Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 979
Giọng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào như sữa của Tể Tể vang lên đầy hạnh phúc.
“Vậy thì tốt quá rồi! Hiện giờ Tể Tể có thể cùng đi học với anh Tiểu Tương, anh cả và anh Tư Lâm cũng có thể đi học cùng nhau, anh hai và anh Minh Tư cùng học chung một trường, chỉ có anh ba ở một mình trong trường tiểu học, nhưng về sau anh ba cũng có bạn cùng đi học với mình rồi!”
Tương Tư Hoành ngây thơ bổ sung thêm: “Đến lúc đó, chúng ta có thể về nhà cùng nhau.”
Lục Hoài gật đầu thật mạnh.
Cậu nhóc vừa tự ti lại mẫn cảm, nhưng mấy ngày nay Hoắc Tư Lâm đã nói với cậu nhóc rất nhiều chuyện, cũng dẫn cậu tới nhiều nơi để thăm quan, tâm trạng của cậu nhóc cũng theo đó mà chậm rãi thay đổi.
Đặc biệt là khi cậu nhóc biết Tể Tể cũng không phải là con ruột của nhà họ Hoắc, cậu nhóc đã sốc đến mức suy nghĩ liên tục thay đổi.
Nụ cười dịu dàng của Hoắc Tư Lâm đã kéo suy nghĩ của cậu nhóc quay trở lại.
“Cho nên Lục Hoài à, quá khứ không quan trọng, quan trọng là hiện tại và tương lai, nhà họ Hoắc hoan nghênh em gia nhập vào đại gia đình của bọn anh, em có bằng lòng không?”
Lục Hoài gật đầu thật mạnh.
“Bằng lòng! Em bằng lòng!”
Cậu nhóc không bao giờ bị người thân tùy tiện mắng mỏ, đánh đập, bị lợi dụng không khác gì trâu ngựa nữa.
Cho dù cậu nhóc còn nhỏ, nhưng cũng đã có thể nhìn thấy kết cục của bản thân mình.
Không chừng vào một ngày nào đó, Lục Hoài sẽ chết một cách lặng lẽ và bi thảm giống như những người cậu nhóc đã từng gặp trước đó.
Trên đời này căn bản sẽ không ai biết được từng có một đứa nhỏ tên Lục Hoài, cũng không ai biết được cậu nhóc đã chết.
Cậu nhóc đã có tên trong hộ khẩu của nhà họ Hoắc, có một người cha mới, tên là Hoắc Trầm Huy.
Khi các bạn nhỏ đang nói chuyện, đột nhiên nghe thấy âm thanh bất mãn của Lục Tây Ba.
“Tổng giám đốc Hoắc, tuy rằng tôi chỉ là người ngoài, nhưng vẫn có chút lời muốn nói với anh.”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía Lục Tây Ba đang vô cùng nghiêm túc, nhẹ nhàng mỉm cười.
“Bác sĩ Lục là anh họ của Trầm Vân, tất nhiên cũng là người cùng một nhà rồi. Người một nhà không nói hai lời, bác sĩ Lục có gì cứ nói thẳng là được.”
Lục Tây Ba không ngờ được Hoắc Trầm Lệnh lại dễ nói chuyện như vậy, sau khi ngẩn người một lát thì bèn gật đầu.
“Được! Vậy tôi sẽ nói! Tổng giám đốc Hoắc có biết, hai vệ sĩ hôm nay anh sắp xếp cho Tể Tể đã làm việc rất qua loa hay không? Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, ấy vậy mà có thể xông được vào phòng phẫu thuật của bệnh viện, thật quá nguy hiểm.
”
Hoắc Trầm Lệnh vừa mới trở về, còn chưa nắm rõ tình hình chi tiết: “…”
Hoắc Tư Cẩn lập tức mỉm cười, tiếp lời: “Chú Lục, hai gã vệ sĩ ấy là người hôm nay cháu chọn tạm giúp Tể tể, lỗi là do cháu, bởi vì gần đây trong nhà xảy ra khá nhiều chuyện, cho nên lúc tuyển người cũng xảy ra sơ xuất.”
Dừng lại một chút, anh lập tức bổ sung thêm.
“Nhưng mà chú Lục yên tâm, hai người kia đã bị đuổi việc rồi, về sau sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa.”
Nói xong, anh nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh: “Đúng không, cha?”
Hoắc Trầm Lệnh không biết hai vệ sĩ kia từ đâu tới, nhưng vẫn gật đầu phối hợp với con trai.
“Đúng vậy.”
Lục Tây Ba thở dài, nghĩ đến trang viên nhà họ Hoắc bây giờ đang hỗn loạn, chợt thông cảm.
“Vậy là tốt rồi, là do tôi nhiều chuyện.”
Không đợi Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện, Lục Tây Ba lại đột nhiên hỏi ông.
“Đúng rồi tổng giám đốc Hoắc, bình thường Tể Tể có hay xuất hiện tình trạng nhiệt độ cơ thể đột nhiên giảm sâu không?”
Trong lòng Hoắc Trầm Lệnh khẽ động, chẳng lẽ hôm nay Lục Tây Ba đã nhận ra Tể Tể khác với những đứa trẻ bình thường rồi sao?
Nhưng ông vẫn giả vờ không biết gì cả: “Bác sĩ Lục, cậu nói lời này là có ý gì?”
Lục Tây Ba lập tức kể lại chuyện cơ thể Tể Tể lạnh như băng ở trong phòng phẫu thuật, còn cả những lời bàn tán của các y tá và trợ lý bác sĩ về “những truyền thuyết ma quỷ”.
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Trầm Vân che lương tâm của mình lại, rồi nhanh chóng lên tiếng: “Anh, phía bên bệnh viện sẽ không cho rằng Tể Tể là yêu ma quỷ quái đấy chứ? Tể Tể nhà chúng ta đáng yêu như vậy, nhiệt độ cơ thể bình thường vẫn luôn duy trì ở mức 36 độ, sao bỗng nhiên lại lạnh ngắt được?”
Nói đến lạnh ngắt, Hoắc Trầm Vân bỗng nhiên nhìn về phía Tương Tư Hoành.
Đó là nhóc cương thi, người cậu nhóc mới lạnh ngắt.
Tương Tư Hoành mờ mịt, bây giờ thực lực của cậu nhóc đã tăng lên, hoàn toàn có thể khống chế được nhiệt độ cơ thể, các khớp xương cũng không còn bị rơi ra như trước nữa.
Thôi được rồi!
Lục Tây Ba lắc đầu: “Không đâu, xét cho cùng sau đó Tể Tể vẫn ổn, họ chỉ thuận miệng nói như vậy thôi. Nhưng sau đó anh có nghe phía cảnh sát nói, trước đó mấy tên côn đồ bắt cóc Tể Tể cứ liên tục kêu gào có quỷ, còn nói Tể Tể chính là ma quỷ gì đó đấy.”
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh, Hoắc Trầm Vân: “Cảnh sát có tin không?”
Lục Tây Ba lại lắc đầu: “Sao có thể tin chứ? Bọn họ đều từng gặp Tể Tể rồi, bé có phải là người hay không họ còn không phân biệt được sao?”
Mọi người trong nhà họ Hoắc: “… Đúng!”
Lục Tây Ba cảm thấy bầu không khí khá kỳ lạ, vừa định nói thêm gì nữa thì phía bên phòng sách đã vang lên tiếng kêu của Hoắc Tư Thần.