Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 967:

Mềm mềm ấm ấm, rõ ràng có thể chạm vào, nhưng giọt máu kia dường như đang lớn dần trên cổ tay gã, xoa không tan, cũng không rơi xuống.

Tứ chi của tên côn đồ thứ tư đều đã tê dại, đại não tê liệt.

Gã ta hoảng loạn chống sàn nhà bò dậy, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía tòa nhà nơi Minh Tể Tể đang ở.

Giọng nói nham hiểm kia phát ra tiếng cười châm chọc.

“Ha ha ha… Đem cái tên đang muốn bỏ chạy kia làm vật hiến tế cho bổn tọa, bổn toạ sẽ tạm thời tha mạng chó cho ba người chúng mày! Nếu không, cả bốn người sẽ cùng phải chết!”

Anh Điền không chút do dự đã xoay người chạy về phía này, tên thứ hai và thứ ba chần chờ một chút, vì để giữ lại cái mạng nhỏ của mình mà vội vàng đứng dậy đuổi theo tên thứ tư.

Khi đám người của anh Điền đuổi theo tên côn đồ thứ tư, Tể Tể đang lặng lẽ xuất hiện ở trong phòng khách tại tầng một.

Ngay khi bé vừa xuất hiện, âm khí trong phòng khách lập tức dâng trào.

“Ha ha ha… Ấy vậy mà còn có cả một đứa nhỏ! Tốt lắm, tốt lắm! Vậy tao sẽ nuốt món đồ ăn trước mặt trước vậy!”

Tể Tể nắm lấy bàn tay nhỏ bé của mình, cất giọng nói non nớt của trẻ con mà hỏi con quỷ vẫn chưa chịu lộ diện.

“Mày và những con quỷ bị nhốt trong trận pháp không phải là cùng một bọn sao?”

Âm khí trong không khí dường như sựng lại trong giây lát, sau đó tiếng cười quái dị lại vang vọng khắp phòng khách.

“Ha ha ha! Bọn chúng chỉ là chó săn của bổn tọa thôi! Trông con nhãi nhà mày tuổi còn nhỏ, không ngờ lại là người của Huyền môn!”

“Tốt, tốt, tốt! Ăn người của Huyền môn càng bổ hơn!”

Con quỷ kia vừa dứt lời, vô số âm khí nồng đậm ngưng tụ thành một cái miệng to đáng sợ, lao thẳng về phía Minh Tể Tể.

Ngửi thấy mùi từ cái miệng kia, Tể Tể cau mày ghét bỏ, bé vươn bàn tay nhỏ nhắn mập mạp tóm vào không khí, năm ngón tay biến thành những lưỡi dao sắc bén vô hình, giữ chặt cái miệng lớn kia từ năm hướng.

Con quỷ kia phát ra tiếng hét thảm thiết thê lương.

“A a a!”

Tể Tể khép các ngón tay lại với vẻ mặt ghét bỏ, vừa rồi âm khí còn tràn ngập trong phòng khách, giờ đã bị bé vo lại thành một quả cầu màu đen và nắm trong lòng bàn tay.

Con quỷ nọ sợ hãi xin tha.

“Đại nhân nhỏ tha mạng! Đại nhân nhỏ tha mạng! Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, xin đại nhân nhỏ hãy bỏ qua cho tiểu nhân lần này, tiểu nhân xin hứa từ nay về sau sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp đại nhân nhỏ!”

Tể Tể không thích dáng vẻ này của nó, còn rất chán ghét nữa.

“Bổn Tể Tể không cần trâu ngựa, bởi vì trong vườn của bổn Tể Tể đã có Thỏ Đen và Hổ nhỏ, mà bên phía Địa Phủ đã có chú Ngưu và chú Mã rồi!”

Tên quỷ kinh hãi: “… Địa Phủ?”

Tể Tể không thèm quan tâm tới nó, tiếp tục nắn nắn bóp bóp.

“Là ai sắp xếp cho mày ở lại đây? Chẳng lẽ mày chính là hung thủ đã giết chết những người ở trong trận pháp đó?”

Sau khi con quỷ kia nghe được hai chữ Địa Phủ thì bắt đầu run lên như cầy sấy, làm sao còn dám giấu giếm nữa.

“Đại nhân nhỏ, chủ nhân của tiểu nhân chính là…”

Ngay khi vừa mới mở miệng, con quỷ đã bị vo thành một quả bóng nhỏ lập tức vỡ tan ra thành từng mảnh, nhân lúc âm khí còn chưa tiêu tan hết, Tể Tể đã nhanh chóng ném nó vào trong miệng, phù hợp với nguyên tắc không lãng phí bất kỳ món ăn nào cho dù nó đã hồn bay phách tán.

Khoảnh khắc nhét con quỷ kia vào trong miệng, Tể Tể đã nhìn thấy một lá bùa dính đầy máu từ sâu trong linh hồn của nó.

Lá bùa đã bắt đầu bốc cháy, trước khi lá bùa hoàn toàn cháy thành tro, tất cả số máu Minh Vương trước đó bị hắt trên mặt đất đã được thu ngược trở lại.

Ngọn lửa của bùa chú bị dập tắt ngay lập tức, Tể Tể bóp nát bùa chú và nhắm mắt lại để cảm nhận.

Trong nội thành, Mặc Thiếu Lâm vừa mới bước ra khỏi cấm địa của nhà họ Mặc chưa bao xa, bỗng đau đến run rẩy và ngã xuống đất.

Cùng lúc đó, bốn gia tộc Huyền môn khác cũng tập trung ở đại sảnh nhà cũ của nhà họ Mặc.

****6:

Trong căn nhà bỏ hoang ở vùng ngoại ô, Tể Tể nhanh chóng mở mắt ra.

Bé đã nhớ rõ gương mặt của người kia, hơn nữa gương mặt kia còn có chút quen thuộc.

Lúc bé đang định ngẫm lại xem người này rốt cuộc là ai, bên ngoài đã truyền tới những tiếng kêu cứu thê lương.

“Cứu mạng với!”

“Có ai không! Cứu tôi với!”

“Cứu mạng!”

Tể Tể dùng một ngụm xử lý nốt phần âm khí còn sót lại, sau khi xác định không còn sót lại chút nào, bé mới lon ton chạy ra ngoài.

“Chú Tư ơi?”

Tên côn đồ thứ tư lao ra khỏi tòa nhà đối diện với khuôn mặt đầy máu, nghe được tiếng gọi của Tể Tể còn tưởng rằng mình đã gặp phải ảo giác.

“Tể Tể?”

Sau khi xác định vị trí của chú Tư, Tể Tể vội chạy về phía bên đó.

Cùng lúc đó, toàn bộ Âm Sát Trận tại tòa nhà này chưa hoàn thiện đã được kích hoạt.

Khi Tể Tể chạy đến chỗ tên côn đồ nọ, những linh hồn già trẻ gái trai mà bé nhìn thấy trong trận pháp trước đó cứ hệt như là ác quỷ bò từ dưới 18 tầng địa ngục lên, cả đám đều bày ra dáng vẻ tàn nhẫn, hung ác và khát máu muốn tiến về phía Tể Tể và tên côn đồ.

Tên côn đồ thứ tư sợ tới mức cả người phát run run, không nói lời nào đã vội bế Tể Tể lên và chạy ra khỏi công trường.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free