Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 980:

“Tể Tể, mau tới đây, mau tới đây, làm bài tập cùng với anh ba nào!”

Tể Tể vội vàng đáp lại, khi đi ngang qua trước mặt Lục Tây Ba, bé còn ngây thơ nói.

“Chú Lục, Tể Tể bây giờ là còn người! Một con người thực sự!”

Lục Tây Ba không nhịn được cười, nhẹ nhàng xoa cái đầu nhỏ của bé.

“Chú biết rồi, Tể Tể của chúng ta không chỉ có bây giờ mới là người, mà trước kia hay sau này vẫn sẽ là con người!”

Tể Tể muốn nói “Trước kia cháu không phải con người”, tuy nhiên Tương Tư Hoành và Lục Hoài đồng loạt chạy tới nắm tay bé, kéo vào trong.

“Tể Tể, anh ba chờ em đấy, đi mau đi!”

“Ừm!”

Ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh cùng Hoắc Trầm Vân cùng thở phào nhẹ nhõm, sợ Tể Tể nói hết ra cho Lục Tây Ba biết.

Ăn cơm xong, Lục Tây Ba rời đi vì buổi tối anh phải trực.

Trước khi Lục Tây Ba rời đi, Tể Tể bỗng gọi anh ấy lại: “Chú Lục, Tể Tể có con búp bê vải tặng cho chú.”

Mọi người trong nhà họ Hoắc đồng loạt nhìn về phía Lục Tây Ba, đặc biệt là Hoắc Trầm Vân, trong lòng rục rịch không yên.

Lục Tây Ba mỉm cười nhận quà: “Cảm ơn Tể Tể, hôm khác chú Lục sẽ mời Tể Tể ăn một bữa ngon nhé!”

Tể Tể cất giọng non nớt dặn dò Lục Tây Ba: “Chú Lục, trong vòng 3 ngày tới, chú đừng đến gần những nơi có nước nhé!”

Ngoài miệng Lục Tây Ba đồng ý với bé, nhưng trong lòng lại chẳng quan tâm.

Hoắc Trầm Vân vỗ lên vai của anh ấy: “Anh, anh nhất định phải nhớ rõ từng chữ Tể Tể đã nói đấy, trong vòng 3 ngày tới, anh nhất định không được tới gần những nơi có nước, anh nhớ chưa?”

Lục Tây Ba buồn cười: “Được, được, được rồi, anh nhất định sẽ nhớ kỹ, không tới gần những nơi có nước.”

Tể Tể cũng cười: “Thật ra cũng chẳng có chuyện gì đâu, búp bê vải biết bơi lội, nó có thể giúp chú Lục, búp bê vải cũng có thể báo động trước, nếu chú Lục thực sự phải tới Địa Phủ báo tên, Tể Tể sẽ lập tức chạy tới.”

Lục Tây Ba: “…”

Cái này…

Hoắc Trầm Vân lập tức đẩy anh họ với vẻ mặt hoảng hốt ra khỏi cửa.

Cùng lúc ấy, quản gia La gọi điện tới số di động của Hoắc Trầm Lệnh.

“Ông chủ, ông cụ Mặc tới, ngài xem…”

Hoắc Trầm Lệnh âm thầm cười nhạt: “Tới cũng tới rồi, cứ để cho ông ta vào nghỉ chân, uống chén trà đi.”

“Vâng!”

Ngắt điện thoại, ánh mắt sâu thẳm của Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía cánh cổng dẫn xuống chân núi.

Ông vừa uống trà với ông cụ Mặc, vừa chờ con trai thứ kết thúc tiết tự học buổi tối, quay về nhà và báo cáo lại lịch sử huy hoàng của trùm trường với mình!

****3:

Ông cụ Mặc tới là để cầu cứu.

Con thứ Mặc Thiếu Lâm của ông ta bởi vì nhìn trộm tuổi thọ mà bị phản phệ, sau đó lại bị phản phệ thêm lần nữa vì Âm Sát Trận do gã bày ra trước đó bị phá huỷ.

