Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 960:

Đám quỷ còn lại vừa nghe thấy ba chữ “máu Minh Vương” đã run lên bần bật.

Chỉ có duy nhất con lệ quỷ mạnh nhất trong đám là chưa chạm vào máu Minh Vương, nên nó vẫn lạnh lùng nói.

“Máu Minh Vương? Ha ha ha… Theo tao được biết, Minh Vương bị thương nặng còn chưa lành, cho dù ông ta có cho mày chút máu, thì bốn quỷ bọn tao liên thủ lại, đảm bảo có thể khiến cho kẻ có được cái thứ gọi là máu Minh Vương như mày phải hồn phi phách tán, vĩnh viễn biến mất trên thế gian này!”

Ba con lệ quỷ còn lại hơi do dự.

Con lệ quỷ có sức mạnh lớn nhất đám từng bước dụ dỗ đám quỷ còn lại.

“Sao thế? Chúng mày đang suy nghĩ cái gì đấy? Chúng ta vốn là sự tồn tại mà Địa Phủ luôn muốn loại trừ, nếu không phải vì thế, chúng ta đã không phải trở thành cô hồn dã quỷ bị Địa Phủ từ chối ngay từ ngoài cổng rồi!”

Ba con lệ quỷ bị thương nặng còn lại cũng bắt đầu rục rịch.

Mà rất nhiều con quỷ cũng có chút sức mạnh ở bên cạnh không tán thành với lời của tên quỷ vừa rồi.

Có đứa vì bỏ lỡ thời gian Địa Phủ mở quỷ môn quan nên mới ở lại nhân gian, hoặc có đứa vì tham luyến nhân gian nên mới ở lại.

Tên lệ quỷ có sức mạnh lớn nhất âm trầm nheo mắt, liếc mắt nhìn thoáng qua những con quỷ đang run bần bật và muốn nhân cơ hội chạy trốn, rồi quay sang nhướng mày với ba con lệ quỷ còn lại.

“Lên!”

Theo lệnh của nó, trong khi những con quỷ còn lại đang lo sợ bất an chưa kịp phản ứng lại, đã bị ba con lệ quỷ bị thương nặng kia bắt đầu nuốt chửng tất cả đám quỷ còn lại.

Sau khi nuốt chửng đồng loại của mình, những vết thương nặng trên người chúng đã hồi phục với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.

Bọn chúng liếc mắt nhìn nhau, bốn tên lệ quỷ đồng loạt xông về phía Hoắc Tư Tước.

Vương Lão Tam ghé sát vào đầu tường thấy thế, bèn ho khan với đám đàn em đang bị cảnh tượng trước mặt dọa sợ tái cả mặt.

Chờ cả đám hoàn hồn lại, gã ta âm thầm dùng mắt ra hiệu cho mấy tên bạo gan tàn nhẫn, sau đó móc một con dao găm ra, nhân lúc trước mắt âm u, gã nhảy xuống, rồi lặng lẽ từ từ tiếp cận tới gần chỗ Bách Minh Tư đang đứng.

Đột nhiên, một tiếng rồng gầm vang lên cao vút trong kết giới.

“Gầm!!!”

Tể Tể sắp đuổi tới nơi đó nghe thấy tiếng gầm thì chớp chớp đôi mắt to, gương mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

“Rồng ư?”

“Anh cả, phía bên anh hai và anh Minh Tư có thể đang gặp nguy hiểm rồi, Tể Tể đi trước, anh ở lại đây nghỉ ngơi, Tể Tể sẽ nhanh chóng đưa anh hai và anh Minh Tư về thôi.”

Vừa mới dứt lời, Tể Tể đã chui đầu vào giữa đám quỷ, tiến thẳng vào trong kết giới đã lung lay sắp đổ.

****2:

Hoắc Tư Cẩn nhìn thấy một thanh niên với mái tóc nhuộm màu sặc sỡ bước ra từ trong ngõ nhỏ, anh nhanh chóng chạy vào con hẻm phía sau.

Đến khi người thanh niên kia xông tới, chân dài của Hoắc Tư Cẩn duỗi ra, tên thanh niên kia tức khắc ngã dập mặt xuống đất, trông không khác gì chó gặm bùn.

Tên thanh niên kia chửi um lên, khi gã vừa chống hai tay xuống đất và ngẩng đầu lên, Hoắc Tư Cẩn lại giơ chân đạp vào eo của gã, tóm lấy cổ tay của gã vặn ngược ra sau, khiến tên nọ kêu la oai oái.

“A a a! Đau, đau, đau!”

Mặt Hoắc Tư Cẩn vô cảm, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng.

“Đã từng gặp Hoắc Tư Tước chưa?”

Tên thanh niên kia ăn đau không dám nói dối, điên cuồng gật đầu, sắc mặt trắng bệch, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

“Tha mạng! Tha mạng! Cái gì tôi cũng không biết, cái gì tôi cũng không nhìn thấy, tôi không biết lại có nhiều ma quỷ như vậy… hu hu hu…”

Hoắc Tư Cẩn hiểu ra, hoá ra em trai của anh và Bách Minh Tư bị đám ma quỷ bám lấy.

Mà Tể Tể bỗng nhiên chạy tới chỗ bọn nhỏ nhất định là để cứu chúng.

“Các người có bao nhiêu người?”

Tên thanh niên sợ tới mức cả người run run, nhưng ít ra nhìn thấy người còn khiến gã cảm thấy an toàn hơn nhìn thấy quỷ.

“25!”

Hoắc Tư Cẩn gật đầu, khi tên thanh niên chuẩn bị nói thêm gì đó, một bàn tay cứng tựa cán dao đã đánh thẳng vào gáy khiến gã ngất lịm đi, sau đó Hoắc Tư Cẩn lấy di động ra gọi 110.

Đối với đám ma quỷ chỉ biết hại người kia, anh không thể giúp được gì, nhưng anh không thể buông tha bất kỳ tên khốn nào đã dám lừa gạt em trai mình.

Sợ tăng thêm gánh nặng cho Tể Tể, Hoắc Tư Cẩn không hề tiến về phía bên kia, mà giơ một chân dẫm lên người tên thanh niên kia, ở yên một chỗ kiên nhẫn chờ cảnh sát đến.

Bên trong kết giới, Tể Tể lao vào và ngay lập tức giơ hai tay ra chộp lấy không trung.

Bầu trời đen kịt và ngột ngạt bắt đầu gió nổi mây hiện sau khi Tể Tể giơ hai tay chộp vào không trung, hai trong số bốn con lệ quỷ sau khi cắn nuốt chính đồng loại của mình thì nhanh chóng tiến hóa thành quỷ vương.

Sau khi nâng cấp thành công, chúng nhanh chóng nhắm thẳng vào Hoắc Tư Tước.

Cùng lúc này, hai tên lệ quỷ còn lại cũng để lộ nguyên hình với gương mặt hung tợn, răng nanh màu xanh, trông không khác gì hung thần ác sát, cùng với đám người của Vương Lão Tam, hai con quỷ này cũng nhào về phía Bách Minh Tư.

Bách Minh Tư đứng yên tại chỗ, lông mày thanh tú không hề thay đổi, máu vẫn chảy ra từ đầu ngón tay.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free