Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 988:
Vừa nghĩ đến đây, Mặc Thiếu Huy đã gọi điện tới.
“Cô Bàng, tối nay chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm, được không?”
Cô ta đã lén gặp mặt Mặc Thiếu Huy vài lần, và có ấn tượng tốt với Mặc Thiếu Huy.
Tuy rằng Mặc Thiếu Huy hơi lớn tuổi, nhưng Mặc Thiếu Huy săn sóc cô ta rất chu đáo, cũng đặc biệt quan tâm tới cô ta.
Điều quan trọng nhất là ông ta cực kỳ hào phóng.
Cô ta đã quen với việc qua lại với đủ loại đàn ông, cho nên luôn tỏ ra dè dặt, từ đầu tới giờ vẫn luôn là Mặc Thiếu Huy chủ động liên hệ với cô ta.
Mời ba lần cô ta sẽ đồng ý một lần, hơn nữa cũng chỉ là đi uống cà phê bình thường mà thôi.
Vốn dĩ cô ta đã đặt nhà hàng, muốn mời Hoắc Trầm Vân ăn tối cùng mình, lúc này Mặc Thiếu Huy lại gọi tới, cô ta lập tức mỉm cười đồng ý.
“Được.”
Đến lúc đó cô ta sẽ trả tiền, ở trong mắt Mặc Thiếu Huy, đương nhiên Bàng Lê Chi sẽ có vẻ khác với những người phụ nữ chỉ biết đến tiền mà ông ta đã từng gặp trước đó.
Cất hai cái móc chìa khoá vào trong túi, Bàng Lê Chi nhanh chóng đi ra ngoài.
Chị gái Bàng Lệ Mẫn bỗng gọi điện tới.
“Chi Chi, chị nhớ em đã nói mình có quen với người nhà họ Hoắc đúng không?”
Bàng Lê Chi thấp giọng đáp lại khi bước ra ngoài.
“Có quen nhưng không thân. Làm sao vậy?”
Giọng nói của Bàng Lệ Mẫn rất vội vàng.
“Vậy em giúp chị một chút đi, người mẹ chồng của chị rất mê tín, chuyện này không phải em không biết, một hai phải đòi làm âm hôn cho người em út đã chết nhiều năm của chồng chị, kết quả không biết mời phải cái quỷ gì về nhà, bây giờ ở nhà chị, trời vừa mới sập tối đã nghe thấy tiếng khóc cười của phụ nữ…”
Bàng Lê Chi nhíu mày: “Chuyện này có liên quan gì đến nhà họ Hoắc?”
Bàng Lệ Mẫn nhanh chóng giải thích: “Nhà họ Hoắc không liên quan gì, nhưng anh rể của em nói nhà họ Mặc là gia tộc đứng đầu năm gia tộc lớn của Huyền môn, gần đây nhà họ Mặc thường xuyên qua lại với nhà họ Hoắc, ông cụ Mặc thậm chí còn tới nhà họ Hoắc vài lần rồi. Ý của chị, em có hiểu không?”
Bàng Lê Chi không chút do dự mà cự tuyệt.
“Chị, nếu chị có xem chút tin tức thì hẳn nên biết là nhà họ Hoắc và nhà họ Mặc vốn chẳng hề thân thiết, khoa nội trú của bệnh viện An Tân sụp đổ, em nghe nói… là người nhà họ Mặc cố ý làm ra để kéo theo ông cụ nhà họ Hoắc xuống nước!”
Bàng Lệ Mẫn sợ ngây người.
“A? Vậy… nhà chị phải làm sao bây giờ?”
Bàng Lê Chi bỗng nhiên nghĩ tới Mặc Thiếu Huy, tuy rằng họ gặp mặt chưa nhiều, nhưng cô ta đã lén điều tra về ông ấy.
“Tạm thời chị đừng nôn nóng, nếu thật sự không được thì buổi tối đừng ngủ ở nhà nữa, cả nhà chị đi thuê một phòng khách sạn đi.
