Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 982:

Hoắc Trầm Lệnh đã có biện pháp đối phó từ sớm, bèn nhướng mày nhìn Hoắc Trầm Huy.

Hoắc Trầm Huy cũng biết được sự tích trùm trường quang vinh của cháu trai Tư Tước nhà mình, rất ăn ý mà mỉm cười.

“Tể Tể, cha cháu muốn anh hai cháu giúp thì cứ để anh hai cháu đi đi, anh Lục Hoài của cháu hôm nay đã chính thức gia nhập vào nhà họ Hoắc chúng ta rồi, còn rất nhiều nơi mà nó chưa quen, nếu không thì Tể Tể dẫn theo anh ba, anh Tiểu Tương và anh Lục Hoài của cháu đi thăm quan xung quanh một chút, nhé?”

“À! Đúng rồi, còn có Thỏ Đen cùng Hổ nhỏ nữa, Tể Tể có muốn giới thiệu bọn nó với anh Lục Hoài của cháu không?”

Lục Hoài biết Thỏ Đen, nhưng không biết Hổ nhỏ.

Do hoàn cảnh từ nhỏ bắt buộc, nên cậu nhóc biết nhìn mặt đoán ý, lập tức hiểu được chú hai có chuyện muốn nói với anh Tư Tước, vì thế vội nắm lấy tay của Tể Tể.

“Tể Tể, Hổ nhỏ kia từ đâu tới thế? Em có thể dẫn anh đi xem không?”

Hoắc Tư Thần cười hắc hắc: “Đương nhiên có thể! Nhưng bình thường chúng ta không tìm được bọn chúng đâu, phải có Tể Tể dẫn đường mới được! Đi thôi Tể Tể, chúng ta dẫn Lục Hoài đi xem Hổ nhỏ!”

Không đợi Tể Tể nói chuyện, Hoắc Tư Thần đã tiến tới và bế Tể Tể từ tay anh hai, diễu võ dương oai mà đi ra ngoài.

“Lục Hoài, Tiểu Tương, mau đi thôi!”

“Ừm!”

Bạn nhỏ Lục Hoài và Tương Tư Hoành nhanh chóng chạy theo.

Hoắc Tư Tước vừa ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt chết chóc của cha ruột đang chĩa thẳng vào mình.

Hoắc Tư Tước: “…”

A!

Muốn lấy chày gỗ ra đánh em trai ngốc một trận tơi bời, có được không?

Bùa cứu mạng Tể Tể của cậu đã bị người ta bế đi rồi!

****4:

Tối hôm đó, Hoắc Trầm Lệnh đã thành công “tặng” cho đứa con thứ hai được phong là trùm trường của mình một bữa măng xào thịt phiên bản nâng cấp, vì không để Tể Tể phát hiện ra, sáng sớm hôm sau, Hoắc Trầm Lệnh đã dậy từ sớm đích thân lái xe đưa con trai thứ hai tới trường học.

Trước khi ra khỏi cửa, Hoắc Trầm Lệnh còn nhẹ nhàng mỉm cười với đứa con thứ hai đang uể oải của mình.

“Tư Tước, sau tiết tự học tối nay, cha sẽ tự tới đón con!”

Hoắc Tư Tước suýt chút nữa đã để lộ ra biểu cảm như nhìn thấy quỷ.

“Khụ! Cha, công việc của cha bận như vậy…”

Hoắc Trầm Lệnh lời ít mà ý nhiều, ngắt ngang lời của cậu.

“Dù có bận tới đâu, cha vẫn có thể sắp xếp thời gian đến đón các con!”

Nhìn cha ruột lái xe nghênh ngang rời đi, Hoắc Tư Tước đang cố gắng đứng thẳng lập tức được thả lỏng, nhưng vừa mới thả lỏng chưa được một giây, cậu đã phải vội giơ tay che mông lại, đau tới mức suýt hét lên thành tiếng.

