Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 989:
Hoắc Trầm Huy kinh ngạc: “Cha, cha cũng đi dạo sao?”
Ông nội Hoắc liếc ông ấy: “Không phải đi bộ tiêu cơm sao? Lúc các con không ở đây, chẳng phải hôm nào cha cũng đi dạo cùng mẹ các con à?”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Ha hả!
Cha ruột coi ông là đồ ngốc đấy à?
Cha ruột ghét nhất chính là đi bộ!
Đây là sợ bọn họ làm việc không tốt, chẳng may Tể Tể dọa mẹ thì không biết phải làm sao.
Vì thế, mọi người trong nhà họ Hoắc, ngoại trừ Hoắc Trầm Lệnh đang tăng ca ở công ty và Hoắc Tư Tước đang ở trường tham gia tiết tự học buổi tối, còn lại cả gia đình đều cùng nhau ra ngoài đi dạo.
Đội ngũ đi dạo rất đông, trong nháy mắt đã tạo thành một khung cảnh đẹp trong tiểu khu.
Từ phía xa, người nào đó có đôi mắt sắc bén đã nhận ra Lục Hoài.
“Kia không phải là đứa con trai của tên con hoang nhà họ Mặc sao? Sao đứa nhỏ ấy lại ở cùng người nhà họ Hoắc? Nhà họ Hoắc và nhà họ Mặc bắt tay giảng hòa rồi à?”
****8:
“Ai? Con trai của đứa con hoang nhà họ Mặc ư?”
“Chính là cái tên Mặc Tử Bình kia, cái tên mà đến cả tên cũng không được đặt theo bối phận của nhà họ Mặc ấy, ông cụ Mặc mãi vẫn chưa chịu nhận gã, nhưng lại đưa con của gã về nhà.”
Tể Tể có đôi tai thính, có thể nghe thấy ở phía xa có người đang bàn tán về anh Lục Hoài, bé lập tức hừ một tiếng, cất giọng nói non nớt.
“Bác cả nói rồi, bây giờ anh Lục Hoài đã là người của nhà họ Hoắc chúng cháu, có tên trong sổ hộ khẩu nhà chúng cháu! Không còn liên quan gì đến nhà họ Mặc cả!”
Còn về phần Mặc Tử Bình… Mỗi ngày gã đều đánh anh Lục Hoài, người xấu xa như vậy còn lâu mới xứng là cha của anh Lục Hoài.
Bác cả của bé rất tốt, vừa ôn nhu lại nhân ái, còn rất thương trẻ con, bác cả cũng giống như cha Hoắc và cha Minh của bé, đều là những người cha tốt nhất trên đời này.
Những người đang thảo luận ở phía xa đều bị sốc.
“Này… Phải cách ít nhất mười mấy mét đấy?”
Tể Tể lại cất giọng non nớt đáp lại: “Tể Tể có thính lực siêu tốt! Cho dù mọi người có cách xa nhưng Tể Tể vẫn có thể nghe thấy được!”
Mấy người đang bàn tán: “…”
Mẹ kiếp!
Thiên lý nhĩ trong truyền thuyết đấy à?
(Thiên lý nhĩ hay Thuận phong nhĩ 千里耳: là vị thần có thể nghe được những âm thanh cách xa tới cả ngàn dặm, tượng trưng cho đôi tai của Trời.)
Bà nội Bạc từ phía sau chậm rãi đi tới, khi đi ngang qua những người kia, bà cụ còn trừng mắt với từng người một.
“Ăn no uống kỹ thì đi tản bộ, uống trà, câu cá không tốt à? Còn săm soi, bàn tán chuyện nhà người ta làm gì? Các người đều là đàn ông đàn anh, trời vừa tối lại tiến hóa thành đàn bà lắm chuyện đấy à?”
Sắc mặt những người đang bàn tán đều trở nên ngượng ngùng, họ ho khan vài tiếng, rồi chán nản rời đi.
Ông cụ Cố cùng hai ông cụ khác đang đi vòng qua một còn đường nhỏ.
Ba ông cụ đều chắp tay sau lưng, nhìn trái nhìn phải một hồi.
Ông cụ thứ nhất: “Tể Tể đâu, ở đâu rồi, không phải nói con bé ra ngoài tản bộ sao?”
Ông cụ thứ hai ngẩng đầu nhìn về phía xa: “Có phải ở bên kia hay không? Ôi! Sao bên đó lại nhiều người thế?”
Ông cụ Cố là người có thị lực tốt nhất: “Nhìn có vẻ là cả nhà cùng ra ngoài.”
Ông nội Bạc dụi mắt không dám tin: “Cả nhà ra ngoài ư, lão Hoắc cũng đi theo à?”
Tể Tể nghe được những giọng nói quen thuộc, lập tức kêu lên.
“Tể Tể ở chỗ này, Tể Tể ở chỗ này!”
Nói xong, bé tuột xuống khỏi lòng Hoắc Trầm Vân, chạy lon ton về phía nhóm bốn người của ông nội Bạc.
Hoắc Trầm Huy sững người khi nhớ đến cảnh Tể Tể ở bệnh viện đã tự chia mình thành năm phần, mỗi phần chơi đùa cùng với một ông cụ, bèn bất chấp tất cả mà đuổi theo cháu gái.
“Tể Tể! cháu đợi bác cả, đợi bác cả với!”
Chuyện ở bệnh viện mấy anh em Hoắc Tư Cẩn cũng biết, họ sợ Tể Tể lại chia người mình ra, cũng vội chạy theo bé.
“Tể Tể! Chờ anh với!”
…
Tể Tể chạy như điên, dựa vào tốc độ siêu phàm của mình, bé đã chạy một hơi tới thẳng trước mặt bốn ông cụ.
“Cháu chào các ông ạ!”
Ông nội Bạc đứng đằng trước, nhanh chóng cúi người để bế Tể Tể lên.
Kết quả, ông ấy đã xem nhẹ trọng lượng của Tể Tể, dùng một tay căn bản không thể nào bế bé lên được, lập tức bị ba ông cụ còn lại chê cười.
“Đi, đi, đi! Đi sang bên kia chơi! Để tôi bế đứa nhỏ cho!”
Ông cụ Cố bước tới, đứng lên đầu hàng, vòng hai tay ôm lấy vòng eo mập mạp của Tể Tể, trực tiếp nâng bé lên rồi ôm vào trong ngực.
“Tể Tể! Mau để ông Cố nhìn xem nào, ai da! Có phải đứa nhỏ lại mập lên rồi hay không?”
Tể Tể nhìn xuống vòng eo mũm mĩm của mình, rồi vươn tay sờ gương mặt đầy đặn, sau đó bé cười rộ lên.
Bé nhớ rõ cha Minh Vương đã từng nói, bé gái phải mập mạp mới đáng yêu!
Vì thế, bé đã cất giọng non nớt đáp lại lời của ông cụ Cố.
“Tể Tể cần phải mũm mĩm, mũm mĩm mới đáng yêu!”
Ông cụ Cố vui vẻ cười ha ha: “Đúng, đúng, đúng! Bé gái thì phải bụ bẫm một chút mới đáng yêu! Tể Tể là bé gái đáng yêu nhất!”
Hai ông cụ còn lại cũng tiến tới, tỏ ý muốn bế Tể Tể.
Tuy nhiên ông cụ Cố đã có phòng bị từ trước, nên ôm Tể Tể rất chặt.