Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 991:

Đến tầm 3 rưỡi chiều, lúc Hoắc Trầm Lệnh đang bận rộn như con quay lại nhận được cuộc gọi từ giáo viên Chu Tùng - chủ nhiệm của lớp con trai nhỏ.

“Xin chào ngài Hoắc, tôi là giáo viên Chu Tùng - chủ nhiệm lớp Tư Thần.”

“Xin chào thầy Chu.”

“Ngài Hoắc, anh xem bây giờ có thể bớt thời gian đến trường một chuyến không?”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn đống tài liệu trên bàn, cau mày nói: “Có chuyện gì quan trọng sao?”

Chu Tùng ho khan một tiếng, nói một câu đơn giản.

“Là về kết quả thi giữa kỳ của Tư Thần, tôi muốn trực tiếp nói chuyện với anh.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Được, nửa tiếng sau tôi sẽ tới.”

Ngắt điện thoại, Hoắc Trầm Lệnh ký nốt văn bản trong tay, còn lại ném sang một bên, sau đó ông gọi Giang Lâm vào.

“Cậu gửi bản điện tử của đống văn kiện trên bàn tới email của tôi, trong hai ngày tới, mọi công việc sẽ được thực hiện qua email hoặc video call.”

“Ông chủ, ngài định đi đâu à?”

Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh hiếm khi trở nên ôn nhu như vậy: “Bọn nhỏ trong nhà thi xong rồi, tôi muốn dẫn chúng tới vùng ngoại ô chơi.”

Giang Lâm nghĩ đến hai đứa nhỏ không phải con người cùng đám yêu quái trong nhà của ông chủ, ngậm miệng im lặng.

Hoắc Trầm Lệnh vỗ vai cậu ta, sau đó cầm chìa khoá xe đi xuống tầng, tới thẳng trường tiểu học.

Sau khi đến trường của con trai út, Hoắc Trầm Lệnh cũng không thấy con út ở phòng làm việc của giáo viên chủ nhiệm Chu Tùng.

Chu Tùng mỉm cười giải thích: “Ngài Hoắc, hôm qua trường chúng tôi mới thi xong, sáng nay có kết quả thi sớm, cả buổi sáng chúng tôi đều giải đề cho bọn nhỏ, đến chiều thì cho chúng hoạt động tự do. Tư Thần và Lục Hoài báo với tôi muốn đến trường mầm non thăm em trai và em gái, tôi đã tự đưa chúng tới bên đó rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh nói lời cảm ơn: “Cảm ơn thầy Chu.”

Chu Tùng xua xua tay: “Ngài Hoắc, đây là bài thi của Tư Thần, anh xem qua trước đi.”

Trong văn phòng hiện tại chỉ có hai người bọn họ, nên Hoắc Trầm Lệnh cũng nhận lấy bài thi mà xem xét thật kỹ.

Lớp của Hoắc Tư Thần có ba môn chính: Ngữ văn, Toán học và Ngoại ngữ,

Điểm của con trai lần lượt là: Ngữ văn 28, Toán học 47, tiếng Anh 25.

Cộng vào vừa khéo được 100 điểm.

Hoắc Trầm Lệnh mặt mày vô cảm, sau khi xem xong điểm của con trai, giọng nói lạnh lùng của ông ấy lại khiến chủ nhiệm lớp Chu Tùng hơi sợ.

“Thầy Chu, tôi có thể xem trước điểm của toàn lớp không?”

Chẳng may đề lần này ra khó quá, cho nên con trai nhỏ mới làm bài kém như vậy thì sao?

Chờ đến khi nhìn thấy trong lớp có vài học sinh được 100 điểm cả Toán lẫn Anh, Ngữ văn cũng từ 92 đến 98 điểm trở lên, Hoắc Trầm Lệnh gần như không thể thở nổi.