Em tìm người hỏi thăm một chút, có tin tức gì em sẽ gọi điện thoại cho chị.”
Cúp điện thoại xong, Bàng Lê Chi cũng đến bãi đậu xe ngầm của công ty, Mặc Thiếu Huy đang dựa vào chiếc xe bên cạnh, mỉm cười dịu dàng nhìn cô ta.
“Cô Bàng.”
Bàng Lê Chi kinh ngạc: “Anh Mặc, anh…”
“Tôi tới đón cô cùng đi ăn một bữa cơm xoàng.”
Trong lòng Bàng Lê Chi khẽ động, rồi thoải mái, hào phóng gật đầu.
Tuy rằng cô ta xác định mình muốn gả cho Hoắc Trầm Vân, nhưng mọi người đều là người chưa lập gia đình, nên cô ta cảm thấy mình làm vậy chẳng có gì là không đúng cả.
“Cảm ơn anh Mặc.”
…
Hoắc Trầm Vân vừa mới ăn xong đột nhiên hắt hơi lớn.
Tể Tể ngồi phía bên trái của anh, vội vàng rút ra một mảnh giấy vệ sinh và đưa cho anh ấy.
“Chú út.”
Hoắc Trầm Vân vui vẻ, vội vàng nhận mảnh giấy rồi nói cảm ơn.
“Cảm ơn Tể Tể.”
Bà nội Hoắc bế Tể Tể lên, rồi lại chuẩn bị bế cả Tương Tư Hoành, tuy nhiên Tương Tư Hoành lại né tránh.
“Bà nội, cháu là con trai, cháu tự đi được rồi.”
Bà nội Hoắc cười ha ha.
“Được, được, được!”
Bà nội Hoắc lại nhìn về phía Lục Hoài đã ăn no: “Tiểu Hoài, cháu đi cùng mọi người đi, bà nội đưa các cháu ra ngoài đi dạo để tiêu cơm.”
Lục Hoài vội nhảy từ trên ghế xuống, Hoắc Tư Thần nhìn thấy cũng muốn đi theo.
“Bà nội, cháu cũng muốn đi!”
Bà nội Hoắc mắng yêu: “Bà lấy dây buộc chân hay là buộc tay của cháu hả? Muốn đi thì đi thôi! Nói nhảm gì thế?”
Hoắc Tư Thần: “…”
Tể Tể ghé vào lòng bà nội Hoắc, vẫy tay với anh ba đang nhìn mình với ánh mắt u oán.
“Anh ba, đi, đi, đi thôi, chúng ta cùng nhau ra ngoài chơi.”
Hoắc Tư Thần nhìn thấy Tể Tể đáng yêu như vậy lập tức sụp đổ, cười đến là vui vẻ.
“Đúng vậy, cùng nhau đi chơi!”
Hoắc Trầm Vân vội vàng tiếng về phía trước mấy bước, đón Tể Tể từ trong lòng mẹ mình.
“Mẹ, để con bế Tể Tể đi.”
Bà nội Hoắc trừng mắt nhìn anh ấy, Hoắc Trầm Vân vội mỉm cười giải thích.
“Mẹ, Tể Tể không nhẹ đâu, để mẹ mệt thì không hay.”
Tể Tể cũng gật đầu giải thích: “Đúng, đúng, đúng! Bà nội, Tể Tể nặng lắm, để chú út bế cháu đi.”
Bà nội Hoắc vừa nghe cháu gái nhỏ nói như vậy, bà không nói gì và cùng nhau bước ra ngoài với nụ cười yêu thương.
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cũng đi theo sau.
“Bà nội, chúng cháu cùng đi với.”
Hoắc Trầm Huy cũng ngồi không yên: “Cha, con ăn hơi nhiều, con cũng ra ngoài đi dạo một chút.
Ông nội Hoắc lộ rõ vẻ mặt “Các người diễn đi, cứ diễn đi, để tôi xem các người diễn được tới khi nào”, rồi cười nhạt một tiếng, lập tức đứng dậy đi ra ngoài.