Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 981:

Hoắc Trầm Lệnh lại quay sang hỏi Hoắc Trầm Vân: “Trầm Vân, em cảm thấy thế nào?”

Hoắc Trầm Vân nén cười, xụ mặt, nhìn vô cùng nghiêm túc.

“Anh hai, em cảm thấy anh cả nói đúng.”

Nói tới đây, Hoắc Trầm Vân nhìn về phía ông cụ Mặc.

“Ông cụ Mặc, gặp tình huống thế này, ngài nên nhanh chóng đưa con trai tới bệnh viện đi, xét cho cùng mấy chuyện quỷ thần này ông đừng có tin, bây giờ là xã hội khoa học rồi, mê tín phong kiến ​​là không thể chấp nhận được!"

Ông cụ Mặc: “…”

Ba anh em nhà họ Hoắc được lắm!

Đây là ỷ vào việc có cha con của chủ nhân Địa Phủ chống lưng, chơi đùa ông ta đấy có phải không?

Ông cụ Mặc tức giận đến nỗi lồng ngực phập phồng, Hoắc Trầm Vân nhìn thấy thế vội vàng cầm một tách trà đưa cho ông ta.

“Ông cũ Mặc, ngài từ từ uống một ngụm trà đi. Tuy rằng tình hình của ông hai Mặc không được tốt, nhưng ông vẫn phải cố lên, suy cho cùng, ông hai Mặc còn phải trông cậy vào ông, có đúng không?”

Ông cụ Mặc: “…”

Hoắc Trầm Huy cúi đầu bưng chén trà trước mặt lên nhấp một ngụm, nếu không cúi đầu, ông ấy sợ mình sẽ cười thành tiếng mất.

Chẳng may ông cụ Mặc bị tức chết trong nhà họ Hoắc của họ, dựa vào những tội nghiệt mà nhà họ Mặc đã tạo ra trong những năm gần đây, không biết họ còn hãm hại nhà họ Hoắc thế nào đâu.

Tuy rằng vẫn có thể giải quyết được, nhưng nhà họ Hoắc không muốn vì một họ Mặc đức hạnh không đủ, không chuyện ác nào không làm mà nhận về chỉ trích của dư luận.

Sắc mặt của Hoắc Trầm Lệnh vẫn không thay đổi, nếu bỏ qua động tác ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chén trà của ông, không ai có thể nhận ra, hiện giờ tâm trạng của ông đang rất tốt.

“Ông cụ Mặc, Trầm Vân nói cũng có lý. Tuy rằng nhà họ Hoắc chúng tôi không tin vào những chuyện đó, nhưng nhà họ Mặc nói sao cũng là gia tộc đứng đầu năm gia tộc lớn của Huyền môn nước ta, ngài lại là nhân tài kiệt xuất của Huyền môn. Chuyện mà đến cả một người như ngài cũng không làm được, một đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi như Tể Tể càng không thể làm được.”

“Nhân lúc phát hiện ra sớm, ông cụ Mặc vẫn nên đưa ông hai Mặc đi chữa trị đi.”

Ông cụ Mặc bị chọc tức tới mức suýt đập chén trà trong tay.

Nhưng lý trí vẫn giúp ông ta khống chế được sự tức giận trong lòng.

Ông ta cảm thấy, nếu mình thực sự đập nát chén trà trong tay, không khéo chính ông ta cũng phải bỏ mạng lại nơi này.

Ông ta đứng lên, cố gắng nặn ra một nụ cười.

“Nếu đã như thế, vậy tôi đưa Thiếu Lâm tới bệnh viện số 1 để kiểm tra trước.

Hoắc Trầm Vân kinh ngạc: “Sao lại không đưa tới bệnh viện An Tân, tôi nghe bạn bè của mình nói, bệnh viện An Tân kỳ thực chính là sản nghiệp của họ Mặc mà?”

Ông cụ Mặc đè ngực, khó khăn duy trì nụ cười.

“Bệnh viện An Tân không phải là sản nghiệp của nhà họ Mặc chúng tôi, hơn nữa, khoa nội trú của bệnh viện đó cũng đã sụp rồi, vẫn là các trang thiết bị y tế tại bệnh viện số 1 hiện đại hơn, nghe nói, y thuật của viện trưởng Cố rất xuất sắc, đưa tới bệnh viện số 1 sẽ đảm bảo hơn.”

Nếu con thứ của ông ta thực sự xảy ra chuyện, vậy thì…

Tim lại co rút đau đớn, ông cụ Mặc vội vàng cắt đứt dòng suy nghĩ của mình, buông chén trà và nhanh chóng đứng dậy rời đi.

Ông cụ Mặc vừa rời đi, Hoắc Trầm Huy cùng Hoắc Trầm Lệnh cùng cười ra tiếng.

“Ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

Hoắc Trầm Vân cũng cười tới ngã trái ngã phải: “Thật là không ngờ được, cũng có một ngày, đường đường là người đứng đầu Huyền môn như ông cụ Mặc đó dù có bị chọc tức vẫn phải cố gắng mỉm cười làm lành.”

Hoắc Trầm Huy cũng không nhịn được cười

“Nhà họ Mặc luôn có hành động bí ẩn, nhưng các gia tộc lớn ở thủ đô đều đánh giá nhà họ là kiêu căng, trịch thượng. Nếu họ biết được biểu hiện của ông cụ Mặc hôm nay, chắc phải mở tiệc ăn mừng ba ngày liền đấy.”

Hoắc Trầm Lệnh cũng cười, nhưng nụ cười của ông vô cùng hàm súc.

“Đúng! Ác giả ác báo! Mặc Thiếu Lâm có thiên phú hơn người, tu luyện từ nhỏ, hiếm khi xuất hiện trước mắt người khác, có thể bị phản phệ đến mức không đứng dậy nổi, chứng tỏ trên đỉnh đầu của người này cũng treo không biết bao nhiêu mạng người rồi!”

Hoắc Trầm Lệnh mới nói tới đây, đã mình thấy con trai thứ hai một tay cầm cặp sách, một tay đút túi quần, bước vào nhà.

Hoắc Tư Tước vừa mới bước vào cửa đã nhận được món quà quan tâm từ cha ruột.

Cậu sợ tới mức nhanh chóng đặt cặp sách lên lưng, tay đút trong túi quần cũng rút ra, đứng thẳng người, tư thế này có thể so sánh với quân nhân.

“Cha! Bác cả, chú út.”

Tể Tể vừa làm xong bài tập cho anh ba, liền cùng với anh ba, anh Lục Hoài và anh Tiểu Tương đi ra khỏi phòng.”

“Anh hai, anh tan học về rồi.”

Hoắc Tư Tước vội chạy qua, bế Tể Tể lên: “Tể Tể, anh hai sắp chết rồi, tối hôm nay anh hai có thể ngủ cùng với em được không?”

Tể Tể còn chưa kịp nói gì, Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên giơ tay nhéo mũi của bé.

“Sợ là không được rồi, hôm nay lưng của cha có chút khó chịu, nghe nói tay nghề xoa bóp của Tư Tước rất khá, vừa khéo có người đấm lưng giúp cha.”

Tể Tể vừa nghe cha nuôi nói sau lưng khó chịu, liềm thấy lo lắng.

“Cha ơi, Tể Tể cũng biết đấm lưng, để Tể Tể giúp cha.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free