Trong vòng một ngày bị phản phệ đến hai lần, cho dù từ nhỏ Mặc Thiếu Lâm đã học đủ thứ thuật pháp của Huyền môn, nhưng bây giờ gã ta vẫn yếu đến mức khó có thể đứng dậy.

Vừa bước vào trong nhà, ông cụ Mặc nhanh chóng nhìn quanh bốn phía.

Kết quả, ông ta không thấy Tể Tể đâu.

“Tổng giám đốc Hoắc, Tể Tể đâu rồi?”

Hoắc Trầm Lệnh thờ ơ đáp lại: “Tể Tể đang làm bài tập với anh ba của nó rồi, ông Mặc giả vờ tới làm khách, nhưng thực ra là muốn gặp mặt Tể Tể, đúng không?”

Ông cụ Mặc lo lắng cho mạng nhỏ của con trai, hơn nữa cả Minh Vương lẫn trữ quân của Địa Phủ đều đang toạ trấn tại nhà họ Hoắc, làm sao ông ta dám có ý nghĩ gì khác.

Lần trước tới đây, ông ta đột nhiên bị thổ huyết, cảm nhận được tính mạng của mình đang trôi đi, ban đầu ông ta còn không hiểu vì sao.

Nhưng bây giờ ông ta đã hiểu rồi.

Tòa nhà này hẳn là có vấn đề.

Vừa mới nghĩ đến đây, ngực ông ta lại bắt đầu nhói lên.

Ông cụ Mặc ý thức được điều gì đó, vội vàng ngừng suy đoán.

Ông ta đứng lên, thái độ vô cùng thành khẩn.

“Tổng giám đốc Hoắc, thật không dám giấu giếm, lần này tôi đến đây thực ra là vì muốn gặp Tể Tể, muốn nhờ Tể Tể tới cứu giúp con trai Thiếu Lâm của tôi.”

Hoắc Trầm Lệnh kinh ngạc: “Ông hai Mặc bị làm sao vậy?”

Vẻ mặt của ông cụ Mặc thật là một lời khó tả hết.

Ông ta đâu thể nói nào nói cho Hoắc Trầm Lệnh biết, bởi vì trước đây con trai mình làm bậy, bày ra Âm Sát Trận, nay trận pháp bị phá, con trai ông ta bị phản phệ, đúng không?

“Tổng giám đốc Hoắc, chuyện là thế này. Mấy ngày trước sức khoẻ của tôi không được tốt, đứa nhỏ Tiểu Lâm thấy tôi tuổi đã lớn, nên mới lợi dụng thuật pháp của Huyền môn mà nhìn trộm thiên cơ, kết quả bị phản phệ, bây giờ nó không thể nào đứng dậy được.”

Hoắc Trầm Lệnh lộ ra biểu cảm “Thì ra là thế”.

“Hoá ra là như vậy à.”

Ông cụ Mặc lại mở miệng lần nữa: “Cho nên, tổng giám đốc Hoắc có thể mời Tể Tể ra ngoài giúp tôi được không? Về sau chỉ cần Tể Tể và nhà họ Hoắc có chuyện gì cần nhà họ Mặc chúng tôi làm, chỉ cần tổng giám đốc Hoắc mở miệng thôi, đảm bảo có phải chết muôn lần chúng tôi cũng không dám chối từ.”

Hoắc Trầm Lệnh nghiêng đầu hỏi ý kiến từ anh cả Hoắc Trầm Huy - người vẫn luôn giữ im lặng từ đầu: “Anh, anh thấy Tể Tể có thể giúp được chuyện này không?"

Vẻ mặt của Hoắc Trầm Huy có chút bối rối: “Có bệnh không phải nên đưa tới bệnh viện chữa trị sao? Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, còn chẳng biết được mấy chữ, biết chữa trị thế nào?”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free