Dương Thận và Trương Lực từ xa nhìn thấy cảnh này, chờ sau khi xe của cha anh Tước rời đi, hai cậu nhóc mới vọt tới.

Trương Lực: “Vãi đạn! Anh Tước, anh đây là… bị đánh à?”

Dương Thận suy nghĩ: “Tổng giám đốc Hoắc đích thân ra tay sao?”

Hoắc Tư Tước: “…”

Trong khi ba người họ nói chuyện với nhau, Bách Minh Tư cũng bước tới.

Vừa nhìn thấy dáng vẻ uể oải của Hoắc Tư Tước, Bách Minh Tư cố nén cười, bình tĩnh lại một lúc mới nhẹ nhàng hỏi.

“Muốn dùng bùa giảm đau không?”

Mắt của Hoắc Tư Tước sáng lên: “Mau mau mau! Tối qua cha tớ thật là…”

Trương Lực, Dương Thận, Bách Minh Tư: “Thật là cái gì?”

Hoắc Tư Tước nhớ tới hình ảnh mình bị cha ruột đánh tơi bời, trên mặt lộ ra biểu cảm một lời khó nói hết.

Bách Minh Tư vừa lấy bùa giảm đau đưa cho Hoắc Tư Tước, vừa nhẹ nhàng niệm vài tiếng.

Sau khi bùa giảm đau được dán lên vai Hoắc Tư Tước, cậu lập tức cảm nhận cơn đau từ vai đến mông đã biến mất.

“Minh Tư, cái này hiệu quả đấy, dùng tốt lắm!”

Như vậy Hoắc Tư Tước vẫn có thể tiếp tục làm trùm trường, hoàn toàn không lo lắng sau này về nhà sẽ phải “ăn” món măng xào thịt phiên bản nâng cấp của cha mình nữa!

Bách Minh Tư buồn cười mà nhìn cậu: “Không phải Tể Tể cũng ở nhà sao? Em ấy có thể đứng yên nhìn cậu bị cha đánh à?”

Dương Thận và Trương Lực cũng biết tới Tể Tể, ngày hôm qua chỉ mới vội gặp mặt nhau, nhưng còn chưa kịp chào hỏi họ đã bị Hoắc Tư Cẩn dẫn đi rồi.

“Đúng vậy, anh Tước, không phải anh nói em gái anh rất quý anh sao, đến nằm mơ cũng muốn bảo vệ anh hai mà? Vì sao anh vẫn phải ăn đòn?”

Hoắc Tư Tước bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.

“Hừ! Thế thì phải hỏi đứa em trai tốt của tớ ấy!”

Bách Minh Tư lập tức nghĩ tới Hoắc Tư Thần: “Tư Thần lại làm cái gì?”

Cả người không còn đau nữa, Hoắc Tư Tước cũng đứng thẳng, bốn cậu nhóc thiếu niên cùng nhau bước vào trong trường học.

“Lúc Tể Tể muốn giúp tớ, đứa em trai tốt của tớ lại lôi kéo Tể Tể, cùng Lục Hoài và Tiểu Tương đi ra ngoài chơi!”

Trương Lực, Dương Thận cùng Bách Minh Tư: “… Ha ha! Cậu có nhiều em trai tốt nhất nước Hoa đấy!”

Hoắc Tư Tước tức giận giơ chân đá một cái, Dương Thận cùng Trương Lực lập tức vắt chân lên cổ mà chạy.

Một ngày mới chính thức bắt đầu.

Hai em trai tốt nhất nước Hoa - Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đang đeo cặp sách đến trường tiểu học, Tể Tể và Tương Tư Hoành thì cầm tay nhau tới trường mầm non điểm danh.

Bạn nhỏ Bạc Niên theo thói quen đứng chờ hai bé ở cổng trường, nhìn thấy hai bé tới thì vội chạy qua nắm tay của Tể Tể, ba hạt đậu đinh ba, bốn tuổi chạy lon ton vào lớp học.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free