Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 965
Tể Tể tò mò dùng đầu lưỡi nhỏ liếm miếng băng keo một chút, nét mặt tinh xảo và đáng yêu nhăn nhúm lại.
Mùi vị kỳ lạ quá!
Mà tên côn đồ thứ hai và thứ ba nhìn thấy biểu cảm này, liền cho rằng đứa nhỏ đang sợ hãi, sợ tới mức không dám mở mắt ra.
Hai tên này càng vui hơn.
“Anh Điền, vừa rồi con nhãi ranh này còn tỏ vẻ rất kiên cường, lúc này đã sợ tới mức ngũ quan đều vặn vẹo rồi!”
“Đúng thế! Tao đã bảo rồi mà, một đứa nhãi ranh mới ba, bốn tuổi, bị chúng ta bắt làm con tin mang tới đây, làm sao lại không sợ được chứ!”
Trong ánh mắt của tên côn đồ thứ tư hơi loé lên, nhanh chóng nhìn vào gương mặt nhỏ nhăn nhúm của đứa nhỏ thông qua gương chiếu hậu.
“Có thể là trước đó đã bị chúng ta doạ cho choáng váng, nên mãi vẫn chưa phản ứng lại. Nếu không, sao nó lại không sợ được chứ?”
Tể Tể mở mắt ra một chút, lập tức nhìn thấy vận may quanh người chú xấu xa đang lái xe đã nhanh chóng biến mất.
Lượng tử khí ban đầu vây quanh người gã vốn rất mỏng bây giờ đã đột nhiên tăng lên, mà nguồn gốc của sự gia tăng tử khí ấy chính là ba chú xấu xe khác cùng ngồi trên xe, trên người ba chú xấu xa kia lại xuất hiện thêm một mạng người, hơn nữa còn có liên kết với nhau.
Tể Tể: “…”
Cho nên, chú đang lái xe kia sẽ bị ba chú xấu xa còn lại giết à?
Xung đột nội bộ sao?
Nguyên nhân là gì?
Tể Tể muốn nhìn lại, nhưng chiếc xe đột nhiên đánh lái rẽ về một phía, bé bất ngờ ngã trái ngã phải, chẳng còn tâm trạng nào để quan sát nữa.
Dù sao từ lúc này bé vẫn luôn ở bên cạnh bốn chú xấu xa này, nhất định sẽ biết thôi.
Hai tiếng đồng hồ sau, xe đã an toàn rời khỏi thành phố.
Trên đường đi, anh Điền gọi điện thoại liên hệ với một tên đàn em để chuẩn bị thêm một chiếc xe khác, khi bọn họ tới vùng ngoại ô, Tể Tể bị tên côn đồ thứ ba bế lên xe.
Anh Điền cản ở phía sau, tên côn đồ thứ tư vẫn lái xe như cũ.
Qua nửa tiếng sau, xe dừng lại trước một công trường ở vùng ngoại ô, anh Điền nhanh chóng xuống xe cùng tên côn đồ thứ hai và thứ ba. Sau khi xuống xe, anh Điền ra lệnh cho tên thứ tư.
“Trước tiên mày đưa đứa nhỏ này tới căn nhà bên cạnh kia, cho đứa nhỏ ăn chút đồ ăn ngon, đợi nó ngủ say liền qua đây!”
Tên côn đồ thứ tư vội gật đầu: “Vâng, anh Điền.”
Tên côn đồ thứ tư ôm Tể Tể xuống xe và đi về phía một tòa nhà bỏ hoang ở bên trái.
Đây là chỗ nghỉ chân mà nửa tháng trước bọn chúng đã chọn được, toàn bộ những căn nhà trong công trường đang chuẩn bị lớp mái, nhưng bởi vì lúc ấy phía công trường cứ liên tiếp xảy ra chuyện, cuối cùng chủ đầu tư không biết nghe được tin đồn gì mà đã ôm tiền bỏ trốn ngay trong đêm.
Sau này, cũng có chủ đầu tư mới tiếp nhận nơi này, nhưng chỉ cần vừa khởi công là lại xảy ra chuyện, thay tới bốn chủ đầu tư rồi mà cuối cùng ai cũng bỏ chạy hết, toàn bộ công trường cũng vì thế mà ngừng hoạt động, những ngôi nhà sắp được lợp mái trở thành những tòa nhà dang dở.
Tể Tể vừa mới đến công trường đã lập tức nhận ra có gì đó không đúng.
Bé đưa mắt nhìn xung quanh, bốn phía đều u ám, hơn nữa, ở đây còn có một số trận pháp lộn xộn mà bé không thể hiểu được.
Nhưng bé chỉ vừa mới liếc mắt đã có thể nhìn thấy vị trí của mắt trận, đồng thời, bé cũng có thể nhìn thấy mấy con quỷ, đủ già trẻ gái trai, trên mặt quỷ nào quỷ nấy cũng dính đầy máu tươi đang bị nhốt ở giữa trận pháp.
Khi mấy con quỷ kia phát hiện ra Tể Tể có thể nhìn thấy chúng, ánh mắt của chúng đều trở nên oán độc.
Trong đó, có một quỷ già hé miệng ra, trong mắt tràn đầy vẻ tham lam.
Lúc Tể Tể chuẩn bị mở miệng ăn quỷ, tên côn đồ thứ tư đã bế bé lên tầng bảy, gã còn ghé sát vào tai bé và nói nhỏ.
“Cô bé, lát nữa cho dù chú có cho cháu ăn gì, uống gì, nhớ kỹ là đừng có ăn thật, chỉ giả vờ ăn thôi, nhớ rõ chưa?”
Tể Tể giật mình: “Chú ơi, là bởi vì trong đồ ăn có trộn lẫn thứ gì đó sao?”
Tể Tể đã từng ăn phải thuốc mê cho nên rất có kinh nghiệm.
Tên côn đồ thứ tư ừ một tiếng, quay đầu sang nhìn thấy miệng Tể Tể vẫn bị dán băng keo như cũ thì ngây ngẩn cả người.
“Cháu… vừa rồi… làm sao nói chuyện được thế?”
Tể Tể: “Tể Tể nói chuyện bằng miệng.”
Tên côn đồ thứ tư: “… Nhưng mà… nhưng mà miệng của cháu không phải đã bị dán lại rồi sao?”
Tể Tể cười hắc hắc, bởi vì bé cảm nhận được chú này có lòng tốt, cho nên cũng không ngại để lộ ra thân phận của mình.
“Bởi vì Tể Tể vô cùng lợi hại, cho nên dù miệng có bị dán lại thì vẫn có thể nói chuyện.”
Nói xong, bé giơ tay lên, cánh tay rõ ràng đã bị trật khớp lúc này lại có thể hoạt động một cách tự nhiên, mười ngón tay nhỏ nhắn mũm mĩm buông lỏng rồi nắm chặt, khiến tên côn đồ thứ tư nhìn mà tê dại.
“Cháu…”
Điện thoại di động trong túi gã đột nhiên vang lên.
Tên côn đồ thứ tư bị Tể Tể dọa sợ tới mức suýt ngã ra đất, nhưng tiếng chuông điện thoại đã khiến gã bừng tính, vô thức móc điện thoại ra để trả lời cuộc gọi.
“Anh Điền.”
“Xử lý xong chưa? Nếu xong rồi thì mày lấy một chén máu tươi lớn từ trên người con nhãi ranh kia xuống đây!”