Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 968:
Vừa rồi công trường còn ngập tràn ánh mặt trời ấm áp, sau khi Âm Sát Trận được kích hoạt, cả công trường đã biến thành một khoảng âm u xám xịt.
Tên côn đồ thứ tư không dám quay đầu nhìn lại lấy một lần, bế Tể Tể lảo đảo chạy về phía trước.
Trước mặt gã lúc này chợt xuất hiện một quỷ già mặt mày hung tợn, nở nụ cười tham lam quái dị để lộ cả răng nanh, chờ đợi tên côn đồ nọ bế theo đứa nhỏ kia tự chui đầu vào lưới.
“Mười mấy năm rồi, không ngờ còn có ngày chúng ta còn có thể thoát ra khỏi Âm Sát Trận, được nhìn thấy ánh mặt trời!”
Nói xong, ánh mắt đỏ ngầu vẩn đục như nhuộm trong máu của quỷ già đảo qua đảo lại nhìn những con quỷ khác, âm thanh trở nên bén nhọn chói tai.
“Mọi người nghe đây, Âm Sát Trận đã mở ra, chỉ cần chúng ta có đủ sức mạnh, là có thể trực tiếp phá tan trận pháp này, từ nay trở đi, số phận của chúng ta nằm trong tay chúng ta chứ không liên quan gì đến kẻ lập trận nữa!”
Năm con quỷ còn lại cũng phát ra tiếng gào thét rợn người, rồi nhào về phía anh Điền, tên côn đồ thứ hai và thứ ba, mà lúc này tên quỷ già lại bỗng vươn móng vuốt tái nhợt, nhắm thẳng vào lồng ngực của Tể Tể.
Tên côn đồ thứ tư kinh hãi rống to: “Đừng mà!”
Tên quỷ già phát ra tiếng cười ha hả quái dị, những chiếc móng vuốt sắc bén rơi xuống ngực của Tể Tể, độc ác đâm thật mạnh.
Một tiếng “rắc” vang lên.
Tiếng hét của đứa nhỏ không vang lên như dự đoán, ngược lại móng vuốt của tên quỷ già đã bị gãy sạch, thân thể của tên quỷ già cũng theo đó mà tiêu tán thành vô số âm khí.
Trước khi tiêu tan trong không trung, những tiếng hét thảm thiết không dám tin truyền tới.
“Không! Không thể nào!”
Tể Tể há miệng nhỏ ra muốn nuốt lấy những luồng âm khí kia, đôi tay nhỏ mũm mĩm còn không quên giữ lấy người tên côn đồ thứ tư để gã đứng vững trên mặt đất.
Vết thương của bé đã đỡ hơn nhiều, tốc độ ăn uống cũng theo đó mà tăng lên.
Càng hấp thụ nhiều âm khí vết thương của bé càng tốt lên, cho nên, chỉ trong chớp mắt, cùng với tốc độ cắn nuốt nhanh chóng của Tể Tể, toàn bộ công trường xám xịt đã trở nên sáng sủa.
Ánh nắng bị sương mù đen che khuất lại lần nữa xuất hiện trên công trường này, anh Điền cùng tên côn đồ thứ hai và thứ ba bị kinh hãi nằm bẹp dí trên mặt đất cách đó không xa, ai nấy đều trông rất chật vật.
Trước mặt bọn chúng, hai con quỷ có âm lực yếu ớt đã bị Tể Tể nuốt vào bụng, ba con quỷ còn lại cần phải uống máu tươi để tự bổ sung cho bản thân.
Tể Tể chờ tên côn đồ thứ tư đứng vững, sau đó bé vỗ vỗ đôi tay nhỏ, rồi hất cằm nhìn về phía ba con quỷ còn sót lại.
“Có biết vì sao bổn Tể Tể giữ ba người các người lại mà chưa ăn không?”
Anh Điền, thằng Hai, thằng Ba: “Đại… Đại nhân nhỏ tha mạng! Chúng tôi sai rồi! Từ nay chúng tôi không dám nữa!”
Tể Tể ghét bỏ mà liếc mắt nhìn bọn chúng: “Bổn Tể Tể không hỏi các người, các người là người, không nằm trong phạm vi quản lý của bổn Tể Tể, chờ sau khi các người chết đi, bổn Tể Tể sẽ tính sổ với các người sau!”
Anh Điền, thằng Hai, thằng Ba: “… Cái gì?”
Bọn chúng là người, không nằm trong phạm vi quản lý của đứa nhỏ này, chờ sau khi bọn chúng chết đi đứa nhỏ này mới tính sổ với họ ư?
Thế này… Thế này… Lượng thông tin này quá lớn!
Trong số ba con quỷ còn sót lại bao gồm: một cô gái trẻ mới 22 tuổi, một cậu nhóc mới 18 tuổi, còn lại là một bà cụ khoảng 60 tuổi.
Bà cụ kéo theo cháu trai và cháu gái quỳ phịch xuống đất, trên mặt đầy huyết lệ.
“Cảm ơn ân tha mạng của đại nhân nhỏ!”
Tể Tể cất tiếng lạnh lùng: “Bổn Tể Tể không nuốt chửng các người là bởi vì trên người các người không dính máu tươi, nhưng nếu bây giờ các người giết chết ba chú kia, vậy thì tiếp theo các người sẽ không thể trở thành cư dân của Địa Phủ mà sẽ trở thành đồ ăn vặt của bổn Tể Tể!”
Khuôn mặt của cô gái trẻ bên cạnh bà cụ trở nên vặn vẹo, giọng nói thê lương, khóc nức nở.
“Đại nhân nhỏ, tiểu nhân không muốn tới Địa Phủ, tiểu nhân chỉ muốn báo thù cho em trai và bà nội của mình mà thôi!”
Cô ấy vừa mới dứt lời, nam quỷ 18 tuổi ở bên cạnh đột nhiên đứng ra: “Không! Chị ơi, muốn báo thù cũng là em báo thù, cuối cùng chị và bà nội cũng có thể rời khỏi nơi này để tới Địa Phủ, em sẽ tự tay đâm chết hai tên súc sinh kia!”
Nam quỷ 18 tuổi kia nói xong, cả gương mặt dữ tợn đã hoá thành một làn sương mù dày đặc bay thẳng về phía anh Điền và tên côn đồ thứ hai.
Bà cụ và cô gái kia đều kinh hãi kêu thành tiếng, rồi cũng hóa thành sương mù bay theo nam quỷ kia.
“Tiểu Hiên! Đừng mà!”
Anh Điền và tên côn đồ thứ hai lập tức run như cầy sấy, cả hai tên đang nằm bẹp dí trên mặt đất vội vùng dậy, chạy về phía Tể Tể theo bản năng.
Thế nhưng chúng không đứng dậy nổi, hai người bò về phía trước với với phần mặt và cổ dính đầy máu tươi.
“Đại nhân nhỏ! Cứu mạng! Cứu mạng!”
Có nghĩ thế nào anh Điền cũng không thể ngờ được, gã tới đây là để hợp tác với ma quỷ, kết quả lại tự biến mình thành món ăn cho ma quỷ.
Mà đứa bé gái gã ta bắt cóc kia lại chính là người cầm đầu ở đây!