Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 983
Hơn 10 giờ sáng, sau khi ăn nhẹ một bữa trái cây, các bạn nhỏ được hoạt động tự do một chút.
Ba bạn nhỏ Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng Bạc Niên vốn đang ngồi chơi với nhau, nhưng chẳng mấy chốc đã có thêm hai cậu bé nữa tới chơi cùng.
Hai cậu bé này, trông ai cũng to cao khoẻ mạnh, thoạt trông thấy mà có bảo là học sinh tiểu học thì người ta cũng tin.
Năm bạn nhỏ cùng ngồi chơi với nhau, chơi được một lúc, chẳng hiểu sao chủ đề lại chuyển thành so sánh xem cha ai lợi hại hơn.
Cậu bé thứ nhất: “Cha tớ giỏi lắm, quản lý bốn – năm chục người!”
Cậu bé thứ hai: “Cha tớ mới giỏi cơ, ông ấy là cơ trưởng! Toàn bộ máy bay là do cha tớ quản lý!”
Bạc Niên suy nghĩ một chút, rồi ăn ngay nói thật.
“Cha tớ vẫn lợi hại hơn, cha có thể nuốt sống máu chó đen!”
Cậu bé thứ nhất và thứ hai trợn mắt há mồm.
“Nuốt máu… máu chó đen ư?”
Không đợi Tể Tể và Tương Tư Hoành nói chuyện, tinh thần cạnh tranh của cậu bé thứ nhất đã bị khơi dậy và mở miệng.
“Cha tớ có thể nuốt sống cua hoàng đế!”
Cậu bé thứ hai cũng không chịu cam lòng yếu thế.
“Cha tớ có thể ăn sống gà tây Châu Phi!”
Cậu bé thứ nhất: “Cha tớ có thể ăn rắm!”
Cậu bé thứ hai: “Cha tớ có thể ăn phân!”
Tể Tể, Bạc Niên và Tương Tư Hoành đều sửng sốt.
Khi hai cậu bé muốn chiến đấu vì cha mình thêm một lần nữa, cô Tôn không thể nghe thêm mới bước lại gần.
“Được rồi, các bạn nhỏ nên vào lớp rồi!”
Tể Tể ghi nhớ trong lòng.
Suy đoán cha của hai bạn nhỏ này có thể là yêu quái chó hoặc tương tự như thế.
Cho nên, sau khi tan học, lúc cha nuôi tới đón, Tể Tể không lập tức lên xe ngay, mà lôi kéo cha nuôi cùng anh Tiểu Tương tiếp tục đợi ở cổng trường.
Hoắc Trầm Lệnh không rõ nguyên do: “Tể Tể, làm sao vậy?”
Tể Tể vừa trả lời câu hỏi của cha nuôi, vừa nhìn chằm chằm vào hai cậu bé lúc nãy.
“Tể Tể đang đợi cha của hai anh trai nhỏ kia tới đón họ.”
Hoắc Trầm Lệnh vẫn không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, bèn hạ giọng hỏi nhỏ Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, vì sao Tể Tể phải đợi cha của hai bạn nhỏ kia thế?”
Tương Tư Hoành cũng không hiểu: “Chú hai, cháu cũng không biết, nhưng mà nếu Tể Tể đã muốn chờ, thì chúng ta cứ chờ đi.”
Hoắc Trầm Lệnh đương nhiên không có ý kiến, dù sao lúc này con trai nhỏ vẫn chưa tan học, họ vẫn còn chút thời gian.
Tuy nhiên, Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên nghĩ ra một vấn đề.
“Tể Tể, chẳng may cha của hai đứa bé kia không tới đón thì phải làm sao bây giờ?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng đồng thanh đáp: “Cha của họ chắc chắn sẽ tới, giữa trưa Tể Tể đã xác nhận với họ rồi, sau đó hai anh trai nhỏ kia còn nhờ cô giáo Tôn gọi điện cho cha để buổi chiều cha họ tới đón.
”
Hai cậu bé ở phía sau thấy cha mình đến đón thì vô cùng vui vẻ, lao thẳng vào vòng tay của cha mình.
Cú va khá mạnh, trọng lượng của hai đứa nhỏ cũng không nhẹ, hai ông bô bị con trai lao tới mà lảo đảo một cái, suýt nữa thì ngã xuống đất.
Dường như nhớ ra điều gì đó, hai cậu bé kia cùng quay lại và nhìn về phía Tể Tể bên.
“Tể Tể, còn so nữa không?”
Giọng nói của mấy đứa bé trai rất lớn, đã thu hút sự chú ý của rất nhiều phụ huynh đến đón con.
“Ấy! Mấy đứa nhỏ này muốn so sánh cái gì vậy?”
Tể Tể nghe xong, bèn giải thích.
“So sánh xem cha của ai lợi hại hơn!”
Cậu bé thứ nhất gật đầu thật mạnh: “Đúng! Cha của tớ lợi hại nhất, cha tớ có thể ăn rắm!”
Cậu bé thứ hai cũng hét lên ầm ĩ.
“Cha của tớ giỏi hơn nhiều nhé, cha tớ có thể ăn phân!”
Hai ông bô có thể ăn rắm và ăn phân: “…”
Tể Tể vội vàng quan sát kĩ hai người cha nọ, sau đó tỏ ra vô cùng thất vọng.
“Các anh gạt người ta, cha của các anh có phải yêu quái chó đâu, nhất định không thể ăn rắm và ăn phân!”
Cha nuôi Hoắc: “…”
Cậu bé thứ nhất và thứ hai cùng đoàn kết chung một mặt trận: “Cha của chúng tớ có thể nhé!”
Nói xong, cả hai nhanh chóng nhìn về phía của cha nhà mình.
“Cha ơi, cha mau ăn cho họ nhìn xem đi! Cha là người lợi hại nhất trên thế giới này!”
Hai ông bô nọ: “…”
Các bậc phụ huynh đứng gần đó bật cười, cả cổng trường mẫu giáo cũng cười vang.
Gương mặt của hai người cha nọ lúc đỏ lúc trắng, chốc chốc lại chuyển sang đen, sau đó xách cổ đứa con trai béo tròn nhà mình lên, nhanh chóng chạy trốn khỏi hiện trường thảm án mang tính xã hội.
Tể Tể vẫn giải thích với cha nuôi: “Cha ơi, hai bọn họ thực sự đang nói dối mà, cha của họ không phải yêu quái chó, nhất định không thể ăn phân.”
Cha nuôi Hoắc: “…”
Cha nuôi Hoắc hướng ánh mắt u oán mà nhìn về cô Tôn đang xấu hổ đến mức chuẩn bị đào ra biệt thự ở bên cạnh.
Đôi mắt sắc bén và u oán đó dường như đang chất vấn cô Tôn: “Các người đều dạy cho bọn nhỏ dùng những từ “văn minh” như rắm với phân thế này à?”
Cô Tôn: “…”
Khi cô Tôn xấu hổ đến mức ước gì mình có thể biến mất, Triệu Trác Nhiên vội vã chạy tới.
“Anh Hoắc, tôi có thể mời Tể Tể tới nhà chúng tôi kiểm tra giúp một lượt không?”
Bạc Niên kinh ngạc nhìn về phía Triệu Trác Nhiên: “Ở nhà dượng đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Tể Tể nhìn thấy quanh người Triệu Trác Nhiên có tử khí vờn quanh, đôi mắt to có chút kinh ngạc, rõ ràng trước đó khi bé gặp chú Triệu, khí tức quanh người chú Triệu vẫn rất sạch sẽ mà.