Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 990:

Hai ông cụ còn lại không chịu bỏ cuộc.

“Được rồi, được rồi! Mau cho chúng tôi bế đứa nhỏ một cái, đã rất lâu rồi chúng tôi chưa được gặp Tể Tể. Chúng tôi đều không có con gái và cháu gái, nên cũng muốn được bế lắm.”

“Đúng thế, đúng thế!”

Ôn nội Bạc tức giận trừng mắt với hai ông cụ kia.

“Muốn bế cũng phải cho tôi bế chứ, tôi đến trước mà!”

Sau đó, ông nội Bạc “nghênh đón” những tràng cười nhạo từ ông cụ Cố và hai ông cụ còn lại.

“Ôi chao! Cho ông bế thì ông có bế nổi không?

Ông nội Bạc tức giận đến nỗi vểnh râu trừng mắt.

Tể Tể không nhìn được nữa, quyết định lại chia mình thành từng phần để chơi với bốn ông cụ này.

Nhưng ở đây không phải là nhà xác của bệnh viện, trong tiểu khu hình như cũng có không ít người.

Trong lúc Tể Tể còn do dự, mấy ông cụ đã tranh cãi òm tỏi.

“Có bế cũng phải cho tôi bế một cái chứ! Tới cũng tới rồi, còn không cho tôi bế con bé một lần à!”

“Đúng thế! Ông định một mình bế lấy con bé sao?”

Tể Tể vừa nghe tiếng tranh cãi thì lo lắng, nhanh nhảu lên tiếng.

“Không sao đâu, không sao đâu, Tể Tể có thể…”

Cùng lúc đó Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cũng xông tới, một người che miệng của Tể Tể lại, một người mỉm cười chào hỏi bốn ông cụ.

Hoắc Trầm Huy cùng Hoắc Trầm Vân cũng chạy ngay phía sau, mọi người cùng nhau hàn huyện một chút.

Tương Tư Hoành lôi kéo Hoắc Tư Thần cùng Lục Hoài khẩn trương chạy tới, để lại bà nội Hoắc ở phía sau nhìn đến trợn mắt há mồm.

“Ông Hoắc à, mấy đứa nhỏ nhà chúng ta… hình như chạy nhanh quá?”

Ông nội Hoắc đương nhiên biết được nguyên nhân, dù sao trong số mấy đứa nhỏ cũng có đứa không phải là người!

“Rốt cuộc chúng cũng được rèn luyện từ nhỏ, tốc độ chắc chắn phải nhanh hơn trẻ con bình thường một chút chứ!”

Bà nội Hoắc nhíu mày: “Không phải! Tôi không nói đám Trầm Huy, mà tôi nói tới Tể Tể và Tiểu Tương kia…”

Ông nội Hoắc ngây ra: “Sao?”

Lông mày của bà nội Hoắc càng nhăn sâu hơn: “Tể Tể thì tạm không nói tới, chỉ nói Tiểu Tương, vừa rồi hình như thằng bé còn kéo cả Tư Thần và Tiểu Hoài chạy theo, ba đứa nhỏ chạy vụt qua cứ như một cơn gió vậy.”

Ông nội Hoắc vẫn có thể tìm được lý do như trước.

“Chắc là khả năng chạy nhảy trời cho rồi, bà nhìn Tiểu Tương đi, không phải thằng bé vừa sinh ra đã rất khoẻ mạnh hay sao?”

Bà nội Hoắc nghẹn lại.

Có vẻ cũng có đạo lý.

“Vậy còn Tể Tể thì sao? Vừa rồi Tể Tể chạy nhanh lắm! Đôi chân mập mạp của con bé chạy nhanh đến nỗi chỉ còn tàn ảnh, còn lắc la lắc lư, làm tôi sợ quá… chỉ sợ con bé bị ngã thôi.”

Ông nội Hoắc nhìn trời.

Con bé có bị ngã cũng không sợ, cho dù có rơi xuống 18 tầng địa ngục thì cũng là nhà của con bé mà!

