Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 966:
Tên côn đồ thứ tư trợn trừng mắt: “Lấy máu?”
Giọng nói của anh Điền vô cùng chắc chắn: “Đúng! Lấy máu!”
****5:
Không đợi tên côn đồ thứ tư nói chuyện, Tể Tể đã thoải mái cắt thẳng vào động mạch trên cổ tay của mình, bé phong ấn khí tức của máu Minh Vương, rồi nhấc một cái chén từ trên đất lên bắt đầu hứng máu.
Đồng tử của tên côn đồ thứ tư run lên, gã trả lời qua loa rồi nhanh chóng ngắt điện thoại, vội vàng giơ tay ra ấn vào vết thương trên cổ tay Tể Tể, vừa sợ vừa hoảng.
“Đứa nhỏ này! Làm thế sẽ chết đấy!”
Tể Tể cười khúc khích, rồi đẩy bàn tay của tên côn đồ thứ tư đang đè chặt lên cổ tay mình một cách dễ như trở bàn tay.
“Không sao đâu, không sao đâu, trên Sổ Sinh Tử không có tên của bổn Tể Tể, bổn Tể Tể sẽ không chết được đâu.”
Cha Minh Vương nói bé có cơ thể bất tử, ngay cả khi cơ thể bé có tan thành từng mảnh, vẫn có thể khâu lại và tiếp tục nhảy nhót, chỉ là một chén máu thôi, sẽ không có ảnh hưởng gì cả.
Tên côn đồ thứ tư vừa mới bị đẩy bèn cúi xuống nhìn tay chân nhỏ nhắn của Tể Tể, rồi lại nhìn sang tay chân to lớn thô kệch của mình.
Ấy vậy mà gã lại bị một đứa mới ba, bốn tuổi đẩy ra?
Trong lúc gã còn đang choáng váng, máu của Tể Tể đã chảy đầy một chén.
“Xong rồi chú ơi, chú đi đưa cho bọn họ đi.”
Nói xong, Tể Tể nhìn thấy tử khí trên người tên côn đồ thứ tư càng đậm hơn, một giọt máu Minh Vương dính trên ngón tay nhỏ bé của Tể Tể đã rơi xuống cổ tay của đối phương.
Vết máu cũng không biến mất, mà đọng lại trên da như một giọt nước.
Tên côn đồ thứ tư nhìn mà trợn mắt há mồm.
Tể Tể bèn cất giọng trẻ con lên để giải thích với gã: “Tể Tể đoán chú hẳn là vì giúp Tể Tể chạy trốn mới khiến ba chú xấu xa kia nổi giận, nên cuối cùng, chú sẽ bị ba chú xấu xa kia giết hại.”
Sắc mặt tên côn đồ thứ tư trắng bệch.
Tể Tể lại cười rộ lên, cất giọng nhẹ nhàng.
“Nhưng mà không sao đâu, có giọt máu của Tể Tể trên tay chú, lúc này chú sẽ không thể chết được.”
Tên côn đồ thứ tư: “…”
Tể Tể muốn tốc chiến tốc thắng, vì thế đã nhét chén máu tươi vào trong tay gã.
“Chú mau đi đi, để Tể Tể giải quyết chuyện này sớm còn về nhà sớm, chú cũng sớm tới đồn cảnh sát để tự thú.”
Tên côn đồ thứ tư: “…”
Chờ đến khi tên côn đồ thứ tư lấy lại tinh thần, gã đã bưng một chén máu to đi tới trước mặt anh Điền.
Anh Điền và hai tên còn lại ở ngay tầng một, tên thứ hai đưa đàn hương đã châm lửa cho anh Điền, tên thứ ba ngậm điếu thuốc nhìn ra ngoài cửa.
Anh Điền nhận lấy chén máu.
“Thằng Tư, mày và thằng Ba cùng nhau canh cửa đi, để đề phòng cảnh sát chẳng may đuổi theo.”
Tên côn đồ thứ tư mơ màng bước ra ngoài.
Anh Điền cảm thấy đối phương có gì đó là là, nhưng bay giờ gã ta có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Nhìn chén máu màu đỏ tươi trên tay đã biến thành màu đen, anh Điền hỏi tên côn đồ thứ tư thêm một câu nữa trước khi quỳ xuống trước bàn lễ.
“Thằng Tư, lấy nhiều máu như vậy, con nhãi ranh kia có bị sốc không?”
Không ai đáp lại.
Tên côn đồ thứ ba đá nhẹ vào chân tên côn đồ thứ tư đang ngơ ngác: “Anh Điền hỏi mày đấy, có phải con nhãi ranh kia sắp hẹo rồi không?”
Trong đầu tên côn đồ thứ tư tràn ngập hình ảnh Minh Tể Tể nói chuyện với mình trong khi miệng vẫn dán băng keo, còn cả hai cánh tay rõ ràng đã bị trật khớp nhưng vẫn có thể hoạt động thoải mái.
“Thằng Tư?”
Tên côn đồ thứ tư đột nhiên lấy lại tinh thần: “Anh, làm sao vậy?”
Anh Điền bắt đầu quỳ lạy, nghe thấy vậy mặt mày liền trở nên lạnh lẽo.
“Ngậm hết miệng lại!”
Gã ta chuẩn bị mọi thứ theo hướng dẫn trong tin nhắn Vương Lão Tam gửi tới, và bắt đầu dâng hương và tế bái một cách thành kính.
Bên này hẻo lánh, mà bây giờ chúng còn đang bị cảnh sát bao vây, không thể lấy động vật sống để thờ cúng nên bọn chúng trực tiếp dùng máu trẻ nhỏ để thay thế.
Còn về phần Minh Tể Tể sống hay chết, chỉ cần gã ta có thể liên hệ được với quỷ thần như ý nguyện, có thể trở thành tín đồ của quỷ thần, thì đó cũng chỉ là một đứa nhỏ con nhà giàu đã chết mà thôi, có cái quái gì mà phải sợ.
Quỳ lạy xong, anh Điền đổ cả chén máu tươi xuống nền xi măng gồ ghề.
Máu tươi vừa chạm tới nền đất đã lập tức biến mất, cuối cùng chỉ để lại một vệt ướt lớn bằng cái chén trên mặt đất.
Trong nháy mắt, không khí trong toàn bộ phòng khách tầng một đột nhiên giảm xuống, anh Điền và ba tên khác lại lần nữa cảm nhận được không khí lạnh lẽo khiến người ta dựng tóc gáy thổi tới từ khắp mọi phía.
Một giây trước trong phòng khách còn tràn ngập hơi nóng, lập tức biến thành hầm băng, ánh nắng chói chang tươi đẹp ngoài cửa sổ trong nháy mắt đã bị bao phủ bởi từng tầng sương mù đen.
Một giọng nói trầm thấp u ám vang lên từ mọi hướng.
“Lễ vật đâu?”
Anh Điền đã nói với tên thứ hai và tên thứ ba rằng họ đang mời quỷ thần, nhưng khi quỷ thần thật sự tới, mặt mũi cả đám lần lượt trắng bệch, người sau trắng hơn người trước.
Tên côn đồ thứ tư trực tiếp nằm trước cửa, bỗng nhiên nhớ tới lời nói của Minh Tể Tể, gã nhanh chóng chạm vào vết máu trên cổ tay trong màn sương đen.