Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 964:

“Trầm Vân, em đang ở đâu?”

Hoắc Trầm Vân vừa từ bên ngoài trở về, tối nay anh ấy có hẹn Bàng Lê Chi đi ăn cơm.

“Anh hai, em đang ở trang viên, có chuyện gì sao?”

Khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh lặng lẽ cong lên.

“Đi tìm Thỏ Đen và con Hổ nhỏ kia đi, cứ nói là Tể Tể đang tìm bọn nó, bảo bọn nó tìm tới chỗ của Tể Tể!”

“Anh hai, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh rất bình thản.

“Cũng không có việc gì, chỉ là có người cảm thấy nhân gian không được tốt cho lắm, vội vã muốn tới Địa Phủ báo tên mà thôi”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Ai lại nghĩ quẩn như vậy chứ?

****4:

Bốn tên côn đồ trong lòng nghĩ quẩn lúc này đã ngồi trên một chiếc màu ô tô màu đen, một tên lái xe, một tên ngồi trên ghế phụ, hai tên khác thì ngồi ở hàng ghế phía sau, Tể Tể ngồi ở giữa hai tên nọ.

Tể Tể chớp đôi mắt to của mình và nhìn quanh bốn người bọn chúng một lượt, cất giọng nói non nớt mềm mại với bọn chúng.

“Các ông chú xấu xa, bây giờ các chú tới tìm chú cảnh sát để tự thú còn kịp đấy, có thể sống được thêm mấy chục năm nữa.”

Tên côn đồ ngồi trên ghế phụ là tên cầm đầu trong số bốn tên, cũng là tên dính nhiều án mạng trong tay nhất.

“Con nhãi ranh, nếu mày còn nói thêm nửa chữ nữa, bây giờ ông đây sẽ chặt một cánh tay của mày!”

Tể Tể: “…”

Tên lái xe chính là tên thứ tư, gã liếc mắt nhìn đứa nhỏ ngồi ở hàng ghế phía sau với nụ cười mỉa mai.

“Thứ hàng lỗ vốn này, mày ngoan ngoãn ngậm miệng lại, nếu không ngày mai mày có thể không nhìn thấy ánh mặt trời nữa đâu!”

Tể Tể cẩn thận quan sát gã ta, ông chú xấu xa này chính là người có nhiều tử khí vây quanh nhất trong số bốn ông chú xấu xa, hơn nữa, số mệnh trên người gã ta cũng chẳng liên quan trực tiếp đến gã.

Tể Tể quyết định lại khuyên nhủ gã ta thêm một lần.

Ba tên con lại đều là những kẻ chết chưa hết tội, đến lúc đó bé cứ đưa thẳng đám người này xuống Địa Phủ báo tên là được.

“Chú xấu xa ơi, 5 năm trước chú vô tình giết người vì bị người thân trong nhà uy hiếp, bây giờ chú tới cục cảnh sát để tự thú, sửa sai làm lại cuộc đời, chú sẽ sớm được ra ngoài và bắt đầu một cuộc sống mới.”

Tên côn đồ thứ tư siết chặt tay lái, ngẩng đầu lên nhìn, gã ta nhìn Minh Tể Tể thông qua kính chiếu hậu với vẻ mặt không dám tin tưởng.

Mà lúc này, tên côn đồ thứ hai và thứ ba đồng loạt ra tay, một tên bắt lấy cánh tay nhỏ của Tể Tể, dùng sức vặn ngược lại.

Cùng với đó là một tiếng “răng rắc” rất nhỏ, Tể Tể vội cúi đầu nhìn xung quanh.

Ôi!

Cánh tay nhỏ mập đã bị trật khớp rồi.

Tên thứ hai và thứ ba đang chờ bé khóc lóc thảm thiết xin tha, kết quả đứa nhỏ lại nhìn xuống hai cánh tay nhỏ của mình, lặng im không nhúc nhích như thể đã bị ngốc rồi.

Tên thứ hai: “Con nhóc, mày không đau à?”

Tể Tể ngẩng đầu nhìn gã ta: “Như vậy sẽ rất đau à?”

Tên thứ ba cạn lời: “Tay của mày đã trật rồi, không phải mày nên kêu gào thảm thiết à?”

Tể Tể à một tiếng, rồi gân cổ lên kêu la thảm thiết.

“Ôi ôi ôi… Đau, đau, đau quá! Tể Tể đau, đau quá, đau quá, đau quá! Hu hu hu…”

Sợ bị đám côn đồ phát hiện ra mình đang giả vờ khóc, Tể Tể vội vàng giơ tay lên và cúi đầu xuống che khuất gương mặt nhỏ.

Tên thứ hai và thứ ba lập tức vui mừng.

“Đã bảo mà! Trật khớp cổ tay thì đến cả người lớn cũng phải kêu la thảm thiết, càng đừng nói tới một đứa nhãi ranh như mày!”

Ánh mắt của tên đầu tiên lộ ra ánh mắt nham hiểm, thốt ra hai chữ: “Đáng lắm!”

Tể Tể một bên khóc một bên dỗi gã.

“Oa oa oa… Cho nên, sau này ba người xấu xa các chú ra cửa bị xe tông phải, cuối cùng… hu hu hu… chết trên bàn mổ cũng là… oa oa oa… xứng đáng!”

Tên côn đồ cầm đầu quay lại nhìn Tể Tể, trong đôi mắt nham hiểm tràn ngập sát ý.

Tể Tể vẫn cúi đầu, dùng hai cánh tay nhỏ che mặt lại, chỉ để lộ ra phần gáy trắng nõn.

“Chú xấu xa muốn giết bổn Tể Tể sao? … Hu hu hu… Tới đi! Đêm qua bổn Tể Tể mới tắm xong, sáng hôm nay … oa oa oa… lúc đánh răng rửa mặt cũng đã lau cổ sạch sẽ rồi.”

Nắm tay của tên cầm đầu siết chặt.

Đứa nhỏ đáng chết!

Tên côn đồ thứ tư đang nắm chặt tay lái bỗng nhiên lên tiếng: “Anh Điền, đứa nhỏ này cần phải sống thì chúng ta mới có thể rời khỏi thành phố.”

Tên côn đồ thứ hai và thứ ba cũng phản ứng lại, vội vàng mở miệng nói đỡ.

“Đúng vậy đó anh Điền, bình tĩnh, chúng ta đã bẻ gãy hai tay của đứa nhỏ này rồi, anh nhìn đi, nó đang đau đớn kêu la thảm thiết đấy! Chờ chúng ta an toàn rời khỏi thành phố, đến lúc đó anh muốn xử lý con nhãi ranh này thế nào cũng là do anh Điền nói cả, anh nói có đúng không?”

Ánh mắt của tên côn đồ cầm đầu được gọi là anh Điền càng nham hiểm, sau đó gã ta nhìn Minh Tể Tể như thể đang nhìn người chết, sau đó thu hồi tầm mắt và nhìn về phía trước.

Tể Tể vẫn còn đang “kêu ngao ngao thảm thiết”.

Anh Điền độc ác lên tiếng: “Dùng băng keo dán miệng nó lại!”

Tên côn đồ thứ hai vội gật đầu: “Vâng!”

Tên côn đồ thứ ba móc một cuộn băng keo từ trong túi quần ra, lanh lẹ dán miệng Tể Tể lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free