Nhưng những lời này ông cụ không thể nói cho vợ mình nghe được.

“Chắc là cũng giống như Tiểu Tương, đều là đứa nhỏ có tài năng chạy nhảy!”

Bà nội Hoắc: “…”

Khi ông nội Hoắc cùng bà nội Hoắc tới bên này, Tể Tể đã được từng ông cụ trong nhóm bế, bé còn hôn bẹp lên mặt mỗi ông cụ một cái.

Bà nội Hoắc nhìn dáng vẻ ao ước của bốn ông cụ kia, không nhịn được mà cười rộ lên.

“Thèm không?”

Bốn ông cụ: “…”

Thèm thì có lợi ích gì, bọn họ đâu giống nhà họ Hoắc, không có con gái cũng chẳng có cháu gái.

Có thể không thèm sao?

Hận không thể mỗi ngày đều ôm cháu gái vào lòng ấy chứ!

Ông nội Bạc hỏi: “Các ông bảo, nếu tôi bế Tể Tể thường xuyên hơn, thì sau này con dâu của tôi có thể sinh cho tôi một đứa cháu gái hay không?”

Ông cụ Cố: “Đó là vấn đề về nhiễm sắc thể của nhà họ Bạc các ông, liên quan gì đến việc ông bế Tể Tể nhiều hay ít chứ?”

Không đợi ông nội Bạc kịp nói gì, ông cụ Cố đã mở rộng vòng tay với Tể Tể.

“Nào, Tể Tể, ông Cố làm ngựa lớn cho cháu cưỡi nhé!”

Tể Tể: “Ngựa cưỡi á?”

Bà nội Hoắc vội nắm lấy bàn tay mũm mĩm của cháu gái cưng, đánh giá ông cụ Cố một lượt từ trên xuống dưới.

“Còn làm ngựa cưỡi à? Ông cũng không nhìn lại xem mình đã bao nhiêu tuổi rồi, còn cho rằng mình trẻ tuổi như bọn Tư Lâm, Tư Cẩn à! Tể Tể không nhẹ đâu, con bé mà cưỡi lên người không không khéo ông lại gãy đốt sống cổ đấy!”

Ông cụ Cố: “…”

Tể Tể nhìn thân hình nhỏ nhắn mũm mĩm của mình, rồi lại nhìn mái tóc hoa râm của ông cụ Cố, vội vàng lắc đầu từ chối.

“Bà nội Tể Tể nói đúng đấy ạ, ông Cố đã lớn tuổi rồi, không thể làm ngựa cho Tể Tể cưỡi đâu, sẽ mệt lắm đó.”

Ông cụ Cố không chịu khuất phục tuổi già.

“Không đâu! Tể Tể, cháu phải tin ông Cố của cháu, nào!”

Ông cụ Cố kéo Tể Tể qua, không đợi mọi người kịp phản ứng lại, trực tiếp bế Tể Tể đặt lên vai.

Rắc một tiếng, ông cụ Cố đau đến nỗi khoé miệng co giật, lại sợ người khác phát hiện ra nên cố cắn chặt răng chịu đựng.

Bà nội Hoắc: “Vừa rồi là tiếng gì thế?”

Ông nội Hoắc và ba ông cụ còn lại không nghe thấy gì, suy cho cùng tuổi của họ cũng đã lớn, thính lực không còn tốt như xưa nữa.

Ông cụ Cố chậm rãi đặt Tể Tể lên mặt đất, một tay đỡ eo già, do dự không biết có nên nói với mọi người một tiếng không.

Mẹ nó, ông cụ quên mất cái eo già của mình rồi!

****9:

Hôm nay là thứ sáu, Hoắc Trầm Lệnh tăng ca để giải quyết công việc còn tồn đọng, đồng thời yêu cầu Giang Lâm để trống thứ bảy và chủ nhật, vừa khéo mấy đứa nhỏ mới thi giữa kỳ xong, ông muốn đưa chúng đến một khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô để thư giãn.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free