Thần mấy cái: “Chắc là vậy.”

Hoắc Tư Thần thấy Lục Hoài không ngừng chớp mắt với cậu thì nhíu mày, lại gần Lục Hoài, hỏi: “Lục Hoài, cậu sao thế? Đôi mắt không khỏe à?”

Lục Hoài vừa muốn nói gì đó, Tể Tể bỗng nhiên quay người lại: “Cha ơi ~”

Hoắc Trầm Lệnh ôm lấy con gái, ánh mắt đảo một vòng qua Lục Hoài.

Lục Hoài quay đầu nhìn đi chỗ khác, Hoắc Trầm Lệnh cúi đầu nhìn về phía cậu con trai nhỏ.

“Tan học chưa?”

Hoắc Tư Thần thấy cha ruột, trong lòng ít nhiều có chút chột dạ.

Nhưng cậu nghĩ tới việc bản thân đã sửa lại thành tích, thêm nữa dạo này cậu làm việc cũng không có gì sai sót, chắc là cha không phát hiện chuyện ẩn giấu đằng sau đâu, cho nên nhanh chóng trả lời.

“Vâng thưa cha, buổi chiều nay bọn con được hoạt động tự do, nếu có phụ huynh tới đón thì có thể tan học về nhà sớm.”

Yết hầu Lục Hoài nhấp nhô, tằng hắng một cái rồi hỏi: “Chú hai, chú cũng biết chuyện bọn cháu được về sớm ạ? Thầy Chu gọi điện cho chú sao?”

Sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh nặng nề nhìn Lục Hoài, cậu nhanh chóng cúi đầu, không nhìn ông.

Hoắc Tư Thần giật mình: “Đúng đó cha, sao cha biết mà tới trường học của bọn con thế? Chẳng lẽ chủ nhiệm thật sự gọi điện thoại cho cha à?”

Đau khổ!

Nếu chủ nhiệm lớp thật sự gọi điện thoại cho cha, vậy thành tích của cậu…

Đúng là đòi mạng mà!

Hoắc Trầm Lệnh cười dịu dàng nhìn con trai nhỏ: “Không phải, cha đi nhà trẻ đón Tể Tể và Tiểu Tương, nhưng giáo viên Tôn ở nhà trẻ nói các con được tài xế của nhà cũ đón đi rồi. Cha gọi cho tài xế hỏi mới biết khối tiểu học các con hôm nay về sớm, thế nên mới tới.

Hoắc Tư Thần nhịn không được vươn tay lau trán.

Cậu thật sự lau được một đống mồ hôi đang rịn ra.

Thật là hù chết người mà!

Cũng may cha cậu không có liên hệ gì với chủ nhiệm lớp.

Sau khi bị dọa một phen, sau lưng Hoắc Tư Thần cũng ướt đẫm.

Khi Hoắc Tư Thần đối diện với ánh mắt của cha ruột, vốn dĩ cậu bị dọa sợ tới hơi gù lưng lập tức đứng thẳng tắp, cười hì hì.

“Cha, bây giờ chúng ta qua bên cấp hai chờ sao? Hôm nay là thứ sáu, anh hai không cần phải học lớp tự học buổi tối, sau khi đón anh hai, cả nhà có thể ra vùng ngoại thành, buổi tối tổ chức tiệc ở ngoại thành, muốn chơi thế nào thì chơi thế đấy.”

Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười nói: “Được."

Tể Tể không nhận ra có gì không đúng, bé vẫn ôm lấy cổ cha nuôi, để ông ôm bé ra khỏi trường học, sau đó lên xe, để bé ngồi ở hàng ghế sau cùng với anh ba và anh Lục Hoài, cùng nhau đi về phía khu dạy học cấp hai.

Lục Hoài ngồi ở phía bên trái, Hoắc Trầm Lệnh vừa liếc mắt nhìn là có thể nhìn thấy cậu nhóc.

Cho nên, mặc dù Lục Hoài có rất nhiều chuyện muốn nói với Hoắc Tư Thần, nhưng ngại ánh mắt cảnh cáo của Hoắc Trầm Lệnh, rốt cuộc cậu nhóc cũng lựa chọn im lặng, ngẩng đầu nhìn lên trần xe.

Bạn nhỏ Lục Hoài tám tuổi lần đầu tiên có phiền muộn trong đời.

Đồng đội không giúp đỡ được gì cả!

Hoắc Tư Thần vô cùng kích động, cả quãng đường đều nói chuyện với Tể Tể.

Ở chỗ gần trường cấp hai, khi bọn họ đang chờ Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần mới chậm chạp nhận ra một chuyện: “Lục Hoài, sao cậu không nói gì cả thế?”

Lục Hoài: “…”

Cậu ấy có một đống chuyện muốn nói, nhưng lại sợ chú hai.

“Lục Hoài?”

Hoắc Trầm Lệnh hờ hững lên tiếng: “Tiểu Hoài nói với cha cổ họng thằng bé không thoải mái, để thằng bé nghỉ ngơi một chút. Lát nữa tới vùng ngoại ô bên kia thì từ từ uống nhiều nước nóng vào.”

Hoắc Tư Thần chẳng hề nghi ngờ: “Hóa ra là vậy.”

Lục Hoài: “…”

Cổ họng cậu không thoải mái lúc nào hả?

Cổ họng cậu rất tốt đấy!

Người đồng đội này thật là…

Lục Hoài chỉ có thể yên lặng thắp một ngọn nến cho người anh em đang vui vẻ.

Sau khi Hoắc Tư Tước tan học rồi lên xe, Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng đưa năm đứa bé tới căn biệt thự ở ngoại ô.

Đám người Hoắc Trầm Huy đã tới, đang dựng vỉ nướng, cùng Tương Uyên chuẩn bị các nguyên liệu nấu ăn.

Hoắc Trầm Huy đứng ở bên ngoài, Tương Uyên bởi vì thân phận cho nên ở trong phòng, chuẩn bị bữa tiệc thịt cho Tể Tể và con trai ruột.

Bàng Lê Chi ở trên sân thượng của một căn biệt thự nằm đằng sau căn biệt thự này, nhìn về đằng trước, chỉ có thể nhìn thấy mấy người Hoắc Trầm Huy, Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn đi qua đi lại, chắc là bọn họ đang bận rộn nhiều việc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free