Chu Tùng có thể hiểu được tâm trạng của Hoắc Trầm Lệnh lúc này, rốt cuộc thì khi thầy ấy nhìn thấy bài thi của Hoắc Tư Thần, chính thầy ấy cũng phải kinh hãi tới mức trợn mắt há mồm, còn cho rằng mình đã chấm sai.

Vì thế thầy ấy đã chấm lại cẩn thận tới mấy lần, cuối cùng vẫn là… không thể thêm được dù chỉ một điểm.

“Ngài Hoắc, từ nửa tháng trước tới nay, mỗi ngày Tư Thần đều làm bài tập rất nghiêm túc, tỷ lệ chính xác phải từ 95% trở lên.”

Đây cũng là nguyên nhân khiến Hoắc Trầm Lệnh không thể hiểu sao điểm của con trai lại thấp như vậy mà rơi vào trầm tư.

“Tư Thần hoạt bát hiếu động, trong khoảng thời gian này tôi luôn kiểm tra bài tập của nó trước khi đến trường. Tuy không kiểm tra cẩn thận, nhưng cũng thấy tỉ lệ chính xác không tôi, vậy mà điểm…”

Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở khâu nào?

Chu Tùng lại ho khan một tiếng: “Ngài Hoắc, gần đây trong nhà có xảy ra chuyện lớn gì không?”

Đây là nguyên nhân duy nhất Chu Tùng có thể nghĩ ra được. Rốt cuộc trong giờ thi, có giáo viên chủ nhiệm lớp bên cạnh cùng giám thị trông coi, họ đều nói Hoắc Tư Thần không những không ngủ gật trong lúc thi, mà còn hạ bút như thần.

Hoắc Trầm Lệnh lắc đầu.

Chu Tùng: “…”

Bốn mắt nhìn nhau, chỉ thấy được sự ngượng ngùng.

Mà đầu xỏ khiến hai người phải thấy xấu hổ là Hoắc Tư Thần, lúc này đang đi vòng quanh bãi cỏ ở sân sau của trường mẫu giáo với vẻ mặt lo lắng.

Lục Hoài nhìn mà hoa mắt chóng mặt.

“Tư Thần, cậu cứ đi như vậy cũng không phải là biện pháp đâu.”

Hoắc Tư Thần đương nhiên biết đây không phải cách, nên thử đề nghị.

“Lục Hoài, cậu nói bây giờ tớ quay về thi lại thì có được không?”

Lục Hoài vạn lời: “Thầy Chu sẽ không đồng ý.”

Hoắc Tư Thần bày ra vẻ mặt như cha chết mẹ chết.

Tể Tể và Tương Tư Hoành ngồi thành hàng trên bậc thang bên cạnh, ngẩng đầu nhỏ lên nhìn Hoắc Tư Thần mặt ủ mày chau, dáng vẻ lo lắng.

Tể Tể hỏi: “Anh ba, lần này anh không thể thi lại, lần sau thi có được không?”

***

Lục Hoài giải thích: “Lần này là thi giữa kỳ, thầy chủ nhiệm đã nói, sẽ gửi thành tích của từng học sinh về nhà cho phụ huynh xem.”

Tương Tư Hoành chớp mắt: “Anh Lục Hoài, bình thường thì điểm sẽ gửi đến phụ huynh vào khi nào ạ?”

Lục Hoài: “Chắc là vào tối hôm nay.”

Hoắc Tư Thần lập tức bốc hỏa, càng vò đầu bứt tai.

“Nếu cha tớ mà biết điểm thi của tớ thấp như vậy, chắc chắn sẽ lột một lớp da của tớ ra mất!”

Tể Tể vừa nghe anh ba nói thế đã bị dọa nhảy dựng: “Anh ba, nếu không thể thi lại một lần nữa, vậy có thể sửa lại điểm không ạ?”

Hoắc Tư Thần sửng sốt, sau đó hai mắt sáng lên, vỗ vỗ trán.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free